Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 48: Vạn Cổ Mật Thị: Lửa Nguyên Thủy và Dấu Vết Lệch Chuẩn
Tống Vấn Thiên từ từ mở mắt, nhưng ánh nhìn của hắn không hướng về trần nhà động phủ quen thuộc, mà vẫn còn vương vấn những cảnh tượng hỗn độn của Vạn Cổ Đệ Nhất Kiếp. Tâm trí hắn vừa trải qua một cuộc hành trình dài, vượt qua bức màn thời gian, trở về điểm khởi nguyên của vạn vật. Sự mệt mỏi thể xác là không đáng kể, nhưng tinh thần lại căng như dây đàn, chứa đựng quá nhiều thông tin mới mẻ, quá nhiều suy tư sâu sắc. Hắn ngồi thẳng dậy trên bồ đoàn, ánh nến lung linh trong động phủ không đủ sức xua đi cái bóng âm u của những chân lý vừa được hé lộ.
Hắn nhớ lại Lạc Thần Y, vẻ đẹp thoát tục ẩn chứa một sự nhạy cảm kỳ lạ với những dòng năng lượng "bất ổn". Nàng như một thước đo vô thức, một la bàn sinh học dẫn đường đến những điều "lệch chuẩn". Rồi đến Thiên Diệp Tôn Giả, vị trưởng lão uyên thâm, người ẩn chứa những hoài nghi thầm kín về "những con đường khác". Ông ta không phải kẻ phản nghịch, mà là một học giả chân chính, khao khát tri thức vượt mọi khuôn khổ. Và Thiên Cơ Lão Nhân huyền thoại, một cái tên chỉ tồn tại trong truyền thuyết, biểu tượng cho những bí mật bị lãng quên, những tri thức mà Thiên Đạo cố tình chôn vùi. Những ý niệm đó, như những hạt mầm được gieo vào tâm trí hắn, giờ đây đang nảy nở thành một bản đồ vô hình, một lộ trình cho cuộc hành trình tìm kiếm những mảnh ghép đầu tiên của mạng lưới.
"Mục tiêu là tìm những người không bị ràng buộc bởi Thiên Đạo, dù họ có ý thức được điều đó hay không," hắn tự nhủ, giọng nội tâm kiên định hơn bao giờ hết. Hắn hiểu rằng, để đối phó với Thiên Đạo, hắn không thể dùng cách của Thiên Đạo. Hắn phải tìm ra những con đường riêng, những phương pháp không nằm trong dự tính của nó. Hành trình này, hắn biết, sẽ còn dài và đầy chông gai. Áp lực vô hình từ sự "quan sát" của Thiên Đạo luôn lơ lửng, nhắc nhở hắn về sự cẩn trọng tuyệt đối. Nhưng nỗi cô độc đã được xua tan phần nào bởi những khám phá trong Vạn Cổ Đệ Nhất Kiếp. Hắn không còn là một kẻ đơn độc nữa, ít nhất là trong suy nghĩ. Hắn đã tìm thấy những nguyên lý, những manh mối cho một mạng lưới của những linh hồn tự do. Và với những manh mối ấy, hắn sẽ bắt đầu hành trình dò dẫm, khéo léo tìm kiếm những "dị số" đầu tiên, những người sẽ cùng hắn đi trên con đường mà hắn tự mình mở ra, con đường dẫn đến một chân lý độc lập, không cần sự chấp thuận của bất kỳ ai.
Với quyết tâm ấy, Tống Vấn Thiên lại một lần nữa nhắm mắt, tâm thần chìm sâu vào cảnh giới Vạn Cổ Đệ Nhất Kiếp. Hắn không còn tìm kiếm nguồn gốc sức mạnh hay quy tắc hình thành, mà là những "dấu vết" của sự độc lập, của những nguyên lý chưa bị Thiên Đạo định hình. Ý thức hắn, được cường hóa bởi Cổ Đại Phản Thiên Công và Thiên Đạo Phù Văn, trở thành một thực thể siêu việt, bơi lội trong đại dương hỗn độn của thời gian và không gian sơ khai. Ánh sáng ở đây không phải ánh sáng của mặt trời hay vì sao, mà là sự bùng nổ không ngừng của các luồng năng lượng nguyên tố, va chạm, phân tách, và hòa quyện vào nhau trong một vũ điệu hỗn loạn. Những luồng năng lượng này rực rỡ đến chói mắt, nhưng cũng mang một vẻ đẹp nguyên thủy, hoang dã, chưa bị bất kỳ quy luật nào gò bó.
"Thiên Đạo, dù là sơ khai, cũng đã bắt đầu định hình. Nhưng liệu có những dòng chảy nào thoát khỏi sự kiểm soát đó ngay từ ban đầu?" tiếng nói nội tâm của Tống Vấn Thiên vang vọng, không phải bằng âm thanh mà bằng những làn sóng ý niệm, hòa vào dòng chảy năng lượng xung quanh. Hắn cảm nhận được áp lực khổng lồ của thời gian vô tận đè nén, của không gian vô biên giãn nở. Những tiếng gió hú trong ý thức, không phải của gió mà của sự dịch chuyển không ngừng của các hạt vật chất và năng lượng. Thi thoảng, hắn còn "nghe" thấy tiếng nứt vỡ không gian, như một tấm gương vô hình bị phá vỡ rồi lại tự vá lành, liên tục lặp đi lặp lại. Mùi của không khí loãng, của kim loại gỉ sét, của năng lượng nguyên thủy tràn ngập, mặc dù hắn không có cơ quan cảm nhận vật lý nào trong trạng thái này. Đó là những cảm giác được ý thức hắn tự động diễn giải từ các tín hiệu năng lượng.
Tống Vấn Thiên duy trì trạng thái nhập định sâu, ý thức hắn không ngừng quét qua các trường năng lượng, không bỏ sót một dao động nhỏ nhất. Hắn không tìm kiếm những dòng chảy chính, những con đường lớn mà sau này Thiên Đạo sẽ sử dụng để xây dựng trật tự. Thay vào đó, hắn tập trung vào những "lỗi" trong ma trận quy tắc đang hình thành, những điểm bất thường, những hạt bụi nhỏ bé nhưng kiên cường chống lại xu hướng chung. Đó có thể là một luồng năng lượng xoáy ngược dòng, một nhóm nguyên tố tự nhiên hình thành một cách không tuân thủ dự đoán, hay một ý niệm sơ khai tự chủ, không bị cuốn vào vòng xoáy của ý chí Thiên Đạo non trẻ. "Mỗi hạt bụi, mỗi luồng năng lượng đều có 'ý chí' riêng. Tìm kiếm sự 'lệch chuẩn' phải bắt đầu từ những tương tác vi tế nhất," hắn tự nhủ, tâm trí như một bộ lọc tinh vi, loại bỏ mọi tạp âm, chỉ giữ lại những tín hiệu yếu ớt của sự khác biệt. Hắn cảm thấy mình như một nhà thám hiểm đang dò dẫm trong một vùng đất chưa ai đặt chân tới, nơi mọi quy tắc đều chưa được thiết lập, nơi mọi khả năng đều có thể xảy ra. Sự căng thẳng tinh thần là cực lớn, nhưng đồng thời cũng là một niềm phấn khích ẩn giấu, bởi mỗi phát hiện dù nhỏ nhất cũng có thể là một chìa khóa để giải mã bản chất của Thiên Đạo, và quan trọng hơn, tìm ra con đường để lách luật nó.
Ánh sáng hỗn độn bỗng chốc tụ lại, tạo thành một điểm sáng rực rỡ đến mức khiến ý thức Tống Vấn Thiên cũng phải "nhíu mày". Điểm sáng ấy không phải là một vụ nổ, mà là một trung tâm năng lượng sống động, rực rỡ và ấm áp một cách kỳ lạ giữa sự hỗn loạn nguyên thủy. Ý thức Tống Vấn Thiên bị thu hút mạnh mẽ, như một con thuyền bị hút vào dòng xoáy của một dòng hải lưu vô hình. Khi đến gần hơn, một hình ảnh mơ hồ nhưng đầy sức sống hiện ra. Đó là một thực thể khổng lồ, thân hình mập mạp, toàn thân đỏ rực như một khối lửa nguyên thủy đang cháy bùng. Hắn không có hình dáng cố định, nhưng lại mang một vẻ "người" một cách kỳ lạ, với đôi tay dường như không ngừng "nhào nặn" những luồng năng lượng nguyên tố.
Đây chính là Hỏa Đầu Quân ở dạng nguyên thủy nhất của hắn – một biểu tượng của sự nuôi dưỡng không ngừng, đam mê sáng tạo không bị gò bó. Hắn không tu luyện, không tranh đấu, chỉ đơn thuần là "nấu" những luồng năng lượng, biến chúng thành các "khái niệm" về sự tồn tại và phát triển. Những gì hắn "chế biến" không phải là thức ăn vật lý, mà là những dòng chảy sinh mệnh, những hạt mầm của tri thức, những nguyên liệu cơ bản để tạo nên sự sống và ý thức. Chúng bừng sáng, nhảy múa trong không gian, mang theo một "hương vị" của sự tươi mới, của khả năng vô tận. Mùi của "cháy" của hỏa khí, của sự sống mới đang được tạo ra, pha lẫn với mùi của năng lượng nguyên thủy, tỏa ra khắp không gian khái niệm này.
"Một bữa ăn ngon có thể xua tan mọi muộn phiền!" Một tiếng "cười" khái niệm vang vọng, không phải bằng âm thanh mà bằng sự rung động của toàn bộ không gian xung quanh, tràn đầy sự thỏa mãn nguyên thủy, sự vui vẻ vô tư lự. Đó là một ý chí thuần khiết của sự sáng tạo và ban tặng, không hề có ý đồ kiểm soát hay thao túng. Tống Vấn Thiên quan sát kỹ lưỡng cách Hỏa Đầu Quân nguyên thủy "chế biến" và "phân phát" năng lượng. Hắn nhận ra một điều kỳ lạ: thực thể này không tuân theo quy luật "thuận tự nhiên" như cách Thiên Đạo sẽ thiết lập sau này, mà là "tạo tác tự nhiên". Hắn không chờ đợi mọi thứ tự hình thành, mà chủ động nhào nặn, định hình, ban phát.
"Hắn không tuân theo quy luật 'thuận tự nhiên' mà là 'tạo tác tự nhiên'," Tống Vấn Thiên suy luận trong nội tâm. "Có lẽ đây chính là manh mối... sự sáng tạo vượt ra ngoài giới hạn cho phép." Những dòng năng lượng mà Hỏa Đầu Quân tạo ra mang một dấu ấn riêng biệt, một "mùi vị" của sự độc lập. Chúng không hoàn toàn hòa nhập vào dòng chảy chính, mà giữ lại một phần bản chất nguyên thủy, một tiềm năng chưa bị khai thác hết, chưa bị "định nghĩa" bởi một ý chí cao hơn. Tống Vấn Thiên phát hiện một "phương pháp" hoặc "nguyên lý" đặc biệt mà Thiên Đạo non trẻ chưa thể kiểm soát hoặc chưa nhận ra để đưa vào hệ thống của mình. Đó là nguyên lý của sự "biến đổi không ngừng nghỉ" theo một ý chí thuần túy, không dựa vào bất kỳ công thức hay khuôn mẫu có sẵn nào. Nó giống như một người đầu bếp thiên tài, không cần đến công thức, mà chỉ bằng trực giác và đam mê, có thể biến những nguyên liệu thô sơ nhất thành kiệt tác.
Việc Tống Vấn Thiên có thể "giải mã" Hỏa Đầu Quân nguyên thủy và những nguyên lý ẩn sau đó, cho thấy khả năng của hắn trong việc "nhìn thấu" bản chất của các nhân vật và sự vật trong tương lai, đặc biệt là những "kẻ bất đồng" khác. Cái "tạo tác tự nhiên" này là một bằng chứng sống động rằng, ngay từ thuở sơ khai, đã có những ý chí tự do, những nguyên lý tồn tại bên ngoài sự kiểm soát của Thiên Đạo. Đây là một khám phá vô cùng quan trọng, bởi nó khẳng định rằng "Thiên Đạo không phải chân lý duy nhất," ngay cả trong thuở sơ khai của nó. Cảm giác áp lực tinh thần vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng sự hứng thú tột độ. Tống Vấn Thiên tiếp tục quan sát, ghi nhớ từng chi tiết của quá trình "nấu nướng" nguyên thủy ấy, bởi hắn biết, đây chính là chìa khóa để nhận diện những công pháp hoặc tri thức "lệch chuẩn" khác trong tương lai. Sự tồn tại của Hỏa Đầu Quân nguyên thủy là một ngọn hải đăng của sự tự do, một lời khẳng định rằng ý chí sáng tạo không bao giờ có thể bị hoàn toàn dập tắt.
Theo dấu "nguyên lý lệch chuẩn" từ Hỏa Đầu Quân nguyên thủy, ý thức Tống Vấn Thiên được dẫn dắt đến một khu vực hoàn toàn khác trong Vạn Cổ Đệ Nhất Kiếp – một không gian khái niệm bao trùm bởi bóng tối. Đó là một Hắc Ám Sâm Lâm, không phải của cây cối vật lý, mà của những ý niệm, những bí mật bị che giấu. Nơi đây không có ánh sáng rực rỡ như trung tâm sinh mệnh vừa rồi, mà chỉ có sương mù dày đặc bao phủ, không ngừng cuộn xoáy, tạo nên một bầu không khí u ám, bí ẩn. Những "thân cây" ở đây là những ý niệm cổ xưa, gồ ghề và uốn lượn, mang theo hình dáng của những quy tắc bị lãng quên, những chân lý bị phủ nhận. Trời ở đây luôn u ám, không bao giờ có nắng, như th�� Thiên Đạo không muốn ánh sáng của mình chiếu rọi đến chốn này, hoặc đơn giản là không thể.
Tống Vấn Thiên "cảm nhận" được một mùi ẩm mốc, mùi đất mục nát, pha lẫn với một thứ mùi tà khí khó chịu nhưng cũng đầy cám dỗ. Đó là mùi của những điều bị cấm kỵ, của những tri thức ẩn mình, của những sức mạnh không được công nhận. Nơi đây không phải là nơi chốn vật lý, mà là một không gian tinh thần nơi những "ý niệm", "nguyên lý" không thuộc về trật tự Thiên Đạo đang hình thành được "tàng trữ" hoặc "trao đổi" một cách thầm lặng. Hắn "nhìn thấy" những "mảnh vỡ" của tri thức cổ xưa, chúng lấp lánh trong bóng tối như những viên ngọc trai đen quý hiếm. Đó là những "công pháp" nguyên thủy không được công nhận, những "luồng năng lượng" kỳ dị không theo bất kỳ quy tắc nào, những "lời nguyền" hay "phép thuật" mà sau này Thiên Đạo sẽ quy kết là tà đạo.
Đây chính là "Khu Chợ Đen" của Vạn Cổ, nơi cất giấu những "bí mật" mà Thiên Đạo tương lai sẽ cố gắng xóa bỏ, bóp méo hoặc đơn giản là khiến chúng rơi vào quên lãng. Không có người mua kẻ bán, không có vật phẩm cụ thể, chỉ có sự trao đổi của ý niệm, của tiềm năng, của những con đường chưa được đi.
"Đây là nơi những hạt giống bất đồng đầu tiên nảy mầm," Tống Vấn Thiên suy tư. "Những 'mặt hàng' ở đây không phải là vật chất, mà là những 'ý niệm' phản kháng." Hắn cảm nhận được những tiếng thì thầm của những bí mật, không phải là âm thanh có thể nghe được bằng tai, mà là những rung động ý niệm, những lời mời gọi thầm lặng từ sâu thẳm của sự tồn tại. Mỗi "mặt hàng" đều mang một vẻ đẹp riêng, một sự độc đáo không thể tìm thấy trong dòng chảy chính của Vạn Cổ. Hắn nhìn thấy những "lời nguyền" có thể phá vỡ kết cấu của không gian, những "phép thuật" có thể thay đổi bản chất của sinh mệnh, những "công pháp" có thể dẫn dắt người tu luyện đến một cảnh giới hoàn toàn khác, không bị ràng buộc bởi lôi kiếp hay giới hạn của Thiên Đạo.
"Sự tồn tại của nó chứng minh rằng, ngay từ khi Thiên Đạo hình thành, đã luôn có một 'đối trọng' tự nhiên, một 'lỗ hổng' để lách qua," hắn kết luận. Phát hiện này làm bùng lên một ngọn lửa hy vọng trong tâm trí Tống Vấn Thiên. Nó khẳng định những suy đoán của hắn, rằng Thiên Đạo không phải là toàn năng, không phải là bất khả chiến bại. Nó có những điểm yếu, những khe hở, và những điều mà nó không thể kiểm soát hoàn toàn.
Tống Vấn Thiên "lang thang" trong khu chợ đen khái niệm này, thu thập và phân tích các "thông tin" (nguyên lý, mô hình) về cách những điều "lệch chuẩn" có thể tồn tại và phát triển trong một hệ thống đang dần bị kiểm soát. Hắn không chỉ đơn thuần quan sát, mà còn dùng ý thức của mình để "chạm" vào những mảnh vỡ tri thức ấy, cảm nhận được sự lạnh lẽo và u ám từ chúng, nhưng đồng thời cũng là một sức mạnh tiềm tàng, một sự tự do không bị gò bó. Hắn bắt đầu phác thảo một "bản đồ" khái niệm về những "điểm yếu" của Thiên Đạo, về những cách mà các ý niệm độc lập có thể tồn tại và phát triển song song với trật tự chính thống mà không bị đồng hóa.
Sự tồn tại của "Khu Chợ Đen" khái niệm trong Vạn Cổ cho thấy rằng những "bí mật không được Thiên Đạo công nhận" luôn có nơi tồn tại, báo hiệu Tống Vấn Thiên sẽ tìm thấy những nơi tương tự trong thế giới hiện tại. Đó có thể là một thư quán cũ kỹ bị lãng quên trong một góc thành phố, một khu chợ đen của những kẻ tu tà, hoặc thậm chí là một kho tàng bí mật của một tông môn cổ xưa đã bị diệt vong. Những nơi đó sẽ là điểm đến tiếp theo của hắn trong hành trình tìm kiếm những mảnh ghép cho mạng lưới của mình.
Mặc dù chỉ là trong ý thức, nhưng việc tiếp xúc với quá nhiều thông tin hỗn loạn và "lệch chuẩn" này đã khiến Tống Vấn Thiên cảm thấy một sự quá tải tinh thần. Nguy cơ lạc lối trong dòng chảy thời gian và ý niệm là rất lớn. Hắn phải giữ vững ý chí và mục tiêu để không bị đồng hóa bởi sự hỗn độn, hoặc tệ hơn, bị Thiên Đạo non trẻ phát hiện sự "dò xét" quá mức của hắn. Từng luồng ý chí nguyên thủy trôi qua, một số mang theo sự thờ ơ, một số mang theo sự tò mò, và một số khác lại mang theo một cảm giác "quan sát" lạnh lẽo, như những con mắt vô hình đang dò xét sự hiện diện của hắn. Hắn cẩn trọng, khéo léo ẩn mình, cố gắng không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Khi ý thức hắn dần rút ra khỏi Vạn Cổ Đệ Nhất Kiếp, trở về với động phủ tĩnh lặng, Tống Vấn Thiên cảm thấy như mình vừa trải qua hàng ngàn năm. Hắn đã không chỉ tìm thấy những manh mối, mà còn tìm thấy một sự khẳng định sâu sắc hơn về con đường mình đã chọn. Hắn không còn là kẻ cô độc mò mẫm trong bóng đêm, mà đã tìm thấy ánh sáng le lói từ những ngọn lửa của sự tự do, từ những nguyên lý tồn tại bên ngoài Thiên Đạo. Con đường này, hắn tự mình mở ra, và hắn sẽ không dừng lại cho đến khi chân lý độc lập được khẳng định.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.