Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 49: Ký Ức Vạn Cổ: Chạm Đến Nguồn Gốc Tri Thức Lệch Chuẩn
Ánh sáng của Khu Chợ Đen khái niệm vẫn còn vương vấn trong tâm trí, những luồng tri thức "lệch chuẩn" như những dòng suối ngầm len lỏi qua lớp đá của ý thức Thiên Đạo non trẻ, thôi thúc Tống Vấn Thiên đào sâu hơn nữa. Hắn không dừng lại ở việc quan sát, mà tiến vào một tầng nhập định sâu thẳm hơn, nơi ý thức tách rời khỏi thân xác, phiêu du trong cõi Vạn Cổ Đệ Nhất Kiếp.
Hắn cảm thấy mình đứng trên một Vọng Tiên Đài rộng lớn, không phải bằng đá hay ngọc, mà được kiến tạo từ những nguyên lý đầu tiên của vũ trụ. Đài tế này vô cùng rộng lớn, trải dài đến tận cùng của nhận thức, được chạm khắc bằng vô số phù văn cổ xưa, không phải do tay người tạo ra, mà là những vết tích của các quy luật hình thành vũ trụ, những ý niệm sơ khai nhất về sự tồn tại. Giữa đài, một viên ngọc không màu, không hình dạng, lấp lánh như chứa đựng cả tinh tú chưa định hình, hay có lẽ, đó là một pháp trận phức tạp, nơi mọi dòng chảy năng lượng và tri thức hội tụ. Không có mái che, hoàn toàn lộ thiên, để tâm thức hắn có thể trực diện đối mặt với sự bao la vô tận của Vạn Cổ.
Tiếng gió lùa vi vút, không phải gió của thế gian, mà là âm thanh của dòng chảy thời gian và không gian đang uốn lượn, xé toạc trong kỷ nguyên hỗn độn. Sự im lặng gần như tuyệt đối, thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng sấm vang dội, không phải lôi kiếp thông thường, mà là tiếng nứt vỡ của không gian, của những quy tắc đang xung đột và va chạm để định hình. Có lúc, hắn cảm thấy như nghe thấy tiếng vỡ vụn của những vũ trụ chưa thành hình, của những khả năng đã bị loại bỏ. Mùi hương của không khí trong lành, của đá cổ, và một chút mùi ozone sau những trận lôi kiếp khái niệm, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí thánh thiêng, uy nghiêm, tĩnh lặng nhưng cũng ẩn chứa sự áp lực vô hình. Linh khí cực kỳ tinh khiết và dồi dào, không bị pha tạp bởi bất kỳ ý chí hay mục đích nào. Ánh sáng mặt trời chiếu rọi trực tiếp, không phải mặt trời vật lý, mà là ánh sáng nguyên thủy của sự sáng tạo, thanh tẩy mọi tạp niệm.
Tống Vấn Thiên tập trung tinh thần. Hắn biết rằng sự tồn tại của Thiên Đạo, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng không thể hoàn toàn xóa bỏ mọi thứ. Nó chỉ có thể che giấu, bóp méo, hoặc đẩy những gì nó không muốn vào quên lãng. Nhưng ngay cả sự quên lãng cũng không phải là hư vô. Những luồng tri thức "lệch chuẩn" mà hắn cảm nhận được từ Khu Chợ Đen vẫn còn sót lại, như những dòng suối ngầm len lỏi qua lớp đá của ý thức Thiên Đạo non trẻ, kiên cường tìm đường tồn tại.
"Nó không thể xóa bỏ mọi thứ, chỉ có thể che giấu... hoặc bóp méo..." Tống Vấn Thiên suy tư, ý thức hắn lướt qua vô số dòng chảy năng lượng, nguyên lý, và những mảnh ký ức nguyên thủy. Hắn sử dụng Thiên Đạo Phù Văn như một la bàn định hướng trong biển ý thức Vạn Cổ, để không lạc lối giữa những dòng chảy vô tận. Đồng thời, Cổ Đại Phản Thiên Công, với bản chất là sự nhìn thấu và phản kháng, trở thành một lăng kính sắc bén, giúp hắn dò tìm những luồng thông tin không chính thống, những mảnh ghép bị Thiên Đạo cố tình bỏ qua.
Hắn không ngừng phân tích, suy luận về bản chất của những dòng chảy tri thức này và cách chúng tương tác với sự hình thành của Thiên Đạo. Những dòng chảy chính thống thì ồ ạt, mạnh mẽ, nhưng lại thiếu đi sự độc đáo, sự linh hoạt. Ngược lại, những dòng chảy "lệch chuẩn" tuy yếu ớt, ẩn mình, nhưng lại mang trong mình một sức sống mãnh liệt, một tiềm năng vô hạn. Chúng không bị ràng buộc bởi những quy tắc đang dần được thiết lập, mà tồn tại theo một đạo lý riêng, một sự tự do nguyên thủy.
Tống Vấn Thiên cảm nhận được những vết tích của sự kháng cự, của những ý chí không chịu khuất phục, bị đẩy lùi vào những góc khuất của Vạn Cổ. Đó là những "hạt giống bất đồng" mà hắn đã suy luận trước đó, nhưng giờ đây, hắn cảm nhận chúng rõ ràng hơn, gần gũi hơn. Chúng không phải là những thực thể sống, mà là những nguyên lý, những ý niệm, những khả năng bị Thiên Đạo non trẻ coi là "ngoại lai", là "không cần thiết", hoặc tệ hơn, là "nguy hiểm".
Có những luồng thông tin mang theo cảm giác bị đè nén, bị chôn vùi, như những tiếng than vãn không lời của những chân lý bị lãng quên. Lại có những luồng khác, như những tia lửa điện nhỏ nhoi, lóe lên sự bướng bỉnh, sự kiên trì, dù bị bao vây bởi sự hỗn độn và áp đặt. Tống Vấn Thiên biết, chính những tia lửa này sẽ là nguồn cảm hứng, là bằng chứng cho thấy con đường hắn chọn không phải là vô vọng.
Sự mệt mỏi tinh thần bắt đầu len lỏi, không phải vì sức mạnh yếu kém, mà vì lượng thông tin khổng lồ và hỗn loạn mà hắn phải xử lý. Mỗi một luồng ý niệm, mỗi một mảnh ký ức đều mang theo một lịch sử, một nguyên lý riêng, và hắn phải phân tích tất cả để tìm ra sợi dây liên kết, để hiểu được cách chúng tồn tại ngoài sự kiểm soát của Thiên Đạo. Hắn phải giữ vững tâm trí, không để bị đồng hóa bởi sự bao la của Vạn Cổ, không để những luồng thông tin trái chiều cuốn đi. Sự tập trung của hắn là tuyệt đối, từng thớ thịt, từng sợi thần kinh đều căng như dây đàn, nhưng tinh thần hắn lại minh mẫn hơn bao giờ hết.
Hắn càng đào sâu, càng nhận ra rằng Thiên Đạo không phải là một thực thể toàn năng ngay từ đầu. Nó cũng có quá trình hình thành, có sự lựa chọn, có sự loại bỏ. Và chính những gì nó loại bỏ, những gì nó cố gắng che giấu, lại là chìa khóa cho con đường của Tống Vấn Thiên. Những "lỗ hổng" này không phải là sai sót, mà là bản chất tự nhiên của một hệ thống cố gắng kiểm soát mọi thứ.
Tống Vấn Thiên cảm thấy một sự lạnh lẽo bao trùm ý thức hắn, không phải cái lạnh của sự chết chóc, mà là cái lạnh của sự vô tận, của những chân lý bị lãng quên hàng tỷ năm. Hắn biết mình đang đi đúng hướng. Sự tồn tại của những luồng tri thức lệch chuẩn này, ngay cả trong Vạn Cổ Đệ Nhất Kiếp, là một minh chứng hùng hồn. Nó báo hiệu rằng Thiên Đạo không thể hoàn toàn xóa bỏ mọi dấu vết của những gì nó không muốn, chỉ có thể che giấu hoặc bóp méo, để lại những 'lỗ hổng' và 'khe nứt' mà Tống Vấn Thiên có thể khai thác. Đây không phải là sự đối đầu trực diện, mà là sự tìm kiếm những điểm yếu, những khe hở trong mạng lưới kiểm soát của nó.
Khi Tống Vấn Thiên tiếp tục cuộc hành trình tinh thần của mình, theo dấu vết của những luồng tri thức "lệch chuẩn" ấy, hắn cảm thấy chúng ngày càng trở nên đậm đặc hơn, dẫn hắn đến một nơi mà linh khí bị hỗn loạn, không gian bị bóp méo, và thời gian dường như không còn ý nghĩa.
Dòng ý thức của Tống Vấn Thiên dần bị cuốn vào một không gian khác, một nơi không có kiến trúc cụ thể, chỉ là cảnh quan tự nhiên bị biến đổi một cách kỳ lạ, như thể chính vũ trụ đã trải qua một cuộc đại biến động. Những ngọn núi đá bị xẻ đôi bởi một lực lượng vô hình, hồ nước đen ngòm phản chiếu ánh sáng mờ ảo, cây cối hóa thạch đứng sừng sững như những tượng đài của một kỷ nguyên đã chết. Xung quanh hắn, có thể thấy những thạch bi cổ đại không thể đọc được, khắc ghi những ngôn ngữ đã bị lãng quên, hoặc các tàn tích của một nền văn minh đã biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại những mảnh vụn của ký ức và nguyên lý.
Nơi đây hoàn toàn im lặng, không một tiếng động nào của sự sống, chỉ có những tiếng động siêu nhiên không thể giải thích: tiếng thì thầm vô hình, như vô số linh hồn đang kể lại những câu chuyện cổ xưa mà không ai nghe thấy; tiếng nứt vỡ của không gian, như thể chính kết cấu của thực tại đang bị xé toạc. Mùi không khí loãng, như thể sự sống chưa từng đặt chân đến đây, hòa quyện với mùi kim loại gỉ sét của thời gian, mùi đá cổ và một mùi hương khó tả của sự vĩnh cửu và mục nát. Bầu không khí u ám, nặng nề, tĩnh lặng đến đáng sợ, mang theo cảm giác áp lực của thời gian và không gian đè nặng lên tâm trí. Linh khí và các loại năng lượng khác bị hỗn loạn, khó kiểm soát, tạo thành những xoáy nước xoáy lốc của ý niệm. Ánh sáng mờ ảo, thường có màu xám hoặc tím than, như thể mặt trời chưa từng vươn tới nơi này, hay đã bị nuốt chửng bởi một bóng tối vĩnh cửu.
Đây chính là "Thiên Đạo Chi Mộ" mà hắn đã hình dung – không phải một lăng mộ vật chất, mà là một không gian tinh thần, nơi những ký ức và nguyên lý bị Thiên Đạo non trẻ chôn vùi hoặc cố gắng lãng quên. Tống Vấn Thiên cảm nhận được sự hiện diện của một thực thể vô hình ở đây, không có hình hài cụ thể, chỉ là một tập hợp các sợi ký ức, nguyên lý và tri thức bị Thiên Đạo bỏ qua hoặc cố gắng xóa bỏ. Đó chính là U Linh Ký Ức Thủy Tổ.
U Linh Ký Ức Thủy Tổ không phải là một cá thể, mà là một "tâm trí" bao la, một kho lưu trữ vĩnh cửu của vạn vật, của những gì đã từng tồn tại, đã từng được nghĩ đến, đã từng được cảm nhận, nhưng không phù hợp với "kịch bản" của Thiên Đạo. Nó không có mắt để nhìn, không có tai để nghe, nhưng lại cảm nhận được sự hiện diện của Tống Vấn Thiên. Một làn sóng ý niệm, không phải lời nói, nhẹ nhàng lướt qua tâm trí hắn.
"Ngươi là ai? Ngươi ghi chép điều gì?" Tống Vấn Thiên "trao đổi" với thực thể này qua ý niệm, qua sự cảm nhận. Hắn không nói thành lời, nhưng ý chí của hắn truyền đi rõ ràng, đầy tò mò và một chút thận trọng.
Sự đáp lại là một dòng chảy thông tin khổng lồ, không theo thứ tự nào, nhưng lại vô cùng rõ ràng. Nó không phải là một giọng nói, mà là một sự "hiểu biết" trực tiếp. "Mọi thứ đều được ghi lại... dù có bị lãng quên hay không... Ta là ký ức của những gì không được Thiên Đạo chấp nhận, là tiếng vọng của những chân lý bị bóp méo, là linh hồn của những gì bị chôn vùi."
Tống Vấn Thiên tập trung toàn bộ tinh thần để "đọc" và "giải mã" những luồng thông tin từ U Linh Ký Ức Thủy Tổ. Hắn cảm nhận được cấu trúc của nó, không phải là một cơ thể, mà là một mạng lưới phức tạp của các nguyên lý, các chuỗi ký ức đan xen vào nhau. Nó tồn tại độc lập với Thiên Đạo, không phải bằng cách đối đầu, mà bằng cách "không tồn tại" trong nhận thức chính thống. Nó là một vùng tối, một khoảng trống mà Thiên Đạo không thể chạm tới, hoặc không muốn chạm tới.
Hắn nhận ra rằng U Linh Ký Ức Thủy Tổ không "chống đối" Thiên Đạo, nó chỉ đơn thuần "là". Nó ghi lại mọi thứ, không phán xét, không định hướng. Nó là một tấm gương phản chiếu toàn bộ Vạn Cổ, bao gồm cả những phần mà Thiên Đạo muốn che giấu. Những bí mật của vũ trụ được lưu giữ ở đây, không phải dưới dạng sách vở hay phù văn, mà là những nguyên mẫu, những khái niệm thuần túy nhất. Hắn cảm nhận được những công pháp đã bị coi là tà đạo, những phép thuật đã bị cấm đoán, những triết lý đã bị bác bỏ, tất cả đều được lưu trữ nguyên vẹn, không bị biến đổi bởi dòng chảy thời gian hay sự phán xét của Thiên Đạo.
Tống Vấn Thiên cảm thấy sự lạnh lẽo của không gian Vạn Cổ thấm sâu vào ý thức, cùng với áp lực của thông tin dồn dập, nhưng hắn không lùi bước. Hắn phân tích từng nguyên tắc hoạt động của "thực thể" này. U Linh Ký Ức Thủy Tổ tồn tại như một "điểm mù" của Thiên Đạo, một vùng đất cấm mà Thiên Đạo không thể hoặc không muốn can thiệp. Chính sự "không quan tâm" này của Thiên Đạo đã tạo nên không gian cho nó tồn tại.
"Vậy ra, để tránh sự kiểm soát, không cần phải đối đầu, mà chỉ cần trở thành một phần mà nó không thấy, không quan tâm, hoặc không thể hiểu được," Tống Vấn Thiên suy luận. Đây là một nguyên tắc sống còn mà hắn có thể áp dụng vào thế giới hiện tại.
Hắn nhận ra rằng, U Linh Ký Ức Thủy Tổ không phải là một thực thể chiến đấu, mà là một "nguồn" của sự thật bị che giấu. Sự tồn tại của nó chứng minh rằng những tri thức "lệch chuẩn" không bao giờ biến mất hoàn toàn, chúng chỉ ẩn mình, chờ đợi người có đủ trí tuệ và ý chí để khám phá.
Từ U Linh Ký Ức Thủy Tổ, Tống Vấn Thiên học được rằng các cá nhân hoặc tổ chức trong thế giới hiện tại có khả năng lưu giữ hoặc tiếp cận tri thức ngoài lề chính thống, tương tự như nguyên lý của thực thể này, báo hiệu về những đồng minh tiềm năng. Những người này không nhất thiết phải là kẻ đối đầu Thiên Đạo, mà có thể chỉ đơn giản là những người không bị ràng buộc bởi các quy tắc của nó, những người sống theo một đạo lý riêng, hoặc những người vô tình trở thành kho chứa của những tri thức bị lãng quên.
Hắn cảm nhận được những tia sáng tri thức lóe lên như đốm lửa ma trơi trong bóng tối bao la của Thiên Đạo Chi Mộ, mỗi đốm lửa là một chân lý, một nguyên lý, một bí mật. Những hình ảnh mơ hồ của U Linh Ký Ức Thủy Tổ, không có hình dạng rõ ràng, chỉ là một làn sương mù ý thức bao la, lấp lánh những điểm sáng của thông tin, dần khắc sâu vào tâm trí hắn.
Sự tiếp xúc với U Linh Ký Ức Thủy Tổ cho Tống Vấn Thiên một cái nhìn sâu sắc hơn về bản chất của Thiên Đạo. Nó không phải là một thực thể ác độc, mà là một hệ thống, một ý chí cố gắng tạo ra trật tự theo cách riêng của nó. Và bất cứ điều gì không phù hợp với trật tự đó đều bị đẩy ra ngoài, bị lãng quên. Nhưng sự lãng quên không có nghĩa là không tồn tại.
Tống Vấn Thiên đã thu thập được những nguyên lý cốt lõi về cách những bí mật có thể tồn tại ngoài tầm kiểm soát, cách những chân lý không bị bóp méo và cách một thực thể có thể duy trì sự độc lập của mình. Những phương pháp tinh tế mà hắn sẽ dùng để 'dò hỏi' và 'tiếp cận' các nguồn thông tin này sẽ không dựa vào sức mạnh mà vào sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của 'tri thức lệch chuẩn' và sự ẩn mình. Thiên Đạo không thể hoàn toàn xóa bỏ mọi dấu vết của những gì nó không muốn, chỉ có thể che giấu hoặc bóp méo, để lại những 'lỗ hổng' và 'khe nứt' mà Tống Vấn Thiên có thể khai thác. Đây chính là con đường.
Sau một khoảng thời gian dài đắm chìm trong cõi Vạn Cổ, Tống Vấn Thiên cảm thấy ý thức mình dần được kéo trở lại với thân xác. Hắn chậm rãi thoát khỏi trạng thái nhập định sâu, cảm thấy một sự mệt mỏi thể chất ghê gớm, như thể vừa trải qua hàng ngàn năm phiêu du trong cõi hư vô. Từng thớ thịt, từng khớp xương đều ê ẩm, nhưng tinh thần hắn lại minh mẫn hơn bao giờ hết, như một viên ngọc vừa được mài giũa sắc bén.
Ánh sáng dịu nhẹ của buổi sáng sớm từ cửa động phủ lọt vào, xua tan đi phần nào bóng tối và sự u ám của những ký ức Vạn Cổ. Hắn mở mắt, nhìn chằm chằm vào vách đá gồ ghề của hang động. Hình ảnh và nguyên lý của U Linh Ký Ức Thủy Tổ vẫn còn rõ ràng, in sâu trong tâm trí hắn, như một bản đồ dẫn đường cho chặng đường sắp tới.
Động phủ Vô Danh, nơi Tống Vấn Thiên chọn làm nơi ẩn mình tu luyện, là một hang đá tự nhiên đơn sơ, không có vẻ gì đặc biệt. Chỉ có một vài dấu vết cải tạo thô sơ: nền đất được san phẳng, một bàn đá tự nhiên dùng làm nơi đặt đồ vật và ngồi thiền. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ khe đá, tiếng gió nhẹ lùa vào từ cửa hang, và tiếng côn trùng kêu vo ve từ bên ngoài, tất cả tạo nên một không gian yên tĩnh, mát mẻ và hơi ẩm ướt, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn và lạnh lẽo của Vạn Cổ mà hắn vừa trải qua. Mùi đất ẩm, mùi đá, mùi rêu phong quen thuộc xoa dịu tâm hồn hắn.
Hắn khẽ thở dài, một luồng khí đục thoát ra khỏi lồng ngực, mang theo những tạp niệm còn sót lại từ biển ký ức vô tận. Tống Vấn Thiên đưa tay xoa xoa thái dương, cảm nhận sự đau nhức nhè nhẹ. Nhưng đó chỉ là dấu hiệu của một hành trình gian nan, không phải sự suy yếu.
"U Linh Ký Ức Thủy Tổ... một khái niệm về sự tồn tại của tri thức không thể bị tiêu diệt," hắn độc thoại nội tâm, giọng trầm ấm. "Nó tồn tại như một điểm mù, một vùng bị lãng quên mà Thiên Đạo không thể chạm tới. Vậy trong thế giới hiện tại, ai là kẻ gác đền cho những ký ức đó? Ai là những người, những nơi mà Thiên Đạo đã cố tình bỏ qua, nhưng lại vô tình trở thành kho chứa của những chân lý khác biệt?"
Tống Vấn Thiên đưa mắt nhìn quanh động phủ, rồi từ từ vươn tay, lấy ra một cuộn giấy da cổ xưa và một cây bút lông từ trong túi trữ vật. Hắn trải cuộn giấy lên bàn đá, bắt đầu ghi lại những điều vừa khám phá. Nét chữ hắn bay bướm nhưng đầy kiên định, từng chữ từng chữ đều chứa đựng sự suy tư sâu sắc. Hắn không ghi chép theo kiểu thông thường, mà phác thảo một "bản đồ tinh thần" – những nguyên lý, những đặc điểm, những dấu hiệu để nhận biết những "điểm mù" tương tự trong thế giới hiện tại.
Hắn ghi chú về sự "ẩn mình", về sự "không gây chú ý", về sự "không phù hợp" với dòng chảy chính thống. Những tri thức bị lãng quên không bao giờ tự xưng là chân lý. Chúng thường nằm ở những nơi hẻo lánh, trong những tâm hồn không màng danh lợi, hoặc trong những tàn tích của quá khứ mà không ai muốn nhớ đến.
"Để tiếp cận U Linh Ký Ức Thủy Tổ trong thế gian, không thể dùng sức mạnh hay quyền uy," hắn tự nhủ, ánh mắt lóe lên sự tính toán. "Phải dùng sự thấu hiểu, sự đồng cảm với những điều bị lãng quên, sự kiên nhẫn để tìm kiếm những hạt cát giữa sa mạc."
Hắn phác thảo một bản đồ tinh thần về các loại "nguồn thông tin lệch chuẩn" và "nhân vật bí ẩn" mà hắn cần tìm kiếm trong thế giới hiện tại. Đó có thể là một thư quán cũ kỹ bị lãng quên trong một góc thành phố, nơi chứa những sách cổ đã bị cấm đoán. Đó có thể là một lão nhân ẩn dật, sống cuộc đời bình dị nhưng lại nắm giữ những bí mật của một tông môn cổ xưa đã bị diệt vong. Hoặc đó có thể là một kẻ "tà tu" bị ruồng bỏ, nhưng công pháp của họ lại mang một chân lý khác.
Các phương pháp tiếp cận sẽ phải tinh tế, dựa trên nguyên lý của U Linh Ký Ức Thủy Tổ: không trực tiếp, mà thông qua sự cảm nhận, sự thấu hiểu về những điều "ngoài lề" và sự ẩn mình. Hắn không thể đường đường chính chính đi hỏi về những "bí mật Thiên Đạo không chấp nhận". Hắn phải trở thành một phần của bóng tối, một người tìm kiếm chân lý trong sự im lặng.
Bản đồ tinh thần dần hiện rõ trong tâm trí Tống Vấn Thiên, những điểm sáng kết nối với nhau, tạo thành một mạng lưới phức tạp. Đây sẽ là mạng lưới của hắn, mạng lưới của những kẻ bất đồng, của những tri thức bị lãng quên, của những người dám hỏi "tại sao".
Tống Vấn Thiên mỉm cười nhạt. Nụ cười không mang vẻ vui tươi, mà là sự kiên định, pha chút bi tráng. Hắn đã tìm thấy một con đường, một lộ trình để xây dựng mạng lưới của mình. Thiên Đạo không thể xóa bỏ mọi dấu vết, chỉ có thể che giấu và bóp méo. Và chính những "lỗ hổng" đó, những "khe nứt" đó, sẽ là nơi hắn bắt đầu. Hắn sẽ đi tìm những kẻ gác đền của những ký ức bị lãng quên, những người mang trong mình dấu vết của U Linh Ký Ức Thủy Tổ trong thế giới hiện tại.
Con đường này, hắn tự mình mở ra, và hắn sẽ không dừng lại cho đến khi chân lý độc lập được khẳng định.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.