Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 68: Huyễn Cảnh Lạc Thần: Đồng Minh Giữa Cổ Kiếp
Giữa lúc Liễu Thanh Y và Mộ Dung Tĩnh cảm nhận được một sự bất ổn mơ hồ nơi tâm linh, tựa hồ như một tiếng vọng xa xăm từ vực sâu thời gian, Tống Vấn Thiên đang trải qua một biến cố còn kịch tính hơn rất nhiều. Chớp mắt trước đó, hắn còn chìm đắm trong dòng chảy của Vạn Cổ Đệ Nhất Kiếp, chiêm nghiệm về những quy tắc nguyên thủy của Thiên Đạo. Chớp mắt sau, một lực hút không thể kháng cự đã cuốn lấy hắn, kéo đi xuyên qua những tầng không gian méo mó, những dòng chảy thời gian hỗn loạn, trước khi ném hắn vào một nơi chốn hoàn toàn xa lạ.
Hắn mở mắt, nhưng thứ đập vào thị giác lại là một khung cảnh hoàn toàn khác biệt so với động phủ quen thuộc hay những ảo ảnh mờ ảo trước đó. Đây là một không gian hỗn độn, nơi linh khí thô sơ cuộn xoáy như những cơn bão không ngừng, mang theo mùi kim loại gỉ sét nồng nặc và đất đá khô cằn. Ánh sáng ở đây mờ ảo, nhuốm một màu tím và xanh lục kỳ dị, phát ra từ những tinh thể năng lượng khổng lồ đang hình thành, trôi nổi giữa hư không như những vì sao chết. Từng khối kiến trúc đổ nát, có thể là tàn tích của một nền văn minh đã bị chôn vùi từ buổi sơ khai, lơ lửng vô định, không tuân theo bất kỳ quy luật vật lý nào mà Tống Vấn Thiên từng biết. Tiếng gió hú quái dị rít qua những khe nứt không gian, hòa cùng tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một nơi nào đó không thể xác định, tạo nên một bản giao hưởng của sự hoang tàn và bí ẩn. Thỉnh thoảng, một tiếng nứt vỡ lớn xé toạc sự tĩnh lặng đáng sợ, như thể chính bản thân không gian đang bị xé toạc, khiến bầu không khí vốn đã nguy hiểm nay càng trở nên căng thẳng tột độ.
Tống Vấn Thiên khẽ động, cảm nhận rõ ràng không khí mỏng manh và lạnh lẽo đang xâm lấn cơ thể. Hắn không hề bị thương tổn, Cổ Đại Phản Thiên Công đã tự động vận hành, tạo ra một lớp màng bảo vệ vô hình, đồng thời che giấu hoàn toàn khí tức của hắn. Nhưng cảm giác trọng lực bất thường, cùng với sự hiện diện mạnh mẽ của một ý chí vô hình đang định hình vạn vật, khiến hắn nhận ra: "Không phải ảo ảnh... là thật ư? Thiên Đạo... ngươi rốt cuộc muốn gì? Đây là nguồn gốc của mọi sự thao túng sao?"
Lời độc thoại nội tâm vang vọng trong tâm trí Tống Vấn Thiên, mang theo một chút kinh ngạc nhưng không hề có sự sợ hãi. Hắn vốn đã chuẩn bị tinh thần cho những biến cố bất ngờ, nhưng việc bị dịch chuyển đến một kỷ nguyên khác, một thời đại mà hắn chỉ có thể tiếp cận qua những mảnh vỡ của ký ức và ảo ảnh, lại nằm ngoài dự liệu. Cảm giác áp lực vô hình từ Thiên Đạo nguyên thủy đang bao trùm khắp nơi, không tinh vi như Thiên Đạo của thời đại hắn, nhưng lại bản năng và mạnh mẽ hơn gấp bội, như một gánh nặng đè nén lên ý chí của mọi sinh linh. Nó không còn là một sự dò xét tinh tế, mà là một sự định hình thô bạo, một ý chí muốn uốn nắn mọi thứ theo khuôn mẫu của nó ngay từ những viên gạch đầu tiên.
Tống Vấn Thiên nhắm mắt, toàn bộ thần thức của hắn lan tỏa ra xung quanh, không phải để thăm dò, mà là để "lắng nghe" những quy tắc đang hình thành. Hắn cảm nhận được sự tồn tại của những luồng năng lượng nguyên thủy, những dòng chảy linh khí hỗn tạp, và cả những "quy luật" đang được Thiên Đạo sơ khai viết nên, khắc sâu vào từng hạt bụi, từng tảng đá, từng sinh linh nhỏ bé nhất. Chúng không cố định, chúng đang biến đổi, va chạm, và dần dần kiến tạo nên một trật tự. Đây chính là Vạn Cổ Đệ Nhất Kiếp, nơi mọi thứ bắt đầu, nơi Thiên Đạo chưa hoàn thiện nhưng đã bắt đầu thể hiện sự độc tài của mình.
"Một môi trường hoàn hảo để thử nghiệm... nhưng cũng đầy rẫy tử vong," Tống Vấn Thiên thầm nghĩ. Hắn thu lại thần thức, khuôn mặt thư sinh vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại lóe lên tia sáng của sự suy tư. Hắn biết mình không thể hành động một cách lỗ mãng. Trong kỷ nguyên này, bất kỳ sự "khác biệt" nào cũng sẽ bị Thiên Đạo sơ khai nhanh chóng nhận diện và đào thải. Hắn cần phải ẩn mình, hòa nhập, và tiếp tục "lách luật" như bản năng. Hắn bắt đầu vận chuyển Cổ Đại Phản Thiên Công, không phải để tăng cường sức mạnh, mà là để tinh chỉnh sự tồn tại của mình, làm cho nó trở nên mờ nhạt, khó nhận thấy nhất có thể trong dòng chảy nguyên thủy này. Hắn cẩn trọng thăm dò môi trường xung quanh, từng bước chậm rãi, như một bóng ma lướt qua những tàn tích cổ xưa, tránh né những "quy tắc" sơ khai đang hình thành, tránh xa những cơn bão năng lượng có thể bất ngờ ập đến, và những tiếng gầm gừ của sinh vật lạ vọng lại từ xa, báo hiệu sự nguy hiểm luôn rình rập. Mục tiêu của hắn không phải là đối đầu, mà là tìm hiểu, tìm kiếm lối thoát, và quan trọng hơn cả, là thu thập thêm những mảnh ghép về bản chất của Thiên Đạo, từ chính nguồn cội của nó.
***
Tống Vấn Thiên tiến sâu hơn vào Bí Cảnh Huyễn Diệt, mỗi bước chân đều cẩn trọng như đang đi trên một tấm băng mỏng. Càng vào sâu, cảnh vật càng trở nên kỳ lạ và nguy hiểm. Các quy tắc vật lý dường như bị bóp méo hoàn toàn, tạo ra những vùng không gian xoắn vặn và các hiện tượng tự nhiên không thể lý giải. Ánh sáng màu tím và xanh lục xen kẽ, phản chiếu từ các tinh thể năng lượng đang hình thành, tạo nên một khung cảnh siêu thực nhưng cũng đầy rợn người. Mùi không khí loãng và kim loại gỉ sét trở nên nồng hơn, hòa quyện với mùi ẩm ướt của đá cổ và một mùi hương khó tả của sự nguyên thủy, chưa được định hình. Bầu không khí căng thẳng tột độ, như thể có một "bức tường" vô hình đang ép lại, đè nén lên mọi sinh linh tồn tại trong không gian này.
Hắn đi qua một khu vực nơi các dòng chảy năng lượng hỗn loạn, mạnh mẽ cuộn xoáy như những con sông cuồng nộ. Đây dường như là một "bài kiểm tra" hay "cơ chế sàng lọc" của Thiên Đạo sơ khai, một con đường tự nhiên để loại bỏ những sinh linh không phù hợp với "quy tắc" đang được thiết lập. Sinh linh nào đủ mạnh để đối kháng sẽ bị nghiền nát, sinh linh nào quá yếu sẽ bị cuốn trôi. Nó thô bạo nhưng hiệu quả, một sự chọn lọc tự nhiên tàn khốc.
Và chính tại nơi nguy hiểm tột cùng này, Tống Vấn Thiên bất ngờ bắt gặp một bóng người.
Nàng đứng đó, giữa dòng chảy năng lượng cuồng bạo, nhưng lại không hề chống đỡ bằng sức mạnh trực diện. Dáng người nàng thanh thoát, mái tóc đen dài như thác nước buông xõa, đôi mắt phượng sâu thẳm ẩn chứa trí tuệ và sự mệt mỏi của kẻ đã nhìn thấu nhiều điều. Nàng mặc một bộ y phục màu lam nhạt, không hoa văn cầu kỳ nhưng chất liệu linh vật cổ xưa, toát lên vẻ thanh cao thoát tục nhưng cũng ẩn chứa sự hoang dã của thời đại nguyên thủy. Tay nàng cầm một cành liễu khô héo nhưng tỏa ra linh khí yếu ớt, như một vật tùy thân đã trải qua vô vàn năm tháng.
Nàng không dùng sức mạnh đối kháng, mà dùng một phương pháp "lách luật" tinh tế. Cành liễu trong tay nàng khẽ vẫy, không phải để tấn công hay phòng thủ, mà để "dẫn dắt" các dòng năng lượng, uốn mình theo từng đợt sóng, che giấu sự tồn tại của bản thân khỏi sự dò xét của ý chí Thiên Đạo nguyên thủy. Từng cử động của nàng uyển chuyển như nước, khéo léo như gió, hoàn toàn không tạo ra bất kỳ sự đối nghịch nào với dòng chảy tự nhiên, nhưng lại giúp nàng thoát ly khỏi sự kiểm soát của nó.
Tống Vấn Thiên nấp mình sau một tảng tinh thể năng lượng, quan sát từng động tác của nàng. Một tia kinh ngạc xẹt qua đáy mắt hắn. "Thú vị... nàng ta cũng là một kẻ lách luật." Hắn đã nghĩ rằng mình là một dị loại duy nhất trong kỷ nguyên này, một kẻ cô độc trên con đường phản Thiên Đạo. Nhưng sự xuất hiện của nàng, Lạc Vũ Tiên Tử như trong ký ức chắp vá của hắn, đã chứng minh điều ngược lại. Nàng ta không chỉ lách luật, mà còn làm điều đó một cách tinh vi, tựa hồ như đã có kinh nghiệm từ rất lâu. Sự mệt mỏi trong đôi mắt nàng, không phải là sự mệt mỏi thể chất, mà là sự mệt mỏi của một linh hồn đã trải qua quá nhiều biến cố, quá nhiều thử thách từ Thiên Đạo.
Hắn đang suy nghĩ cách tiếp cận, thì một đợt năng lượng mạnh hơn bất ngờ ập đến, xé toạc không gian bằng tiếng gầm rú chói tai. Lạc Vũ Tiên Tử khẽ biến sắc, cành liễu trong tay nàng đột nhiên rung lên dữ dội, không thể hoàn toàn dẫn dắt được dòng năng lượng hung bạo này. Nàng ta bị đẩy lùi, cơ thể thanh thoát suýt chút nữa bị cuốn vào vòng xoáy năng lượng tử vong.
Đây là cơ hội. Tống Vấn Thiên không do dự, hắn lập tức xuất hiện, không phải bằng một đòn tấn công hay giải cứu phô trương, mà bằng cách khéo léo bẻ cong một khe hở trong không gian, tạo ra một vùng trống an toàn ngay bên cạnh Lạc Vũ Tiên Tử. Hắn không lộ ra khí tức cường đại, chỉ duy trì vẻ "vừa thoát hiểm" như đã làm trước đó, hơi thở dồn dập, sắc mặt có chút tái nhợt.
Lạc Vũ Tiên Tử, vốn đang chật vật, đột nhiên cảm nhận được sự xuất hiện của một kẻ lạ mặt. Đôi mắt phượng của nàng lập tức bắn ra tia cảnh giác sắc lạnh, như hai lưỡi kiếm vô hình chĩa thẳng vào Tống Vấn Thiên. Nàng lùi lại một bước, cành liễu trong tay khẽ nâng lên, tư thế phòng thủ.
"Ngươi... cũng là kẻ lạc loài sao?" Giọng nói của nàng thanh thoát, nhưng lại mang một sự đề phòng không thể che giấu, xen lẫn chút mệt mỏi. Nàng đã quá quen với việc phải cảnh giác với mọi sinh linh trong kỷ nguyên này, đặc biệt là những kẻ có khả năng xuất hiện bất ngờ và che giấu bản thân.
Tống Vấn Thiên khẽ thở dài, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể, nhưng trong nội tâm lại đang phân tích từng ánh mắt, từng biểu cảm của đối phương. "Có lẽ vậy. Nơi này không dành cho những kẻ thuận theo tự nhiên." Hắn đáp lại, giọng nói trầm ổn, không nhanh không chậm, ẩn chứa một sự từng trải và thấu hiểu. Hắn không nói dối, bởi trong kỷ nguyên này, bất kỳ ai dám đi ngược lại ý chí sơ khai của Thiên Đạo đều là "kẻ lạc loài". Hắn hiểu sự cảnh giác của nàng, bởi bản thân hắn cũng không hề buông lỏng cảnh giác. Sự gặp gỡ này, giữa dòng chảy nguyên thủy của Thiên Đạo sơ khai, không thể là một sự ngẫu nhiên đơn thuần. Thiên Đạo, dù là sơ khai hay đã hoàn thiện, luôn có cách của riêng mình để "kiểm tra" và "thanh lọc".
Cả hai đứng đó, giữa dòng chảy năng lượng cuồng bạo, không ai động thủ, nhưng một cuộc giao chiến tinh thần đã âm thầm diễn ra. Họ đang thăm dò lẫn nhau, không phải bằng sức mạnh, mà bằng ý chí và sự thấu hiểu về con đường "lệch chuẩn" mà cả hai đang đi.
***
Sự dò xét giữa Tống Vấn Thiên và Lạc Vũ Tiên Tử bị cắt ngang bởi một chấn động dữ dội hơn bao giờ hết. Không gian xung quanh họ bắt đầu nứt vỡ thành từng mảnh, những khối tinh thể năng lượng lơ lửng bỗng chốc hóa thành những mảnh vỡ sắc nhọn bay lượn hỗn loạn. Tiếng nứt vỡ của không gian ngày càng rõ ràng và ghê rợn, như thể chính thế giới đang bị xé toạc, muốn nghiền nát mọi thứ bên trong. Một luồng áp lực vô hình nhưng cực kỳ mạnh mẽ từ ý chí Thiên Đạo sơ khai ập xuống, đè nặng lên cả hai, buộc họ phải ngưng lại mọi sự cảnh giác lẫn nhau mà tập trung đối phó với mối hiểm nguy chung. Đây không còn là một dòng chảy năng lượng đơn thuần, mà là một sự bùng nổ của quy tắc, một cơn thịnh nộ bản năng của Thiên Đạo muốn định hình lại mọi thứ, loại bỏ những "thứ không phù hợp".
Lạc Vũ Tiên Tử khẽ rên lên một tiếng, cành liễu trong tay nàng run rẩy dữ dội. Phương pháp "dẫn dắt" của nàng dường như không thể chống đỡ được sự biến đổi đột ngột này. Nàng nhìn Tống Vấn Thiên, ánh mắt không còn sự cảnh giác đơn thuần, mà thay vào đó là một sự dò xét sâu sắc hơn, xen lẫn chút bất lực và một tia hy vọng mong manh. "Ngươi không định phá vỡ nó sao? Sức mạnh của ngươi... không tầm thường." Nàng nói, giọng nói thanh thoát nay mang một chút gấp gáp, đôi mắt phượng nhìn thẳng vào hắn, như muốn xuyên thấu vẻ yếu đuối giả tạo mà hắn đang thể hiện. Nàng đã cảm nhận được một sự "khác biệt" sâu thẳm trong hắn, một tiềm năng không thể đo lường, ẩn sau lớp vỏ bọc bình thường.
Tống Vấn Thiên khẽ lắc đầu, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười gần như không thể nhận ra, mang theo chút trào phúng nhẹ nhàng với sự ngạo mạn của Thiên Đạo. Hắn vẫn giữ vẻ "yếu ớt vừa thoát hiểm", nhưng ánh mắt lại sáng rực lên một cách khác thường. "Phá vỡ là đường cùng. Uốn cong, mới là nghệ thuật. Hơn nữa, ta chỉ là một kẻ yếu ớt vừa thoát hiểm." Hắn lặp lại lời lẽ quen thuộc của mình, nhưng trong đó lại ẩn chứa một triết lý sâu sắc, một sự kiên định không gì lay chuyển được. Phá vỡ Thiên Đạo, dù là sơ khai hay hoàn chỉnh, đều là con đường tự sát. Chỉ có lách luật, uốn cong quy tắc, tìm ra những lỗ hổng trong sự "hoàn mỹ" mà nó tự cho là có, mới là cách tồn tại.
Khi hắn nói, hắn đã âm thầm vận chuyển Cổ Đại Phản Thiên Công đến cực hạn. Nhưng không phải để phát ra sức mạnh, mà để "phân tích" và "biến đổi" khí tức của chính mình. Hắn không chống lại dòng chảy năng lượng đang cuộn xoáy, mà hắn "hòa tan" mình vào đó, như một giọt nước vô hình trong đại dương. Hắn cảm nhận được từng rung động của quy tắc đang hình thành, từng lỗ hổng nhỏ bé nhất trong sự "chặt chẽ" của Thiên Đạo sơ khai. Hắn không đối kháng, mà hắn "bẻ cong" dòng chảy năng lượng ngay từ bên trong, không tạo ra bất kỳ sự xáo trộn đáng kể nào, nhưng lại khiến chúng "tránh" khỏi cơ thể mình và Lạc Vũ Tiên Tử. Cảm giác năng lượng hỗn loạn va đập vào cơ thể vẫn còn đó, nhưng không còn là sự nghiền nát, mà là sự lướt qua, như một làn gió vô hình.
Lạc Vũ Tiên Tử nhìn hắn, đôi mắt phượng mở to hơn một chút. Nàng không hiểu Tống Vấn Thiên đã làm gì, nhưng nàng cảm nhận được một luồng năng lượng bí ẩn đang lan tỏa từ hắn, không phải là sức mạnh bùng nổ, mà là một sự "cảm hóa" tinh tế, khiến những dòng chảy cuồng bạo kia đột nhiên trở nên "ngoan ngoãn" hơn, tạo ra những "khoảng trống" an toàn một cách khó tin. Nàng khẽ nở một nụ cười bí ẩn, nụ cười đầu tiên mà Tống Vấn Thiên thấy trên khuôn mặt mệt mỏi của nàng. "Ngươi... thú vị thật."
Không nói thêm lời nào, nàng lập tức hiểu ý. Lạc Vũ Tiên Tử nâng cành liễu trong tay, không còn cố gắng dẫn dắt dòng chảy một cách trực diện, mà nàng dùng nó để "tạo ra những làn sóng nhỏ", những "làn sóng" tương thích với những "khoảng trống" mà Tống Vấn Thiên vừa tạo ra. Cành liễu khô héo khẽ rung lên, phát ra những tia linh khí yếu ớt nhưng lại vô cùng bền bỉ, giúp họ "lướt" qua những khe hở, xuyên qua những dòng năng lượng tử vong một cách đầy ngoạn mục. Họ không chiến đấu, họ không phá vỡ, họ đang "nhảy múa" giữa sự hỗn loạn, bẻ cong quy tắc bằng trí tuệ và sự tinh tế của mình.
Từng bước, từng bước một, Tống Vấn Thiên và Lạc Vũ Tiên Tử cùng nhau tiến lên, vượt qua khu vực nguy hiểm nhất của dòng chảy năng lượng. Tống Vấn Thiên không ngừng phân tích, tìm kiếm những "lỗ hổng" mới, những điểm yếu trong "luật chơi" mà Thiên Đạo sơ khai đang thiết lập. Hắn cảm nhận được sự áp lực vô hình từ Thiên Đạo, như một ánh mắt dò xét không ngừng, nhưng hắn vẫn duy trì vỏ bọc yếu kém của mình, giả vờ như đang chật vật, nhưng thực chất lại đang biến nguy thành cơ, thu thập từng mảnh thông tin quý giá về cơ chế vận hành của Thiên Đạo ở thời kỳ nguyên thủy nhất.
Cuối cùng, sau một khoảng thời gian dài đằng đẵng như cả ngàn năm, họ cũng thoát ra khỏi khu vực cuồng bạo nhất, đặt chân lên một vùng đất tương đối ổn định hơn trong Bí Cảnh Huyễn Diệt. Không khí vẫn lạnh lẽo và mỏng manh, mùi kim loại gỉ sét vẫn còn đó, nhưng tiếng nứt vỡ không gian đã dịu đi, chỉ còn tiếng gió hú quái dị và tiếng nước nhỏ giọt đều đặn.
Họ đứng cạnh nhau, hai kẻ lạc loài giữa kỷ nguyên sơ khai, cùng chung một con đường "lách luật" Thiên Đạo. Tống Vấn Thiên nhìn Lạc Vũ Tiên Tử, và nàng cũng nhìn lại hắn. Một sự thấu hiểu ngầm không cần lời nói đã hình thành giữa hai người. Họ không phải là bạn bè, cũng không phải kẻ thù, mà là hai kẻ đồng hành tạm thời, bị cuốn vào một trò chơi sinh tồn mà Thiên Đạo là kẻ chủ xướng.
Tống Vấn Thiên biết, đây chỉ là khởi đầu. Hắn vẫn còn mắc kẹt sâu trong Bí Cảnh Huyễn Diệt của kỷ nguyên Vạn Cổ, nhưng cuộc gặp gỡ này, và những hiểu biết trực tiếp về Thiên Đạo sơ khai, đã mở ra một con đường mới. Con đường này, hắn tự mình mở ra, bằng trí tuệ và ý chí kiên định. Những manh mối mà hắn thu thập được từ kỷ nguyên này, về cách Thiên Đạo bắt đầu thao túng và định hình vạn vật, sẽ là vũ khí vô giá để đối phó với Thiên Đạo trong thời đại của hắn. Và Lạc Vũ Tiên Tử, một sinh linh cổ đại cũng mang tư tưởng "lách luật", có thể sẽ là một đồng minh quan trọng, hoặc ít nhất, là một nguồn thông tin về những nỗ lực "phản Thiên Đạo" đầu tiên, những câu chuyện bi tráng về những kẻ đã thất bại, và cả những bí mật về một "Thiên Đạo" khác biệt trong quá khứ xa xăm.
Tống Vấn Thiên khẽ đưa mắt nhìn ra xa, về phía chân trời mờ mịt nơi những tinh thể năng lượng khổng lồ vẫn đang rực sáng một cách đầy đe dọa. Ở đó, một trận pháp tụ linh khổng lồ đang dần hình thành, với những đường nét năng lượng rực rỡ nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh trấn áp kinh hoàng. Nó không phải là một lối thoát, mà là một thử thách mới, một sự khẳng định quyền năng của Thiên Đạo sơ khai, muốn kiểm soát và định hình mọi thứ một cách tuyệt đối. Hắn cảm nhận được một lời mời gọi vô hình, một lời thách thức từ ý chí nguyên thủy đang bao trùm khắp nơi.
Cảm giác cô độc vẫn còn đó, nhưng không còn là nỗi cô độc tuyệt đối. Bên cạnh hắn, Lạc Vũ Tiên Tử cũng đang nhìn về cùng một hướng, đôi mắt phượng sâu thẳm phản chiếu ánh sáng kỳ dị của Bí Cảnh. Một cuộc chiến mới, một hành trình mới, vừa bắt đầu.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.