(Đã dịch) Ta Vốn Vô Địch - Chương 109: gặp lại Sở Vũ Lạc
Tề Vân nghi ngờ quay đầu lại, lập tức cũng cảm thấy có chút kinh ngạc, chỉ thấy trước mắt là một nữ tử khoác váy hoa thêu trăm con bướm ánh bạc.
Nàng búi tóc cao, cài trâm tím. Dưới ánh nắng chiếu rọi, dung mạo xinh đẹp cùng vóc dáng yêu kiều của nàng càng thêm nổi bật.
Tuy nhiên, rất nhanh Tề Vân lắc đầu rồi chợt nở nụ cười: “Sở đại công chúa, đã lâu không gặp a!”
Nữ tử này chính là Ngũ công chúa Đại Sở, người được xưng là nữ ma đầu Sở Vũ Lạc. Mới nửa tháng không gặp, Tề Vân lại nhận thấy nàng trở nên càng thêm động lòng người. Hơn nữa, Tề Vân còn phát giác khí thế trên người cô nàng này lại rất hùng hậu.
“Đã lâu không gặp, từ đằng xa ta đã thấy một người có mái tóc ngắn đứng ở đây, nhìn bóng lưng khá giống ngươi, đến gần xem xét mới biết đúng thật là ngươi!” Sở Vũ Lạc cũng thoáng bất ngờ và mừng rỡ.
“Đúng rồi, ngươi vì sao ở chỗ này?” Sở Vũ Lạc nghi hoặc.
“Ngươi quên rồi sao, trước đó ở Vạn Bảo Đại Hội, tôi là người đứng đầu, đương nhiên phải đến nhận phần thưởng của mình chứ!” Tề Vân cười đáp.
“Đúng a, còn có việc này, tôi quên béng mất.” Sở Vũ Lạc cũng mới nhớ tới chuyện đó.
“Đúng rồi, nếu ngươi đã tới, vậy hãy nán lại một chút nhé, trong khoảng thời gian này tôi chán đến phát ngán rồi. Lần này cuối cùng cũng có bạn chơi. Đến lúc đó chúng ta còn có thể cùng đi tham gia ba triều thí luyện.” Sở Vũ Lạc có chút hưng ph��n và cao hứng.
“À… Chuyện đó không thành vấn đề, chỉ là tôi hơi ngạc nhiên, một công chúa như cô mà lại không có ai chơi cùng sao?” Tề Vân hơi nghi hoặc.
“Trước kia thì có, nhưng dạo gần đây, phụ hoàng vì sự an toàn của tôi nên không cho phép tôi chạy đi chơi lung tung, còn cho hơn hai mươi cung nữ trông chừng tôi nữa. Đến cả bây giờ tôi cũng chỉ nhân lúc họ không để ý mới trốn ra được.” Sở Vũ Lạc một mặt bất đắc dĩ.
“Hửm? Cô không phải còn có huynh đệ tỷ muội sao?” Tề Vân có chút khó hiểu, đường đường là công chúa mà ngay cả một người bạn cũng không có sao?
“Ôi, họ cũng có việc riêng của mình cả rồi. Trái lại, Nhị hoàng huynh ngày thường rảnh rỗi nhất, thế nhưng kể từ sau khi Vạn Bảo Đại Hội kết thúc tôi cũng chẳng gặp lại hắn nữa. Chẳng biết dạo này hắn lại đang làm trò quỷ gì nữa.” Sở Vũ Lạc một mặt không vui.
“Vậy cô không có những người bạn khác sao?” Tề Vân không hiểu, một công chúa sao lại thảm đến mức này?
“Không có.” Sở Vũ Lạc lắc đầu.
“Từ bé đến lớn, người ở bên cạnh tôi nhiều nhất còn thuộc về ông Hắc Sơn. Chỉ là dạo trước, kể từ khi ông ấy về thì vẫn luôn ở nhà dưỡng bệnh, phụ hoàng cũng không cho phép tôi ra cung thăm ông ấy.” Sở Vũ Lạc thần sắc thất vọng.
Nghe vậy, Tề Vân lập tức khẽ nhíu mày, trong lòng nghi hoặc: “Sở Vũ Lạc không biết Hắc Sơn đã bị tuyên án tử hình sao? Hơn nữa còn là vì nàng? Chẳng lẽ Sở Đế đã giấu tin này với nàng ư?”
“Thế nào?” Thấy Tề Vân có vẻ lạ, Sở Vũ Lạc nhịn không được hỏi.
“À... chuyện đó, không có gì.”
Tề Vân cười cười, cũng không nói ra chuyện của Hắc Sơn. Dù sao lúc này hắn vẫn chưa rõ lý do Sở Đế giấu Sở Vũ Lạc tin tức này là gì. Hơn nữa, nếu nói cho Sở Vũ Lạc biết Hắc Sơn bị phán tử hình là vì bảo hộ nàng không thành công, nàng không chừng sẽ có những hành động quá khích.
“Ngũ công chúa điện hạ…” Bỗng nhiên, một toán cung nữ vẻ mặt hối hả lao tới. Cảnh tượng đó quả thực có phần đáng sợ.
“Thật là, nhanh như vậy đã bị phát hiện!” Sở Vũ Lạc không cam lòng, thế nhưng một toán cung nữ đã vây lấy nàng.
“Công chúa điện hạ, van ngài, xin ngài hãy cùng bọn nô tì trở về đi! Nếu không, bệ hạ mà biết ngài ra ngoài, nhất định sẽ trị tội bọn nô tì mất!” Quản sự trong đám cung nữ bỗng nhiên quỳ xuống.
Cả đám cung nữ cũng đồng loạt quỳ xuống: “Xin mời công chúa điện hạ, trở về!”
“Các ngươi…” Trong lúc nhất thời, Sở Vũ Lạc đối mặt với hành động của đám cung nữ, nhất thời có chút bất đắc dĩ.
“Kẻ nào dám ồn ào trước Kim Loan Điện!” Bỗng nhiên, đại môn Kim Loan Điện mở ra, một đại hán mặt đen bước ra.
“Triệu Tướng quân!” Đám cung nữ này hiển nhiên rất e ngại Triệu Hữu Vi, lập tức nằm sấp trên mặt đất, chẳng dám động đậy.
“Hửm? Công chúa điện hạ!” Triệu Hữu Vi bỗng nhiên nhìn thấy Sở Vũ Lạc, vội vàng chạy chậm tới: “Thuộc hạ tham kiến Ngũ công chúa điện hạ!”
“Được rồi được rồi, ngươi đứng lên đi, các ngươi cũng đứng lên!” Sở Vũ Lạc nói với mọi người.
Triệu Hữu Vi trong nh��y mắt đứng lên, thế nhưng đám cung nữ kia vẫn nằm rạp trên mặt đất không hề động đậy.
“Ta nói để cho các ngươi đứng lên!” Sở Vũ Lạc nói lần nữa.
Các cung nữ vẫn như cũ không có nửa điểm động tĩnh.
“Các ngươi, dám xem chiếu lệnh của bệ hạ như không, bảo các ngươi canh giữ ở Khôn Linh Cung chăm sóc công chúa, vậy mà các ngươi dám lười biếng như thế! Người đâu! Kéo ra ngoài, mỗi người đánh hai trăm côn!” Triệu Hữu Vi phẫn nộ quát lớn ra ngoài.
Trong nháy mắt, thủ vệ ngoài cửa lớn nơi xa một đường chạy tới.
Cả đám cung nữ nghe được hình phạt này, thân thể bắt đầu run rẩy, nhưng vẫn không một ai dám nói một lời.
Mắt thấy thủ vệ liền muốn kéo hai cung nữ đi, Sở Vũ Lạc đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại: “Triệu Tướng quân, lần này là ta tự mình chạy ra, có liên quan gì đến các nàng? Ngươi làm khó các nàng làm gì?”
“Hừ! An nguy của công chúa là ưu tiên hàng đầu, trên cả mạng sống thấp hèn của các nàng. Công chúa nếu xuất hiện ở đây, đó chính là các nàng sơ suất, các nàng chính là phải chịu phạt!” Triệu Hữu Vi lạnh giọng nghiêm khắc nói.
Nghe được lời nói của Triệu Hữu Vi, hai tên thủ vệ kia liền định tiếp tục kéo hai cung nữ đi.
“Các ngươi dừng tay cho ta!” Sở Vũ Lạc hét lớn một tiếng với hai tên thủ vệ, hai tên thủ vệ kia lập tức dừng tay.
Sau đó, Sở Vũ Lạc lại nhìn về phía Triệu Hữu Vi: “Triệu Tướng quân, ta sẽ quay về ngay, mong ngươi đừng làm khó các nàng nữa!”
Ngữ khí Sở Vũ Lạc trở nên rất nghiêm túc. Triệu Hữu Vi nhìn chăm chăm nàng một lúc lâu mới chịu nhượng bộ, nói với đám cung nữ: “Nếu Ngũ công chúa điện hạ đã cầu tình cho các ngươi, vậy lần này sẽ tha cho các ngươi. Nhưng nếu có lần sau, cũng đừng trách ta trừng trị các ngươi theo phép nước! Đều đứng lên đi.”
Nghe được lời Triệu Hữu Vi, cả đám cung nữ đứng lên: “Vâng, chúng nô tì đã rõ, tạ ơn Triệu Tướng quân, tạ ơn công chúa điện hạ!”
Các cung nữ liên tục nói lời cảm ơn, Tề Vân cũng nhíu mày, cảm thấy vô cùng kỳ lạ: “Vừa rồi Sở Vũ Lạc bảo họ đứng lên mà họ chẳng hề phản ứng, thế mà Triệu Hữu Vi vừa nói thì họ lại răm rắp nghe lời ngay. Một cấm quân thống lĩnh vậy mà nói chuyện có tác dụng hơn cả một công chúa!”
Tề Vân ngẫm nghĩ trước sau, càng lúc càng không hiểu. Kể từ khi đặt chân đến Vấn Thiên Thành này, mọi thứ đều trở nên quá đỗi kỳ dị và cổ quái, Tề Vân cảm thấy nơi đây đâu đâu cũng tràn ngập sự bất thường.
“Vậy thì Tề Vân, ta đi về trước đây, sau này chúng ta lại chơi với nhau nhé.” Sở Vũ Lạc quay lại nói với Tề Vân.
“À... ừm.” Tề Vân khẽ gật đầu.
Lập tức Sở Vũ Lạc liền được các cung nữ vây quanh rời đi, bóng lưng nàng ngày càng xa dần trong tầm mắt Tề Vân.
Lúc này, Triệu Hữu Vi cất lời: “Tề công tử, hiện giờ bệ hạ đang có quốc sự cần xử lý, lát nữa ta cũng có việc quan trọng do bệ hạ dặn dò cần làm, e rằng không thể tiếp đón ngài được. Sau đó sẽ có người dẫn ngài đến bảo khố. Vậy xin lỗi không tiếp được.”
Nói rồi, Triệu Hữu Vi vội vã rời đi, xem ra quả thực có chuyện vô cùng quan trọng.
Giờ phút này, chỉ còn lại Tề Vân một mình đứng trơ trọi tại chỗ.
Bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, mời quý độc giả tìm đọc tại địa chỉ trang web chính thức để ủng hộ tác giả và người dịch.