(Đã dịch) Tầm Thần Tuyệt Lộ - Chương 22: Cốt lõi.
Sau khoảng nửa tiếng, Lạc Thạch đã tỉnh, cơ thể lại tràn đầy sức lực. Gã tự hỏi, nếu ở Trái Đất, với độ tuổi này, dù được rèn luyện và bồi bổ từ nhỏ, thì Polysnap cũng khó lòng mang lại hiệu quả đến vậy. Nặc lão nghe gã hỏi, trầm ngâm một lát rồi đáp lời.
“Lão phu chỉ có thể dựa vào hiểu biết cá nhân về Tinh Hồn mà suy đoán đây là nguyên nhân chính. Tinh Hồn của ngươi đã trưởng thành, khả năng chịu mệt nhọc và đau đớn chắc chắn phải hơn hài tử bốn năm tuổi. Thế nhưng, thể trạng của Liệp Nhân Vũ gần như suy dinh dưỡng, khiến ngươi chưa kịp ‘phá nát’ thân thể thì đã cạn năng lượng, đói đến mức không thể hoạt động được nữa. Con người phàm trần phải đến hai mươi ba tuổi mới ngừng phát triển, và trước đó luôn là giai đoạn hấp thu dinh dưỡng tốt nhất. Điều này lại hóa ra rất tốt, giúp ngươi biết đâu là giới hạn để thân thể không bị xé nát.”
Lạc Thạch gật gù, axit lactic sinh ra trong quá trình hoạt động cường độ cao gây mỏi cơ, thậm chí ảnh hưởng đến thần kinh. Đây là phản xạ phòng vệ tự nhiên của cơ thể, một tín hiệu cảnh báo giúp tránh tình trạng quá tải và tổn thương. Cơ chế này vốn dĩ đã hình thành sâu trong tiềm thức từ khi sinh ra, do đó, để phá vỡ giới hạn và tăng cường sức mạnh, các nghiên cứu tập trung vào hai hướng khả thi nhất: ‘loại bỏ axit lactic sản sinh’ hoặc ‘đưa cơ chế này ra khỏi tiềm thức’.
Cách thứ nhất phổ biến hơn, đó là dùng thuốc. Dù việc dùng thuốc lâu dài có thể để lại tác dụng phụ như lão hóa cơ bắp nhanh gấp năm lần, TUE vẫn chủ yếu sử dụng phương pháp này để đào tạo ra những chiến binh không biết mệt mỏi. Cách thứ hai là ‘loại bỏ khỏi tiềm thức’, hay nói cách khác, tháo bỏ ‘van an toàn’ của cơ thể. Mặc dù phương pháp này về cơ bản không để lại di chứng cho cơ thể, nhưng lại vô cùng khó nắm bắt và thực hiện. Bởi lẽ, chỉ chính đối tượng muốn phá vỡ giới hạn mới có thể chủ động thâm nhập vào ‘tiềm thức’ của bản thân. Ngay cả những công nghệ tân tiến nhất của TUE cũng chưa thể đào sâu và khống chế được đến mức đó. Tuy nhiên, với Lạc Thạch thì lại là một câu chuyện khác, bởi cách này đích thị là thế mạnh của gã.
“Vậy còn vấn đề sửa đổi ‘Y Thực Đồng Nguyên’ thì sao? Tiền bối có thể giải thích kỹ hơn không?”
Nặc lão trầm ngâm, rồi cất lời: “Tinh Hồn ngươi mạnh mẽ nhưng vẫn không xảy ra ‘Ích Cốc’, bởi chỉ Cường giả Địa Tạo Tứ Cảnh mới có khả năng này. Khi ‘Ích Cốc’ xuất hiện, khả năng hấp thụ dinh dưỡng và cảm giác thèm ăn của ngươi sẽ giảm xuống mức không. Tức là, dù có ăn uống bao nhiêu cũng chỉ hóa thành trọc khí, chẳng có lợi gì cho cơ thể.”
“Vậy tiền bối sẽ cải tiến cái ‘Ích Cốc’ này để vãn bối vẫn ăn uống ngon miệng được sao?” Lạc Thạch thờ ơ hỏi.
“Đâu có chuyện tốt như thế mà dễ dàng đạt được!” Lão hừ lạnh một tiếng, rồi lại nói tiếp: “Lão phu sẽ cải tạo hệ thống tiêu hóa của ngươi để sau này nó không bị thoái hóa. Cái bọn Tu Chân giả sau khi có được Tụ Khí Châu hay Nạp Thần Khu, đều cho rằng nhục thể dù có cường hãn đến mấy cũng không đáng bỏ công tu luyện. ‘Ích Cốc’ khai mở cũng khiến khả năng tôi luyện cơ thể thông qua hấp thụ dinh dưỡng bị dừng hẳn. Thật là lãng phí!”
Lạc Thạch cũng ngạc nhiên, không ngờ phương án này nghe qua lại khá khả thi, gã bèn bày tỏ nốt thắc mắc trong lòng.
“Nếu vẫn ăn uống bình thường, thì dù có hấp thu được dưỡng chất, nhưng bã thải vẫn còn, làm sao hóa trọc khí để đẩy ra được chứ, Nặc lão? Hơn nữa, nếu cứ như vậy, mỗi lần ăn lại mất mấy tiếng tiêu hóa, liệu có ảnh hưởng gì đến tu luyện sau này không?”
“Không cần lo lắng. Lão phu đã có cách. Lão phu sẽ dần cường hóa hệ thống tiêu hóa của ngươi, đạt đến mức thức ăn vừa vào liền lập tức phân giải toàn bộ. Trọc khí hay việc bài tiết sẽ không còn là vấn đề đáng ngại.” Nặc lão tự tin trả lời.
Trong lúc nói chuyện, Lạc Thạch lúc nào đã bước đến khu nhà bếp, ngoài sân vẫn là Cẩu Vận và Sấu Thỉ đang trò chuyện gì đó rôm rả.
“Cẩu Vận ca, Sấu Thỉ ca. Chào buổi chiều!” Lạc Thạch cất tiếng chào.
...
Hôm nay gã vẫn phải tập tay không, chưa thể chạm vào rìu hay gầu nước. Nhưng lần này lại không phải ‘chẻ củi nhị bộ soái’ mà là bài tập Cẩu Vận gọi là ‘múc nước chân kinh’. Với một cái ghế nhỏ kê dưới bụng, gã dang chân ra đúng bộ thế khai sơn của ‘chẻ củi’, lưng thẳng, vai thả lỏng, dùng cơ bụng để vận chuyển nửa thân trên, gập hết cỡ rồi lại rướn cao hết cỡ, liên tục. Cái khó chính là phải giữ xương sống thẳng và cố định trong suốt quá trình tập.
Xương dạng ống ở người là những xương chịu lực chính chống đỡ cơ thể, gồm ba lớp kết cấu chủ yếu từ trong ra ngoài. Bao bọc ngoài cùng là cốt mạc (màng xương) mỏng chứa nhiều mạch máu nhỏ, dây thần kinh nuôi xương và tế bào xương (cốt bào) đóng vai trò phát triển xương theo chiều ngang. Bên trong cùng là tủy xương, chứa tủy đỏ và tủy vàng; tủy đỏ sinh huyết bào, tủy vàng đóng vai trò giảm chấn mềm. Ở giữa là phần ống xương, lại chia thành hai lớp nhỏ hơn bao gồm: xương đặc mịn, rắn chắc ở ngoài và xương xốp dạng bọt biển ở trong, kết cấu kiểu bè xương bắt chéo như nan hoa, định hướng theo chức năng chịu lực của từng loại xương. Xương người còn có vai trò như nơi dự trữ khoáng chất cho cơ thể, khi nào cần có thể điều động.
Ngay cả trong Khoa học Kiến trúc trên Trái Đất, kết cấu này cũng được coi là hoàn hảo, chịu nén, chịu kéo hay chịu lực ngang đều rất tốt. Xương người trưởng thành khỏe mạnh sẽ có đủ hai yếu tố ‘cứng chắc’ và ‘đàn hồi’ là ‘cốt lõi’ đúng nghĩa đen của nhục thân. Cấu tạo nửa đặc nửa xốp nhằm giảm trọng lượng mà ít làm ảnh hưởng sức chịu đựng, tủy vàng len lỏi vào các lớp xương xốp giúp tăng khả năng hấp thụ rung chấn, giảm thiệt hại xuống mức thấp nhất khi bị va chạm mạnh, kết cấu dạng ống lý tưởng giúp xương trở thành thứ vững chãi nhất trong cơ thể.
Bài tập tưởng chừng chỉ hỗ trợ cơ bụng và cơ lưng, nhưng cũng gián tiếp giúp xương sống luôn thẳng. Xương trẻ con tính ‘đàn hồi’ nhiều hơn là ‘cứng chắc’ nên những thói quen xấu dễ mắc phải ở lứa tuổi này trong vô thức, như thường xuyên cử động sai tư thế, hay chấn thương xương sớm, đều khiến xương biến dạng, tuyệt đối không có lợi sau này. Khi đến hết tuổi trưởng thành, xương sẽ không còn tiếp tục dài ra, thì lúc đó những tổn thương xương vừa phải nếu biết chăm sóc đúng cách lại là một kiểu ma luyện khác, được đưa vào giáo trình huấn luyện ‘Khoa học Tay không cận chiến’, áp dụng thử nghiệm riêng cho Đặc chủng tiểu đội Neo số 0, tinh anh của TUE. Sự tổn thương và tái tạo liên tục trong thời gian dài giúp xương gồ ghề và dày dặn hơn rất nhiều, đóng vai trò quan trọng trong phòng ngự và đôi khi là tấn công chí mạng.
Cố hít thở đều bằng miệng, cảm nhận từng sợi cơ mỏng manh vừa hình thành ở lưng và bụng, xương sống thẳng tắp, mồ hôi rịn ra ướt đẫm, gã khẽ nhắm mắt, sức tập trung chợt tăng vọt.
“Đã tìm thấy phản xạ sản sinh axit lactic trong ‘tiềm thức’. Giờ thì, ‘Nhất phân Tứ dụng’ sẽ cưỡng chế dừng phản xạ này, tạm thời đẩy nó ra khỏi vùng ‘ý thức’.”
Lạc Thạch điều chỉnh quy trình một lượt trong đầu, đoạn hít sâu, mắt mở căng, đồng tử rút nhỏ kéo theo mạch máu lờ mờ ẩn hiện.
“Được thôi!!!” gã hét lớn trong đầu, “Một không một!!!”
Cơn đau nhức cơ bắp chỉ dừng lại ở mức ban đầu, thậm chí đang có dấu hiệu giảm xuống, nhưng đồng thời, áp lực lên thần kinh của Lạc Thạch lại tăng lên. Vì thế, cách làm này không thể duy trì quá lâu, nhất là khi không có Thức Thần thảo hỗ trợ, năm phút là cực hạn của gã lúc này.
Hai trăm cái gập liên tục ngay trong lần đầu tiên thử sức, kết quả rất rõ ràng: chấn thương cơ bụng. Sau khi Lạc Thạch thoát khỏi trạng thái ‘nhất phân tứ dụng’, cơ chế sản sinh axit lactic bị đẩy trở lại vùng tiềm thức. Não lập tức phát ra mệnh lệnh dựa trên mức độ thương tổn của cơ thể lúc này, khiến mặt gã cứng đờ.
Đau tới nỗi không thể hét thành lời, cơ bụng như bị xé toạc, gã cắn răng để cố không lăn lộn trên mặt đất, cảm giác như có ai đó cầm dao cùn chém nát cơ bụng gã vậy.
“Vừa rồi là... là cái đéo gì vậy?” Nặc lão bừng tỉnh khỏi cơn sốc, lắp bắp lên tiếng. Trong năm phút vừa rồi, mắt và cằm lão cứ thế rớt dài đến chạm đất, việc loại bỏ sự mệt mỏi này... đây rốt cuộc là cái khái niệm quái thai gì vậy?
Lạc Thạch co quắp trong cơn đau, cơ bụng co rút khiến gã không thể thẳng người. Nhưng cũng chẳng cần phải lo lắng quá lâu, cơ chế sản sinh axit lactic hoạt động đồng thời kích hoạt hai cơ chế tự vệ khác trong tiềm thức.
Thứ nhất chính là cơ chế tự chữa trị của thân thể, chẳng hạn như máu chảy qua vết thương giúp gột rửa; tiểu cầu trong máu tiếp xúc với ‘dị thể’ xâm nhập từ ngoài da sẽ tạo thành máu đông, ngăn chặn sự phát tán và cầm máu. Máu đông này sẽ đóng vảy bên ngoài như một hàng rào chống lại sự xâm nhập tiếp theo gây nhiễm trùng vết thương hở; rồi tập trung đưa tế bào mới đến tái tạo vùng tổn hại vân vân.
Thứ hai chính là kích thích phản ứng của tuyến thượng thận (hạch giao cảm trong thần kinh giao cảm), ph�� trách sản sinh adrenaline, tăng nhịp tim, lưu thông máu, mở rộng con ngươi, giãn tiểu phế quản vân vân, và quan trọng nhất là giúp hưng phấn, giảm đau.
Lạc Thạch tập trung, giữa cơn đau đớn vẫn cố vớt vát một tia ý thức khác, chủ động đẩy cơ chế thứ hai tích cực hoạt động. Đây là một trong những bài huấn luyện của Đặc chủng Phiến quân mà gã đã từng tốt nghiệp. Trong quá trình vận động dần dần sản sinh axit lactic gây mệt mỏi, tuyến thượng thận cũng sẽ cung cấp adrenaline cho cơ thể, tăng hưng phấn, áp chế đau đớn, thúc đẩy hành động. Tuy vậy, adrenaline nội sinh về cơ bản sẽ chỉ tiết ra được rất ít, lại mau hết tác dụng, nên thông thường đến một mức độ mệt mỏi nào đó, adrenaline sẽ là không đủ, vận động viên cũng phải dừng luyện tập. Với cách của Lạc Thạch, cơn đau dồn nén đến cuối mới bùng phát, lượng adrenaline nội sinh theo đó cũng được sản sinh nhiều nhất. Chỉ cần chịu đựng được lúc ban đầu mà không mất ý thức, thì gã sẽ rất nhanh vượt qua.
Một lúc sau, dần thích ứng, gã duỗi người khó nhọc hớp từng ngụm khí trời, nằm ngửa trên mặt đất, lầm bầm trả lời: “Có gì bất ổn sao? Nặc lão?”
“Ngươi vừa tạm thời loại bỏ cảm giác đau đớn sao? Làm sao có thể? ‘Ức Thống’ rõ ràng là năng lực khai mở thứ hai cùng với ‘Ích Cốc’ của Địa Tạo cảnh giới, tuy Tinh Hồn ngươi mạnh mẽ nhưng chẳng lẽ lại có thể tùy ý khống chế thứ này sao?”
“À, cái này là bẩm sinh của tộc nhân Địa Đàng Động, vãn bối cũng không rõ lắm. Như thế là lạ lắm sao?” gã nói láo không chớp mắt, cái này kể cả trên Trái Đất thì cũng chỉ tồn tại không quá ngàn người, gì mà cứ như lợn con chạy đầy đường thế này.
“Chuyện này...? Thôi được rồi, bỏ qua trước đã.” Nặc lão cũng lười tranh cãi thêm, chứ lão mà biết vừa rồi là ‘Nhất phân tứ dụng’ hàng thật giá thật, không biết có thể chết thêm lần nữa hay không. “Cách này rất hay, không cường thế phá bỏ ‘Thống cảm’ như những kẻ ngu khác đã làm, mà chỉ tạm thời đè nén nó lúc vận động, sau đó lại mở ra. Tập làm quen với cảm giác đau đớn cũng là một phần trong huấn luyện của lão phu. Không ăn đấm làm sao biết đau, lần sau bị một cú như thế này, tin rằng ngươi cũng không thảm như bây giờ, hắc hắc.”
Lồm cồm bò dậy, gã tựa vào đụn rơm khô, thở sâu một hơi, thầm nghĩ: “Mức độ tổn thương dường như mới chỉ bị sưng, chưa rách, vẫn có thể đi lại vận động nhẹ nhàng. Cảm giác đau sẽ khiến não bộ tập trung vào đó, cơ thể ‘thức’ liên tục để ‘dồn sức’ chữa trị cũng mau lành hơn. Chỉ có điều, đau thấu trời xanh!!!”
“Nặc lão, dù muốn thế nào cũng phải để vãn bối ăn đã, từ bé đến giờ vãn bối chịu đói thực sự rất kém.”
Còn gần một tiếng nữa mới tới ‘giờ canh’ nên gã cũng tính xin Sấu Thỉ chút đồ ăn trước, rồi lén quay về Thực Dưỡng Phòng để ăn tiếp. Nghĩ là làm, Lạc Thạch nhịn đau đứng dậy, cắn răng lê bước vào bếp.
Cẩu Vận đã ngồi trong đó từ bao giờ. Sấu Thỉ thấy Thập ngũ thiếu gia đang liêu xiêu ở cửa, liền nhanh nhảu bế gã lên ghế, rồi xoay người múc ngay hai bát canh như hôm trước. Cẩu Vận húp xì xụp, còn gã vì vẫn đang đau mà chầm chậm khuấy bát. Lạc Thạch bỗng cất tiếng hỏi:
“Vận ca, ta thấy thật kỳ lạ, dường như ngươi không mấy khi có mồ hôi nhỉ?”
“Ài, Phàm thiếu gia tinh ý thật. Thiếu phu nhân bảo Cẩu Vận ta bẩm sinh mất đi chức năng tuyến bài tiết gì đó, nên cơ thể không thể chảy mồ hôi. Dù vận động cỡ nào cũng không ra mồ hôi, nên người nóng lắm.”
Lạc Thạch trầm ngâm không hỏi nữa, rồi cũng cúi đầu cắm cúi uống canh.
“Ừm, thảo nào ta thấy hắn có vẻ lạ. Cái tên Cẩu Vận này, thực sự không thể hợp hơn...” Nặc lão thở dài: “Không đổ mồ hôi sẽ rất nóng, gây hại cho cơ thể, tinh thần lúc nào cũng căng thẳng, bảo sao hắn lại nhát gan đến vậy...”
Lạc Thạch lặng lẽ nuốt thức ăn, bụng vẫn thỉnh thoảng co rút, gã gật gù khi nghe lão cảm thán. Gã tán thành cách nghĩ đó của Nặc lão, đơn giản là vì khi người ta đã thấu tình đạt lý, họ có thể soi tỏ một vấn đề từ nhiều khía cạnh khác nhau. Cẩu Vận trước mặt chắc chắn cũng rất khổ sở. Nếu không gây ác cảm cho gã, thì gã hoàn toàn có thể đồng cảm vô điều kiện. Trao ra nỗi xót xa nhưng cũng cần đi kèm sự hiểu biết, lòng tốt phải đặt cho đúng chỗ, bằng không, Trái Đất nơi gã từng sống chính là minh chứng cho một kết cục đau lòng.
Ăn xong, ngẩng lên đã thấy Sấu Thỉ và Cẩu Vận đang lúi húi làm gì đó ngoài sân. Gã bèn theo lời Nặc lão, bốc lấy ít lá lốt và gừng trong xó bếp, nhét vào túi quần, đoạn nhanh chóng chào tạm biệt hai người kia, lỉnh về phòng sinh hoạt chung. Nhanh chóng để kịp ‘giờ canh’ và còn phải thay đồ nữa, nếu bị Phiên bà bà nghi ngờ thì không hay chút nào.
Phiên bản chuyển ngữ này được thực hiện bởi truyen.free và thuộc quyền sở hữu của họ.