Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tầm Thần Tuyệt Lộ - Chương 21: Bản chất.

Gã theo Phiên bà bà quay lại Thực Dưỡng Phòng. Đúng mười hai giờ trưa, đám trẻ đã quây quần đông đủ, cơm canh được dọn ra thơm phức.

Cả đám trẻ nhao nhao chào Phiên bà bà, rồi nhanh chóng ổn định chỗ ngồi, mời cơm rôm rả trong không khí vô cùng thân thiết. Gã cũng len vào giữa, ngồi cạnh Lạc Ngôn và Lạc Vinh, hai "người hàng xóm" mà gã cho là hợp với mình nhất – một "yên tĩnh" và một "hâm dở". Cũng tốt, ăn cơm đỡ phải nói chuyện. Dạ dày đã đủ mệt mỏi với công việc, đâu cần làm thêm nhọc nhằn cho cơ miệng để phá đi cái thanh cảnh của một trong "tứ khoái nhân sinh" này? Quan trọng hơn, ăn cơm nói chuyện thật mất năng suất, ít nhất là từ khi đến thế giới này, gã đã bắt đầu nghĩ như vậy.

“Thạch đầu tử, con có thể ăn chút mỡ gà kìa. Không tích mỡ cũng không có nghĩa là cấm ăn mỡ, nhớ kỹ lời lão phu đó…” Thỉnh thoảng, Nặc lão lại cất tiếng nhắc đến chuyện "cân bằng" rồi tiếp tục chỉ dạy kiến thức mới cho gã, khiến gã cũng đành tặc lưỡi lắng nghe.

Đầu thế kỷ 21, căn bệnh của thời đại công nghiệp mang tên "béo phì" hoành hành khắp nơi. Ngược dòng thời gian khoảng một thế kỷ trước đó, một nghiên cứu thời bấy giờ mang tên "Giả thuyết chất béo" của Hợp Phiên quốc, dựa trên số liệu của bảy quốc gia, đã kết luận với toàn thế giới rằng "cholesterol cao gây ra bệnh tim" và "ăn nhiều chất béo khiến cholesterol tăng lên". Dù có những tranh cãi, "giả thuyết chất béo" này ra đời đúng thời điểm người dân đang hướng việc ăn uống theo "bữa ăn thanh đạm", khiến các ngành sản xuất bơ, sữa động vật, thịt... điêu đứng. Mãi tới hơn nửa thế kỷ sau, một nghiên cứu khác với số liệu thu thập rộng lớn hơn, từ nhiều quốc gia và theo thói quen ăn uống của từng nhóm dân cư, mới chỉ ra bằng chứng minh oan cho cholesterol.

Cơ thể chúng ta, ngay cả ẩn sâu trong tế bào, đều cần "chất béo tự nhiên" hay còn gọi là cholesterol để duy trì hoạt động. Cholesterol có nguồn gốc nội sinh thậm chí còn được gan sản xuất một lượng nhỏ mỗi ngày. Vai trò của chất này hiện diện khắp nơi trong cơ thể, được chính huyết tương vận chuyển đi khắp các mô, đặc biệt tập trung dày đặc hơn ở những nơi có cấu trúc màng bao như gan, tủy sống, não... và cả ở những cụm "xơ vữa động mạch". Chính điều này dễ khiến người ta liên tưởng đến mối quan hệ mập mờ giữa "mỡ động vật" với các bệnh như nghẽn mạch máu, trụy tim...

Số liệu từ nghiên cứu mới cho thấy, tỷ lệ người mắc bệnh tim có lượng cholesterol trong máu bình thường hoặc thấp lại chiếm đa số. Thậm chí, ở những nơi dân cư chỉ ăn thịt, ít ăn rau củ ngũ cốc, tỷ lệ mắc bệnh tim lại là con số 0. Kinh khủng hơn, nghiên cứu này còn đưa ra kết quả trái ngược hoàn toàn: "tử vong thực sự sẽ đến khi cholesterol giảm thấp trong thời gian dài". Họ chỉ ra rằng, nguyên nhân của "chứng tắc nghẽn động mạch" bắt ngu���n từ "xơ cứng thành động mạch". Cholesterol, vốn là một dạng chất béo được vận chuyển liên tục trong máu, khi đi qua các mảng xơ này sẽ mắc kẹt lại, khiến nó vô tình trở thành tác nhân chính.

Vậy "xơ cứng thành động mạch" lại là do đâu? Nhìn lại, tỷ lệ bệnh tim tăng cao đột biến chính là vào khoảng thời gian "nhân loại tân tiến" tẩy chay thực phẩm nguồn gốc mỡ động vật, thay thế chúng bằng dầu thực vật, đồ ăn đóng hộp "ít" cholesterol... và "Đường tinh luyện".

“Chất béo tự nhiên” tạo độ ngậy, tăng sự ngon miệng cho món ăn. “Đường tinh luyện” cũng vậy, tạo độ “ngọt” thay thế cho độ “ngậy”, nhưng sức hấp dẫn nó tạo ra đối với khẩu vị con người nói chung có thể nói là ma mị, phá vỡ mọi giới hạn hấp thu của cơ thể. Bởi lẽ, “sự thèm ăn” đã bị những người chủ của nền công nghiệp bánh ngọt, nước giải khát siêu lợi nhuận này tính toán và khống chế, với mục đích duy nhất là tăng doanh số nhiều nhất có thể. Họ chính là những người đã bí mật tài trợ cho “giả thuyết chất béo”, để đưa ra công chúng những kết luận mang tính định hướng, gây bất lợi cho cholesterol.

“Đường tự nhiên” có trong tất cả thực phẩm tự nhiên, đặc biệt là mía, củ cải trắng, hoa quả... bao gồm thành phần "chất tạo ngọt" và thành phần "mật đường". "Mật đường" này chứa rất nhiều khoáng chất và vitamin, nhưng bị loại bỏ trong quá trình tinh luyện để tách lấy "chất tạo ngọt" từ "Đường tự nhiên". Vì vậy, khái niệm "Đường tinh luyện" đồng nghĩa với việc "không còn dinh dưỡng", nhưng nó lại mang đến "mùi hương quyến rũ" không thể cưỡng nổi.

Khi hấp thu vào cơ thể, “Đường tinh luyện”, “đường bột”, “chất béo giả” và các chất phụ gia bảo quản có nguồn gốc từ phòng thí nghiệm, giống như một cây cọ sắt chà xát thành mạch máu, gây ra “viêm nhiễm”. Với lượng vượt quá tiêu chuẩn, đều đặn được đưa vào hàng ngày, các vách mạch liên tục bị bào mòn, khiến chứng viêm biến thành xơ cứng. “Chất béo tự nhiên” lại hoàn toàn không gây ra hiện tượng này. Việc nó bị tắc lại nơi các “mảng xơ cứng” chỉ là hệ quả của “viêm mạch máu” và sâu xa hơn là bởi “lợi ích nhóm” của những tài phiệt phía sau.

Tinh vi hơn nữa, khi “cú lừa thế kỷ” bị vỡ lở, họ chọn cách xử lý cũng giống như các doanh nghiệp sản xuất thuốc lá đã làm. Họ thúc đẩy ý tưởng rằng việc kiểm soát sức khỏe bản thân thuộc về “trách nhiệm cá nhân”. Vậy là, người giàu cứ giàu lên, còn dân đen thì vẫn nhiệt tình tăng lợi nhuận cho họ, rước bệnh vào thân và tự gánh chịu hậu quả. Không thể cấm, bởi “lợi ích” quá lớn mà nó mang lại, và nó đã trở thành thói quen của nhân loại trong nhiều năm. Thế nên, những người cầm quyền đành ngậm bồ hòn làm ngọt, ngầm hiểu với nhau rằng mỗi người chỉ có thời gian một trăm năm để hưởng lợi cho bản thân, còn hậu quả thế nào thì cứ để đời sau gánh chịu.

Ý thức phát triển giúp con người tiến hóa, nhưng cũng làm phát sinh thêm những nhu cầu kỳ quái, dẫn đến những hành vi "làm việc bất chấp" hoặc "máu lạnh vô tình". Sẵn sàng đạp lên thân xác đồng loại để kiếm lời. Thực sự, trên đời này chỉ có loài động vật cao cấp như chúng ta mới dám làm điều đó.

Bữa trưa cũng qua mau. Lạc Thạch dù mới ăn lưng bụng, Nặc lão đã thúc giục gã đứng dậy, còn dặn: “Không được nuông chiều cơn thèm ăn của ngươi, và phải luyện tập cho dạ dày biết tự thỏa mãn. Về sau, khi có được Tụ khí châu, ngươi sẽ mở ra khả năng cơ bản nhất của Tinh Hồn cảnh giới. Khi đạt Phàm cảnh tiểu thành, ngươi sẽ cải tạo thân thể, gọi là ‘Ích Cốc’, tức là không cần ăn uống mà chỉ cần hấp nạp Tu chân chi khí để nuôi dưỡng Tụ khí châu là đủ”.

“Ồ, đối với Luyện Thần giả cũng là như vậy sao, tiền bối?” Gã đi về phía phòng gỗ của mình, lơ đễnh hỏi.

“Ngươi nghĩ bản thân nhân phẩm đủ tốt để bước vào Lập Thần cảnh sao? Lão phu thì không lạc quan như vậy đâu…” Nặc lão mỉa mai.

“Tiền bối à, vãn bối nghĩ người phải rõ hơn ta chứ? Người biết rõ đứa bé này, đoán hẳn là cơ hội thân thể này đạt đến Dựng Khí cảnh còn nhỏ hơn cả cơ hội vãn bối trở thành Luyện Thần giả, phải không?” Giọng Lạc Thạch vẫn đều đều, dường như không hề quan tâm đến ý tứ chế giễu của Nặc lão.

“Ngươi?!” Nặc lão giật mình.

Gã im lặng mở cửa vào phòng, leo lên giường, rồi thở dài lẩm bẩm: “Vãn bối nói vậy mà cũng trúng sao, Nặc lão?”

“Thôi bỏ đi, ngươi rất nhạy bén, ta tin chắc ở Địa Đàng Động căn cơ cũng không tệ.” Lão cũng thở dài ngao ngán không kém. “Ngươi nói không sai, cơ thể của hài tử Liệp Nhân Vũ này, phàm hơn cả cái gọi là phàm nhân, không có dấu hiệu hữu duyên với Tu Nguyên.”

“Và tiền bối cũng không tin vào cơ duyên của vãn bối với Luyện Thần, vậy người có thực sự cần ta tu luyện không vậy?”

“Hắc hắc, hỏi rất hay.” Nặc lão bỗng cười nham hiểm. “Thế nên ta mới cải biến một chút, chính là để phù hợp nhất với ngươi, phư phư phư.”

Lạc Thạch sởn gai ốc, liền hỏi: “Tiền bối định làm gì? Đừng nói với vãn bối là đem luyện ta thành mình đồng da sắt nha?”

“Ha ha ha, lão phu vô cùng thưởng thức ngươi, nói cái gì cũng trúng một nửa.” Nặc lão cười phá lên khanh khách. “Thiên địa này còn một loại kỳ ngộ nữa dành cho Tu chân giả, gọi là ‘Tiên Thiên Thần Thể’. Phàm ai sở hữu Thần thể trời ban này, tiền đồ đều bất khả hạn lượng.”

“Vãn bối thì tất nhiên không phải dạng này rồi. Nặc lão là có cách giúp ta thu được Thần thể sao?” Lạc Thạch tò mò hỏi.

“Không có! Nếu biết chỗ nào có Tiên Thiên Thần Thể để ‘thu’ đơn giản như vậy, thì tới lượt ngươi hỏi sao?” Nặc lão hừ lạnh, nhưng vẫn gật gù tán thưởng. “Luyện Thần Tháp vẫn đang tìm cách chế luyện ‘Hậu Thiên Thần Thể’ nhưng chưa thành, còn lão phu đã có phương hướng để tạo ra ‘Ngụy Thần Thể’, chỉ là chưa có đối tượng trắc thí mà thôi…”

“Mới chỉ là ‘phương hướng’ thôi sao?” Gã lẩm bẩm.

“Phải, mới là ý tưởng, nhưng lão phu rất tự tin. Ngươi nói xem, sức mạnh nào chẳng có sự đánh đổi, chẳng có rủi ro nhất định? Xưa nay, nguy cơ càng lớn thì kỳ ngộ lại càng nhiều. Nặc Ý ta lấy đạo tâm mà thề, dựa vào Tinh Hồn mạnh mẽ một cách khó hiểu của ngươi, ta sẽ tạo ra một truyền kỳ độc nhất vô nhị ở Phàm Nhân Lục Địa. Lão phu quả thật rất muốn biết, ‘Ngụy Thần Thể’ kết hợp Tinh Hồn cảnh giới cao giai, sẽ thành cái dạng gì? Phư phư phư.” Nặc lão thực sự cũng đủ điên cuồng khi dám nghĩ tới điều đó.

Tinh Hồn là một thứ rất thần bí, không thể tùy tiện chạm vào, bởi đó cũng chính là tử huyệt của mọi sinh mệnh. Công pháp tu luyện Tinh Hồn đã hoàn toàn tuyệt tích, nên Tinh Hồn chỉ có thể phát triển một cách tự nhiên. Cường giả Tu chân thường bị kẹt lại bình cảnh không thể đột phá, cũng chính là do Tinh Hồn cảnh giới chưa đủ điều kiện.

Thiên Diễn Tinh Cầu chia cảnh giới Tinh Hồn thành nhiều cấp độ. Tu Nguyên giả khi thành tựu Nhân Tu Ngũ Cảnh, Tinh Hồn phải đạt Phàm cảnh tiểu thành, mới có thể xông phá đến Địa Tạo Tứ Cảnh.

“Như ta đã nói, ‘Ích Cốc’ sẽ tự khai mở khi ngươi đột phá Địa Tạo. Nhưng Tinh Hồn của ngươi, theo lão phu đoán định, đã vượt qua Phàm cảnh tiểu thành, lại không làm cho cơ thể Liệp Nhân Vũ này mở ra ‘Ích Cốc’. Thế nên ta thay đổi Y Thực Đồng Nguyên một chút, để ngươi ngay cả khi tiến lên cảnh giới cao hơn nữa, cơ thể vẫn có thể tiếp tục hấp thu được kỳ bảo dị dược, để cải tạo, tôi luyện thêm vô số lần. Đến cực hạn của cơ thể, cũng chính là lúc ‘Hậu Thiên Thần Thể’ đại thành.” Nặc lão hồ hởi trình bày phương pháp của mình, giọng lão thực sự vô cùng có sức thuyết phục.

“Tiền bối chẳng phải không còn sức mạnh gì sao? Vậy lấy gì dám khẳng định Tinh Hồn ta mạnh mẽ như vậy?” Lạc Thạch gãi gãi đầu, thắc mắc.

“Dựa vào kinh nghiệm của lão phu, dựa vào y thuật của lão phu, dựa vào ‘linh cảm thiên tài’ của lão phu. Vốn liếng này đã đủ dày chưa?”

“Ha ha ha, ‘linh cảm thiên tài’ ư? Thú vị, quả thật rất thú vị.” Lạc Thạch ôm mặt cười lớn. “Hay lắm, dựa vào bốn chữ này của Nặc lão tiền bối, cũng đủ để vãn bối xuống xác, dấn thân vào rồi.”

“Xuống xác dấn thân cả người? Có ý tứ, phư phư phư.” Lão ngạc nhiên rồi cũng cười lớn. “Thạch đầu tử, ngươi là loại người làm việc không có quy chuẩn gò bó, rất đúng ý lão phu đó…”

Tiếng cười của hai kẻ điên tìm được đồng đạo dường như có sức ảnh hưởng rất mạnh, khiến Mục Tử vừa mới bay về phòng lúc đó cảm thấy rét lạnh không thôi.

Lạc Thạch cũng dần chìm vào giấc ngủ trưa. Toàn thân gã hoàn toàn không có sự chống đối nào khi mệnh lệnh nghỉ ngơi phát ra từ não bộ. Gã hiểu rõ cơ chế sinh học của cơ thể, đồng thời có khả năng chủ động điều khiển vùng “tiềm thức”, tùy ý đưa một chuỗi hành động vào vùng này. Điều đó khiến khả năng phản xạ và phán đoán tăng mạnh, sai sót khi thực hiện so với tính toán giảm gần về 0. Thứ này hỗ trợ cực lớn cho tu luyện và thực chiến, thể hiện sự nhạy bén trong việc thích nghi cùng với khả năng làm chủ cơ thể vô cùng hoàn hảo.

Bản dịch văn học này là tài sản trí tuệ của truyen.free, và mọi quyền liên quan đều được bảo hộ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free