Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Chiến - Chương 40:

Một điều khác khiến Trần Cảnh kinh ngạc là, dù không thể tiếp tục tu luyện bằng Hỗn Độn Dẫn Khí Thuật, nhưng mỗi lần tu luyện công pháp khác, lượng khí hấp thu đều tăng trưởng mạnh mẽ một cách rõ rệt.

Hơn nữa, cậu tinh ý phát hiện ra một lượng khí bất ngờ vẫn tiếp tục tích lũy ở các huyệt đạo chính, dù chỉ là một lượng cực nhỏ. Trước đây, khi tu luyện, kh�� luân chuyển một vòng quanh kinh mạch, sau đó trở lại vào các khí xoáy. Trong quá trình đó, một lượng lớn khí sẽ thoát ra ngoài, và việc tích lũy lại tại các huyệt đạo là điều không tưởng.

Điều khiến cậu kinh ngạc hơn nữa là, dù không chủ động tu luyện công pháp nào, nhưng cơ thể cậu vẫn tự hấp thu khí từ môi trường xung quanh một cách kỳ lạ. Khí bên trong lại tự động luân chuyển qua một trăm linh tám huyệt đạo, dù tốc độ rất chậm và số lượng rất nhỏ. Điều đó cũng có nghĩa là kể cả khi ngủ, cơ thể cậu vẫn tự tu luyện. Thật là một chuyện kinh người! Chính cậu cũng phải giật mình, khó mà lý giải nổi. Trước đây, cậu từng biết việc tích trữ khí trong huyệt đạo chỉ xảy ra khi đã đạt đến cấp mười hai đỉnh phong nhưng không thể đột phá Dị nhân, vả lại cũng chỉ tích trữ ở một vài huyệt đạo mà thôi.

Việc cường hóa một bộ phận cơ thể, bản chất là tích trữ khí trong các huyệt đạo tương ứng với bộ phận cơ thể đó. Dù không rõ nguyên nhân nhưng đây rõ ràng là một chuyện vui. Dù cảnh giới của cậu không tăng nhanh, nhưng thực lực thì rõ ràng có tiến triển vượt bậc.

Cứ tưởng tượng đến việc toàn bộ một trăm linh tám huyệt đạo được tích lũy đầy đủ khí, lúc đó không biết thực lực của cậu sẽ đạt đến trình độ nào. Trần Cảnh nhẩm tính, từ khi bị bắt đến nay đã một tháng rưỡi rồi, không biết bên ngoài đã xảy ra những chuyện gì.

Trong lòng cậu bắt đầu cảm thấy nôn nóng, bởi lẽ suốt khoảng thời gian này, không biết bên ngoài đã xảy ra những biến cố gì. Vài ngày nay, đã mấy lần cậu ra vào kiểm tra xem con thủy mãng tước kia đã quay lại chưa, nhưng chẳng thấy tăm hơi nó đâu, ngay cả một chút dấu vết cũng không có, chứng tỏ từ khi bỏ đi nó chưa hề quay lại.

Điều này quả thật có chút khó hiểu. Dù quá trình đột phá có nguy hiểm đến mấy, cũng không thể kéo dài như thế này được.

Trong đầu cậu thoáng hiện lên một suy nghĩ không may mắn: có khi nào nó đột phá thất bại, chết mất xác ở đâu đó rồi không? Nếu như vậy chẳng phải cậu sẽ bị mắc kẹt vĩnh viễn ở đây sao? Dù ở đây có nguồn khí sung túc hơn bên ngoài, lại có nhiều loại dược thảo và vài loại trái cây giúp cậu duy trì sự sống, nhưng cậu không thể nào cứ thế mà ở lại đây vài năm được.

Nghĩ đến đó, Trần Cảnh liền thử nhảy xuống cái hồ đó, nơi con thủy mãng tước đã đưa cậu vào ban đầu. Nước hồ này cực lạnh. Lúc trước có con thủy mãng tước bảo hộ, cậu còn không cảm thấy gì, giờ đây, vừa lặn xuống nước, cậu lập tức cảm nhận được sự buốt giá.

Nước hồ cứ như nước đá vậy, bên trên còn đỡ. Trần Cảnh lặn xuống khoảng năm mươi mét thì không tài nào lặn xuống được nữa, nhiệt độ nước ở đây có lẽ đã xuống gần mức không độ rồi. Trần Cảnh có thể cảm nhận được, nếu xuống thêm vài mét nữa, cậu sẽ bị đóng băng thành tượng mất.

Hơn nữa, nhìn phía dưới vẫn tối đen một màu, chẳng thấy đáy đâu cả, cậu đành bất lực quay lên.

Xem ra vẫn phải đợi con thủy mãng tước kia quay lại, hy vọng nó sẽ giữ lời hứa. Tuy nhiên, cậu chợt nhớ ra rằng một vài tài liệu đã đọc trước đó có ghi chép về một lối đi chính dẫn xuống khu dược viên này. Cậu nhanh chóng quay lại khu nhà để tìm kiếm, ít ra có thể tìm được một tia hy vọng, không phải hoàn toàn ngồi không chờ chết nữa.

Trong khi Trần Cảnh tìm kiếm thông tin về lối ra, cách đó chừng vài trăm cây số, khu vực giáp ranh giữa ngoại vi và nội vi di tích, ở đây cũng có một hồ nước lớn, diện tích còn lớn hơn vài lần hồ nước mà Trần Cảnh đang mắc kẹt. Con thủy mãng tước lúc này đang ở dưới sâu đáy hồ.

Lúc này có thể thấy thân hình nó có một vài thay đổi, hình thể nó đã to lớn gấp đôi một cách bất ngờ, hơn nữa vảy trên người nó đã hoàn toàn đổi thành màu bạc một cách kỳ lạ, đôi cánh cũng to lớn thêm vài lần. Quan trọng hơn, trên đầu nó đã nhú ra một cái mào nhỏ. Tất cả những dấu hiệu trên cho thấy nó đã đột phá thành công, tuy nhiên, lúc này nó lại đang lâm vào trạng thái hôn mê.

Trên người nó có rất nhiều vết thương, đa phần là vết cháy xém, có lẽ do sét đánh, thậm chí có vài chỗ vảy cũng bị đánh tan nát, để lộ cả phần thịt đỏ. Nó đúng là đã tiến cấp thành công, tuy nhiên lôi kiếp quá khủng khiếp khiến nó bị thương nặng. Không còn cách nào khác, nó đành lặn xuống đáy hồ, tự phong bế ý thức và chìm vào hôn mê để tự chữa trị vết thương.

E rằng trong thời gian ngắn, nó không thể tỉnh lại được. Quay lại khu dược viên, sau ba ngày tìm kiếm, cuối cùng Trần Cảnh cũng tìm thấy một số thông tin về lối đi chính của dược viên.

Theo ghi chép, lối đi thực chất là một dạng trận pháp không gian, nhưng trận pháp này chỉ dùng để di chuyển khoảng cách ngắn, cụ thể là trong phạm vi khu di tích này. Trận pháp này do các vị đại sư trận pháp của vương thất hợp lực bố trí. Vì chỉ dùng để di chuyển trong khoảng cách ngắn nên yêu cầu không quá cao, người thường cũng có thể sử dụng, khác hẳn với loại trận pháp vượt giới. Muốn sử dụng trận pháp này, bắt buộc phải có một thứ, chính là “Khóa thời không”, mà theo miêu tả, không ngờ lại giống y hệt khối bát giác cậu dùng để mở cửa khu dược viên lúc đầu.

Lấy vật đó ra, Trần Cảnh không ngờ thứ nhỏ bé này lại có tác dụng khủng khiếp đến vậy. Đến tận bây giờ cậu mới biết tên của nó. Theo đó, mỗi “Khóa th���i không” đều được trận pháp sư khắc vào tọa độ của hai điểm, đó là điểm đi và điểm đến.

Ví dụ khối “Khóa thời không” mà Trần Cảnh đang cầm, trên đó ghi lại tọa độ của khu kiến trúc nơi cậu lấy được nó, và tọa độ của khu dược viên này.

Điều này có nghĩa là nó có thể giúp cậu di chuyển qua lại giữa hai địa điểm đó nhờ vào nó, nhưng cũng chỉ có thể di chuyển giữa hai vị trí này mà thôi. Muốn đến những vị trí khác, bắt buộc phải có “Khóa thời không” tương ứng với vị trí đó. Lại lật thêm những trang ghi chép khác, Trần Cảnh bất ngờ phát hiện ra vị trí đặt trận pháp chính là tòa tháp mà trước đó họ đã đến thu thập ngọc giản, nhưng không phải tòa kiến trúc nào cũng có trận pháp.

Chỉ có những nơi sinh sống của hoàng thân quốc thích, thân vương mới có trận pháp.

Trần Cảnh còn tìm được một cuốn sách có vẻ ngoài rất cổ xưa, nó được để ở một vị trí rất hẻo lánh, suýt chút nữa cậu đã bỏ qua nó. Cũng nhờ nó mà cuối cùng cậu đã biết được khu di tích này là gì. Nó chính là kinh thành của một vương triều thời kỳ cổ đại.

Khu nội vi chính là hoàng thành trước đây, còn khu ngoại vi chính là ngoại thành. Tòa kiến trúc mà Trần Cảnh đến chính là một tòa vương phủ, chẳng trách số lượng ngọc giản lại gấp mấy lần những nơi khác, diện tích cũng rộng lớn hơn gấp mấy lần.

Theo ghi chép, ở ngoại vi có tất cả ba mươi sáu tòa vương phủ như vậy, cũng có nghĩa sẽ có ba mươi sáu “Khóa thời không” tương ứng. Theo đó, “Khóa thời không” cũng chỉ những người mang huyết mạch hoàng tộc mới được phép nắm giữ.

Những bí mật dần được sáng tỏ, dần dần Trần Cảnh đã nắm được một số thông tin về khu di tích này rồi. Đáng tiếc, cuốn sách không nói rõ tại sao vào thời kỳ cổ đại, các vị thánh vương lại chọn nơi đây làm kinh đô, cũng như mối quan hệ giữa con người và chim Lạc.

Còn rất nhiều thông tin khác cũng không được đề cập đến, khiến Trần Cảnh có chút tiếc nuối. Tuy nhiên, cậu cũng không quá để tâm, dù sao vẫn còn thời gian, có thể từ từ tìm hiểu.

Quan trọng là phải thoát ra khỏi đây, quay trở lại gia tộc. Cũng rất may mắn, trong những thông tin cậu tìm thấy có đề cập đến vị trí trận pháp trong khu dược viên này, cũng có ghi chép cách sử dụng chúng.

Đó mới là điều Trần Cảnh cần lúc này. Cũng thật bất ngờ, khu vực quảng trường cũng chính là trận pháp. Ở vị trí trung tâm quảng trường, ngay phía trước tòa nhà, có một kiến trúc bằng đá, bao gồm bốn mươi tám cột đá xếp đặt thành hình tròn, tạo thành một khoảng không gian bên trong.

Bên trong có một bục đá hình vuông cao chừng một mét. Lúc đầu, Trần Cảnh cũng bị thu hút bởi nó, nhưng bên trong trống không, không có bất cứ thứ gì hữu dụng, nên cậu thầm nghĩ có lẽ nó chỉ là một kiến trúc bình thường dùng để trang trí mà thôi. Không ngờ, nó lại chính là lối ra vào của dược viên.

Quả đúng là không thể đánh giá sự vật qua vẻ bề ngoài. Tuy nhiên, cũng không thể trách Trần Cảnh được, từ bé đến giờ cậu chưa từng thấy trận pháp truyền tống.

Nghe nói trong hoàng cung có một cái, nhưng cậu không có cơ hội được chiêm ngưỡng. Dĩ nhiên, khi nhìn thấy kiến trúc này mà không nhận ra đó là trận pháp cũng l�� điều bình thường. Muốn sử dụng truyền tống trận, cần phải có năng lượng rất lớn, mà năng lượng đó chính là lấy từ linh thạch.

Hơn nữa, mỗi lần sử dụng đều tiêu tốn một số lượng rất lớn. Ví dụ như truyền tống từ một tòa vương phủ bất kỳ tới khu dược viên, bất ngờ cần dùng tới bốn ngàn linh thạch hạ phẩm. Bốn ngàn linh thạch đó, bằng với thu nhập của một gia tộc cỡ nhỏ trong ba tháng. Vậy mà bây giờ, chỉ vừa vặn sử dụng được một lần truyền tống. Điều này quả là quá xa xỉ.

Trần Cảnh bắt đầu suy nghĩ, dù cho có chế tạo ra nhiều “Khóa thời không” đến mấy đi nữa, cũng chẳng có bao nhiêu người có thể sử dụng. Hơn nữa, đây mới chỉ là di chuyển khoảng cách ngắn, trong vài ngàn cây số đổ lại mà thôi.

Nếu di chuyển quãng đường xa, không biết còn cần bao nhiêu cho một lần sử dụng nữa. Nghĩ đến đó, Trần Cảnh liền cảm thấy cười khổ. Dù cho bản thân là thiếu tộc trưởng của một trong Tứ Đại Gia Tộc, tài sản đồ sộ, cơ nghiệp lớn lao, nhưng cũng có cảm giác "ăn không tiêu" loại hao phí này.

Thực ra, Trần Cảnh vẫn đang nghĩ vấn đề quá đơn giản. Ngoài việc hao phí lớn khi sử dụng, cái giá để xây dựng trận pháp cũng đã là một con số thiên văn rồi.

Nhìn bề ngoài chỉ có mấy cái cột đá, nhưng chất liệu làm nên chúng, nếu để ý kỹ, lại là ngọc hàn băng ngàn năm quý hiếm. Hơn nữa, đều là loại nguyên khối được đẽo gọt ra. Ngọc hàn băng hiện nay, một khối nhỏ bằng đầu ngón tay út cũng có giá không dưới một ngàn linh thạch hạ phẩm.

Mỗi cột đá kia cao ít nhất sáu mét, đường kính thân phải đến ba mươi phân. Bốn mươi tám cái cột đó cần không biết bao nhiêu linh thạch mới có thể mua nổi. Nhưng giá chỉ là một vấn đề, khó khăn nằm ở chỗ có tiền cũng chưa chắc đã mua nổi.

Loại ngọc hàn băng này chỉ có ở vùng cực bắc giá lạnh, thường tồn tại trong những núi băng tuyết khổng lồ cao hàng chục, hàng trăm cây số hoặc dưới biển sâu hàng nghìn mét, thậm chí sâu hơn nữa.

Việc thu thập khó khăn vô cùng. Hiện nay, số ngọc hàn băng trên thị trường chủ yếu là những khối nhỏ, do các loại thiên tai như động đất, sóng thần vô tình khiến chúng xuất hiện.

Loại ngọc này lại có tác dụng kháng hỏa rất tốt. Đeo một khối trên người vừa có thể kháng hỏa, vừa có thể tĩnh tâm, là một loại vật phẩm rất được ưa chuộng. Hình như cha cậu cũng có một khối lớn bằng viên bi, nghe nói đã tốn hơn ngàn linh thạch trung phẩm mới mua được.

Vì có khả năng khắc chế hỏa, nó rất tốt cho những người tu luyện hệ hỏa, giúp giảm bớt sự nóng nảy trong tâm thần. Nếu biết được giá trị của đống cột này, có lẽ Trần Cảnh đã nghĩ cách đào tất cả chúng lên rồi.

Tuy nhiên, đó cũng chỉ là ý nghĩ mà thôi, bởi cũng như các loại dược thảo kia, cậu không có khả năng mang chúng đi. Hơn nữa, nếu biết được tác dụng, có lẽ cậu đã luyện hóa quả “Mộc Mẫu Hỏa Tử Hoàng” ở đây rồi. Trần Cảnh dù không biết giá trị của những cột đá, nhưng cậu cũng có thể cảm nhận được sự kỳ diệu của chúng.

Càng đến gần, không khí càng trở nên dễ chịu, có lẽ do sự tồn tại của chúng mà không khí trong khu dược viên lúc nào cũng mát mẻ. Để ý kỹ cậu mới thấy, trên cột đá khắc chi chít hoa văn cùng ký tự, phần lớn cậu nhìn nhưng không tài nào hiểu được.

Hơn nữa, cột lại có màu đen, thay vì màu trắng ban đầu của ngọc hàn băng, chính vì vậy cậu mới không nhận ra chúng. Nghĩ đến số lượng linh thạch cần để sử dụng, Trần Cảnh chỉ biết cười khổ. Như việc có xe máy, có chìa khóa nhưng lại không có xăng cho xe chạy, làm sao cậu có thể kiếm đủ bốn ngàn linh thạch bây giờ?

Trong túi trang bị của cậu chỉ còn lại vài khối mà thôi. Hơn nữa, cũng không ghi chép cách sử dụng trận pháp như thế nào cả, biết dùng thế nào bây giờ? Đi quanh tất cả các cột một vòng, Trần Cảnh vẫn chưa tìm ra phương pháp nào.

Đành ngồi dưới bục đá ở trung tâm, tâm thần không tập trung nhìn lên phía trên. Nhưng không ngờ cậu lại nhìn thấy vài thứ khiến mắt cậu sáng lên.

Nội dung này được truyen.free bảo hộ toàn vẹn theo pháp luật.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free