Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Chiến - Chương 90:

Trên khán đài lại một phen xôn xao, ngày càng có nhiều người tò mò về thân phận của Trần Cảnh. – Rốt cuộc, thiếu niên kia là ai? Có thể dễ dàng hạ Tam công tử họ Trịnh thì thực lực quả không tầm thường! – Đúng vậy, Ngự nhân sư cấp mười hai mà có thể mạnh đến vậy ư? Dễ dàng đánh gục người cùng cấp. – Các ngươi có để ý không, trận đấu vừa rồi diễn ra chưa đầy năm phút. – Hình như hôm qua cậu ta cũng chỉ mất mấy phút để đánh bại Thập Tứ hoàng tử.

Trên chủ đài, Trịnh Kiểm nghi hoặc hỏi Trần Thừa: – Trần huynh, chẳng hay từ bao giờ họ Trần lại có một thiếu niên xuất chúng đến thế. Tại sao ta chưa từng thấy qua đứa trẻ này? Câu hỏi của Trịnh Kiểm cũng là thắc mắc chung của những người xung quanh. Dù trận đấu này chưa phải là gì lớn lao đối với họ, nhưng dù sao cũng liên quan đến tương lai của gia tộc sau này, nên dĩ nhiên ai cũng muốn biết rõ.

Trần Thừa chỉ mỉm cười nói: – Là con cháu trong họ thôi, chẳng đáng để Trịnh huynh phải bận tâm. Người huynh nên quan tâm lúc này, e là Tam công tử mới phải. Trịnh Kiểm khẽ hừ lạnh một tiếng rồi im lặng. Con trai thua trận quá nhanh khiến hắn có chút mất mặt.

Mà Nguyễn Kim thì lại đang nhìn Trần Cảnh với vẻ suy tư. Ngày hôm qua còn có chút nghi ngờ, nhưng hôm nay ông đã chắc chắn thiếu niên kia chính là Trần Cảnh. “Chẳng phải tên nhóc này đã mất tích trong khu vực kinh thành cổ sao? Sao lại xuất hiện ở đây, trở về từ khi nào? Hơn nữa tu vi lại tăng lên rồi, rốt cuộc nó đã gặp được cơ duyên gì?” Hàng loạt câu hỏi liên tục nảy sinh trong đầu vị tộc trưởng này, nhưng vẻ mặt bên ngoài của ông vẫn hết sức bình thản.

Đồng suy nghĩ với Nguyễn Kim còn có lão vương gia Lê Lai của hoàng tộc. Từ đầu đến cuối ông đều nhắm mắt dưỡng thần, dường như không mảy may quan tâm đến cuộc thi đấu. Nhưng tất cả đều không thoát khỏi tầm mắt ông, đặc biệt là thân phận của Trần Cảnh cũng đã bị ông nhìn thấu.

Lúc này, Trần Cảnh đã trở lại vị trí ngồi nghỉ của thí sinh, xung quanh là những ánh mắt không ngừng đánh giá. Một giọng nói mang theo sự tức giận vang lên từ phía sau: – Đừng vội đắc ý, ngươi đã đánh huynh đệ ta bị thương thế nào, ta sẽ bắt ngươi trả lại gấp nhiều lần! Trần Cảnh không cần quay đầu cũng biết đó là ai. Cậu chẳng thèm ngoảnh lại, chỉ bình thản đáp: – Hy vọng ngươi có thể làm được như lời đã nói.

Những trận đấu vẫn tiếp tục diễn ra, rất nhanh, mười người mạnh nhất đã lộ diện. Ba họ Trần, Trịnh, Lý, mỗi họ có hai người; họ Nguyễn chỉ có một người, hoàng tộc có ba người. Tiếp đó, họ lại bốc thăm để chọn ra năm người mạnh nhất. Quả đúng là oan gia ngõ hẹp, chẳng biết vô tình hay cố ý mà đối thủ của Trần Cảnh lại chính là Trịnh Sảng. Và đối thủ của Nguyễn Khải lại chính là cô bé họ Trịnh kia.

Sau khi những cặp đấu được phân xong, khán giả lại được một phen xôn xao bàn tán. Mối thù giữa hai nhà Trần - Trịnh vốn không phải bí mật gì. Hiện giờ không ngờ hậu bối của hai nhà lại gặp nhau, dù chỉ là trùng hợp nhưng cũng khiến không ít người có những suy nghĩ khác. Trần Thừa thoáng nhìn qua các cặp đấu, trong lòng không khỏi mỉm cười, chẳng biết đang nghĩ gì. Ánh mắt ông không giấu nổi sự trào phúng. Xem ra việc bốc thăm này quả nhiên có người động tay động chân. Nếu là trước đây, Trần Thừa có lẽ sẽ có chút lo lắng, nhưng hiện tại có Trần Cảnh ở đây, ông liền cảm thấy vô cùng thoải mái. Ông là người hiểu rõ nhất thực lực của con trai mình. Tuy nhiên, khi nhìn về cô bé có vẻ nhút nhát bên phía họ Trịnh, Trần Thừa lại hơi nhíu mày, cô bé kia c��ng không hề đơn giản.

Trận đấu của Trần Cảnh sẽ diễn ra cuối cùng. Ngồi ở khu vực nghỉ ngơi, cậu thong thả quan sát những người khác thi đấu. Trong đó, trừ cô bé họ Trịnh kia, Trần Cảnh còn đặc biệt chú ý đến hai người khác. Một là Tứ hoàng tử của vương triều Văn Lang hiện nay, Lê Đĩnh. Tu vi Ngự nhân sư cấp mười hai đỉnh phong, nhưng từ khí tức của hắn, Trần Cảnh có thể khẳng định tên này có thể đột phá lên Dị nhân sư bất cứ lúc nào. Mà người thứ hai là Lý Thiên, Nhị công tử họ Lý, một gã to con. Gã này thực lực không hề thua kém Lê Đĩnh, đặc biệt thể thuật lại vô cùng khủng bố. Với làn da màu cổ đồng, thỉnh thoảng còn phát ra chút khí tức, cộng thêm thân hình cao lớn đến mét tám, vừa nhìn đã biết không phải đối thủ dễ xơi. Mà quả nhiên đối thủ của hai người này tuy trình độ cũng rất khá nhưng cuối cùng vẫn phải chịu thua. Trận tiếp theo, Nguyễn Khải đối đầu với cô bé bí ẩn kia. Tuy không muốn nhưng Trần Cảnh vẫn phải công nhận trình độ hai bên chênh lệch quá nhiều, chỉ sau khoảng mười phút, cô bé đã gi��nh chiến thắng. Người tiếp theo lọt vào top năm cũng khá thú vị, đó là một cô gái. Vị này là Cửu công chúa Lê Ngọc. Tuy là nữ nhưng thực lực cũng không thể xem nhẹ. Bốn trận đã qua, hiện giờ top năm chỉ còn một vị trí, và trận chiến này sẽ quyết định ai là người cuối cùng ở vị trí đó.

Trần Cảnh bình tĩnh bước lên sân đấu. Phía đối diện, Trịnh Sảng vừa lên sân đã nhìn về phía Trần Cảnh với vẻ khiêu khích. Trên đài cao, Trịnh Kiểm nói một cách vu vơ: – Trần huynh, nếu trận này tên nhóc nhà huynh lại thua, vậy họ Trần chẳng phải không có ai lọt vào năm vị trí đầu ư, trong khi họ Trịnh của ta lại có đến hai người. Thế này thì không hay lắm nhỉ, ha ha ha. Trần Thừa vẫn thản nhiên đáp: – À, nếu vậy thì chỉ có thể trách đám trẻ vô dụng mà thôi. Nếu Trịnh huynh đã tự tin đến vậy, chi bằng chúng ta đánh cược một phen? – Được, vậy Trần huynh muốn cược gì? – Ta biết Trịnh gia có một gốc “Huyền Thiên Linh Thụ” mà tính toán ra thì có lẽ sắp đến kỳ hái quả rồi nhỉ. Ta cũng không tham lam, chỉ cần một quả là được. – Tính toán khéo léo đấy, lại nhắm vào Huyền Thiên Linh Thụ của Trịnh gia ta sao? Vậy Trần huynh định đánh cược bằng gì, không thể mang ra thứ không có giá trị chứ. – Tất nhiên, ta sẽ mang ra một khối Thiên Cương Thiết làm vật đặt cược, thế nào? – Được thôi, có mọi người ở đây làm chứng, ta sẽ cược với Trần huynh. Nếu Trịnh Sảng thua ta sẽ tặng Trần huynh một quả Huyền Thiên Linh Thụ, ngược lại khối Thiên Cương Thiết sẽ là của ta. Cuộc so kè đánh cược của hai vị tộc trưởng khiến những người xung quanh không khỏi xuýt xoa. Đặc biệt là hai món bảo vật kia đều có giá trị liên thành.

Không khí trên khán đài cũng nóng dần lên, hai đối thủ chào nhau rồi ngay lập tức triển khai chiến đấu. Mặc dù tên Trịnh Sảng này rất đáng ghét nhưng thực lực cũng không tồi chút nào, thậm chí còn nhỉnh hơn cả vị Cửu công chúa. Trịnh Sảng cũng biết Trần Cảnh rất lợi hại nên cũng không hề giữ lại sức. Vừa mới bắt đầu đã vận khí để cường hóa cơ thể. Không ngờ hắn có thể cường hóa cả hai tay và hai chân. Mỗi đòn công kích đều vô cùng sắc bén và mạnh mẽ. Ứng đối, Trần Cảnh cũng cường hóa hai tay và hai chân, hai người liên tiếp đọ quyền cước. Đến trình độ của hai người, trừ khi là bán linh khí hoặc linh khí, vũ khí bình thường không có quá nhiều tác dụng trong giao chiến trực diện kiểu này. Sau khi qua lại khoảng hơn trăm lần, cả hai đều nhảy lùi về đằng sau một chút. Mặt sân bằng đá tinh cương cực kỳ rắn chắc lúc này cũng đã xuất hiện nhiều vết xước, vết lõm, nứt. Bất ngờ, Trịnh Sảng hét lớn một tiếng, cơ thể đột ngột to hơn một vòng. Sức tấn công cũng bỗng nhiên bùng phát, liên tiếp tung đòn về phía Trần Cảnh. Quyền ảnh, bóng cước bao trùm lấy Trần Cảnh.

Ở trung tâm của đợt tấn công, Trần Cảnh vẫn bình thản sử dụng Phi Vân Bộ để né tránh, thỉnh thoảng lại phản công vào những điểm yếu khiến thế công của Trịnh Sảng gặp chút hỗn loạn. Khoảng mười phút trôi qua thế công của Trịnh Sảng đã dần yếu đi, Trần Cảnh cũng tìm được sơ hở tung một cước trúng vai của hắn, khiến hắn phải lùi lại để hóa giải kình lực. Trịnh Sảng nhìn chằm ch���m vào Trần Cảnh, hắn nhận ra nếu không tung ra tuyệt chiêu thì e là không thể đánh bại được cậu. Nhìn bề ngoài thì Trần Cảnh đang ở thế yếu khi liên tục bị dồn vào thế phòng thủ, nhưng người tinh mắt sẽ nhận ra Trần Cảnh vẫn rất ung dung.

Lúc này Trịnh Sảng bỗng hét lớn, đôi mắt cũng biến thành màu đỏ. Từ cơ thể hắn bất ngờ tràn ra một màn khí màu xanh lục, mà theo đó cơ thể hắn cũng phát sinh biến hóa. Người xung quanh đều ồ lên kinh hãi, Cường khí ly thể là tiêu chí chỉ Dị nhân sư mới có, không lẽ Trịnh Sảng đã là một Dị nhân sư. Trần Cảnh cũng khá ngạc nhiên, luồng khí này khá giống với áo giáp cương khí nhưng yếu hơn nhiều, xem ra là một dạng chưa hoàn chỉnh. Mà lúc này một vị lão giả ngồi trên khán đài họ Lý kinh ngạc thốt lên: – Mộc Huyết Cuồng Hóa. Người bên cạnh hỏi lại: – Lý lão, Mộc Huyết Cuồng Hóa là môn thuật pháp gì? – Mộc Huyết Cuồng Hóa là một loại bí thuật gia truyền của người họ Trịnh. Khi thi triển thành công sẽ giúp cho Ngự nhân sư tăng sức mạnh lên gấp mấy lần. Nhưng do yêu cầu ngặt nghèo nên chỉ sau khi đạt đến Dị nhân sư mới có thể tu luyện được. Không ngờ Trịnh Sảng còn trẻ tuổi thế này đã tu luyện thành công. – Tăng gấp mấy lần sức mạnh, xem ra thiếu niên họ Trần kia gặp nguy hiểm rồi. Tuy luồng khí này yếu hơn áo giáp cương khí nhưng Trần Cảnh cũng không dám coi thường, cậu âm thầm v��n chuyển chân khí.

Khẽ phất tay một cái, từ Trịnh Sảng, một màn khí màu lục mau chóng bao trùm lấy Trần Cảnh, sau đó trong màn khói xanh liên tiếp vang ra tiếng va chạm đinh tai nhức óc. Bên ngoài chỉ thấy một bóng đen liên tiếp di chuyển trong màn khói. Đợt tấn công của Trịnh Sảng kéo dài chừng mười mấy phút rồi mới dừng lại. Mặt đá của sân thi đấu cũng bị đánh vỡ nhiều chỗ, đủ thấy uy lực kinh khủng như thế nào. Xung quanh khán giả đều ồ lên kinh ngạc, một Ngự nhân sư cấp mười hai mà có thể tung ra đòn đánh mạnh đến vậy ư? Sức tàn phá kinh khủng như vậy, kẻ bị vây bên trong e rằng không chết cũng phải tàn phế. Trịnh Kiểm cười đắc ý nói với Trần Thừa: – Trần huynh, trẻ con nông nổi, không biết nặng nhẹ, nếu không may có chuyện gì, mong Trần huynh đừng trách nhé. Trần Thừa cũng khá ngạc nhiên về chiêu này, xem ra tên nhóc Trịnh Sảng cũng không phải dạng vừa. Nhưng chỉ chừng đó mà muốn đả thương con trai ông thì đúng là nằm mơ. – Trịnh huynh đừng nóng vội, trận chiến còn chưa kết thúc cơ mà. Dưới sân, Trịnh Sảng đã lùi lại phía sau, luồng khí cũng dần biến mất, xem ra tác dụng của thuật này cũng không kéo dài được lâu. Trịnh Sảng thở hổn hển nhìn vào màn bụi đang dần tan đi, mà khán giả xung quanh cũng nín thở chờ đợi. Khói bụi tan hết, Trần Cảnh vẫn đứng tại vị trí cũ, lúc này toàn bộ cơ thể đều đã cường hóa. Quần áo nhiều chỗ đã bị rách do xung lực từ những va chạm, làm lộ ra cơ bắp rắn chắc. Tuy đòn tấn công rất uy lực nhưng vẫn không phá được lớp phòng thủ bằng cơ thể của cậu. Trần Cảnh mỉm cười nhìn về phía Trịnh Sảng: – Ngươi khá lắm, có thể ép ta phải cường hóa toàn bộ cơ thể. Dù là địch thủ, ta vẫn phải dành lời khen cho ngươi. Trịnh Sảng bên kia không thể tin vào mắt mình, đòn tấn công toàn lực của hắn vậy mà bị Trần Cảnh cứng rắn dùng cơ thể đỡ trọn. Tuyệt chiêu áp đáy hòm này của hắn vậy mà cũng không làm gì được. “Không thể nào, chiêu đó của ta dù là Dị nhân sư sơ cấp cũng phải tạm thời tránh lui, vậy mà hắn có thể đón đỡ hoàn toàn mà không hề hấn gì, hắn ta là thứ quái vật gì chứ?”

Bản biên tập này được thực hiện bởi truyen.free, một sản phẩm của công nghệ tân tiến, mang đến trải nghiệm đọc mượt mà.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free