Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sáng Tạo - Chương 13: Bàn chuyện

Vương mẹ thật ra là người quan tâm hắn nhất. Có thể nói từ nhỏ đến lớn, hắn luôn sống trong sự yêu thương che chở của cha mẹ. Vương Thần biết cha mẹ đặt rất nhiều kỳ vọng vào mình. Ở cái tuổi này, đáng lẽ những đứa trẻ khác đã ra ngoài làm nông kiếm sống, nhưng hắn thì vẫn ở nhà dùi mài kinh sử. Hầu như tất cả số tiền kiếm được của gia đình đều dùng để mua sách cho hắn đọc.

Vương Thần đang chau mày, cảm thấy tình trạng của mình có vẻ không ổn, sợ cha mẹ hiểu lầm. Vì thế, hắn vội mở lời đáp lại mấy câu cho qua chuyện. Đọc sách nhiều, ý tứ trong lời nói cũng tự nhiên mà đến, đủ loại phương thức đối đáp hiện ra. Bởi vậy, sau khi nghe xong và thấy hắn hoàn toàn bình thường, Vương cha và Vương mẹ mới yên tâm rời đi.

Vào giữa trưa ngày thứ hai, Vương Thần đang ngồi dưới gốc cây say sưa đọc sách. Lúc này, một tráng hán trung niên bước vào nhà hắn. Người đàn ông này nhìn thấy Vương Thần đang chăm chú đọc sách từ xa, thấy không tiện gọi nên nhẹ nhàng đẩy cửa vào nhà. Vương Thần vẫn mải đọc, không hề hay biết xung quanh.

Người đàn ông bước vào trong phòng, thấy Vương cha đang ngồi phì phèo tẩu thuốc trên ghế, liền tự động ngồi xuống ghế đối diện.

Vương cha thò tay xuống gầm bàn, móc ra một tẩu thuốc khác, tiện tay châm lửa rồi đưa cho tráng hán. Tráng hán cũng cười lớn tiếp nhận.

"Tư Đồ huynh, tẩu thuốc của huynh mùi vị đặc biệt thơm, đáng tiếc huynh không bán a." Người này cảm khái nói.

Vương cha đáp: "Ngươi nếu cảm thấy thích thì có thể thường xuyên ghé chơi. Mỗi lần ngươi tới, ta liền châm cho ngươi một tẩu. Thấy thế nào? Chịu chơi được chứ?"

Vương mẹ từ trong phòng đi ra, nghe thấy thế cũng cười khổ lên tiếng: "Cha nó à, ngươi tặng Vô Nhai huynh mười hay hai mươi tẩu ta còn nghe được, chứ ngươi cho có một chút như thế thì mang tiếng lắm đó nha." Vương mẹ trêu ghẹo một câu.

Thực ra, nam tử tên Vô Nhai này sống ở thôn bên cạnh, đi từ đó sang đây mất hơn nửa ngày đường. Cho nên, lời Vương cha nói chỉ thuần túy là đùa cợt. Mỗi lần Vô Nhai về, Vương cha đều tặng hắn mười tẩu thuốc mang về.

Vô Nhai tráng hán nghe được Vương mẹ trêu ghẹo, cũng bật cười, liên tục nói ba lần: "Đúng, đúng, đúng!"

Vương cha: "..."

Sau khi cả ba hàn huyên một hồi, Vương mẹ lại hỏi: "Vô Nhai à, Linh Nhi dạo này thế nào rồi? Trước đây ngươi vẫn hay dẫn nó qua đây chơi mà dạo gần đây không thấy dắt nó đi cùng nữa? Có thời gian thì dẫn nó qua chơi với Vương Thần nhà ta nha."

Vương cha thấy Vương mẹ hỏi han về Linh Nhi cũng bèn nhìn về phía Vô Nhai. Hai người đặc biệt quan tâm tới cô bé Linh Nhi này, bởi vì cả hai đã nhận định đây chính là con dâu tương lai của họ.

"Tất nhiên, tất nhiên. Có thời gian ta sẽ dẫn nó qua chơi với Vương Thần. Dạo này con bé có chút bận rộn nên chưa qua được..." Vô Nhai đáp.

"Bận rộn?" Cả hai hơi nghi hoặc.

Vô Nhai lúc này nhận thấy nếu còn tiếp tục đề tài này thì sẽ không ổn. Vì thế, hắn lên tiếng chuyển sang mục đích chính của chuyến đi lần này.

"Tư Đồ huynh, tẩu tỷ, lần này ta tới đây là có chuyện khác muốn hỏi, không biết hai người có..." Hắn đang nói nửa chừng thì bị Vương Tư Đồ bình tĩnh chen vào ngắt lời:

"Thuốc hết rồi, tẩu thuốc ngươi đang dùng là cái cuối cùng đấy."

Vô Nhai "..." Nội tâm hắn vô cùng mệt mỏi.

Vương mẹ cười nhẹ giải vây cho Vô Nhai: "Chẳng lẽ lần này còn có chuyện khác?"

"Đúng vậy. Ta muốn hỏi không biết hai người đối với việc Vạn Kiếm Tông năm nay tổ chức chiêu mộ đệ tử trên Hoàng Liên sơn có quyết định thế nào, có cho Vương Thần đi tham gia không?"

"Vạn Kiếm Tông sao? Tất nhiên là không. Chưa kể thằng bé nhà ta có được thu nhận làm đệ tử tông môn đó hay không, nếu may mắn được nhận cũng chắc chắn gặp nhiều nguy hiểm sau này. Ở nhà dùi mài kinh sử, đợi đến tuổi lên thành cố gắng thi đậu lấy một chức quan chẳng phải tốt hơn rất nhiều sao?!" Vương cha đáp lại.

Vô Nhai nghe vậy, cười cười lắc đầu nói tiếp: "Tư Đồ huynh hiểu thế nào về Vạn Kiếm Tông?"

Thấy vị huynh đệ Vô Nhai này có vẻ như đang nghi ngờ mình không hiểu biết lắm về môn phái này, Vương cha bắt đầu thao thao bất tuyệt giảng giải:

"Vạn Kiếm Tông à, về tông môn này ta còn hiểu rất rõ. Khi xưa ta từng đọc qua một ít sách nói về bọn họ."

Truyện này do truyen.free độc quyền cung cấp, cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free