(Đã dịch) Thần Sư - Chương 152. Đầy thanh hảo cảm
Không lâu sau đó, nhóm bạn cùng nhau trở ra từ khu rừng.
"Thì ra bà lão ấy cũng là hồn ma sao? Có lẽ em đã đoán trước điều này rồi phải không?"
"Ừm, rõ ràng rồi. Bà ấy có thể chạm vào Sơn Thần, điều đó cũng có nghĩa là bà ấy đã không còn thân xác vật lý nữa." Lily khẽ cười, gật đầu: "Chỉ là... em thấy chuyện này thật không công bằng. Em có vài điều muốn hỏi chú ấy."
Trần Hoài Nam khẽ gật đầu.
Sau khi rời khỏi khu rừng, nhân lúc mọi người đang tập trung kiểm tra tình hình sức khỏe của Limia, Lily chủ động kéo Vũ Trường Phong sang một bên nói chuyện riêng: "Chú... Chú kéo con vào chuyện này là để con lĩnh hội một bài học, có phải không?"
"Vậy, con đã học được gì rồi?" Vũ Trường Phong cười hỏi.
"Không công bằng, thật không công bằng chút nào cả. Vị Sơn Thần đó đáng lẽ không nên có kết cục bi thảm đến thế." Lily buồn bực nói.
"Những chuyện như thế vẫn thường xảy ra mà, Lily. Không phải cứ hết lòng vì thứ gì đó là sẽ nhận được thành quả xứng đáng đâu."
Nói đến đây, Vũ Trường Phong khẽ thở dài: "Con nghĩ đó là không công bằng cũng được, đó là quan điểm của riêng con. Tuy nhiên... Từ góc nhìn của con, liệu trước khi bản thân chết đi, vị Sơn Thần đó đã có cảm xúc gì đối với các tín đồ của mình?"
Lily trầm mặc.
"Hắn không hối hận, đúng không? Chỉ cần như thế là được rồi."
"Chú... Mặc dù đây chỉ là suy đoán chủ quan của con thôi... Nhưng có phải vị Sơn Thần đó đã cố tình biến mình thành kẻ ác không?" Lily lại hỏi: "Cho dù có ra sức giết người đi chăng nữa, lượng hồn ma nhiều như vậy ở một nơi khỉ ho cò gáy thế này vẫn là quá nhiều, kể cả khi đã tích lũy qua hàng trăm năm đi chăng nữa..."
"Ồ?"
"Mỗi linh hồn vương vấn trên trần thế đều tồn tại một chấp niệm nào đó... Chỉ đến khi chấp niệm được hoàn thành thì họ mới có thể buông bỏ, con hiểu điều đó." Lily nói tiếp: "Ý con là có phải ngài ấy đã cố tình biến mình thành kẻ ác, đày đọa các linh hồn để bẻ cong chấp niệm của họ thành sự thù hận hướng về mình... Để rồi đến khi ngài ấy chết đi, những linh hồn đó cũng có thể siêu thoát... Liệu có phải vậy không?"
"Chịu, ai mà biết được?" Vũ Trường Phong khẽ nhún vai: "Đó cũng là một cách nghĩ, nhưng người duy nhất có thể cho con câu trả lời đã không còn nữa rồi. Chú sẽ không bình luận gì thêm đâu."
"..."
Lily nhìn về phía khu rừng, bên tai dường như lại vang vọng tiếng ngâm nga hồn nhiên của một thiếu nữ thanh xuân. Chỉ trong thoáng chốc, cô ấy tựa hồ đã thông suốt rất nhiều điều, nhẹ nhàng mỉm cười.
"Kể cả khi đã đánh mất bản thân, ngài vẫn muốn giúp đỡ những con người mà ngài đã thề sẽ bảo vệ... Bây giờ thì ngài, những vong hồn đã chết trong trận thiên tai và cả những vong hồn lang bạc đều đã siêu thoát cả rồi... Có lẽ đây đã là dấu chấm hết cho câu chuyện này rồi nhỉ?"
"Mặc dù không phải cái kết đẹp nhất..."
Lily khẽ cúi đầu trước Vũ Trường Phong rồi lặng lẽ quay về bên cạnh nhóm bạn.
"Ha... Coi bộ con bé này sẽ không muốn nói chuyện với mình trong một thời gian dài rồi đây." Vũ Trường Phong lại khẽ thở dài: "Cái gì là công bằng chứ... Nếu thứ đó tồn tại thì mình đâu khổ sở như bây giờ... Phải chịu cảnh làm công ăn lương ngay chính nơi vợ mình quản lý."
...
...
Lúc này, Limia đang nằm bất tỉnh trong xe, còn Hoshino thì trầm mặc ngồi bên cạnh cậu, trông rất u ám, khác hẳn với vẻ tràn đầy năng lượng mà cô ấy vẫn thường thể hiện.
Mio lo lắng nhìn chị mình. Dù cô ấy đã rất nhiều lần thử an ủi đối phương nhưng kết quả vẫn không mấy khả quan... Có lẽ cô ấy chỉ có thể trông cậy vào sự thức tỉnh của Limia mà thôi.
"Thầy ấy nói linh hồn của Limia không bị tổn hại gì nhiều, nên chắc chỉ khoảng nửa ngày nữa là cậu ấy sẽ tỉnh lại thôi, mọi người đừng lo gì hết." Trần Hoài Nam ho khan, hảo tâm nhắc nhở mọi người vài câu: "Trước mắt, tôi vẫn nghĩ chúng ta nên mau chóng về lớp thì hơn. Lỡ ông thầy đó nổi hứng muốn "tẩn" chúng ta một trận cho trọn tiết thực chiến thì người nằm bệt ở đó sẽ không chỉ có Limia đâu."
Lớp cá biệt: "..."
"Anh muốn về lớp rồi sao?"
"Lily? Em vẫn chưa về hả?"
Lily tiến đến trước mặt Trần Hoài Nam, cười tươi như hoa nói: "Em muốn nhắc nhở anh vài chuyện... Mấy ngày tới chắc em sẽ không rời khỏi phòng đâu, nên anh đừng nấu cơm cho em. Em muốn tập trung toàn lực vào công việc của mình."
"Không ăn thì lấy đâu ra sức hả em?!" Trần Hoài Nam nghi hoặc.
"Anh nghĩ em là ai vậy? Một người như em còn có thể chết đói được sao?" Lily liếc mắt: "Yên tâm đi, chuyện này sẽ không kéo dài quá lâu đâu anh. Khó khăn lắm em mới tìm đư���c một chút cảm hứng, mong là anh sẽ tạo điều kiện cho em."
"...Thôi được, lỡ có đói quá thì nói với anh một tiếng."
"À..." Lily như vừa nhận ra chuyện gì đó, nụ cười bất chợt trở nên tinh quái vô cùng: "Vì mấy ngày tới em sẽ không ra khỏi phòng nên anh nhất định sẽ cô đơn lắm. Vậy thì... Để em tặng trước một món quà xin lỗi cho anh nha..."
"?"
Lily hành động nhanh nhẹn như một con sóc, thoáng chốc đã ôm chặt lấy Trần Hoài Nam. Ngay sau đó, cô bé khẽ nhón chân lên, hai mắt nhắm lại, nhẹ nhàng đặt đôi môi xinh xắn lên má cậu.
Chụt~
Trần Hoài Nam: "..."
Lớp cá biệt: "..."
"Vậy nha, em đi trước đây~"
Kết thúc đợt tấn công, Lily nhanh chóng chuồn mất bằng khả năng mở cổng không gian học được từ ai không biết, bỏ lại Trần Hoài Nam đang đứng ngây người ra đó, một mình hứng chịu những ánh nhìn hết sức gay gắt và tràn đầy đố kỵ.
Edgar tiến tới khoác vai Trần Hoài Nam, rồi nhanh chóng biến thành thế kẹp cổ cậu: "Cậu đã chuốc mê dược Lily bằng cách nào vậy? Mau khai ra để còn được hưởng khoan hồng!"
"Tôi không có gì để bào chữa." Trần Hoài Nam bình tĩnh nói.
"Vậy thì chết đi, lolicon!"
Lần này Edgar chơi thật, cậu ta thật sự siết cổ Trần Hoài Nam đến mức suýt chết ngạt. Thế nhưng kể cả khi đã bị trừng phạt, những ánh mắt xung quanh cậu vẫn cho cậu cảm giác hệt như họ đang nhìn một tên tội phạm rác rưởi vậy.
Ok, cái đấy thì cậu cũng đành thừa nhận.
"Mr. X hả?! Khách mời đặc biệt sao!?"
"Dám động đến thiên thần, đúng là đang tự tìm đường chết!"
"..."
Sau Edgar, cả lớp cá biệt cũng lao vào tẩn cậu một trận nên thân rồi mới theo chân thầy Phong trở về lớp, không một ai để tâm đến cái thân thể đau ê ẩm của cậu: "Mẹ kiếp, bọn này đánh cũng ra sức thật đấy. Đúng là không thể coi thường lũ fan cuồng tín đến điên khùng của Lily..."
May thay đây là lớp cá biệt, chứ nếu đổi lại là mấy người ngoài kia... Khá chắc cậu sẽ bị hành hung đến chết theo đúng cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng!
"Không sao chứ?"
Himiko ngồi xuống bên cạnh Trần Hoài Nam, trên mặt thoáng lộ ra vẻ dịu dàng nhưng cái tay thì lại hung hăng véo phần thịt eo của cậu: "Con bé Lily càng lúc càng hư hỏng... Tôi biết chứ. Nhưng hình như cậu cũng đang quá dung túng cho con bé làm loạn thì phải? Hả!?"
"Đau! Đau! Con bé chủ động tấn công tôi mà, tôi có phản ứng kịp đâu! Ouch!"
"..."
Himiko không thèm nói thêm câu nào, chỉ ra sức véo thịt cậu cho đến khi hả giận mới chịu buông tay. Kết quả là đến lúc cô ấy chịu buông tay thì cái eo của cậu đã sưng đỏ, so ra còn sưng hơn cả mấy chỗ khác vừa bị cả lũ lao vào hành hung.
"Về lớp thôi, để lâu hơn nữa lỡ thầy ấy mất kiên nhẫn đóng cổng không gian thì khỏi về được nữa." Himiko nhắc nhở.
Trần Hoài Nam nằm bất động, gần như kiệt sức không cách nào gượng dậy được.
"Ha... Đành chịu vậy." Himiko thở dài đỡ cậu đứng dậy, khẽ nở một nụ cười bất đắc dĩ: "Nếu Lily đã chọn cậu thì cậu còn phải chịu cảnh này dài dài đấy, Nam à... Hoặc là cậu phải trở nên mạnh hơn để tương xứng với em ấy."
"Bất khả thi, cậu hiểu không? Em ấy là thần linh, còn tôi chỉ là người thôi... Mạng sống còn khó giữ thì làm sao tôi dám c�� ý nghĩ muốn trèo cao đây?" Trần Hoài Nam cười ha ha, nghe như đang tự giễu cợt.
"Không sao, có tôi ở đây, cậu không chết được đâu..."
Himiko hơi đỏ mặt, nhưng cô ấy vẫn đủ dũng khí để nói ra điều đó.
"Vậy là cậu cũng muốn xen vào vận mệnh của tôi nhỉ... Chậc, hết nói nổi thật rồi."
Lần này, cậu ta đã không từ chối nhờ vào công sức của ai đó: "Nếu thật sự sống tiếp được thì coi như tôi nợ các cậu một cái mạng đi... Trời ạ, đúng là lắm chuyện thật."
Himiko liếc mắt, lại hung hăng véo da thịt cậu thêm một cái rồi mới dìu nhau quay về lớp học.
...
...
Phòng y tế.
Chẳng biết đã mất ý thức trong bao lâu, Limia chậm rãi tỉnh lại với một cơn đau đầu bất chợt khiến cậu không khỏi choáng váng.
Nhìn ra ngoài khung cửa sổ, cậu thấy sắc trời đã sắp chiều tối, tuy là vẫn chưa kết thúc buổi học nhưng chắc cũng sắp đến giờ tan học rồi...
Tuy nhiên, điều quan trọng nhất là cậu đang ở đây, phòng y tế của Học Viện Tân Sinh chứ không phải khu rừng lạnh lẽo tràn ngập vong hồn đó!
"Mình sống sót rồi nh��? Như thế chắc là hai chị em đó cũng không sao..."
Sau khi bị vị Thần đó kéo đi, Limia đã không còn bất kỳ ký ức nào nữa. Tuy vẫn còn rất nhiều chuyện không rõ ràng nhưng cậu khá chắc thầy Phong đã đích thân đến đó chi viện rồi...
"Ông thầy đó còn mạnh hơn cả một vị Thần Linh sao... Quái vật."
Cạch~
"Hửm?"
Tiếng mở cửa đột nhiên vang lên làm Limia khẽ giật mình, quay ngoắt sang và thấy ngay Hoshino đang mang theo một tô ngũ cốc tiến vào phòng.
Thấy cậu ta tỉnh lại, Hoshino vẫn cúi thấp đầu, ấp úng nói khẽ: "Tớ được giao nhiệm vụ chăm sóc cậu... À thì... Cậu đã thấy khỏe hơn rồi chứ?"
"Ờ, bằng cách nào đó..."
"Xin lỗi!"
Limia lặng lẽ nhìn Hoshino một lát rồi thở dài: "Thầy ấy đã nói gì? Về vị Thần mà chúng ta đã đối mặt ấy?"
Hoshino hơi nghiêng đầu, nhưng rốt cục vẫn kể cho Limia nghe hết những gì mình biết thông qua lời kể của mấy người bạn học.
Kết quả là sau khi nghe xong câu chuyện, Limia chỉ khẽ gật đầu, ra vẻ đã thông suốt: "Thôi được rồi, đừng cố nhận hết lỗi lầm về phía mình nữa. Nếu cảm thấy có lỗi thì cứ nghĩ cách bù đắp là được. Đối với tôi, sống sót trở về đã là kết cục tốt nhất rồi."
"Vậy... sao?"
Hoshino ngẩn ra, nhìn chằm chằm Limia hồi lâu không chớp mắt. Tất nhiên, khi bị đối phương nhìn lâu như vậy, cậu ta cũng cảm thấy rất mất tự nhiên: "Lại đang âm mưu cái gì vậy?"
"Tớ chỉ... Vừa nhận ra vài điều."
Nói rồi, Hoshino bất ngờ nở một nụ cười rạng rỡ: "Cảm ơn vì đã cứu tớ, Limia."
"Ừm, phải thế này mới đúng là Hoshino chứ." Limia cũng mỉm cười, đặt bàn tay to lớn lên đầu Hoshino rồi ra sức xoa đầu cô bé.
"Đừng có xoa đầu tớ! Đồ ngốc!"
"..."
Bên ngoài.
Lớp cá biệt vốn định vào thăm Limia từ lâu lắm rồi... Thế nhưng cuối cùng họ lại bị kẹt ngoài cửa, chỉ vì không muốn trở thành kẻ tội đồ phá vỡ cảnh tượng vừa đẹp đẽ vừa ngọt ngào này.
"Mấy đứa nghe thấy tiếng gì không?" Edgar vừa nhéo cằm vừa nói.
"Chuẩn, thanh hảo cảm đã được làm đầy rồi đấy." Ikki cũng nhéo cằm.
"Thôi, anh em mình đi thôi, đừng có làm phiền không gian riêng tư của người ta." Trần Hoài Nam nhắc nhở.
Tất nhiên, những người còn lại đều nhất trí với quyết định này... Chỉ ngoại trừ một người duy nhất: Takahashi Mio.
"Không thể chấp nhận được."
Mio khẽ nghiến răng, toàn thân toát ra khí chất hắc ám khiến người khác phải phát run: "Mình phải bắn chết cậu ta! Nhất định... Mình phải giết cậu ta!"
Lớp cá biệt: "..."
Năm giây mặc niệm dành cho Limia...
Hi vọng cậu ta có thể sống sót về đến nhà... Lần cuối cùng?
Độc giả có thể tìm đọc bản dịch chính thức tại truyen.free.