Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 151. Tín đồ cuối cùng và vị Thần bị lãng quên

Hắn được sinh ra mà chẳng có lấy một cái tên hoàn chỉnh, chỉ được người ta gọi một cách mơ hồ là "Sơn Thần".

Hắn là thực thể quyền năng được tạo ra bởi tín ngưỡng của rất nhiều người, là ý chí của cả một vùng núi rộng lớn.

Ngay từ khi sinh ra, hắn đã tự ý thức được mục đích tồn tại của mình: Hắn là Sơn Thần, và nghĩa vụ duy nhất của hắn là làm mọi thứ ��ể những người đã thờ phụng hắn được sống hạnh phúc trên mảnh đất này – cũng chính là quê hương của hắn.

Dưới sự bảo hộ của hắn, từ một thung lũng trũng thấp và hoang vu, dần dần nơi này đã trở thành một thị trấn đông đúc với nền nông nghiệp vô cùng trù phú, dân chúng no đủ, nhà nhà êm ấm.

Người dân tín ngưỡng hắn và trao cho hắn sức mạnh, hắn lại dùng chính sức mạnh đó để bảo vệ người dân. Người dân trong thung lũng càng hạnh phúc, hắn cũng càng cảm thấy hài lòng và hãnh diện với công việc của mình... Kể cả khi mục đích để hắn tồn tại ngay từ đầu chỉ là sự ép buộc.

Rồi đến năm đó, thiên tai bắt đầu ập đến.

Những cơn bão kinh hoàng, những trận mưa lớn kéo dài không ngừng nghỉ bất kể mùa màng, đã nhấn chìm cả khu vực trong biển nước mênh mông và dữ dội. Ruộng vườn bị cuốn trôi, nhà cửa tan hoang, bao nhiêu lương thực, tài sản và cả sinh mạng đều chìm vào dòng nước lũ... Trong khoảnh khắc tuyệt vọng đó, người dân càng thêm bấu víu vào niềm tin nơi vị Thần đã che chở họ bấy lâu.

Tuy nhiên, Sơn Thần lại không thể đáp ứng niềm tin ấy.

Hắn chỉ là ý chí của rừng núi, nên tất cả những gì hắn có thể làm là giúp mùa màng tốt tươi, chi phối các sinh vật có lợi để hỗ trợ dân chúng sinh hoạt và canh tác, hay bảo vệ họ khỏi những hiểm nguy từ bên ngoài...

Bởi vậy, việc chi phối thời tiết hay ngăn chặn thiên tai... một Sơn Thần nhỏ nhoi như hắn tuyệt đối không thể thực hiện.

Khi tận mắt chứng kiến dân chúng của mình co cụm trên đỉnh núi, lay lắt sống qua ngày nhờ cây hoa cỏ dại... Cuối cùng, hắn đã đưa ra một quyết định vượt quá thẩm quyền, đó là tìm cách thay đổi thời tiết.

Và bằng cách thần kỳ nào đó, hắn đã thực sự thành công.

Thế nhưng ngay sau đó, cái giá phải trả là một nửa thần cách của hắn đã tan vỡ. Hắn mất đi một cánh tay, một con mắt và một nửa thần lực, tất cả chỉ để phần nào giảm bớt thiệt hại do trận thiên tai gây ra...

Tuy vậy, miễn là người dân của hắn được an toàn và quay lại cuộc sống bình thường, hắn tuyệt đối sẽ không hối hận.

Hoặc là hắn đã từng nghĩ như vậy.

Sau trận thiên tai kinh hoàng ấy, dù Sơn Thần đã âm thầm hạn chế thiệt hại đến mức tối thiểu, nhưng những người dân của hắn – những người từng một lòng tín ngưỡng – giờ đây đã hoàn toàn mất hết niềm tin vào vị thần đã dốc cạn sức lực để bảo vệ họ.

Chỉ vài năm sau đó, từng người một lần lượt rời đi.

Làng quê đông đúc và tràn ngập tiếng cười năm nào bỗng chốc trở nên vắng vẻ, Miếu Sơn Thần nằm sâu trong rừng núi cũng trơ trọi không một bóng người, càng không có bất kỳ ai đến quét dọn hay thờ cúng trong suốt một thời gian dài...

Giờ đây, có lẽ chỉ còn mình hắn cô độc lặng lẽ ngồi đó, dõi theo từng người quay lưng với mình, rồi từng chút một... quên đi lý do tồn tại của chính bản thân hắn.

Khi hắn tưởng chừng sắp tan biến, giữa khu rừng thanh vắng, tiếng ngâm nga trong trẻo của một thiếu nữ mù chợt vang lên:

"Liệu rằng hạt mưa sẽ có màu sắc như thế nào nhỉ?"

"Liệu rằng lũ yêu quái có thật sự đáng sợ hay không?"

"Sơn Thần đại nhân, không biết ngài sẽ trông như thế nào?"

"Tôi muốn được nhìn th���y ngài, dù chỉ một lần duy nhất."

Tiếng ca hồn nhiên tựa như gió xuân trên đồng cỏ, trong thoáng chốc khiến vị Thần bị lãng quên chợt tỉnh thức.

Trước mắt hắn, cô thôn nữ mù lòa chật vật bước vào đền thờ, dâng chút quà bánh và trái cây hiếm hoi lên bàn thờ, rồi khẽ nói: "Sơn Thần đại nhân... Gia đình em cũng sắp rời khỏi đây rồi. Vậy nên, em muốn đến tạm biệt ngài... Nếu như ngài thật sự tồn tại."

"Cảm ơn em, cô bé."

"A... Có người đáp lại? Bộ có ai đi theo mình sao ta?"

"Chính là Sơn Thần của con đây. Có lẽ đây là lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng ta hiện diện trước mặt ai đó rồi," Sơn Thần ngồi trước mặt cô gái mù, cười nhạt nói, "Ta là một vị Thần vô năng, ta đã không thể bảo vệ người dân của mình... Nên kết cục này hoàn toàn xứng đáng với ta. Đừng cố tỏ ra thương hại ta làm gì."

"Dù vậy, em biết ngài đã cố hết sức để bảo vệ mọi người," cô gái nhỏ thành thật cười nói, "Thật tiếc là đôi mắt này không thể nhìn thấy ngài. Nhưng không sao, dù không nhìn thấy gì, dù mọi người có quay lưng lại thì em vẫn sẽ mãi là tín đồ của ngài, thưa Sơn Thần."

Nghe xong câu nói ấy, lần đầu tiên trong đời vị Sơn Thần khốn khổ thật sự cảm thấy ấm áp đến mức muốn bật khóc, không thể giấu nổi nụ cười phía sau lớp mặt nạ gỗ: "Ta... Thật sự vĩ đại đến vậy ư?"

"Ưm! Trước khi thiên tai kéo đến, gần như chẳng có nơi nào phát triển bằng nơi đây đâu ạ! Tuy những việc ngài làm không thể hiện rõ ràng, nhưng em biết... Mỗi bát cơm mọi người ăn đều chứa đựng công sức của ngài Sơn Thần!" Thiếu nữ mù lòa cười nói một cách chân thành: "Vì vậy, em sẽ không quên ngài đâu!"

Vậy mà hắn đã suýt chút nữa quên mất... Cái sứ mệnh mà hắn vẫn luôn theo đuổi...

"Vậy thì... Hãy để ta dùng chút sức lực còn lại ban cho em một đôi mắt. Có lẽ em sẽ không thể nhìn thấy ta nữa, nhưng ít nhất em sẽ biết hạt mưa có màu gì... Cũng như yêu quái có đáng sợ hay không."

"Hả... Ngài định làm gì?"

"Ngủ một giấc đi, rồi khi thức dậy, em sẽ được nhìn ngắm thế giới này... Một thế giới mà ta sẽ không còn tồn tại."

... ...

Sau khi mang Limia trở về, Vũ Trường Phong cùng cả nhóm tập hợp đầy đủ, rồi ngẩng đầu lên, tận mắt ngắm nhìn vị Thần hung ác và kiêu ngạo kia từ từ tan biến vào hư không.

"Có gì đó khác lạ..."

Lặng nhìn hồn thể của vị Thần một lát, Lily bỗng nhiên thốt lên đầy nghi hoặc: "Vị Thần kia còn chưa biến mất mà các linh hồn đã siêu thoát hết rồi... Nhưng kỳ lạ nhất là màu sắc của hắn đang thay đổi, khác hẳn với vẻ hung bạo lúc trước."

"Ý em là sao? Lily..."

Vũ Trường Phong trầm mặc một lúc rồi lên tiếng thở dài: "Tới rồi sao? Mấy đứa mau cùng thầy nấp sang một bên đi. Cụ thể mọi chuyện như thế nào rồi mấy đứa cũng sẽ biết mà thôi."

Một lúc sau.

"Liệu rằng hạt mưa sẽ có màu sắc như thế nào nhỉ?"

"Liệu rằng lũ yêu quái có thật sự đáng sợ hay không?"

"Sơn Thần đại nhân, không biết ngài sẽ trông như thế nào?"

"Tôi muốn được nhìn thấy ngài, dù chỉ một lần duy nhất."

Lại một lần nữa, tiếng ca vang lên giữa khu rừng vắng vẻ và tang tóc. Tiếng ca ấy không trong trẻo như của Lily, ngược lại còn yếu ớt, khản đặc và khó nghe... Nhưng chẳng hiểu vì sao, nó lại khiến người ta dâng lên một cảm giác đau thương khó tả.

Men theo con đường nhỏ, một bà lão tóc bạc chậm rãi xuất hiện, tay chống gậy từng bước một tiến về phía vị Thần giờ đã tan biến đến quá nửa: "Cuối cùng thì... đôi mắt này cũng đã nhìn thấy ngài... Sơn Thần đại nhân."

Bà lão mở to mắt, khẽ đặt tay lên khuôn mặt của "Sơn Thần": "Em hạnh phúc lắm... Ngay từ khi còn nhỏ, em đã luôn muốn được nhìn thấy ngài."

"Là... Em? Vẫn còn sống... Sao?"

Vị Sơn Thần mở mắt, thanh âm yếu ớt đến mức mỗi lời nói ra đều tiêu hao đi sinh mạng vốn dĩ đã là ngọn đèn trước gió của hắn: "May quá... Vẫn còn em... Nhớ đến ta."

"Em đã nói rồi mà," bà lão mỉm cười, hai hàng lệ nóng cuộn chảy trên những nếp nhăn chằng chịt: "Dù cho tất cả mọi người có quay lưng với ngài đi chăng nữa... Em... Vẫn sẽ mãi là tín đồ của ngài... Thưa Sơn Thần đại nhân."

"Những hạt mưa... Chúng có màu gì?"

"Không có màu sắc nào cả."

"Vậy còn yêu quái... Chúng... Có đáng sợ hay không?"

"Đáng sợ, nhưng một số cũng rất đáng yêu."

"Vậy... Còn ta? Ta là một kẻ... Vừa xấu xí... Vừa vô năng... Đúng không?"

"Với em..." bà lão gắng gượng nở nụ cười, nước mắt cuộn chảy không nói nên lời: "Sơn Thần đại nhân... Ngài chính là... Vị Thần vĩ đại nhất..."

Sơn Thần ngây ra một lát rồi khẽ mỉm cười, chậm rãi biến mất hoàn toàn trong vòng tay của bà lão.

"Cảm ơn... Vì đã nhớ đến ta."

Cạch!

Một chiếc mặt nạ gỗ rơi xuống đôi bàn tay gầy gò của bà lão, tựa hồ là món di vật cuối cùng Sơn Thần để lại. Bà lão không nói gì, chỉ ôm nó vào lòng với vẻ trân quý như chính sinh mạng mình: "Con mới là người phải cảm ơn ngài chứ... Sơn Thần đại nhân."

"..."

"Các vị đừng đứng xem kịch nữa, lão bà này còn đang nợ các vị một ân tình."

Mọi người lần lượt ra ngoài, mặt mày ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Trong số đó, chỉ Vũ Trường Phong là điềm tĩnh nhất, lên tiếng hỏi: "Bà là tín đồ cuối cùng của vị thần ấy à?"

"Chắc vậy... Nếu được thì... Mọi người có thể đi theo lão một lúc không?" Bà lão mỉm cười hiền hậu: "Ngài ấy đã đi rồi, sự ghi đè thực tại đã tan vỡ, các linh hồn cũng được siêu thoát, nên sẽ không còn gì làm hại đến mọi người nữa đâu."

"Nếu mấy đứa tò mò về câu chuyện đằng sau thì mau đi theo bà lão đi, còn Limia tạm thời sẽ do tôi chăm sóc," Vũ Trường Phong n��i rồi vác Limia lên vai, lạnh lùng rời đi một mình.

Kết quả là chỉ có Hoshino đi theo Vũ Trường Phong, trong khi những người khác vì tò mò đều đi theo bà lão.

"Hướng này..."

Bà lão cười khô khốc một tiếng rồi tiếp tục chống gậy, dẫn đường cho nhóm còn lại đi tìm hiểu câu chuyện.

Dọc đường đi, bà lão không hề giấu giếm bất kỳ điều gì, ngược lại còn kể hết tất cả những gì mình biết về quá khứ của vùng đất này, cũng như quá khứ của chính vị Thần mà họ vừa đối đầu.

Nghe xong câu chuyện, mọi người lại càng không khỏi đặt ra câu hỏi: Tại sao một vị Sơn Thần nhân hậu như vậy lại trở nên ác độc, tự biến nơi đây thành một lò sát sinh... Rồi đến phút cuối cùng lại hiện lên vẻ mặt hòa trộn giữa đau khổ và mãn nguyện như vậy?

"Đến rồi..."

Bà lão biết họ đang nghi ngờ điều gì nhưng không vội giải đáp, chỉ cố mở to mắt nhìn ngôi đền đổ nát trước mặt: "Bảy mươi năm rồi ha... Ấy vậy mà cảm giác vẫn giống hệt như xưa. Có thể tận mắt nhìn thấy ngôi đền này... Cả đời già đã không còn gì tiếc nuối nữa."

"Miếu Sơn Thần sao? Bảy mươi năm rồi mà vẫn chưa sụp đổ... Đúng là thần kỳ thật."

"Ha~ ha~ ha~," bà lão cười phá lên, cười to đến mức nhóm người cũng bắt đầu lo cho sức khỏe của bà: "Già này đoán các cô cậu đều đang thắc mắc tại sao một Sơn Thần nhân hậu sẵn sàng hy sinh vì người dân cuối cùng lại trở thành một Quỷ Thần đày đọa nhân gian, có đúng không?"

"Đó là vì ngài ấy đã mất hết tất cả."

Bà lão chậm rãi tiến tới, đặt chiếc mặt nạ gỗ vào bàn thờ trung tâm ngôi đền rồi tiếp tục giảng giải: "Để cứu người dân khỏi cơn lũ dữ, ngài ấy đã đánh đổi gần như tất cả... Mặc dù vậy, ngài vẫn bị người dân quay lưng, chỉ còn lại một tín đồ duy nhất là già... Tiếp đó, ngài ấy tự biết mình không còn nhiều thời gian nên mới tận dụng chút sức lực còn lại để ban cho già này một đôi mắt..."

"Thế nhưng vận mệnh trêu ngươi, những việc ngài ấy làm cho người khác lại trái với luân thường và quy tắc. Ngài ấy đã bị vận mệnh trừng phạt khi vượt quá quyền hạn của mình... Cuối cùng, khi thần cách đã hoàn toàn tan vỡ, ngài ấy đã bị nhiễm bẩn bởi chính những uất ức và bất hạnh mà mình phải chịu, để rồi trở thành vị Thần hung ác mà các vị đã đối mặt."

"Nhưng cũng may... Già biết bên trong ngài vẫn còn vương vấn một tia nhân hậu xưa cũ và nguyên thủy đó. Thật may vì già đã thắng cược này..."

"Cảm ơn các vị... Vì đã giải thoát cho ngài ấy... Và cả cho già này nữa."

"Cảm ơn."

Bà lão xoay người lại, nở một nụ cười hiền hòa với nhóm người rồi từ từ tan biến vào hư không... Hệt như cái cách mà vị Sơn Thần nhân hậu đã trở về với cát bụi.

Những trang văn này, cùng toàn bộ quyền sở hữu trí tuệ, thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free