Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 240. Hương vị bùng nổ

Chiều tối hôm đó.

Sau mấy tiếng nghỉ ngơi, cả ba người trong nhóm Trần Hoài Nam quay trở lại trường với ba chiếc bụng rỗng.

Hôm nay là Lễ hội nên Lily không muốn nấu cơm. Thay vào đó, cô bé muốn thưởng thức những thứ mới lạ hơn vì đây là Lễ hội Văn hóa, nơi quy tụ rất nhiều điều mà cô bé chưa từng biết đến.

Trần Hoài Nam và Himiko thì không mấy ủng hộ quyết đ���nh này của cô bé, đơn giản vì thể lực của họ không tài nào sánh được với một vị Thần. Họ đã quần quật cả buổi sáng, giờ lại còn phải chịu đói lả nữa... Thế này thì thực sự chẳng tốt chút nào cho sức khỏe.

Ít nhất cũng phải có thứ gì đó trong bụng đã chứ!?

"Anh chị mau lên đi, quán ăn ở ngay phía trước kìa. Cũng may là trong trường vẫn có những người khác cũng đam mê ẩm thực ngoài câu lạc bộ nấu ăn... Hì hì"

"Họ chỉ đang làm cho có để lấy điểm thôi. Nhìn thì tưởng vậy, chứ thực chất cũng chẳng đầu tư mấy." Trần Hoài Nam khẽ thở dài: "Cũng không lạ, dù sao thì điểm này cũng chẳng quan trọng lắm, chỉ cần không dưới trung bình là được mà."

"Anh sợ chúng sẽ không ngon hả?"

"Chắc vậy. Dù gì thì tay nghề của Lily nhà ta cũng không tệ, thành ra khẩu vị của anh giờ cũng có phần khắt khe đôi chút."

Lily nghe vậy, hai tay ôm lấy mặt, ngượng ngùng nói: "Cái anh này tự nhiên khéo mồm ghê... Heeheehee"

Bịch~

Thấy Trần Hoài Nam lại giở giọng trêu ghẹo, Himiko liền vỗ vai nhắc nhở: "Rizz cũng vừa phải thôi anh, lỡ chọc trúng công tắc "Beast mode" của con bé thì chỉ có trời mới biết nó sẽ làm gì anh thôi đấy."

"...Anh chỉ đang nghĩ gì nói nấy thôi mà?" Trần Hoài Nam vẻ mặt đầy khó hiểu.

Chỉ có vậy thôi mà cũng gọi là rizz á?

"Anh, chị, mau lại đây nè~"

Trong lúc hai người đang trò chuyện thì Lily đã tìm ra được một quán ăn ưng ý. Mặc dù không thể sánh bằng những gì câu lạc bộ nấu ăn đã làm lúc sáng nhưng quán này vẫn được coi là không tệ... Ít nhất là về phần thiết kế không gian.

Còn chất lượng món ăn thì chưa biết.

"Thực đơn nè." Lily lanh lợi đưa cho cả hai người tờ thực đơn thậm chí trước cả khi họ kịp ngồi vào bàn.

Cảm nhận đầu tiên của Trần Hoài Nam khi đọc tờ thực đơn này là... không tồi. Thiết kế tuy không được chỉnh chu và gọn gàng cho lắm nhưng ít nhất vẫn thể hiện đầy đủ nội dung. Có lẽ điểm trừ duy nhất ở đây chỉ là vài đoạn sai chính tả ở ngôn ngữ phổ biến mà thôi.

Nhưng nhìn lại thì hầu hết nhân viên phục vụ lẫn đầu bếp đều là Dị Tộc, Trần Hoài Nam liền dứt khoát bỏ qua khuyết điểm ấy. Dẫu sao thì những người đó cũng vừa mới hòa nhập với xã hội hiện đại chưa lâu, vì vậy việc họ không thông thạo ngôn ngữ phổ biến cũng là điều dễ hiểu.

Không lâu sau đó, một nữ nhân viên dị tộc không rõ thuộc chủng tộc nào tiến đến, miệng khẽ mỉm cười hỏi: "Ba quý khách đây muốn ăn gì?"

Himiko đọc lướt qua một lát rồi chủ động lên tiếng gọi món với cái bụng đã sôi ùng ục từ lâu: "Cho một phần Bloody Currie!"

"Tôi cũng vậy." Trần Hoài Nam nói.

"Thế thì em cũng vậy luôn." Lily tiếp lời.

Cô nàng nữ nhân viên kia khẽ gật đầu rồi lặng lẽ rời đi.

"Hình như cô ấy hơi lạnh lùng thì phải." Lily hơi nghiêng đầu: "Hơi thở linh lực cũng khá kỳ lạ, chẳng giống người bình thường chút nào... Ừm, chắc là cô ấy thuộc chủng tộc đặc biệt nào đó mà chúng ta chưa biết chăng?"

"Trường này vốn là vậy, toàn là những kẻ kỳ quái." Trần Hoài Nam khẽ thở dài vừa nói vừa tự rót một cốc nước lạnh: "Có điều chất lượng phục vụ chưa tốt lắm. Lát nữa phải nhắc nhở cô ấy vài điểm quan trọng. Không thì sẽ mất khách."

"Đúng là có hơi vụng về trong khoản phục vụ." Himiko khẽ gật đầu đồng ý: "Mặc dù em cũng không có tư cách chê người ta."

Đúng thế.

Một người đã tự tay đấm khách như cô ấy không có quyền chê người ta.

"Đã để quý khách đợi lâu."

Với chiếc mâm trong tay, cô nàng nhân viên phục vụ quay trở lại với ba đĩa Bloody Currie nóng hổi và... đỏ tươi đến lạ? Tuy vẫn chưa thực sự nếm thử nhưng chẳng hiểu sao bọn họ lại cảm thấy có chút bất an với món ăn kỳ lạ này.

"Cảm ơn, nhưng mà... Đừng trách tôi nhiều chuyện nhé, chỉ là tôi có vài điều muốn góp ý cho cô." Trần Hoài Nam nói.

"Hửm? Mời quý khách nói thẳng."

Trần Hoài Nam nhiệt tình chỉ ra những điểm thiếu sót ở cô nhân viên, đồng thời còn chia sẻ thêm vài mánh khóe phục vụ theo góc nhìn của riêng cậu.

Ngạc nhiên thay, cô nhân viên kia lại rất chăm chú lắng nghe góp ý, trong khi Himiko và Lily đã sớm xơi hai đĩa Bloody Currie của mình. Đợi đến khi hai người họ nói xong, thì hai cô gái kia cũng đã ăn được quá nửa rồi, nhưng mà...

Mà vì lý do gì, mặt họ lại trông y h���t trái gấc chín vậy?

"Cay..." Lily lau nước mắt, cố đút thêm một muỗng nữa vào miệng: "Cay chết đi được, cứu em với anh ơi..."

Bên cạnh, Himiko cũng đang vất vả đút từng muỗng vào miệng mình, thậm chí là đôi môi cô ấy đã sưng nhẹ, so ra còn nghiêm trọng hơn cả Lily.

Tuy nhiên, cô ấy trời sinh tính tình cứng cỏi ương ngạnh nên không hề buông lời than vãn nào, càng đáng khâm phục hơn là cô ấy không hề có ý định bỏ dở!

"Oa, giỏi ghê." Cô nhân viên kia thốt lên: "Người bình thường chỉ ăn vài thìa thôi là đã không chịu nổi rồi... Vậy mà hai người lại có thể ăn đến mức này. Giỏi quá."

Trần Hoài Nam thấy vậy cũng có hơi rén. Tuy có chút chùn bước, nhưng vì để bảo vệ tôn nghiêm của một người đàn ông, cuối cùng cậu cũng đành thử một miếng: "..."

"...Đúng là Bloody thật."

"Đây là món ăn vỡ lòng của dân Ma Giới chúng tôi đấy." Cô nhân viên cười nói.

"Ồ, vậy à... Đặc sắc thật."

"Từ đã, Ma Giới?" Trần Hoài Nam trợn trừng mắt: "Cô là Ma Tộc?"

"Ừ."

Trần Hoài Nam dụi dụi mắt, nhìn cô gái từ trên xuống dưới rồi xoa cằm: "Thật bất ngờ, Ma Tộc các cậu... trông không giống như tôi vẫn nghĩ. Nói sao nhỉ? Tôi cứ tưởng là các cậu sẽ trông hầm hố lắm, giống như trong phim ấy..."

Cô nàng nhân viên chỉ tay lên cặp sừng đen trên đỉnh đầu mình: "Cái này trông vẫn chưa đủ hầm hố hay sao? Rốt cuộc thì cậu nghĩ Ma Tộc tụi tôi là cái quái gì vậy? Trùm phản diện hả?"

"Trong hầu hết các trường hợp thì Ma Vương thường là trùm cuối." Trần Hoài Nam thành thật trả lời: "Mà thôi đi, chuyện đó cứ bỏ qua một bên. Cứ mải nói chuyện nữa thì món ăn nguội hết mất."

"Ừ, vậy tôi tiếp tục công việc đây. Chúc ba người ngon miệng." Cô nhân viên khẽ gật đầu rồi đi mất.

Lần này thì cô ấy lịch sự hơn nhiều rồi.

Mất thêm khoảng nửa tiếng vật vã, cuối cùng thì cả ba cũng đã ăn xong. Thế nhưng hương vị bùng nổ ấy vẫn còn đọng lại trong khoang miệng, thậm chí, bụng họ vẫn còn cảm giác rất ấm dù đã hơn nửa tiếng để tiêu hóa.

Một sự "bùng nổ" đúng nghĩa.

Trần Hoài Nam lấy khăn lau nước mắt, vừa thở phì phò vừa nói: "Phù... Phù... Hai người đợi tí, để anh đi mua sữa cái đã. Cay thế này thì chết người mất."

Nghe Trần Hoài Nam nói vậy, cả hai cô gái đột nhiên biến sắc, đồng thời vươn tay níu giữ cậu lại: "Anh không được đi mua sữa, phù... Tuyệt đối không được!"

"...Tại sao chứ?"

"Tóm lại là không được đâu! Phù..." Lily thở dốc nói tiếp: "Thôi thì để em gọi đồ ngọt vậy. Đồ ngọt cũng có hiệu quả chẳng kém gì sữa đâu... Phù, anh mau thanh toán giúp em đi, em sẽ đi tìm ngay lập tức!"

"Ờ, để anh thanh toán vậy."

Vụt~

Không tiếp tục nhiều lời, Lily chạy đi mất tiêu trước khi cả hai kịp định thần.

Himiko cũng thở dốc, mồ hôi ướt đẫm cả người, trông rất chi là "nóng bỏng": "Vừa nãy cô ấy nói đây là món ăn vỡ lòng của dân Ma Giới nhỉ...? Họ luyện được khả năng ăn cay đó bằng cách nào vậy? Phù... Phù... Thật đáng sợ."

Đến cả Himiko còn phải khâm phục thì đủ để hiểu món "Bloody Currie" đó sở hữu hương vị "bùng nổ" đến mức nào.

Trần Hoài Nam nhìn Himiko, ngẫm nghĩ một lát rồi lên tiếng: "Anh đoán là em nên vào nhà vệ sinh tắm rửa thay đồ đi... Chứ nhìn em bây giờ thực sự có hại cho tim mạch của anh quá đấy."

"Sao vậy?"

Himiko nghiêng đầu nghi hoặc, nhưng cũng không mất quá lâu để cô nhận ra vấn đề của mình: "À, anh sợ mùi cơ thể của em nồng quá hả? Thôi được rồi, lần này nghe anh vậy... Giờ em mới biết Tịnh Trần Chú hữu ích đến nhường nào."

"Ờ."

"Nhìn em thế này làm anh "hứng" lên hả?"

"Ờ."

Himiko đỏ mặt: "Sao tự nhiên thẳng thắn thế hả ông thần..."

"Anh có thể cứng nhắc, nhưng anh vẫn là một thằng đàn ông. Hơn nữa, em là bạn gái của anh nên anh nghĩ là mình hoàn toàn có thể trung thực với cảm xúc thực sự của mình." Trần Hoài Nam nói với một giọng điệu bình thản... nhưng nghe lại có chút hùng hồn: "Chẳng phải em rất mong đợi điều này ở anh ư?"

"Anh thay đổi nhanh quá, em thích nghi không kịp."

"Vậy hả? Vậy anh đành phải tiết chế lại một chút rồi."

Himiko khẽ thở dài, ngượng nghịu một chút rồi chủ động nắm tay bạn trai: "Mau đi thôi, đừng để Lily phải đợi lâu... Nó mà ghen lên thì phiền lắm đấy anh."

"Ừ, anh biết."

...

...

"Oa, đây là trường của mẹ nhỏ sao?"

Tối hôm nay, Vũ Cẩm La đã được cha mình dẫn đến thăm ngôi trường mà "mẹ nhỏ" đã dày công gây dựng, cũng là nơi cha cô bé đang làm việc.

Trước đó, Vũ Cẩm La đã nhiều lần đòi đến đây chơi nhưng Vũ Trường Phong không đồng ý vì hắn thấy trường này chẳng có gì thú vị để con bé tham quan cả... Nhưng hôm nay là Lễ hội nên hắn đành bấm bụng đưa con bé đi một lần.

Chỉ mong là hình tượng cao đẹp của hắn trong lòng con bé sẽ không bị mấy thằng oắt kia bôi đen, bằng không thì...

Ha ha ha~

"Pa pa~ Nghe chị Lily nói chị ấy sẽ đến giúp anh Nam nấu ăn phải không? Không biết giờ này bên anh ấy còn bán không nhỉ?" Vũ Cẩm La hào hứng ngẩng đầu hỏi.

"Chắc là nghỉ rồi, nghe bảo bán đắt quá nên cháy hết cả hàng..."

Vũ Cẩm La xìu xuống: "Ồ..."

"Nhưng có lẽ chị Lily của con cũng đang đi chơi lễ hội đấy, chắc chỉ cần đi dạo thêm một lát nữa là chúng ta sẽ gặp được họ thôi, đừng cụt hứng nhanh vậy chứ con?" Vũ Trường Phong vội vàng trấn an.

"Thật ạ? Vậy thì mau đi nào cha, con đói bụng lắm rồi đó!"

Ngay sau đó, Vũ Trường Phong bị cô con gái rượu kéo đi mà không kịp phản kháng.

Phiên bản được biên tập tinh tế này là tâm huyết của truyen.free dành tặng độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free