Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 244. Ngay bây giờ hoặc không bao giờ

Đã mười hai giờ đêm. Sân khấu trung tâm của sân trường đã chính thức mở cửa đón khách.

Mặc dù ban tổ chức đã chuẩn bị đầy đủ ghế ngồi, nhưng việc thiếu chỗ vẫn là điều khó tránh khỏi. May mắn thay, tổng số học sinh toàn trường không quá đông, nên tình hình không đến mức hỗn loạn, vẫn nằm trong khả năng kiểm soát của các bạn học sinh.

Ban giám khảo chỉ có bốn ghế, dành cho các thầy cô đã được phân công với chuyên môn phù hợp trong đêm nay. Còn lại, những thầy cô khác nếu muốn xem cũng đành phải đứng ở vị trí khán giả.

May mắn giành được những chiếc ghế hàng đầu, nhóm của Trần Hoài Nam đã sớm an vị chờ đợi chương trình, dù xung quanh chẳng có ai quen thuộc.

Tuy hơi lạc lõng một chút, Trần Hoài Nam vẫn khá hào hứng, bởi cậu nghe nói các tiết mục lần này sẽ có sự hỗ trợ đáng kể từ các anh chị khóa trên, đó mới là điều quan trọng nhất.

Lúc nãy đi chơi với Lycoris, Trần Hoài Nam đã thử trải nghiệm "Khu Vườn Ảo Ảnh" – một tác phẩm của nhóm anh chị năm ba. Cậu thực sự rất thích nó, thích cái không khí huyền ảo mà khu vườn ấy tạo ra, cảm giác như lạc vào xứ sở thần tiên... một trải nghiệm kỳ diệu không lời nào tả xiết.

Chính vì thế, cậu rất kỳ vọng vào những tiết mục biểu diễn này. Cậu biết các anh chị đều rất tài giỏi, nên những tác phẩm do họ góp sức chắc chắn không phải hạng xoàng.

Nghĩ đến đây, Trần Hoài Nam tự thấy những gì mình đã làm hoàn toàn không xứng đáng với điểm chín.

À, còn một chuyện quan trọng nữa là có vẻ như Lycoris vẫn chưa nguôi giận. Cô ấy thậm chí không chịu ngồi gần Himiko và Lily, buộc cậu phải ngồi vào giữa để ngăn cách họ.

Lycoris đúng là thù dai thật.

Cầm bịch bỏng ngô trên tay, Lycoris vừa nhai vừa chờ đợi tiết mục đầu tiên như bao người khác. Dù vốn không quá hứng thú với mấy chuyện này, nhưng vì hôm nay là buổi đi chơi riêng hiếm hoi với Trần Hoài Nam, cô ấy quyết tâm tận hưởng từng khoảnh khắc một.

"Ăn uống cẩn thận đi em."

Thấy Lycoris ăn uống không tập trung, Trần Hoài Nam liền vươn tay gạt một hạt bỏng ngô vương trên má cô rồi cho vào miệng: "Đang nghĩ cách trả thù Lily với Himiko hả?"

Lycoris khẽ lắc đầu.

"Vậy thì tốt."

Himiko lại đang ngồi xa Trần Hoài Nam nhất, dù đáng lẽ cô ấy phải là người gần gũi cậu nhất. Trong không khí lãng mạn thế này, đáng ra cả hai nên nắm tay nhau xem đến hết chương trình... Vậy mà cả Lycoris lẫn Lily đều nhẫn tâm phá hủy tất cả, khiến cô ấy vô cùng bực bội.

Người ta cũng muốn được nhõng nhẽo một chút chứ! Himiko thầm ghi nỗi uất ức này vào sổ đen, đợi đến sinh nhật mình sẽ tính sổ luôn với bạn trai.

Himiko cũng là một người thù dai đáng gờm.

Lily thì ngoan ngoãn hơn cả. Cô bé ngồi trên ghế, hai chân vắt chéo nhẹ nhàng rất thiếu nữ, thi thoảng lại há miệng ngáp vì buồn chán, rồi cuối cùng chủ động tựa đầu vào vai Trần Hoài Nam.

Trần Hoài Nam: "..."

Cậu cảm nhận được vô số luồng sát khí đang chĩa thẳng vào mình.

Chỉ cần một cử chỉ sai lầm thôi, rất có thể phần đời còn lại của cậu sẽ phải học cách đái ngồi.

Bất kể ở nhà có "biến thái" đến đâu, trong mắt mọi người, Lily vẫn luôn là một thiên thần đáng yêu và thuần khiết, bất khả xâm phạm. Sự sùng kính đó không phải không có lý do... Chỉ là, nhiều lúc nó sẽ "giết chết" cậu nếu cậu không đủ cẩn thận.

Một lúc sau, ánh đèn sân khấu bật sáng, tất cả đồng loạt chiếu thẳng về phía anh MC không biết từ lúc nào đã đứng giữa sân khấu: "Ladies and gentlemen!!! Chào mừng quý vị và các bạn đã đến với Thời Khắc Hoàng Kim của Lễ Hội Văn Hóa!"

"Ohhhhh!!!"

Cùng với giọng điệu đầy nhiệt huyết của anh MC, khán giả bên dưới cũng bị cuốn theo, hò reo nồng nhiệt, bởi tất cả họ đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu.

"Để mở đầu chương trình, chúng ta sẽ cùng khai vị bằng một màn văn nghệ của khách mời mà tất cả quý vị đều đã quen thuộc: ban nhạc "Tam Cường" vô cùng nổi tiếng trong trường chúng ta! Xin mời cả ba vị lên sân khấu!"

Mọi người: "...?"

Khoan đã anh MC ơi, hình như có gì đó sai sai?

Tại sao món khai vị lại là... bài ca của loài gián?

Đồng ý là họ hát hay, đàn giỏi, cũng có kha khá fan trong trường đó... Nhưng để họ biểu diễn xem như khai vị thì có hơi quá đáng không?

Ai đời lại đi khai vị bằng một món vừa hôi vừa khắm như thế?

Trong lúc mọi người vẫn đang sững sờ, Tam Cường Band đã cùng nhau bước lên sân khấu. Anh Cường Đại nhận micro từ tay MC, hào hứng cất lời: "Thực sự rất vui khi chúng tôi được góp mặt tại Lễ hội hôm nay với tư cách khách mời. Dù chưa có nhiều kinh nghiệm biểu diễn trên sân khấu lớn, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để hoàn thành trách nhiệm khai vị cho tất cả quý vị!"

Mọi người: "..."

Ba~ ba~ ba~

Dù nhiều người không biết nên biểu lộ cảm xúc ra sao trong trường hợp này, họ vẫn cùng vỗ tay để thể hiện phép lịch sự, cũng như để ba anh Cường không cảm thấy lúng túng.

Dưới hàng ghế đầu, khi tận mắt chứng kiến ba anh Cường loay hoay chuẩn bị nhạc cụ, Lycoris mặt mũi tối sầm nhìn Trần Hoài Nam: "Anh muốn cho em nghe tiếng hát của gián thật à? Anh cố tình chọc tức em đúng không? Đúng không?"

Trần Hoài Nam sợ toát mồ hôi: "Anh đâu dám... Anh làm sao biết ban tổ chức lại sắp xếp thế này? Vả lại, khả năng của mấy anh Cường đâu có tệ đến vậy...?"

"Em ghét gián." Lycoris cười lạnh: "Mỗi lần vào bếp nấu ăn đều chạm mặt chúng, không lần nào ngoại lệ. Nếu Lily không ngăn cản thì em đã "diệt chủng" tất cả bọn chúng rồi... Hừ, anh nhớ đấy!"

Trần Hoài Nam: "..."

Thật oan ức quá... Cậu có làm gì đâu mà bị ghi thù đến mức này?

"A... A..."

Chuẩn bị xong, anh Cường Đại thử mic một tiếng rồi ra hiệu cho hai người em sẵn sàng. Tiếp đó, anh ta ngẩng cổ, dùng hết sức rống lên một tiếng vang vọng đến tận mây xanh: "Let's gooooooooo!"

Ngay sau tín hiệu ấy, thứ âm nhạc đinh tai nhức óc vang lên, mạnh mẽ và uy lực vô cùng. Thế nhưng với cương vị là những người ngồi hàng ghế đầu, Trần Hoài Nam cùng nhiều người khác có cảm giác như thể sóng âm mà "mấy con hàng" này tạo ra đã cuốn phăng cả đầu tóc lẫn màng nhĩ của họ.

"Nhạc rock Heavy metal... Trời đất ơi!" Trần Hoài Nam váng óc đến mức ngồi thoi thóp.

Cậu hoàn toàn không thích thể loại nhạc bùng nổ như vậy.

"Xin gửi tới các bạn bài hát chúng tôi vừa mới sáng tác, tên là [Now or Never]... Hy vọng tiết mục của chúng tôi sẽ truyền cho các bạn thật nhiều năng lượng!"

"Ohhhhhhhh!"

Trần Hoài Nam có thể không thích, nhưng những chàng trai khác thì lại rất khoái, thậm chí là cực kỳ thích cái hương vị bùng nổ và sôi động của Heavy metal.

"All hell is coming"

"You'd better know"

"Cause i ain't running"

"I'm right there where the battle goes!!!"

"Ohhhh!!!!"

Cứ thế, thành kiến về món khai vị "thum thủm" của mọi người đã tan biến, giống như cách những làn sóng âm tràn đầy năng lượng đó tạt thẳng vào mặt, không phân biệt nam nữ, già trẻ, lớn bé.

Trần Hoài Nam quá yếu ớt để đối đầu với làn sóng này, chỉ trụ được vài chục giây đầu rồi ý thức hoàn toàn bị cuốn đi mất. Lycoris thì khá hơn một chút, nhiều nhất cũng chỉ tạm dừng việc ăn vặt lại để chống cự mà thôi.

Về tính cách, Lycoris và Trần Hoài Nam khá tương đồng, đều không quá ưa thích thứ âm nhạc ồn ào và bùng nổ như thế này.

Lily thì khác, cô bé yêu thích mọi loại âm nhạc, chỉ cần là nhạc thì cô bé đều thích, không màng đến thể loại. Do đó, cô bé đang rất tận hưởng giai điệu tràn đầy năng lượng mà Tam Cường Band mang lại, thậm chí còn quên mất Trần Hoài Nam lúc này đã "hấp hối".

Ngoài ra, người kỳ lạ nhất nhóm chắc hẳn là Himiko. Vốn dĩ cô ấy cũng không thích sự ồn ào... Thế nhưng không hiểu sao, cô ấy lại nghe "lọt tai" thể loại âm nhạc nặng đô này, thậm chí trên mặt còn lộ rõ vẻ tươi tỉnh và đôi chút hứng khởi... Minh chứng cho việc cô ấy cũng đang rất tận hưởng.

Oh!

Oh!

Dù đã mười hai giờ đêm, năng lượng tích cực vẫn lan tỏa mãnh liệt khắp khán đài, và dường như điều này hoàn toàn nằm trong tính toán của ban tổ chức sự kiện "Thời Khắc Hoàng Kim". Chẳng ai biết vì sao ban tổ chức lại tin tưởng "loài gián" đến vậy, nhưng thực tế cho thấy họ đã thắng cược hoàn toàn!

"Don't let them escape"

"Back to back, attack, defend the day"

"Just one way,"

"Its together, now or never"

"All hell is coming"

"You'd better now"

"Cause i ain't running"

"I'm right there where the battle blows!!!"

Đến đây, buổi biểu diễn khai màn kết thúc trong một tràng pháo tay vang động như sấm, hệt như cái cách họ đã khiến cả sân khấu lẫn khán đài trở nên sôi động vừa rồi.

"Cháy hết mình quá mấy anh ơi!"

"Móa ơi, lâu lắm rồi mới nghe được bản nhạc làm người ta sôi cả máu như thế này!"

"Cường Band! Cường Band!"

"..."

Đám đông liên tục reo hò, khiến ba anh em nhà Cường sướng đến tận nóc, rối rít nói lời cảm ơn khán giả trước khi nhường sân khấu lại cho các tiết mục chính trong buổi tối.

Mãi đến thời điểm này, Trần Hoài Nam mới chịu tỉnh lại từ trạng thái "chết lâm sàng": "Ơ? Kết thúc rồi hả?"

Lily, Lycoris, Himiko: "..."

Bản quyền văn bản này được bảo hộ bởi truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free