(Đã dịch) Thần Sư - Chương 243. Thời khắc đã điểm.
Phải mất một lúc lâu dỗ dành chiều chuộng, Lycoris cuối cùng cũng chịu nguôi ngoai phần nào.
Thế nhưng, cô ấy vẫn không muốn nói chuyện với Lily và Himiko. Dù cho cả hai người đó có lựa lời xin lỗi thế nào đi nữa, cô ấy vẫn kiên quyết không chịu tha thứ.
Hiện tại, Lycoris vẫn thu mình trên vai Trần Hoài Nam trong hình dạng loli xinh xắn, còn cậu thì cứ như Thiên Lôi sai đâu đánh đó, hoàn toàn phục tùng mọi mệnh lệnh của cô, đúng như những gì cả hai đã hứa hẹn từ trước.
Khi Lycoris đang ăn bánh, Trần Hoài Nam ngó đồng hồ xem thử đã mấy giờ. Thì ra đã là mười một giờ đêm, gần kề Thời Khắc Hoàng Kim – thời điểm sân khấu trung tâm sân trường chính thức mở cửa.
"Lycoris, thời gian của em còn được bao lâu?"
"Tầm vài tiếng đồng hồ."
"Vậy thì tốt quá, lát nữa anh dẫn em đi xem kịch. Sân khấu được dựng rất hoành tráng, chắc chắn các tiết mục biểu diễn sắp tới sẽ không tệ đâu. Em thấy sao?" Trần Hoài Nam cười hỏi.
"Ừm, sao cũng được, miễn là có anh bên cạnh em," Lycoris nói. "Còn hai người kia thì cứ kệ họ đi. Bọn họ đều quá ích kỷ, chẳng quan tâm gì đến em cả. Còn lâu em mới tha thứ cho bọn họ! Hừ!"
Qua đó có thể thấy, Lycoris là một đứa thù dai.
Khi hai người kia nghe thấy Lycoris chỉ trích mình công khai như vậy, nhất thời cũng cảm thấy áy náy đôi chút nhưng lại chẳng thể làm gì, đơn giản vì họ không tìm ra bất kỳ cơ hội nào để tiếp cận Lycoris.
Hiện tại, người duy nhất có khả năng giúp đỡ họ chỉ có thể là Trần Hoài Nam.
"Thôi nào em, chính chủ cũng đã xin lỗi rồi mà. Giận thì giận thật nhưng em cũng nên..."
"Nên thế nào?" Lycoris ngắt lời. "Chị Himiko thì em có thể tạm bỏ qua được... Nhưng Lily thì còn lâu nhé. Rõ ràng là em với cô ấy đang cộng sinh, thế nhưng cô ấy lại ôm hết những điều tốt đẹp về mình, trong khi em thì tồn tại chẳng khác gì một chiếc thùng rác cảm xúc của cô ấy. Em không thể tha thứ cho một đứa ích kỷ như vậy, nhất là khi cô ấy và em gần như là một."
Trần Hoài Nam: "..."
Sao mà rắc rối thế này. Hai linh hồn trong một thể xác lúc nào cũng rắc rối như vậy sao?
Nghĩ đến đây, Trần Hoài Nam hướng ánh nhìn về phía hai người kia, khẽ lắc đầu báo hiệu rằng cậu đã bó tay. Cũng như đây không phải là lúc để họ nói lời xin lỗi với Lycoris.
Với tâm trạng như hiện tại, dù họ có nói gì thì Lycoris cũng chẳng thèm nghe.
Thấy Lycoris lại bắt đầu phồng má, Trần Hoài Nam ngay lập tức nhận ra tâm trạng cô bé lại bắt đầu đi xuống. Mà hiện tại, các hàng quán cả hai đã chơi gần hết rồi, chẳng còn gì thú vị để tiếp tục khám phá. Rốt cuộc thì cậu phải làm gì để xoa dịu tâm trạng của cô bé đây?
Bỏ ra một tiếng đồng hồ ngồi đợi sân khấu mở cửa có vẻ không hề khả thi. Thậm chí điều đó còn có thể khiến mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn.
Cậu phải làm gì đó ngay bây giờ.
"Lycoris, giờ em muốn anh làm gì đây?" Trần Hoài Nam đi thẳng vào vấn đề.
"Em muốn anh đè em," Lycoris đáp trả một cách tỉnh bơ.
Đối diện, Trần Hoài Nam nghe xong câu này mà mồ hôi lạnh toát ra. Nhất là khi cô bé hiện đang ở trong dạng loli, lỡ có ai nghe được thì dù không bị bắt đi tù, cậu cũng sẽ mang tiếng đến hết đời.
"Cái đó... Khó quá em. Đổi cái khác được không?" Trần Hoài Nam dè dặt thương lượng.
"Sợ cái gì? Em có thể biến lớn lên nếu anh muốn, dù sao thì sau khi lấy lại được sức mạnh, em muốn khống chế cơ thể mình thế nào cũng được, lớn nhỏ tùy ý như cô Na vậy," Lycoris nói. "Với lại, cơ thể này chỉ là hàng tạm thời thôi, không mang thai được đâu."
Vào khoảnh khắc này, Trần Hoài Nam cuối cùng cũng nhận ra rằng việc cậu hỏi Lycoris muốn làm gì thật chẳng khác nào tự mình lấy đá đập vào chân mình.
Vừa đau, lại vừa không thể chạy thoát được nữa.
Đây là hậu quả từ sai lầm của cả bọn, cậu biết mình phải có trách nhiệm giải quyết. Nhưng kể cả vậy thì chuyện này vẫn là hơi quá rồi.
Chẳng lẽ cậu phải nghe lời lão thầy giáo kia, kể cả có bị đè cũng phải chấp nhận hay sao.
Lycoris ngẩng đầu nhìn Trần Hoài Nam rồi khẽ thở dài. "Thôi được rồi, cứ coi như nãy giờ em chưa nói gì đi."
Trần Hoài Nam nghe vậy, trên mặt không khỏi hiện lên vẻ mừng rỡ.
"Bù lại thì anh phải hôn em."
Trần Hoài Nam: "..."
Giữa chỗ này á?
Sao em không ném thẳng anh vào nhà lao luôn đi?
Lỡ người đi đường thấy được thì anh biết ăn nói thế nào đây?
Trong lúc Trần Hoài Nam thầm đậu đen rau muống thì Lycoris đã chu cái mỏ, dù hai mắt đang nhắm nghiền nhưng vẻ mong chờ vẫn hiện rõ trên gương mặt.
"...Biến lớn lên đi đã."
"Hứ! Không muốn đó thì sao?"
Không thèm đợi Trần Hoài Nam hành động nữa, Lycoris quyết định tự làm tự ăn. Còn cậu thì vẫn như thường lệ, không còn bất kỳ cánh cửa nào để phản kháng, kể cả cửa sổ cũng không.
Thật tội lỗi, sớm muộn gì mình cũng sẽ phải trả giá.
Đó chính xác là những gì cậu nghĩ vào thời khắc bị cưỡng hôn.
Ở phía xa.
Cảnh tượng này dĩ nhiên không thể lọt khỏi tầm mắt của Lily và Himiko.
Himiko nắm chặt tay, một bộ cố gắng nhẫn nhịn. Còn Lily thì tỏ ra rất xoắn xuýt, không biết phải làm sao: "Chị này, từ nãy giờ em cứ thắc mắc một điều là..."
"Chuyện gì?"
"Liệu em có nên vẽ một tập mới với tựa đề "Tôi bị NTR bởi chính tôi" không chị? Như thế chắc là tâm trạng của Lycoris sẽ dịu đi rất nhiều."
Himiko mặt cứng đờ, hoàn toàn cạn lời với sáng kiến điên rồ của cô bé. "Đừng có nghĩ ai cũng khùng như em... Kể cả một phiên bản khác của chính em."
"Hừm..." Lily bĩu môi.
Đúng lúc này, sau khi hôn xong, Lycoris khẽ xoay đầu nhìn hai người họ rồi chậm rãi kéo mắt, thè lưỡi, làm ra một bộ mặt quỷ chỉ với một mục đích duy nhất: trêu tức bọn họ.
Lily, Himiko: (phẫn nộ)
Đương nhiên, Lycoris đã thành công đạt được mục đích đó.
...
...
"Cái thằng này! Mau thả xuống! Người ta nhìn quá trời kìa!"
Với cơ thể vạm vỡ, hầm hố đến bất thường của mình, Limia chỉ cần bước ra ��ường thôi cũng đã đủ nổi bật, chứ đừng nói đến bộ dáng hiện tại khi cậu đang vác Mio trên vai hệt như một bao gạo.
Mio bị cả đống người đi đường dòm ngó, xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui vào. Tuy nhiên, chuyện đó có lẽ còn lâu mới xảy ra vì Limia cứ nhất quyết không chịu buông tha cô vì một lý do nào đó.
"Ừm, thế này chắc đủ xa rồi."
Cảm thấy đã đủ xa so với căn nhà ma, Limia quyết định thả Mio xuống một cách cẩn thận, dường như sợ cô ấy chạy mất, điều này khiến Mio hết sức khó chịu.
Bịch~ bịch~ bịch~
Hoshino từ phía sau lon ton đuổi theo, thấy Mio lúc này đang ra sức đạp Limia để trút giận liền không nhịn được phì cười: "Hai người thân thiết hơn tui nghĩ đó."
"Em không có thân với tên nào bất lịch sự thế này!" Mio lớn tiếng phủ nhận, và không may điều đó chỉ càng khiến ánh nhìn của những người xung quanh trở nên cổ quái hơn.
Limia dù đã bị đối phương đạp bao nhiêu cái nhưng vẫn không hề hấn gì, ngược lại còn tỏ ra dửng dưng: "Tôi chỉ làm theo yêu cầu của Hoshino thôi, đạp tôi thì hơi oan đấy."
"Không oan chút nào!" Mio lườm Limia một cách rất khắc nghiệt. "Tự nhiên xông vào phòng bế người ta rồi chạy mất tiêu, ông thật sự không biết cách cư xử với con gái sao?"
"Thà làm vậy còn hơn bị cô chĩa nòng shotgun vào mặt," Limia cười ha hả.
Mio: "Geez..."
"Thôi nào thôi nào, hiếm khi có dịp này, em cũng nên dành thời gian đi chơi với chị chứ? Ngồi quá lâu trước màn hình sẽ không tốt cho sức khỏe đâu em," Hoshino chủ động cứu nguy cho Limia bằng nụ cười tỏa sáng.
Không ngoài dự đoán, với bản tính siscon của Mio thì mức độ phản kháng của cô đối với Hoshino hoàn toàn bằng 0.
"Được rồi... Nghe chị vậy, hừ!"
Limia ngẩng đầu nhìn trời: "Sao cứ Hoshino mở miệng là cô lại đồng ý ngay thế? Cũng chẳng biết tôi đã gây ra tội nghiệt gì mà bị cô ghét tới vậy..."
Hoshino vì một lý do nào đó mà đột nhiên đỏ mặt quay đi chỗ khác. Thấy vậy, ánh nhìn của Mio dường như càng trở nên gay gắt hơn gấp mấy lần.
Limia: "..."
...
...
Cùng lúc này, bên trong sân khấu.
Vì Thời Khắc Hoàng Kim mười hai giờ đêm đã gần kề nên công tác chuẩn bị cho buổi công diễn đang được tiến hành rất gấp rút.
Dạ Trầm Uyên, người đã chọn tiến vào tận đây chỉ vì khao khát được người khác chú ý, đang cảm thấy vô cùng hồi hộp.
Cậu đã tập luyện rất nhiều để có được ngày này. Song, điều cậu đang bận tâm hiện tại không phải là "liệu mình có làm tốt hay không?" mà đau đớn thay, lại chính là "liệu mình có được người ta để ý hay không?".
Năng lực thiên phú của cậu quá mạnh mẽ, đến mức nhiều lúc ngay cả những người bạn thân thiết trong lớp cá biệt cũng suýt chút quên mất sự tồn tại của cậu. Chuyện này dĩ nhiên không làm cậu bị tổn thương, cơ mà cảm giác cô đơn thì vẫn không phải là không có.
Đó là với những người bạn thân thiết của cậu rồi đấy. Chứ còn với người ngoài thì chẳng còn gì để nói, nó tồi tệ đến mức không thể tệ hơn được nữa.
Nhiều lúc đến cả những cánh cửa cảm biến tự động cũng phớt lờ sự tồn tại của cậu, chứ đừng nói đến con người.
Thế nên, chẳng có gì lạ khi cậu khao khát cảm giác được chú ý.
"Căng thẳng lắm hả?"
Giữa dòng suy nghĩ bộn bề, bỗng một thanh âm quen thuộc xuất hi��n bên tai khiến Dạ Trầm Uyên giật mình. Té ra đó là Lục... À nhầm, Gaiahad đã đứng sẵn bên cạnh cậu từ lúc nào, trên môi nở một nụ cười.
"Ờ... Cảm ơn vì đã nhớ đến tôi."
"Ha ha, tôi đã ghi chú sẵn vào giấy rồi mà, làm sao quên được?" Gaiahad vừa vỗ vai Dạ Trầm Uyên vừa cười ha hả.
Dạ Trầm Uyên nheo mắt lại, cảm động đến phát khóc.
"Dạo gần đây cậu thay đổi khá nhiều đó... Đến cả danh tính cũng đổi luôn, Gaiahad... Thành thật mà nói, tôi hơi tò mò về thân thế thực sự của cậu đấy," Dạ Trầm Uyên nói.
"Ờ... Có nhiều thứ để nói lắm nhưng tốt nhất vẫn là không nên tò mò làm gì. Ngay cả tôi cũng chẳng biết mình là ai đây mà," Gaiahad nhún vai. "Trở lại vấn đề chính, cậu đã sẵn sàng chưa?"
"Ừ, hơi lo một chút nhưng ổn rồi."
"Làm miếng bánh ngọt cho đỡ sợ không? Hàng handmade từ quán của thiên sứ đấy."
"Đù... Thật ư? Cảm ơn."
Đây là một phần trong kho tàng truyện của truyen.free, nơi độc giả có thể khám phá thêm nhiều câu chuyện hấp dẫn.