Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 4. Gã thầy giáo nhỏ nhen

Ngày hôm sau.

Cả lớp cá biệt, sau khi đồng lòng nộp đơn tố cáo, tràn đầy phấn khích bước vào lớp vào ngày hôm sau. Cả đám nóng lòng muốn xem sắc mặt của ông thầy chết giẫm kia sẽ ra sao khi bị mấy đứa học sinh "đáng yêu" này khiếu nại đến mức phải lên phòng hiệu trưởng.

Quả nhiên, thầy Phong đã "dính đạn". Lão bước vào lớp với vẻ mặt u ám tột độ, như thể cả thế giới vừa sụp đổ dưới chân mình, trông vừa đáng thương lại vừa buồn cười.

Chứng kiến cảnh tượng ấy, cả lớp tất nhiên hả hê vô cùng.

Thế nhưng, đây rõ ràng là hậu quả mà hắn tự chuốc lấy, nên chẳng thể nào trách cứ đám học sinh mách lẻo này được. Dù sao thì, Vũ Trường Phong cũng thừa hiểu đạo lý đó.

Thầy Phong thở dài.

"Cả lớp theo tôi, hôm nay chúng ta sẽ luyện tập thực chiến."

Cả lớp: "!!!"

Này, ông thầy này định mượn việc công trả thù tư sao? Người lớn gì mà nhỏ nhen ích kỷ đến thế?

Himiko hừ lạnh: "Không thành vấn đề, em tự tin sẽ đánh bại được thầy."

Trước lời tuyên bố đầy gan góc của Himiko, cả lớp không khỏi trợn tròn mắt kinh ngạc. Ngay cả thầy Phong cũng thoáng biến sắc trước sự tự tin của cô bé. "Em là... À, tôi hiểu rồi. Để tăng thêm phần kịch tính, em có thể yêu cầu tôi làm bất cứ điều gì nếu như em thực sự đánh bại được tôi."

Bị học trò khiêu khích, thầy Phong dĩ nhiên cũng đáp trả bằng cách tương tự. Hắn công nhận cô bé này không tệ chút nào, nhưng suy cho cùng thì cũng chỉ dừng lại ở mức không tệ mà thôi.

Khác với vẻ mặt kích động đến hóa điên của cả lớp, Trần Hoài Nam lúc này lại lộ ra biểu cảm như đang trải qua combo táo bón lẫn tiêu chảy.

Nguyên nhân cũng đơn giản, bởi vì chiến đấu chính là sở đoản của cậu, là môn học khiến cậu tệ đến mức phải bị đẩy vào cái lớp này.

Dường như đoán được suy nghĩ của Trần Hoài Nam, Vũ Trường Phong bèn nở một nụ cười cực kỳ "uy tín": "Bạn Nam không cần tham gia buổi học hôm nay, cứ đứng một bên quan sát là được."

Lẽ dĩ nhiên, thầy Phong đã đọc kỹ hồ sơ của từng học sinh trước khi bắt đầu giảng dạy một cách nghiêm túc. Và chính vì thế, hắn đã sớm nắm rõ điểm yếu của Trần Hoài Nam.

"Cảm ơn thầy." Trần Hoài Nam lễ phép đáp lời.

Vũ Trường Phong khẽ gật đầu rồi dẫn lối. Tuy nhiên, trước khi đi, hắn dặn dò nhóm học sinh nhớ mặc đồ bảo hộ trước khi ra sân tập. Đồng thời, ông ta cũng cảnh cáo rằng nếu Himiko thua trận, cả lớp sẽ được chứng kiến thế nào là địa ngục.

Nghe vậy, cả lớp liền hiểu rằng họ sắp gặp chuyện chẳng lành. Thế nhưng riêng Himiko thì lại tỏ ra hoàn toàn bình tĩnh, không hề sợ hãi hay chần chừ trước lời đe dọa của thầy Phong.

Một lát sau, cả lớp đã tập trung đông đủ tại sân tập. Trần Hoài Nam thì theo lời thầy, tạm lánh sang một bên "tránh bão", trong khi bốn người còn lại vẫn đứng đó, chuẩn bị đón nhận cơn thịnh nộ từ người giáo viên nhỏ mọn.

"Ba đứa qua kia ngồi xuống. Còn Himiko, hy vọng em sẽ không làm tôi thất vọng."

Nói đoạn, cả Himiko lẫn thầy Phong đều bước ra giữa sân, chuẩn bị cho trận giao đấu giữa thầy và trò. Dù có sự chênh lệch về vị thế, thầy Phong vẫn chủ động nhường Himiko mười chiêu mà không hề né tránh. Himiko cũng chẳng từ chối, ngược lại còn nở một nụ cười vô cùng ma quái.

Hay nói đúng hơn là... khát máu.

Vút~

Với bước chân thoăn thoắt, Himiko gần như biến mất tại chỗ, thoắt cái đã xuất hiện sau lưng thầy Phong. Cùng lúc đó, cây kiếm gỗ trong tay nàng dũng mãnh bổ thẳng xuống, ý đồ chém vỡ đầu đối thủ.

Nếu là giáo viên bình thường, có lẽ người đó đã thực sự chịu thiệt trong tay Himiko với đòn tấn công chớp nhoáng như vậy. Tuy nhiên, thật đáng tiếc rằng đây là thầy Phong – một kẻ bề ngoài trông có vẻ "ất ơ" nhưng thực chất lại mạnh đến mức lố bịch.

Thế là chỉ trong nháy mắt, hắn đã kịp thời nâng kiếm lên đỡ đòn, đồng thời dễ dàng tước đi thanh kiếm gỗ khỏi tay Himiko.

"Em có thể nhanh hơn nữa, tôi không thấy phiền đâu." Thầy Phong nở một nụ cười cực kỳ dễ ghét, rõ ràng muốn chọc Himiko tức điên lên.

Đúng như hắn mong đợi, Himiko đã bị chọc cho hóa điên.

Lý trí dần tan biến, ánh mắt Himiko giờ đây đỏ ngầu như chứa cả biển máu bên trong. Cùng lúc đó, linh lực của cô cũng bị nhuốm đỏ, trở nên tanh hôi khó chịu đến cực điểm, cứ như thể cô đang được bao bọc bởi một màn sương máu quỷ dị.

Thấy vậy, thầy Phong vội nhắc nhở: "Mấy đứa mau rời khỏi đây ngay đi, ở trạng thái này cô ấy sẽ không còn phân biệt được đâu là địch đâu là bạn đâu. Tuyệt đối đừng để bản thân lọt vào tầm ngắm của cô ấy."

Nghe xong, cả đám bạn lập tức "xách dép" bỏ chạy khỏi hiện trường.

Không cần thầy Phong phải tốn công nhắc nhở, trên thực tế, bọn họ đã sớm có ý định bỏ chạy ngay khi Himiko chuẩn bị tiến vào giai đoạn "hắc hóa".

"Hừm, bảo sao cứ cảm thấy cô gái này trông quen quen, hóa ra... ha ha ha." Thầy Phong cười nhạt, rồi nắm tay lại, tạo ra một luồng quyền khí tanh hôi y hệt lực lượng mà Himiko đang nắm giữ: "Nếu đã vậy thì để tôi dạy em cách sử dụng nguồn sức mạnh này."

Tức thì, Himiko liền xông thẳng về phía thầy Phong kèm theo tiếng gào vang dội như dã thú. Không cần phải nói, cả sức mạnh lẫn tốc độ của cô giờ đây đã hoàn toàn vượt trội so với trước. Cũng vì thế mà cú đấm này của nàng rất có lực, dù đã được thầy Phong chống đỡ nhưng dư chấn vẫn đủ để khiến mặt đất xung quanh nứt vỡ.

Rầm! Rầm! Rầm!

Lối tấn công của Himiko cuồng loạn, đấm đá loạn xạ không thuộc về bất kỳ trường phái nào. Hay nói đơn giản hơn, đó chính là phương thức tấn công của những con dã thú tàn bạo, khát máu đến mức điên loạn.

Mặc cho Himiko đấm tới tấp, thái độ của thầy Phong vẫn bình thản thong dong, trên người hoàn toàn không xuất hiện chút vết xước nào. Đợi đến khi Himiko thấm mệt, hắn mới chịu phản đòn, một quyền "tiễn nàng yên giấc ngàn thu".

"Tôi nhường em tổng cộng gần nghìn chiêu, như vậy là công bằng rồi chứ?" Thầy Phong vừa nói, vừa nhìn về phía cửa ra vào với vẻ mặt của Ác Quỷ: "Này mấy đứa, bài học hôm nay của mấy đứa cũng giống như Himiko-chwan vậy đó."

Chwan? Đây là loại kính ngữ quái đản gì thế?

Bốn học sinh từ bên ngoài bước vào, trên mặt lộ rõ vẻ sợ hãi: "Thưa thầy, chúng em không hiểu thầy đang nói gì cả."

"À, vậy để thầy tóm gọn lại nhé. Ý định thực sự của thầy khi tổ chức buổi học hôm nay là để giúp các em nhận ra giới hạn của chính mình. Từ đó, các em có thể tự lượng sức mà đưa ra các phương án chiến đấu hợp lý hơn." Thầy Phong cực kỳ nghiêm túc giải thích cho nhóm học sinh đang cố tỏ ra ngây thơ vô số tội bên dưới.

"Giới... giới hạn?"

"Nam, em mau nói cho thầy biết các ngưỡng chịu đựng của cơ thể khi linh lực hay ma lực bị tiêu hao."

Trần Hoài Nam đứng lên, chậm rãi giải thích với mọi người: "Từ sau Kỷ Tăm Tối, con người và toàn bộ sinh vật trên thế giới này đều trở nên cực kỳ phụ thuộc vào linh lực. Chính vì thế, trong cơ thể mọi sinh vật, kể cả chính chúng ta, luôn tồn tại một nơi dùng để chứa linh lực nhằm duy trì sự sống, được gọi là Lõi Linh Lực."

"Tùy vào dung tích của lõi mà lượng linh lực mỗi người sở hữu sẽ khác nhau. Tuy nhiên, khi nói riêng về vấn đề tiêu hao linh lực quá độ, các triệu chứng sẽ chỉ xuất hiện khi chúng ta sử dụng chúng đến một ngưỡng nhất định, cụ thể như sau:"

"Từ một trăm đến bảy mươi phần trăm, ta sẽ không cảm thấy bất thường. Tuy nhiên, khi chạm đến ngưỡng năm mươi phần trăm, tức là đã tiêu hao một nửa linh lực, ta sẽ bắt đầu có cảm giác khô khan khó chịu, mồ hôi vã ra nhiều, chóng mặt và đặc biệt là đau đầu dữ dội."

"Mọi chuyện sẽ càng tệ hơn khi lượng ma lực trong lõi xuống tới ngưỡng ba mươi phần trăm. Tại ngưỡng này, đại đa số sinh vật đều sẽ mất đi nhận thức, mọi hoạt động trong cơ thể đều bị chậm lại, từ đó bước vào trạng thái hôn mê sâu."

"Tại ngưỡng hai mươi phần trăm, lõi linh lực của các sinh vật sẽ dần mất đi khả năng tự phục hồi và sẽ chết nếu không được cứu chữa kịp thời. Mà cho dù có được cứu chữa kịp thời, người đó vẫn có khả năng bị tàn phế, cả đời không thể sử dụng linh lực hay ma lực được nữa."

"Còn ngưỡng mười phần trăm thì... chết chắc rồi, không còn đường cứu chữa."

"Hoàn toàn chính xác, quả nhiên em rất giỏi mảng lý thuyết." Thầy Phong gật đầu, tùy tiện khen một câu rồi nói tiếp: "Cho nên, buổi học hôm nay tôi muốn xem các em sẽ dùng được tối đa bao nhiêu linh lực trong lõi. Và yên tâm đi, có tôi ở đây, các em sẽ không chết được đâu."

Cả lớp: "..."

"Có vẻ như tôi không đủ "uy tín" với các em nhỉ... Đành vậy, tôi sẽ cho các em gặp một người uy tín hơn tôi."

Vừa nói, thầy Phong vừa giơ tay lên không trung. Ngay giữa sân, một vòng tròn pháp thuật thần dị lập tức hiện lên. Từ bên trong đó, một hình bóng uyển chuyển, mềm mại dần dần thành hình.

Đó là một sinh vật có ngoại hình giống nhân loại và sở hữu đôi cánh trắng muốt trên lưng. Chiếu theo cách gọi của người phương Tây... sinh vật này hẳn được gọi là Thiên Thần.

Cả lớp, đặc biệt là Edgar, chỉ biết ngây người ra đó, kinh ngạc đến mức không thốt nên lời.

"Chủ nhân, Raphael xin sẵn sàng đợi lệnh." Vị thiên thần kia quỳ xuống, nhìn thầy Phong với vẻ mặt tôn kính tột độ.

"Không có gì, cô chỉ cần giúp ta giữ m���ng cho mấy tên nhóc này là được."

Ban đầu "Raphael" tỏ ra rất sửng sốt trước yêu cầu của Vũ Trường Phong. Tuy nhiên, sau khi lặng lẽ nhìn đám trẻ một lúc, nàng khẽ mỉm cười gật đầu: "Như ý nguyện của người, thưa chủ nhân."

Trần Hoài Nam bị dọa phát sợ, run rẩy giơ tay lên: "Thưa thầy..."

"Em mau ra ngoài, tôi có sắp xếp đặc huấn riêng cho em."

Trần Hoài Nam: "..."

Ủa thầy, thầy cho em nghỉ cơ mà? Sao tự nhiên lại nuốt lời rồi?

Và ngay sau đó, ngay giữa "địa ngục trần gian" ấy, vị thiên thần thuần khiết kia đã tự tay cứu mạng đám bạn học xấu số vô số lần, tựa như điểm sáng duy nhất giữa trời đêm không trăng sao vậy.

Trong hy vọng lại xen lẫn tuyệt vọng.

Phiên bản văn chương đã được gọt giũa này thuộc quyền sở hữu của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free