(Đã dịch) Thần Sư - Chương 74. Bốn năm còn lại
Bói toán ư? Hmm... Thuật bói có rất nhiều kiểu. Ta có thể tiên đoán tương lai qua nhân tướng học, cũng có thể dùng chiêm tinh thuật, bài Tarot,... Hay gần gũi hơn với mọi người là thuật bói toán của Đạo Giáo Trung Địa.
Thiếu nữ liệt kê một loạt rồi hỏi ngược lại: "Vậy, anh muốn biết điều gì đây? Tùy theo yêu cầu của anh, em sẽ chọn ra phương pháp thích hợp nhất để mang đến cho anh câu trả lời thỏa đáng."
"Tương lai của tôi ư... Thú thật thì tôi không quá hứng thú với chuyện này, nhưng hình như ngoài điều đó ra, tôi cũng chẳng còn gì khác muốn biết nữa."
"Vậy ư? Anh thật kì lạ, người khác luôn muốn biết tương lai của mình để tìm cách trục lợi... Ví dụ như biết trước kết quả xổ số chẳng hạn? Anh thật sự không hề có hứng thú với chuyện đó luôn sao?" Thiếu nữ trưng ra vẻ mặt không dám tin.
"Tiền nhiều phiền phức lắm... Huống hồ hiện tại tôi đã có thể thoải mái bám chân phú bà rồi, thành ra chuyện tiền nong từ lâu đã không còn là vấn đề nữa." Trần Hoài Nam cười, tựa như đang mỉa mai chính cách sống của mình.
"Anh thiếu tham vọng thật đó... Nhưng thôi kệ đi, không phải chuyện của em." Thiếu nữ khẽ thở dài rồi đưa ra yêu cầu: "Được rồi, cho em xin một ít máu của anh, em sẽ dùng nó làm vật dẫn để thôi diễn chiêm tinh thuật."
Trần Hoài Nam ngây người: "Máu ư? Cô sẽ không làm gì kì lạ đấy chứ?"
Thiếu nữ phồng má lên, tựa như đang giận dỗi vì đối phương nghi ngờ mình: "Anh tự làm hay để em làm? Chỉ có chút máu thôi mà? Anh nhát gan đến mức đó luôn sao?"
"..."
Không nói gì thêm, Trần Hoài Nam lặng lẽ chích một giọt máu đưa cho thiếu nữ.
Sau khi nhận lấy giọt máu từ Trần Hoài Nam, thiếu nữ liền nhỏ giọt máu ấy lên chiếc tinh bàn đã được cô chuẩn bị sẵn. Ngay sau đó, những ánh sao trên tinh bàn dần được thắp sáng lên bởi vật dẫn là dòng máu tươi.
Cũng chẳng biết có phải ảo giác hay không, nhưng dường như những ánh sao trên trời đang sáng hơn một chút so với bình thường.
Sau khi tinh bàn thắp sáng được một lúc, thiếu nữ mới lên tiếng hỏi: "Từ khu vực trung tâm tinh bàn, anh đã nhìn thấy những gì? Tuy mốc thời gian được tiên đoán là ngẫu nhiên, nhưng em hi vọng nó sẽ giúp ích được cho anh."
Trần Hoài Nam cau mày, ngập ngừng một lát rồi hỏi: "Tôi chẳng nhìn thấy gì cả. Hình như tinh bàn của cô gặp trục trặc gì đó thì phải?"
"Đâu có, nó vẫn vận hành rất bình thường mà? Nếu thật sự có trục trặc thì cả hai chúng ta đã nổ tan xác từ lâu rồi. Lực lượng mà ánh sao ban cho hoàn toàn không phải chuyện đùa đâu, anh." Thiếu nữ lên tiếng phản bác.
Một lời phản bác chân thành đến mức khiến Tr���n Hoài Nam dựng hết cả tóc gáy.
Sao mình lại đồng ý làm cái trò nguy hiểm này vậy chứ!
Hơn nữa, cô gái này thậm chí còn điên cuồng hơn cả cậu! Sao cô ta có thể dửng dưng trước ranh giới sống chết đến mức đó chứ?! Không thể hiểu nổi!
"Để em xem thử mốc thời gian nó tiên đoán cái đã..." Thiếu nữ dùng tay sờ soạng lên tinh bàn, trầm ngâm một lát rồi nói: "Mốc thời gian là bốn năm sau, tức là nó không tiên đoán một tương lai xa xôi đến mức anh phải chết già. Điều này có nghĩa là..."
"Là?"
"Anh sẽ chết trong vòng bốn năm nữa."
Lần này, Trần Hoài Nam thật sự lạnh buốt cả người.
Cậu rất muốn phản biện, nhưng trực giác lại mách bảo rằng cô gái này không hề nói dối mình... Mà nghĩ lại, cô ta dường như cũng chẳng có lí do gì để lừa dối cậu cả.
Như nhìn ra nỗi lo của Trần Hoài Nam, thiếu nữ mỉm cười nói tiếp: "Anh đừng lo lắng quá, tuy gọi là tiên đoán tương lai nhưng hầu hết các phép tính toán đều chỉ mang tính tương đối thôi, anh ạ."
"Nghĩa là... Tương lai của tôi có thể thay đổi vì một lí do nào đó sao?"
"Đúng vậy, nhưng thay đổi bằng cách nào thì phải tùy thuộc vào chính anh rồi." Thiếu nữ mỉm cười: "Nhắc lại nhé, kết quả bói toán lần này có khiến anh cảm thấy hài lòng không?"
Trần Hoài Nam khẽ giật khóe miệng: "Biết trước cái chết sắp sửa tìm đến mình cơ mà... Tôi có thể hài lòng nổi sao?"
"Ha ha, nhưng em thì không. Em đã nghĩ là mình sẽ được nghe điều gì đó thú vị lắm, nhưng không ngờ rằng đó lại chính là cái chết của anh..." Thiếu nữ nói đến đây, đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn trời: "Ghen tị thật đó... Phải chi em cũng được chết..."
Trần Hoài Nam: "...?"
"Không có gì."
Lại mỉm cười đầy bí ẩn, thiếu nữ từ trong người móc ra một bộ bài Tarot rồi nói tiếp: "Anh rút một lá đi, coi như phần thưởng khuyến mãi em dành cho anh. Dù sao thì chúng ta cũng hữu duyên, em không thể cứ thế mà bạc đãi anh được."
"Rồi tôi phải đãi lại cô như thế nào cho phải đạo đây?"
"Hmm... Em sẽ quyết định sau khi anh rút một lá bài."
Trần Hoài Nam nửa tin nửa ngờ, nhưng đồng thời cậu cũng biết rõ mình sẽ không thể nào thoát khỏi nanh vuốt của cô gái này nếu không chịu nghe theo những gì cô ấy yêu cầu.
Huống hồ... Cô ấy nói không sai.
Nếu cô ấy thật sự có ý đồ xấu thì đã giết cậu từ lâu rồi, chứ chẳng cần phải phí thời gian bày trò với cậu làm gì cho mệt.
Nghĩ vậy, Trần Hoài Nam vươn tay tới, tùy tiện rút một lá bài.
"The Guardian." Hai người đồng thanh nói.
"..."
"Cô có thật sự không nhìn thấy gì hay sao?"
Thiếu nữ khẽ cười, dửng dưng như không đáp lại: "Em mù thật mà. Việc những giác quan khác của em phát triển nhiều hơn bình thường để bù đắp lại khiếm khuyết thì có gì lạ lắm sao, anh?"
"..."
Quá hợp lí, Trần Hoài Nam không thể phản bác lại được.
Thấy Trần Hoài Nam có ý định trả lại lá bài sau khi rút xong, thiếu nữ lại quay sang vội vàng ngăn lại: "Anh cứ yên tâm giữ lấy lá bài ấy đi, đây là quà tặng kèm em cố ý dành cho anh đấy. Tuy tác dụng không nhiều lắm nhưng nó sẽ giúp được anh trong một số trường hợp."
Nghe cô nàng nói vậy, Trần Hoài Nam liền biết đây là đồ tốt.
Tuy vậy, khi được nhận quá nhiều lợi ích từ đối phương, cậu bắt đầu cảm thấy ái ngại, không dám nhận thêm nữa: "Như vậy hình như có chút không ổn... Tôi vẫn chưa làm gì cho cô cả, thế mà cô lại..."
"Em có nhiều thứ hay ho lắm, anh khỏi phải lo làm gì... Ừm, xét theo cách miêu tả để anh dễ hiểu hơn thì em cũng là một phú bà đó~" Thiếu nữ cười hì hì: "Giờ thì đến lượt anh hoàn thành yêu cầu của em nhé."
"Yêu cầu như thế nào? Miễn là trong khả năng của tôi... tôi sẽ cố gắng đáp ứng cho em."
"Đơn giản thôi ạ."
Nói rồi, thiếu nữ liền hạ thấp người xuống, tựa như đang cố ý để lộ đỉnh đầu của mình ra trước mặt Trần Hoài Nam: "Yêu cầu đơn giản, hãy xoa đầu em đi."
"...?"
Mất khoảng năm giây để định hình, Trần Hoài Nam lên tiếng xác nhận lại: "Chỉ đơn giản như vậy thôi sao? Sau tất cả những gì cô đã làm cho tôi?"
Thiếu nữ không nói gì. Cô vẫn chỉ giữ nguyên tư thế đó, cứ như thể đang chờ đợi quyết định của Trần Hoài Nam.
Trầm mặc một hồi, Trần Hoài Nam khẽ thở dài rồi đặt tay lên đỉnh đầu thiếu nữ, thật nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc màu đen tím đầy yêu dị của cô nàng.
Một lúc sau, cô khẽ cười nói: "Bật mí cho anh một bí mật nhé. Thật ra trên người em đang ẩn chứa một lời nguyền cực mạnh, đủ sức để tước đoạt mạng sống của bất cứ ai dám tự ý chạm vào em."
Nghe thế, bàn tay dịu dàng của Trần Hoài Nam liền dừng lại.
"Tiếp đi anh... Anh đã chạm vào từ nãy giờ rồi mà anh có chết đâu? Điều này có nghĩa là chúng ta thực sự có duyên đó~"
"..."
Cô gái này... Sao lại xem thường sinh mạng đến mức đó cơ chứ? Không chỉ là của người khác mà còn là của chính bản thân cô ấy nữa mới sợ!
Trần Hoài Nam thật sự không thể hiểu nổi trong đầu cô ấy đang nghĩ gì.
"Đôi tay của anh có hơi miễn cưỡng rồi... Thôi dừng lại đi. Đủ rồi." Thiếu nữ tỏ ra có chút luyến tiếc, nói khẽ: "Đã lâu lắm rồi mới có người chạm vào em... Cảm giác thật hoài niệm."
"Tôi có thể làm gì cho cô nữa không?"
"Không, quá đủ rồi. Nếu còn ở lại đây nữa, hai người ngoài đó sẽ lột da anh mất." Thiếu nữ cười tủm tỉm: "Thật ra ngay từ lúc bắt đầu tiên tri, em đã thiết lập kết giới cách âm để ngăn họ nghe lén cuộc trò chuyện giữa chúng ta rồi. Còn về mục đích thật sự là gì... Em nghĩ anh có thể tự hiểu mà không cần em giải thích."
"..."
"Tôi hiểu rồi."
Cô gái này đang cho cậu quyền lựa chọn... Rằng liệu cậu có nên cho hai người họ biết về kết quả tiên tri hay không... Cũng như cuộc giao lưu ngắn ngủi với cô gái này nữa.
"Giờ thì anh mau rời khỏi đây đi. Tuy em khá thích anh, nhưng ở lại đây càng lâu thì anh càng dễ gặp nguy hiểm đó."
"Tôi vẫn còn một câu hỏi cuối cùng."
"Hửm? Anh cứ nói đi ạ."
Trần Hoài Nam hít sâu, sau đó lấy hết can đảm ra để hỏi: "Như đã thống nhất trước đó, tôi sẽ không hỏi lí do tại sao cô xuất hiện ở đây, nhưng... Cô sẽ không trở thành kẻ thù của tôi đâu đúng không?"
"..."
Mất một lúc để suy nghĩ, thiếu nữ chậm rãi trả lời: "Về chuyện đó, em không thể đưa ra câu trả lời chính xác cho anh được... Bởi vì từ góc nhìn của những người như anh, em thực sự là một kẻ ác thiên địa bất dung."
"Tuy nhiên... Em có thể hứa với anh một điều." Thiếu nữ nói tiếp: "Ít nhất là thời điểm hiện tại, em sẽ không trở thành kẻ thù của anh."
"Vậy à..."
Quạ~ quạ~
Thiếu nữ vươn tay lên, ngay lập tức cả thế giới xung quanh dần lâm vào trạng thái cuồng loạn. Lũ quạ đậu trên vai thiếu nữ cũng điên cuồng thét gào như thể muốn đuổi khách, kèm theo đó là một cơn bão lông vũ phả thẳng vào mặt Trần Hoài Nam, trực tiếp thổi cậu văng ra khỏi thế giới tăm tối.
Nhờ có Himiko kịp thời đỡ lại, Trần Hoài Nam mới may mắn không bị thổi văng xuống ao.
Đến khi cả nhóm định hình lại thì không gian tăm tối kia đã hoàn toàn biến mất, chỉ để lại trước mặt họ một cánh đồng yên bình như thể những chuyện vừa rồi vốn chưa từng xảy ra.
Phần biên tập này được bảo hộ bởi truyen.free, mong bạn đọc không tái bản dưới mọi hình thức.