(Đã dịch) Thần Sư - Chương 89. Trước buổi bình minh
Mấy ngày sau đó, Vũ Trường Phong đã trở về.
Vừa mở cửa, điều đầu tiên đập vào mắt hắn là vẻ mặt giận dỗi của hai mẹ con Tiểu Na La.
Biết mình đã để hai mẹ con một mình quá lâu, hắn vội nói: "Hai mẹ con bình tĩnh chút đã, anh sẽ bù đắp sau... Giờ anh mệt lắm rồi, cần nghỉ ngơi một lát."
"Biên giới là gì vậy cha?" Vũ Cẩm La hiếu kỳ hỏi.
"À... Nó chỉ là một rào chắn phòng hộ ngăn chặn những kẻ xâm nhập trái phép thôi, con gái à... Khi nào lớn hơn, cha sẽ giải thích kỹ hơn cho con."
"Ồ..."
Vũ Trường Phong tiến vào nhà, mệt mỏi ngồi phịch xuống ghế sofa: "Ha... Cái mệt nhất không phải là chuyện biên giới, mà chính là xử lý đống thư tình của mấy cô gái tộc Hồ Ly. Trực tiếp đốt ngay trong sân nhà người ta thì quá lạnh lùng, kiểu gì cũng bị cằn nhằn đủ điều... Thế là mình lại phải cất công bật loa lên từ chối từng người một."
"Anh sướng nhất rồi, được tộc người ta yêu thích đến thế còn đòi hỏi gì nữa?"
Tiểu Na La quay lại với một cốc trà nóng, được nêm nếm đầy tình yêu của một người vợ... Thế nhưng vẻ mặt của cô ấy thì không hề êm dịu như vậy: "Lúc ở tộc Hồ Ly anh có làm gì có lỗi với em không?"
"Anh nào dám chứ..."
"Ngoan lắm," Tiểu Na La khẽ mỉm cười: "Nhưng sự thật là anh đã bỏ rơi mẹ con em rất lâu rồi. Vì vậy, nếu mẹ con em có đưa ra yêu cầu quá đáng gì, anh cũng phải chấp nhận, miễn là không được từ chối."
Vũ Trường Phong: "..."
Mình có d�� cảm chẳng lành về chuyện này.
"À, mấy ngày qua thằng Nam tìm anh mãi đấy, trông có vẻ gấp lắm," Tiểu Na La lại nói: "Hôm trước em cũng giúp nó vài chuyện lặt vặt rồi... Nhưng lần này hình như bên đó xảy ra chuyện lớn, không thể ngó lơ mãi được đâu anh."
"Hết chuyện này lại tới chuyện kia..."
Vũ Trường Phong khẽ thở dài, liền mở điện thoại xem tin nhắn mà Trần Hoài Nam gửi mấy ngày qua.
Gần như ngay lập tức, sắc mặt hắn lập tức thay đổi: "Kỳ quái, mới có mấy tháng thôi mà? Sao mọi chuyện lại tiến triển nhanh đến vậy chứ?"
"Là chuyện của con bé Lily sao anh?"
"Ừ, hình như linh hồn còn lại của con bé đang bắt đầu quá trình thức tỉnh rồi."
[Nam]: "Giờ phải làm sao đây thầy? Nếu thầy còn "bơ" em nữa thì em chết mất."
[Vũ Trường Phong]: "Vào thẳng vấn đề đi, con bé đã làm gì với em rồi?"
[Nam]: "..."
[Nam]: "Đêm nào cũng vậy, cứ nửa đêm em ấy lại đột nhập vào phòng, trèo lên giường rồi ngồi lên ngực em, chẳng biết kiêng nể gì cả. Quan trọng nhất là ánh mắt của em ấy khi đó trông khá... đáng sợ với em. Cảm giác y hệt như ánh mắt của một kẻ săn mồi vậy."
[Berserk666]: "Mô tả kỹ hơn xem."
[Nam]: "Em cũng chẳng biết nói sao nữa... Nhưng dễ thấy nhất là màu mắt em ấy chuyển sang tím. Đồng tử thì dựng ngược lên, tựa như mắt mèo... Khí chất cũng có gì đó u ám nặng nề hơn, tóm lại là rất bất thường."
[Nam]: "Em có cảm giác nếu em cứ giả vờ ngủ mà không phản ứng gì, em ấy sẽ cứ như vậy nhìn em cả đêm. Cách hành xử của em ấy khi đêm đến quá trái ngược so với ban ngày... Điều đó thực sự làm em cảm thấy bất an."
[Nam]: "Cho nên... Thầy có cách nào cứu em không? Himiko cũng vì chuyện này mà giận em đến tận bây giờ. Bị cô lập trong chính ngôi nhà của mình, cảm giác đó "vi diệu" lắm thầy ạ."
Vũ Trường Phong: "..."
"Vợ ơi, câu chuyện của thằng Nam thú vị thật đấy... Hay là mình cứ thế mà phớt lờ xem chuyện gì sẽ xảy ra nhỉ?"
"Đồ tồi, anh định làm thế thật hả?"
"... Chứ anh biết giải quyết thế nào giờ?"
"Aiza, cố giúp thằng bé đi, nó khổ lắm rồi đó."
Vũ Trường Phong khẽ thở dài đầy mệt mỏi.
Th��t ra vừa rồi hắn cũng chỉ nói đùa thôi... Vốn dĩ những chuyện liên quan đến Lily hắn đều không thể từ chối được mà.
[Berserk666]: "Có hai vấn đề thầy muốn xác nhận ngay lập tức."
[Berserk666]: "Thứ nhất là sự biến đổi trong tính cách của con bé vào mỗi đêm. Con bé đã bao giờ thể hiện khuynh hướng bạo lực hay làm điều ác nào đó chưa? Hay con bé chỉ đơn giản là tìm đến nhìn chằm chằm em đến khi chán thì thôi? Nếu còn gì khác thì phiền em kể chi tiết thêm một chút."
[Berserk666]: "Thứ hai là sự biến đổi xoay quanh sức mạnh của con bé. Em thử hỏi nó xem có phải một nguồn sức mạnh tiềm tàng nào đó đang dần trỗi dậy bên trong không? Nếu đúng là vậy, thầy sẽ có thể cho em câu trả lời thỏa đáng ngay lập tức."
[Nam] đã offline.
Chỉ một lúc sau, khung avatar của Trần Hoài Nam sáng lên, tức là cậu ta đã quay lại.
[Nam]: "Em hỏi rồi, và đúng như thầy nói, dường như có một nguồn sức mạnh to lớn đang dần trỗi dậy bên trong cơ thể em ấy. Thật ra thì em cũng phần nào cảm nhận được điều đó rồi... Bởi vì tiếng ca của em ấy đang dần trở thành một liều thuốc gây nghiện đúng nghĩa..."
[Nam]: [Sticker ho khan]
[Nam]: "Còn về vấn đề trước đó, lúc em ấy trở nên hắc hóa cũng không thể hiện bất kỳ điểm xấu gì khác ngoài việc lén lút nhìn chằm chằm làm em thấy hơi ghê ghê. Em không biết em ấy còn suy nghĩ gì khác trong đầu hay không, nên em cũng chẳng thể xác định được khuynh hướng của em ấy khi đó cụ thể ra sao."
[Berserk666]: "Không sao, tôi đại khái hiểu vấn đề rồi."
"Trước tiên, không bàn đến lý do vì sao tình hình lại tiến triển nhanh đến vậy. Em có biết Lily của em tuy được sinh ra bởi một vị thần nhưng thật ra bản thân con bé lại không hoàn toàn là thần, mà chỉ là Á Thần hay không?"
"Đó là bởi vì mẹ của con bé khi mang thai đã quá yếu ớt, không còn đủ sức để thai nghén và hạ sinh thêm một vị thần nữa. Chính vì vậy, con bé chỉ có một phần bên trong là thần, phần còn lại là người. Và thầy tin rằng sự phân hóa trong tính cách và linh hồn của con bé có quan hệ rất lớn đến cán cân này."
[Nam]: "Ý thầy là... Trong hai linh hồn sẽ có một linh hồn đại diện cho phần người, và linh hồn còn lại đại diện cho phần thần trong cơ thể em ấy sao?"
[Berserk666]: "Em nên gọi nó là Nhân Tính và Thần Tính. Thôi thì em hiểu ra vấn đề rồi đấy, nó cơ bản là như thế nếu thầy không đoán sai."
[Nam]: "Nói như vậy... Lily đáng yêu mà em biết từ trước đến giờ đại diện cho điều gì? Lẽ nào em ấy chính là Nhân Tính như thầy nói?"
[Berserk666]: "Tám chín phần là như vậy. Em thấy đấy, thần lực của con bé đã trỗi dậy cùng lúc với sự thay đổi bất ngờ trong tính cách của con bé... Vì vậy, khả năng phần linh hồn còn lại của con bé đại diện cho Thần Tính là rất cao."
[Nam]: "Thật phức tạp... Nhưng chốt lại vấn đề là gì đi thầy. Việc em ấy thức tỉnh Thần Tính liệu có gây ra nguy hiểm gì cho bản thân em ấy hay không?"
[Berserk666]: "Cái đó còn phụ thuộc vào cách nghĩ của Thần Tính nữa. Trong đa số trường hợp tương tự như Lily, Nhân Tính đã bị Thần Tính giết chết để hoàn toàn nắm quyền kiểm soát cơ thể... Bởi vì đối với các vị thần mà nói, Nhân Tính là thứ không cần thiết, thậm chí là cực kỳ vướng chân."
[Nam]: "Tại sao lại như vậy..."
[Berserk666]: "Đừng vội bỏ cuộc, thầy đã nói điều đó còn phụ thuộc vào cách nghĩ của Thần Tính mà. Từ biểu hiện cho thấy Thần Tính của Lily vẫn chưa hoàn toàn trưởng thành và hình thành ý thức độc lập của riêng nó... Cùng lắm thì nó chỉ có thể ngầm tác động và thôi thúc con bé làm gì đó theo ý mình mà thôi."
[Nam]: "Nghĩa là còn cứu được sao thầy?"
[Berserk666]: "Việc con bé thức tỉnh Thần Tính sớm hơn dự kiến là minh chứng cho thấy chiến lược của chúng ta đã hoạt động vô cùng hiệu quả, bởi vì linh hồn đó được nuôi dưỡng bởi cảm xúc của con bé. Cảm xúc càng phong phú và mãnh liệt thì nó sẽ càng lớn nhanh thôi."
[Berserk666]: "Tóm lại là cứ thế phát huy đi, em đã làm rất tốt vai trò của mình rồi, cũng đừng lo lắng nhiều quá. Khi nào lại xuất hiện thêm vấn đề thì cứ nói cho thầy, đừng ngại gì cả."
[Nam]: "Thật ra vẫn còn một vấn đề."
[Berserk666]: "?"
[Nam]: "Dạo gần đây... Kể cả ban ngày, Lily cũng rất hay gạ em làm chồng tương lai của em ấy. Mặc dù em biết chỉ là nói đùa thôi, nhưng như thế có tính là bất thường không thầy?"
"..."
[Berserk666]: "Đi chết đi, thằng khốn."
[Berserk666] đã offline.
Ở đầu dây bên kia, thấy thầy Phong "offline" lạnh lùng dứt khoát như vậy, Trần Hoài Nam liền không khỏi ngây người, khó hiểu.
Mà thôi, cũng nhờ thầy ấy giảng giải mà bây giờ cậu đã an tâm hơn về tình trạng của "thiên thần nhỏ" nhà mình rồi.
Trước mắt có lẽ sẽ không có gì nguy hiểm nhỉ?
Ừm, ngoại trừ việc hơi mất ngủ ra thì dường như sự việc cũng không nghiêm trọng lắm. Cứ giữ vững phong độ là được.
Đó là vấn đề của Lily thôi, còn Himiko thì lại là một phiền phức lớn. Mặc dù hôm đó cậu đã giải thích rất kỹ từng đường tơ kẽ tóc của câu chuyện rồi, và cô ấy cũng tỏ ra đã hiểu rồi... Thế nhưng ngay sáng hôm sau, chẳng biết vì lý do gì cô ấy lại đâm ra giận dỗi cậu tận mấy ngày liền.
"Mới nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đã tới."
Đang ngồi ngoài sân, Trần Hoài Nam nhìn thấy Himiko đang từ xa trở về. Có vẻ như cô ấy vừa ra chợ mua gì đó nhưng không hề nói trước với cậu.
"Himi..."
"Hứ!"
Trần Hoài Nam còn chưa kịp hỏi han thì Himiko đã dứt khoát gạt phắt đi, lạnh lùng tiến thẳng vào trong nhà.
Cô ấy giận dỗi trông dễ thương thật... Nhưng cứ để như thế này thì nguy quá!
Tự nhiên cô ấy trở nên khó tính thế nhỉ? Chẳng lẽ lại tới tháng rồi?
Trần Hoài Nam nghĩ mãi vẫn không thể hiểu được lý do vì sao chị cả nhà mình lại giận dai đến vậy. Cuối cùng, cậu đành bỏ cuộc rồi ngẩng đầu nhìn trời sao.
Tuy sắc trời vẫn chưa hoàn toàn tối mịt, thế nhưng những ngôi sao sáng nhất đã bắt đầu xuất hiện trên bầu trời. Bản thân cậu thật ra cũng không đặc biệt yêu thích việc ngắm sao... Chẳng qua là trong đầu cậu hiện tại đang có quá nhiều thứ cần phải suy nghĩ mà thôi.
Giả sử cậu thật sự chỉ còn lại bốn năm... Vậy cậu phải làm gì trong thời gian này để khỏi phải nuối tiếc? Với cậu mà nói, được ở bên gia đình đã là điều tốt nhất cậu có thể làm... Thật sự chẳng có gì để nuối tiếc cả.
Còn gì hạnh phúc hơn được chết trong vòng tay của gia đình chứ? Nghe có vẻ rất bất hiếu nhưng như vậy là kết cục tốt nhất dành cho cậu...
Chẳng là...
Cậu thậm chí còn không biết phương thức chết của mình sẽ ra sao nữa. Vì bệnh? Vì tai nạn? Hay vì bị ai đó giết chết? Cậu không thể biết chính xác!
Tuy nhiên, có một điều sẽ không bao giờ thay đổi, đó chính là cậu sẽ không cảm thấy hối tiếc. Đơn giản là vì cậu đã quá hạnh phúc để cảm thấy nuối tiếc!
Tất nhiên, đó chỉ là suy nghĩ của cậu ở thời điểm hiện tại mà thôi. Có lẽ chỉ đến khi thật sự đối diện với cái chết, cậu mới biết mình sẽ luyến tiếc về điều gì...
Thôi, trở lại với hiện tại vậy. Nếu hôm nay Lily lại đột nhập vào phòng... Cậu sẽ phải làm gì với em ấy nhỉ? Chắc là nên dắt em ấy trở lại phòng Himiko chăng?
À thì... Cảm giác không ổn lắm... Vì kiểu gì em ấy cũng sẽ mau chóng quay lại ngồi lên ngực cậu mà thôi. Đến cậu còn chẳng hiểu em ấy đào đâu ra cả đống thói quen xấu đó nữa!
Lại là về Himiko. Có một điều mà cậu vẫn luôn cảm thấy kỳ lạ...
Bởi vì với tính cách ngay thẳng cương trực của cô ấy, cậu khá chắc là cô ấy sẽ phủ nhận ngay khi bị người ta hiểu lầm là bạn gái của cậu... Thế nhưng sự thật là cậu lại chưa từng nhìn thấy cô ấy tự mình phủ nhận những hiểu lầm đó bất kỳ lần nào cả...
Điều này có nghĩa là gì chứ? Cô ấy muốn để mọi người xung quanh tiếp tục hiểu lầm hay sao?
Thế tức là...
"Cô ấy thật sự thích mình?"
Trần Hoài Nam dần đi đến một kết luận không tưởng... Sau đó lại tự mình phủ định ngay kết luận đó: "Đùa gì chứ, một người vừa ưu tú vừa mạnh mẽ như cô ấy thì làm sao đi thích một kẻ yếu ớt như mình được. Mày ngu quá, Nam ạ, cô ấy chỉ đang trêu ghẹo mày thôi!"
"Tuyệt đối đừng sập bẫy, xấu mặt lắm!"
Trong góc tối, Himiko ngẩng đầu nhìn trần nhà với vẻ mặt khóc không ra nước mắt: "..."
Lily thở dài, khóe miệng co giật liên hồi: "Hóa ra không phải anh ấy ngu ngốc, anh ấy đã tự mình suy luận ra được kết quả đúng... Thế nhưng lý trí của anh ấy đã gạt phăng kết quả ấy đi bởi vì nó cảm thấy điều đó thật sự quá vô lý... Không đúng với logic của riêng nó."
"Aiz..."
"Tóm lại là những nỗ lực của chị đã chạm đến anh ấy được chút ít rồi... Chắc vậy."
Himiko bực mình, ra sức nhéo má bé Lily: "Em đừng nói nữa... Con mèo vụng trộm này!"
"Đau! Đau em!"
Truyen.free hân hạnh mang đến phiên bản biên tập hoàn chỉnh này, kính mời quý độc giả tiếp tục dõi theo câu chuyện.