(Đã dịch) Thần Sư - Chương 90. Và cuộc hành trình lại bắt đầu
Một thời gian sau, Tết Âm Lịch cũng đã đến.
Cả nhà Trần Hoài Nam đã phải vất vả lắm mới tìm mua đủ lương thực dự trữ trước khi bị hàng xóm mua hết. Ngoài ra, việc dọn dẹp, trang trí nhà cửa cũng khiến mọi người mệt nhoài. May mắn thay, họ đã sớm hoàn thành công việc trước đêm ba mươi, phần nào nhờ có nhóm Trần Hoài Nam phụ giúp.
"Tối nay cả nhà tính đi xem pháo hoa không?" Trần Hoài Nam hỏi.
Bà Hằng, ông Lâm suy nghĩ một lát rồi đồng loạt lắc đầu: "Từ đây lên thành phố xa xôi muốn chết, bọn ta già rồi, e là không chịu nổi đâu con trai à. Nếu con muốn xem thì cứ đi đi, đừng lo cho bọn ta."
"Con cũng không định đi. Dù sao thì pháo hoa ở đây bắn trông chán lắm, thà tự đi mua pháo về chơi còn tốt hơn," Trần Hoài Nam cười nói: "Chỉ cần đừng để mấy chú công an tóm được là được."
"Thường thì sẽ không tóm đâu. Tết nhất đến nơi mấy chú ấy cũng buông thả lắm. Miễn là mấy đứa đừng làm gì quá nguy hiểm, nếu không mấy chú ấy sẽ không can thiệp làm gì đâu," ông Lâm nói.
"Vậy được, may là con đã chuẩn bị pháo sẵn từ lâu rồi. Tất nhiên là không hoành tráng như pháo hoa mà người ta đã dày công chuẩn bị để trình diễn cho hàng vạn người xem... Thế nhưng cảm giác được tự mình bắn lên vẫn thật đặc biệt."
"Mày sớm biết trước bọn ta sẽ từ chối luôn hả?" Bà Hằng thở dài.
Anh cười.
Cười xong, Trần Hoài Nam ngáp một cái: "Thôi được rồi, con đi ngủ một lát đây. Mấy ngày qua ng�� không ngon lắm, nếu không chuẩn bị trước thì chắc chắn sẽ không thức nổi đến nửa đêm."
"Ờ, ngủ đi. Chuyện bếp núc hay đồ cúng gì đấy cứ yên tâm để mẹ lo. Không mấy khi mày chịu về chơi, tao đâu thể để mày một mình lo hết được?"
"Cảm ơn mẹ."
Đợi đến khi Trần Hoài Nam đã về phòng để ngủ bù, bé Hoa liền nói: "Đừng nói cho anh hai biết, con muốn ra ngoài làm chuyện riêng một lát."
"Đi đi, con gái lớn rồi mà, mẹ không quá khó tính như anh con đâu."
"Hì hì, con yêu mẹ nhất!"
Thế là bé Hoa cũng vội vàng rời đi, làm chuyện gì đó trong bí mật, không muốn để Trần Hoài Nam, người anh trai mắc chứng cuồng em gái nặng, biết chuyện.
"Bé Hoa có người trong mộng rồi sao dì? Thật bất ngờ đó... Con cứ nghĩ con bé sẽ giống như anh trai ngốc của nó chứ," Himiko ngạc nhiên hỏi.
"Dì không rõ lắm, hình như chúng nó chỉ mới yêu thử mà thôi. Thấy con bé có vẻ khá phấn khích nên dì cũng chẳng có ý định can thiệp vào chuyện riêng của nó. Con gái lớn rồi, bắt đầu biết yêu đương cũng không phải chuyện gì quá kỳ lạ."
Ông Lâm: "..."
Tựa như ngầm hiểu được những gì đang diễn ra trong đầu ông Lâm, Bà Hằng tiếp tục nói: "Ông à, trước mắt đừng lo lắng làm gì. Con gái mình không hề non dại chút nào đâu, âu cũng là nhờ có ông anh ngốc nghếch của con bé đấy."
"Tôi hiểu, nhưng tôi vẫn lo lắm bà ạ."
Bà Hằng chỉ khẽ cười một tiếng, không nói gì thêm nữa.
Himiko lặng nhìn hai người họ một lúc rồi mới nhớ ra Lily, người đã gần như biến mất từ nãy đến giờ. Biết rằng cô bé ấy lại tính làm chuyện xằng bậy, Himiko lập tức chạy ngay đến phòng Trần Hoài Nam để ngăn cản âm mưu của cô bé.
Trần Hoài Nam chỉ mới đi ngủ thôi nên chắc cũng chưa vào giấc đâu nhỉ? Hi vọng là cậu ta sẽ kháng cự lại được...
Cạch.
"A... Ngủ mất tiêu rồi!" Himiko hơi ngây người một chút rồi giận dữ quát lên: "Lily! Mau xuống khỏi giường cậu ấy ngay!"
Quát xong, Himiko vội vàng che miệng lại. Suýt chút nữa thì cô ấy lại mất kiểm soát rồi, to tiếng quá sẽ làm cho cậu ấy tỉnh lại mất thôi!
"Chị yên tâm, em đã đảm bảo anh ấy sẽ không thể tỉnh lại trong thời gian ngắn rồi," Lily nở một nụ cười tinh quái: "Tức là trong khoảng một, hai giờ tới, chúng ta có làm gì anh ấy cũng không tỉnh lại được."
Phép ru ngủ? Nghe thì giống như đang giúp đỡ Trần Hoài Nam lấy lại thể lực nhưng thực chất lại chính là màn dạo đầu cho một âm mưu nào đó của Lily.
Himiko: "... Nói thẳng đi, rốt cục là em muốn làm cái gì?"
"Ăn vụng? Kiểu vậy chăng?"
Lily cau mày, thật nghiêm túc suy nghĩ: "Chẳng hiểu sao dạo gần đây em rất muốn gần gũi với anh ấy... Một thứ ham muốn tột bậc khác hẳn với ngày thường. Tóm lại, em muốn thân mật với anh ấy hơn về cả tinh thần lẫn thể xác!"
Himiko: "..."
Trời còn chưa đến tối mà em ấy đã bắt đầu bị phần bản năng của cơ thể mình chi phối rồi... Thật là phiền phức mà!
Haiz...
Nhớ lại hôm đó, vì không muốn Lily phải lo lắng nên Trần Hoài Nam chỉ kể lại những gì đã bàn bạc với thầy Phong cho riêng cô ấy nghe mà thôi. Ban đầu cô ấy còn giận lắm nên chẳng muốn nghe... Cơ mà cậu ấy lại hành động thành khẩn quá, thành thử ra cô ấy cũng không thể trẻ con mãi được...
Cuối cùng, một cái gối đùi chính là những gì Himiko đã yêu cầu để đền bù. Rồi bất giác cô ấy ngủ thiếp đi trong lòng cậu ấy... Giờ nghĩ lại vẫn xấu hổ muốn chết!
Himiko khẽ lắc đầu, ra sức vung đi những ký ức đáng quên ấy rồi tiến đến chỗ Lily: "Lily, đừng làm gì khiến cho cậu ta phải hối hận cả đời... Chị biết rõ em đang đánh mất khả năng tự khống chế chính mình nên chị không trách cứ gì em cả."
"Tuy nhiên, như thế không có nghĩa là chị sẽ để em muốn làm gì thì làm. Mọi hành động của em đều phải đặt dưới sự giám sát của chị... Hiểu chưa?"
"Ồ!"
Lily khẽ gật đầu, hoàn toàn không bận tâm gì đến lời nói của Himiko, ngược lại còn vỗ vỗ một bên giường cười nói: "Chị thử nằm xuống bên cạnh anh Nam đi, rồi chị sẽ hiểu tại sao em lại mất kiểm soát."
"Không, chị hiểu, quá hiểu là đằng khác. Hôm đó chị đã phải vất vả lắm mới dằn xuống những ý nghĩ đen tối trong lòng đấy," Himiko nói với vẻ từng trải: "Vấn đề ở đây là chị đang trong giai đoạn cực kỳ nguy hiểm, nhu cầu cũng đang tăng lên rất cao nên chị không thể làm thế được, sẽ mất kiểm soát theo hướng đáng sợ nhất đấy."
"Cứ nằm đi, em sẽ làm phép thanh tẩy cho chị mà..." Lily mỉm cười thánh thiện, tiếp tục nài nỉ đối phương làm chuyện kỳ quái cùng với mình: "Nha? Khó khăn lắm ba người chúng ta mới có cơ hội nằm chung một giường. Em muốn biết cảm giác đó sẽ như thế nào lắm..."
"Lily, em..." Himiko ngẩn người, nhất thời không biết phải nói gì cho phải.
Con bé này... Nó dường như càng lúc càng trở nên hư hỏng đi rồi.
Mà nói thật thì Himiko cũng khá là ghen tị với tính cách chủ động của con bé. Lily có thể thể hiện tình cảm của mình một cách trực tiếp và dứt khoát chứ không suy tính kỹ lưỡng đến mức bị động như cô ấy...
Haiz!
"Nhờ em vậy."
...
...
Tối muộn ngày hôm đó, Himiko dần tỉnh dậy trong khi Lily vẫn đang đắm chìm trong xúc cảm mềm mại mà cô bé vẫn luôn thèm khát có được. Còn Trần Hoài Nam thì đã không còn ở đó từ lâu, có lẽ cậu ta đã sớm tỉnh dậy giúp gia đình chuẩn bị đón giao thừa rồi.
"Mười một giờ đêm cơ á? Sao tự nhiên mình ham ngủ thế nhỉ?" Himiko tự hỏi.
Cô ấy làm sao biết được trong khoảng thời gian mình ngủ mê, Trần Hoài Nam đã cưng chiều cô ấy đến mức nào. Chẳng là cậu ta cũng có giới hạn riêng của mình, khi đã cảm thấy thoát thân được thì cậu ta sẽ nhanh chóng chuồn đi mà thôi.
"Lily, mau dậy đi, chuẩn bị đón giao thừa thôi em."
"Nnn..."
Rốt cục, Lily cũng chịu tỉnh dậy trong vòng tay của Himiko. Lần này thì đôi mắt của cô bé đã không đổi màu, chính xác là Lily nguyên bản mà Himiko đã thầm hy vọng được nhìn thấy.
"Anh ấy đâu..?"
"Tỉnh rồi, chắc là đang ở ngoài ngồi đợi."
"Ừm..."
Vừa mới ngủ dậy xong nên Lily vẫn chưa được tỉnh táo cho lắm. Mãi đến khi Himiko dẫn đi rửa mặt xong xuôi, cô bé mới tiếp tục chạy đi tìm Trần Hoài Nam lúc này đang ngồi ngoài sân ngắm sao trong lúc chờ đợi giao thừa.
Hầu hết pháo hoa mà Trần Hoài Nam mua về cũng đã sớm ở trong trạng thái sẵn sàng, chỉ cần một mồi lửa là nó sẽ trở nên sáng rực giữa bầu trời đêm nay.
"Himiko, mau mang cho Nam một cái áo khoác đi, tiết trời vẫn còn lạnh lắm," Bà Hằng cùng ông Lâm đang ngồi uống trà ở gần đó nhắc nhở.
"Vâng," Himiko nhẹ nhàng đáp lại, đồng thời ngoan ngoãn chạy đi tìm cho Trần Hoài Nam một chiếc áo khoác.
Họ thật sự luôn tìm kiếm cơ hội cho cô ấy ghi điểm nhỉ? Thật hạnh phúc quá đi!
Bên ngoài.
"Anh ơi, ngoài này lạnh lắm đó," Lily lên tiếng nhắc nhở kèm theo một nụ cười: "Hay là cầm lấy sợi dây chuyền của em đi? Hoặc là để em ngồi vào lòng anh cũng được luôn... Không biết anh sẽ chọn cái nào đây ta?"
"Lại đây, để anh ôm em một lát."
Lily: "Hả?"
"Sao... Sao tự nhiên chủ động thế anh?"
Hành động đột ngột này của Trần Hoài Nam đã thực sự khiến cho cô gái nhỏ cảm thấy có chút ái ngại... Cơ mà đó cũng chính xác là mong muốn của cô ấy. Thế là không thèm để ý đến gì khác, Lily ngoan ngoãn ngồi vào lòng Trần Hoài Nam rồi đá đá hai chân, trông rất là đáng yêu.
"Cái này có được xem như anh đã đồng ý lời cầu hôn của em không?" Lily tỏ ra thích thú cười hỏi.
Trần Hoài Nam chỉ cười nhạt, biểu cảm có phần phức tạp đáp lại: "Chuyện đó sẽ không thể nào xảy ra đâu, Lily."
Anh đây chỉ còn lại bốn năm mà thôi...
Mà cho dù lời tiên tri mơ hồ đó có không ứng nghiệm đi nữa, anh cũng chẳng thể đợi được đến lúc em lớn lên. Tóm lại, chuyện đó vốn dĩ đã không có kết quả ngay từ đầu rồi.
Dường như đọc được suy nghĩ của Trần Hoài Nam, Lily thấp giọng nói: "Em sẽ bảo vệ anh bằng mọi giá... Nhất định đó."
"Cảm ơn em."
Trần Hoài Nam cười và xoa đầu, còn Lily thì trưng ra vẻ mặt tận hưởng.
Bộp.
"Cậu bất cẩn thật đấy," Himiko từ phía sau nhẹ nhàng choàng cho Trần Hoài Nam một chiếc áo khoác rồi tiếp tục nói: "Lần trước bị cảm rồi vẫn chưa sợ hả? Vậy được, để lần sau tôi sẽ thay Lily nấu cháo cho cậu vậy... Chỉ một lần đủ tởn đến già."
Trần Hoài Nam ra sức xua tay: "Được rồi, tôi tởn đến già thật đấy đại tỷ. Mà, cảm ơn vì đã quan tâm."
Lily: "Chị cũng có mặc gì đâu mà nói..."
"Chị quen rồi," Himiko khẽ nhún vai: "Nhớ lại cái hồi chưa gặp được hai người, những lúc chiến bại trong đấu trường ngầm thì chị chắc chắn không có một xu nào để trả tiền trọ, tức là chị phải ngủ ngoài đường, vừa chịu đói vừa chịu rét. Lâu ngày thành quen, thế là từ lúc nào chị đã không còn sợ lạnh nữa rồi."
Himiko nói với vẻ rất đắc ý, cứ như thể cô ấy rất đỗi tự hào về sức bền bỉ của mình... Cơ mà cũng từ cái biểu cảm đắc ý ấy, cả Trần Ho��i Nam lẫn Lily đều thấy đau nhói đến tận tâm can.
"Còn vết thương thì sao? Bị đánh bại thì kiểu gì cũng sẽ bị thương đúng không?" Trần Hoài Nam trực tiếp vạch trần những gì Himiko đã cố tình che giấu.
"... Tự lành."
Lần này Himiko đã đáp lại một cách qua loa, cơ mà... trông không giống đang nói dối.
Lily nghe xong suýt bật khóc, lập tức cởi sợi dây chuyền trước ngực đưa cho Himiko: "Chị đeo nó vào đi, nó sẽ giúp chị cảm thấy khá hơn đó."
"Đã bảo là không cần rồi mà..."
"Chị cứ cầm lấy đi..."
Hết cách, Himiko cuối cùng cũng chịu thua trước tấm lòng của cô gái nhỏ nhà mình.
Ba người cứ như thế mà ngồi ở đó vừa cười vừa nói, bẵng đi một lúc thì cũng đợi được đến thời khắc giao thừa.
Từ bên trong nhà, bà Hằng, ông Lâm và bé Hoa tiến ra, nhất loạt nhìn lên bầu trời: "Nam à, chẳng phải con tính bắn pháo hay sao? Đồ cúng mẹ chuẩn bị xong hết rồi, chuẩn bị bắn pháo đi con yêu."
"Cúng rồi luôn á? Sao không nói với con?"
"Thấy mày nói chuyện vui quá nên tao mới không gọi," Bà Hằng cười phá lên: "Thôi bỏ qua chuyện ấy đi. Năm nay là một năm tuyệt vời đối với gia đình mình, nên là mấy đứa không ngại chụp mấy tấm dán vào album kỷ niệm chứ?"
Lily giơ hai tay lên, vui vẻ đồng ý: "Được ạ! Con đã luôn muốn chụp cùng với hai chú dì từ lâu rồi! Nhưng mà... Biết tìm đâu ra máy ảnh bây giờ?"
Himiko: "Trời cũng tối nữa..."
Giống như đã đợi điều này từ trước, bé Hoa bước ra với một chiếc máy ảnh xịn trước ngực: "Chỉ vì thời khắc này mà em đã nhịn ăn sáng tận ba năm trời! Biết ơn em đi anh hai!"
Trần Hoài Nam: "..."
Cái đứa em gái ngốc này... Thế là chiếc máy ảnh anh định lì xì cho em biến thành công cốc mất rồi... Trời ạ...
Thôi, đã vậy thì để mình dùng vậy. Kiếm thứ gì khác lì xì cho nó thôi.
Đó là những gì Trần Hoài Nam thầm nghĩ.
"Trước khi đốt pháo, mình chụp với nhau một tấm trước nhà đi. Đèn đuốc sáng như vậy rồi, chẳng lẽ mình còn không chụp được rõ nét?" Bà Hằng đề nghị.
Cứ như thế, cả nhóm người loay hoay vào vị trí của mình.
Trần Hoài Nam thì ngồi ở chính giữa, bên cạnh cậu ta cả bên trái lẫn bên phải là ông Lâm và bà Hằng. Lily thì vẫn ngồi yên trong vòng tay của cậu ta, còn Himiko thì lựa chọn ngồi bên cạnh mẹ chồng... Tức là khi bật chế độ hẹn giờ chụp, bé Hoa sẽ ngồi vào vị trí bên cạnh ông Lâm.
"Cười lên thật tươi nào cả nhà!"
Ông Lâm, bà Hằng thoáng nhìn nhau rồi cùng lúc nở một nụ cười hiền hậu. Trần Hoài Nam thì vẫn là một nụ cười điềm nhiên, Himiko thì thoáng có chút ngại ngùng trên môi... Và Lily chính là người đang cười một cách vui vẻ và hạnh phúc nhất trong vòng tay Trần Hoài Nam.
Thiết lập xong thời gian hẹn giờ, bé Hoa chạy vội về bên cạnh ông Lâm, đồng thời trên miệng còn nở một nụ cười hạnh phúc chẳng kém gì Lily, và rồi...
Tách.
Mọi nỗ lực biên tập và chuyển ngữ cho chương truyện này đều được bảo hộ bản quyền bởi truyen.free.