Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 91. Dắt tay xuống địa ngục

Mấy ngày sau đó.

Nhóm ba người Trần Hoài Nam đã chuẩn bị lên đường trở về thành phố, bởi vì kỳ nghỉ xuân quý giá của họ đã sắp kết thúc.

“Nam à, lên đó lâu lâu nhớ gọi về báo cáo cho mẹ biết nhé con trai. Ngoài ra thì đồ ăn đi đường đã mang theo đủ chưa? Có bỏ quên cái gì không? Áo ấm chuẩn bị xong rồi chứ? Coi kỹ lại coi, đừng có quên thứ gì quan trọng đó.”

Trần Hoài Nam cười khổ: “Mẹ đã nói đến ba lần rồi đó, con nghĩ chẳng thiếu thứ gì đâu. Mẹ cứ nhắc mãi, làm con cứ ngỡ mẹ bị ám ảnh cưỡng chế mất rồi.”

“Tao lo cho mày mà!”

Người chú ruột đứng bên cạnh nhìn ông Lâm một cái rồi cười ha hả: “Nhìn chị nhà mình lo lắng thế nào kìa… Còn anh đấy, anh không tính nói điều gì với con trai trước lúc nó đi hay sao?”

“Ừm… Chắc là không có gì đáng để nói cả.” Ông Lâm trầm tư một lát rồi hướng mắt về phía con trai mình: “Lần sau trở về dẫn theo bạn gái chính thức thì tốt rồi.”

“Biết ngay mà.” Cả chú ruột lẫn Trần Hoài Nam đều cạn lời.

Trần Hoài Nam thở dài: “Con sẽ cố gắng nghĩ cách vậy… Nhưng cha mẹ đừng có hi vọng gì nhiều, chuyện đó khó xảy ra lắm chứ không phải đùa đâu.”

“Do mày chứ ai!?” Cả bọn đều thầm gào lên trong lòng.

Sau một màn chào tạm biệt lưu luyến không thôi, rốt cục thì nhóm Trần Hoài Nam cũng có thể rời đi mà không chút vướng bận trong lòng.

Vượt qua mấy con sông nhỏ để ra được tuyến đường chính, cả nhóm lập tức bắt xe rồi cùng nhau lên đường trở về thành phố. Mà trong khoảng thời gian ngồi xe rảnh rỗi, Trần Hoài Nam lại lấy mấy tấm ảnh chụp ra xem, miệng vẫn tủm tỉm cười mãi không thôi.

“Máy ảnh chụp nét thật…” Trần Hoài Nam thầm nghĩ: “Ai mà ngờ được mình cũng có ngày cười tươi được như thế này.”

Ngồi đối diện với cậu ta, Lily đã ngủ say như mèo, đầu gối lên đùi Himiko. Còn Himiko thì yên lặng ở đó bấm điện thoại, được một lúc mới chịu mở miệng nhắc nhở: “Hình như lão thầy giáo mắc dịch đang tìm cậu đấy.”

“Nữa hả?”

Mới vui vẻ được một chút là lại bị giao nhiệm vụ rồi, ông thầy này đúng là chẳng biết chọn thời điểm gì cả.

[Berserk666]: “Nhờ em lập một nhóm chat riêng cho lớp chúng ta, nhớ kéo từng người một vào, không được để thiếu mặt ai đâu đấy.”

[Nam]: “Sao thầy không tự làm?”

[Berserk666]: “Em hiểu mà, còn lâu mới có chuyện mấy đứa nhóc nhát gan đó đồng ý kết bạn với tôi. Nhiều khi chỉ cần thấy mặt tôi thôi đã sợ vỡ mật rồi chứ đừng nói gì đến chuyện bấm nút đồng ý. Tôi cũng lười điểm mặt trị tội từng người một trong chuyện này lắm Nam ạ, cảm giác làm vậy thì có hơi ngang ngược.”

Trần Hoài Nam: “…”

Xác thực, bọn họ đúng là kiểu người sẽ làm chuyện này.

Mà thầy cũng biết thế nào là “ngang ngược” cơ à!?

Điên rồi!? Sao tự nhiên lão đổi tính thế!?

Bằng cách nào đó, sự thay đổi trở nên mềm mỏng bất ngờ của ông thầy cục súc nhà mình đã làm cho Trần Hoài Nam cảm thấy cực độ bất an.

“Chuyện gì thế? Lão ấy bắt nạt cậu sao?” Himiko lên tiếng hỏi.

“Không phải, thầy ấy chỉ nhờ tôi lập một nhóm chat riêng cho lớp mà thôi.” Trần Hoài Nam toát mồ hôi: “Cái giọng điệu mềm như bún của thầy làm tôi thấy lo quá… Cứ như là bình yên trước bão táp vậy.”

Himiko: “…”

“Này, cậu có thể không làm theo lời lão ấy có được không?”

“Cậu muốn tôi chết đến thế hả?”

“Một người vì mọi người thôi mà… Năn nỉ.”

“Tôi không cao thượng đến thế!”

“Đi mà…”

“Không có chuyện đó đâu, đừng có bày cái gương mặt đáng thương ấy ra nữa!” Trần Hoài Nam cắn răng: “Chết một mình chẳng bằng cùng nhau chết chùm! Cứ quyết định vậy đi.”

Himiko: “…”

Cứ như vậy, Trần Hoài Nam vào app tự tay lập một nhóm chat, thêm từng người bạn vào nhóm một cách âm thầm và lặng lẽ… Tất nhiên là có cả thầy Phong ở trong này.

Có lẽ là muốn gây bất ngờ cho cả lớp… Hình như lão ta đã âm thầm đổi cả nickname lẫn ảnh đại diện rồi thì phải?

Chỉ là muốn gây bất ngờ thôi sao? Không thể nào!

Đó không phải là thầy Phong mà cậu biết!

Chắc chắn đã có âm mưu thâm hiểm nào đó đằng sau chuyện này! Cậu nhất định phải chú ý mới được!

[Jokerr3]: “Cái gì đây? Nhóm chat? Ai lập ra vậy? Vì mục đích gì?”

[Nam]: “Tôi đây, lập ra cho dễ nói chuyện thôi ấy mà. Kỳ nghỉ xuân này mọi người thấy thế nào?”

[Jokerr3]: “Nói là nghỉ nhưng chủ yếu vẫn phải vùi đầu vào giải quyết đống giấy tờ. Dẫu vậy, được ngắm nhìn mọi người cùng nhau mở tiệc, xem pháo hoa đón năm mới cũng không tệ lắm.”

[Nam]: “Biết ngay, cái kiểu nói chuyện này thì chắc chắn là của tên công tử bột đẹp mã kia rồi.”

Đúng thế, cái tên hề này chỉ có thể là cậu ta mà thôi!

[Kisuzu]: “Lưu Hiên đây. Sao đến bây giờ mới chịu lập nhóm chat vậy? Mà kỳ nghỉ xuân này chán chết đi được, cứ về quê là y như rằng bị mai mối, tức chết tôi rồi!”

[Jokerr3]: [Sticker cười to]

[Nam]: “Tôi cũng hiểu cảm giác đấy.”

Ngay khi Trần Hoài Nam vừa thốt ra câu đó, một “kẻ ẩn danh” nào đó lập tức từ dưới đáy nước ngoi lên.

[July7th]: “Nam, đến cậu cũng được người ta mai mối luôn cơ á? Sướng quá cơ, cả kỳ nghỉ này tôi chỉ ở nhà chơi với mèo… Nghĩ lại vẫn thấy áp lực chết đi được.”

[Đao]: “Chơi với mèo thì áp lực cái quái gì?”

Trần Hoài Nam đọc đoạn tin nhắn này, một mặt kinh ngạc nhìn về phía Himiko: “Tôi hơi bất ngờ đấy.”

“Hứ!”

Không hiểu vì sao Himiko lại xị mặt giận dỗi, khiến Trần Hoài Nam nhất thời ngẩn người không cách nào hiểu nổi.

[July7th]: “Trời mưa lớn, lớp trưởng lại lên tiếng phản bác tôi! Lẽ nào cô ấy đang chịu áp lực lớn hơn cả tôi? Nếu thật sự là vậy thì… Có lẽ tôi không nên than vãn ở đây nữa.”

Đúng vậy đấy, biết điều đấy.

Nghĩ vậy, Himiko cúp máy rồi quyết định đi ngủ cho đỡ bực mình.

[Jokerr3]: “Thật lòng mà nói thì tôi cũng đang khá thắc mắc không biết chơi với mèo thì nó áp lực chỗ nào đấy.”

[Kisuzu]: “+1”

Đúng là chủ đề thú vị, một vài người khác cũng bắt đầu “ngoan ngoãn” lộ diện.

[ShiroIkki]: “+2. Hoàn cảnh của tôi mới gọi là áp lực đây này.”

[SatanBanzai]: “+3. Mấy cậu không hiểu nỗi khổ bị mấy tia sét dòm ngó suốt mấy hôm mưa gió nó áp lực thế nào đâu.”

Khóe miệng Trần Hoài Nam giật giật: “Satan vạn tuế? Chắc chắn là Lục rồi… Cậu ta điên rồi hay sao mà dám đặt biệt danh thế này chứ… Tội nghiệp.”

Những người khác đặt tên cũng khá dễ liên tưởng. Trần Hoài Nam thầm mừng vì mình không phải mất công lí giải từng người cho thầy Phong.

[Limestone]: “+4. Nhà tôi chuẩn bị đón thêm một đứa bé, áp lực đủ thứ sắp sửa tăng thêm cả tỉ lần rồi đây.”

[July7th]: “Giờ thì tôi có áp lực hẳn hoi rồi đấy, đến từ chính các cậu!”

[July7th]: [Icon giận dữ]

[July7th]: “Thật ra thì dạo trước tôi có nhận nuôi một con mèo. Tôi thấy cá tính của nó rất thích tự do nên tôi mới để nó đi đâu thì đi. Tuy vậy, buổi trưa mỗi ngày nó đều luôn trở về bên cạnh tôi, bằng một lí do nào đó nó đã không bỏ rơi tôi.”

[July7th]: “Tôi là một kẻ vô hình, rất dễ bị người ta quên lãng một cách vô thức, các cậu hiểu điều này mà đúng không?”

[July7th]: “Nhưng thú thật là cho đến tận bây giờ tôi vẫn chẳng hiểu lí do tại sao nó luôn luôn nhìn thấy tôi, luôn luôn trở về với tôi, thành ra tôi cũng bắt đầu cảm thấy ấm áp, thầm nghĩ rằng kỳ nghỉ xuân này thực sự đáng giá với mình.”

[Jokerr3]: “Đến đoạn thú vị rồi này.”

[July7th]: “À, rồi một ngày đẹp trời nọ, nó bắt đầu nói tiếng người.”

Trần Hoài Nam: “…”

Hả?

Đừng nói là Trần Hoài Nam, những người khác trong lớp cũng nhao nhao thả dấu chấm hỏi đầy nghi hoặc.

[July7th]: “Rồi lại thêm ít ngày nữa, bé mèo ấy liền hóa thành một thiếu nữ siêu cấp đáng yêu. Thử hỏi lúc ấy tôi đã kinh ngạc đến mức nào chứ? Từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ tôi chưa từng biết rằng loài mèo có thể hóa thành hình người đấy!”

[ShiroIkki]: “Chắc là Miêu Yêu rồi. Cậu đã hỏi nó bao nhiêu tuổi rồi chưa? Có thể hóa thành hình người thì tuổi đời của nó tối thiểu cũng cả trăm năm chứ không ít đâu anh bạn. Cậu lựa lời mà nói, nó làm bà nội cậu còn được ấy.”

[July7th]: “Bà bà loli?”

[Jokerr3]: “Tôi vừa gọi cảnh sát rồi, cũng may là trong mục giới thiệu của cậu có ghi sẵn địa chỉ thường trú. Bộ cậu cô đơn đến thế sao? Bảo sao đến bé mèo đáng yêu cũng không tha.”

[July7th]: “Loli hợp pháp, cớ gì bắt tôi?”

[Limestone]: “Trình bày trước tòa đi nhóc.”

[Jokerr3]: “@Nam, nói cả cậu nữa đấy. Thiên thần đáng yêu của chúng ta hiện đang nằm dưới ma trảo của hắn ta đấy! Đúng là một kẻ báng bổ!”

[Kisuzu]: “Đả đảo kẻ báng bổ đức tin!”

[Nam]: “Thôi ngay trò đùa này đi.”

Sau đó, Trần Hoài Nam chụp một tấm ảnh Lily đang ngủ rồi gửi lên nhóm: “Nói cho mà nghe, thiên thần chỉ thuộc về tôi thôi. Mấy tên phàm nhân các cậu còn lâu mới có được thiên thần ưu ái!”

[Jokerr3]: “Mẹ nó!”

[Limestone]: “Mẹ nó!”

[Kisuzu]: “Biết là không nên nói tục… Nhưng mà mẹ nó!”

“…”

Thấy cả nhóm cay như ăn ớt, Trần Hoài Nam chỉ cười gian một tiếng rồi tạm thời cất điện thoại đi. Thoải mái!

Rồi năm phút sau đó, cậu lại bồn chồn mở điện thoại lên, để r���i phải tận mắt chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng khiến cậu hối hận đến chết không thôi!

[Jokerr3]: “Tôi hỏi các cậu này, các cậu có thật sự muốn về đó học không? Mỗi lần gặp ông thầy khốn nạn đó là tôi lại thấy cực kì không thoải mái… Tóm lại, nếu được thì tôi muốn đổi giáo viên.”

[Limestone]: “Cẩn thận cái miệng của cậu. Đừng quên lão ấy cũng là người giúp chúng ta tiến bộ thần tốc đấy… Mặc dù phương pháp có hơi tàn bạo thật.”

[ShiroIkki]: “Thì… Anh đại nói cũng đúng. Nhưng tôi vẫn không đồng tình với cách giảng dạy của lão ta… Nó quá khốc liệt để có thể gọi là giáo dục!”

[SatanBanzai]: “Đúng đúng, các cậu đoán thử xem có phải lão ta có sở thích tra tấn người khác hay không? Riêng tôi thì khá chắc là có đấy, những lúc ngược đãi chúng ta lão ấy trông có vẻ vui lắm.”

[July7th]: “Đồng ý.”

[Kisuzu]: “Đồng ý.”

“…”

Trần Hoài Nam: “…”

Thôi rồi, cái lũ này lại dắt tay nhau đi thẳng xuống địa ngục!

Biết vậy cậu đã nghe lời Himiko, lỡ ổng có giận thật cũng không đến nỗi này!

Với đôi tay đang run rẩy vì sợ hãi, Trần Hoài Nam cố gắng gõ từng chữ một bằng tất cả lương tâm còn sót lại.

[Nam]: “Để tôi nhắc các cậu một điều.”

[Nam]: “Thầy Phong đang có mặt trong nhóm đấy, chuẩn bị chết đi.”

Sau đoạn tin nhắn cuối cùng khoảng nửa phút đồng hồ, cả nhóm vẫn im lặng, không một ai dám hé răng nói thêm lời nào.

Sau khi lướt qua danh sách thành viên, bọn họ nhận ra vẫn còn hai thành viên từ đầu tới cuối chưa từng xuất hiện. Có lẽ một trong hai tài khoản chính là của Hoa Tử Ngọc, và người còn lại hẳn là…

[Berserk666]: “Haha.”

[Berserk666]: [Sticker cười tỏa nắng]

[Berserk666]: “Nào nào Nam ơi, thầy đâu có điên đến mức vác dao đi cắt cổ từng đứa một đâu em? Làm như thế tốn thời gian lắm, vả lại còn bẩn tay nữa chứ.”

Trần Hoài Nam: “…”

Xong thật rồi, đời này kết thúc thật rồi!

Từ từ, để coi còn cứu được không đã…

[Nam]: “Để em nói trước, em hoàn toàn không liên quan đến chuyện này.”

[Berserk666]: “Haha, em quên tinh thần đoàn kết của chúng ta rồi hả?”

Trần Hoài Nam: “…”

Thôi rồi, hết cứu.

Mẹ kiếp cái lũ bạn chó này! Tại chúng mày hết! Tất cả là tại chúng mày!

[Berserk666]: “Tóm lại là mấy đứa không cần thiết phải về trường đâu, thầy đã sớm sắp xếp cho mấy đứa một khóa huấn luyện ở vùng Lãnh Nguyên phía Bắc rồi. Chắc khoảng vài ngày nữa taxi sẽ đến tận nơi đón các em, đi bằng đường bước nhảy không gian luôn đó nha.”

[Bersek666]: “Sướng nhất các em rồi. Nghe nói mấy bạn nữ ở Lãnh Nguyên vừa xinh đẹp vừa dịu dàng, cười lên thì ôi thôi, như sông băng đón nắng hạ! Phải nói là hết nước chấm luôn đó mấy đứa!”

[Berserk666]: “Cơ mà…”

[Berserk666]: [Sticker cười tỏa nắng]

Cơ mà?

Cả lớp cá biệt bắt đầu run lên, trong lòng thầm kêu to không ổn!

[Berserk666]: “Còn mạng để cua được ai không thì tôi không dám chắc à nha.”

Chết chắc rồi!

“Ngủ thôi, chỉ hi vọng khi tỉnh dậy đây sẽ chỉ là một cơn ác mộng.”

Trần Hoài Nam tự thôi miên bản thân, cất điện thoại rồi đi ngủ.

Đúng thế.

Chỉ là ác mộng thôi.

Chắc chắn là vậy.

Nhất định là vậy.

Đúng không? Bản quyền truyện này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện kể luôn tìm thấy tiếng lòng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free