(Đã dịch) Thần Tích - Chương 1: Hắc Hồn Ma Huyết độc
Đế triều, phủ Huyền Phù, huyện Linh Vệ.
Tại một góc xa xôi hẻo lánh nằm về phía bắc huyện thành Linh Vệ có một căn nhà nhỏ, một gian, lụp xụp với hàng rào gai được xây dựng tạm bợ, uốn thành một vòng khép kín, quây xung quanh gian nhà. Nền nhà được trải đá lót, tường được xây từ gạch vụn và đá nhỏ, kết dính nhờ bùn nhão trộn với rơm rạ, mái nhà được dựng lên từ khung tre, phía trên trải ba lớp cỏ khô dày, vững vàng chắn gió và che mưa. Tuy nhiên, với nền đất ẩm thấp, trũng nước, lại thêm hệ thống mương máng không được chăm nom cẩn thận, căn nhà trở thành một nơi cực kỳ tồi tệ mỗi khi mùa mưa đến, khiến nơi đây trở thành ổ phát sinh đủ thứ bệnh truyền nhiễm.
Giờ đây, trong căn nhà tồi tàn ấy, trên nền đá ướt át, bẩn thỉu do độ ẩm cao trong không khí, một thiếu niên đang quỳ gục ở đó. Hắn run rẩy không ngừng trong thống khổ, gương mặt đỏ lừ, vặn vẹo dữ tợn, trên trán hằn những vệt gân xanh dữ tợn như những cái rễ cây cổ thụ nổi gồ lên mặt đất. Hai con mắt của thiếu niên mở trừng trừng, hàm răng hắn cắn chặt, môi bật máu tươi, tí tách nhỏ xuống nền đất, hòa vào những vũng nước đọng. Trong khoảnh khắc ấy, dường như chỉ có ý chí quật cường không tương xứng với độ tuổi mới giúp hắn kìm nén tiếng gào thét như dã thú, kiềm chế bản năng lăn lộn trên mặt đất để giải tỏa thống khổ.
Không biết qua bao lâu, sự thống khổ dần rút đi. Bên dưới lớp da của hắn, những vết hằn đen, chằng chịt như mạng nhện, dày đặc như chùm rễ cây trong rừng sâu, dần tiêu tán, trả lại làn da màu cổ đồng vốn có của mình.
Khi cảm giác dần trở lại, thiếu niên nào còn tâm trí bận tâm đến vẻ ngoài của mình lúc này. Hắn đang tham lam hít thở từng ngụm không khí, lấp đầy buồng phổi vốn đã đói khát, mặc kệ không gian xung quanh đang tràn ngập mùi khó ngửi, hòa trộn giữa sự hôi thối từ mương máng tắc nghẽn sau trận mưa rào đêm qua và mùi ẩm mốc bốc ra từ những khe hở của ngôi nhà cũ kỹ lâu ngày không được chăm sóc.
Lúc này, một giọng nói ấm áp, trong trẻo, cực kỳ dễ nghe, dễ dàng khiến người ta không kìm được mà muốn thân cận bỗng vang lên: "Lần này xem như bài học. Lần sau, ta không hy vọng con cờ của ta khiến cho ta phải mất hứng."
Thiếu niên bò lồm cồm trên mặt đất, gian nan ngẩng đầu nhìn lên, đối mặt với chủ nhân của giọng nói. Cho đến tận bây giờ, hắn vẫn chưa bao giờ hết chấn động bởi gương mặt của người đối diện. Chỉ dùng cụm từ 'tuyệt thế dung nhan' thôi cũng không đủ để miêu tả gương mặt ấy. Nam tử này tuấn mỹ đến cực hạn, đến nỗi, không một ngôn từ hoa mỹ, không một lời văn tuyệt luân nào có thể diễn tả trọn vẹn sự hoàn mỹ, vẻ đẹp của hắn. Nét đẹp của hắn tựa như vượt thoát mọi giới hạn của thế giới, vượt lên trên mọi định nghĩa, nằm ngoài sức tưởng tượng ngay cả những bộ óc sáng tạo nhất.
Không chỉ vậy, nam tử này còn sở hữu một loại khí chất siêu nhiên thoát tục, tựa như tiên nhân giáng trần, làm lu mờ hết thảy thế gian vạn vật xung quanh hắn. Hắn chỉ đứng ở đó, cả thế giới dường như phải nhường đường cho hắn, phải làm nền để tôn lên sự hiện diện của hắn. Trong bộ áo bào trắng tinh khiết không nhiễm một hạt bụi trần, hắn chính là màu sắc duy nhất, soi sáng cả căn nhà tồi tàn, bẩn thỉu ở vùng đất nghèo nàn này.
Thế nhưng, thiếu niên nọ vừa ngước mắt nhìn lên đã lập tức rụt rè cúi xuống. Trên gương mặt hắn chỉ hiện rõ vẻ e dè, sợ hãi và hoảng loạn. Hơn bất kỳ ai, hắn biết rõ, nam tử siêu nhiên trước mắt khủng bố đến mức nào, khiến người ta nghẹt thở và tuyệt vọng.
Lúc này, thiếu niên mới run rẩy, cung kính đáp lời: "Vâng. Thuộc hạ đã rõ. Xin công tử thứ tội."
Nam tử tuấn mỹ vẫn không hề thay đổi biểu cảm. Gương mặt hắn lạnh tanh, vô cảm nói: "Tiểu tử, ngươi nên nhớ, Hắc Hồn Ma Huyết độc trong cơ thể ngươi là do chính tay ta hạ, trên đời này cũng chỉ có một mình ta có thể giải cho ngươi. Đừng nghĩ rằng ngươi có thể thử vận may giải nó hay thử thách giới hạn của ta. Nếu không, Hắc Hồn Ma Huyết độc sẽ khiến cho ngươi chết không được, sống không xong. Tự sát? Thứ này sẽ theo ngươi luân hồi chuyển thế. Dù ngươi có luân hồi bao nhiêu kiếp cũng đừng hòng thoát khỏi nó. Không tin? Ngươi có thể thử ngay tại đây, lúc này."
Cơ thể thiếu niên run lên lẩy bẩy, sắc mặt hắn trắng nhợt.
"Không... không dám... thuộc hạ... không dám." Hắn khó khăn lắm mới thốt lên được mấy lời đó.
"Ngươi có dám hay không, với ta không hề quan trọng, cũng chẳng có ý nghĩa gì." Nam tử tuấn mỹ lên tiếng, giọng nói vẫn lạnh như băng: "Với ta, nhiều nhất cũng chỉ là thay một quân cờ mà thôi. Tin ta đi, việc này cực kỳ dễ dàng, chỉ thuận tay mà làm thôi. Còn ngươi, kết cục của ngươi lúc đó, so với bị đày đọa dưới ba mươi ba tầng địa ngục còn thê thảm hơn."
"Thuộc... hạ... đã biết." Thiếu niên run rẩy đáp lời.
"Tốt. Không cần nói thêm lời vô nghĩa." Nam tử tuấn mỹ nói: "Lần này, ta gọi ngươi tới đây là có việc quan trọng cần ngươi thực hiện."
Nói rồi, một luồng năng lượng kỳ dị, thần bí từ trên người nam tử tuôn ra, ngưng kết thành những sợi trắng đục kéo dài trong không khí. Những sợi năng lượng này được điều khiển một cách tinh tế, đan xen với nhau, kết hợp lại, chẳng mấy chốc đã phác họa nên gương mặt của một thiếu niên, tuy non nớt nhưng đầy kiên nghị, đặc biệt nổi bật với cặp mắt sáng như sao trời, toát lên vẻ thông minh phi thường.
Nam tử tuấn mỹ lạnh lùng hỏi: "Đã thấy rõ?"
"Thuộc hạ đã nhìn rõ." Thiếu niên cung kính đáp.
"Thấy rõ thì tốt." Nam tử nói.
Hắn nhẹ nhàng vung tay lên, những sợi năng lượng kia nhanh chóng tan biến trong không gian. Cùng với đó, chân dung của thiếu niên kiên nghị cũng tan biến.
"Hắn gọi là Lý Thái Long. Mười lăm tuổi." Nam tử tuấn mỹ nói: "Nếu không có gì bất ngờ, trong ba ngày nữa, hắn ắt sẽ đặt chân tới huyện thành Linh Vệ này. Nhiệm vụ của ngươi là, bằng mọi cách phải tiếp cận được hắn, ở lại bên cạnh hắn, chiếm được niềm tin của hắn. Đã hiểu?"
Thiếu niên cung kính đáp: "Thuộc hạ đã hiểu." Ngập ngừng một chút, hắn thận trọng hỏi: "Thuộc hạ... cần tiềm ẩn bên cạnh hắn trong bao lâu?"
Nam tử tuấn mỹ khẽ nhếch môi cười, nói: "Ngươi trước tiên hãy lo tiếp cận hắn, đạt được niềm tin của hắn đi đã. Những chuyện còn lại cứ tính sau."
"Vâng, thuộc hạ đã hiểu."
Lúc này, nam tử tuấn mỹ khẽ búng tay. Từ phía sau hắn, tại góc tối của gian phòng, một nữ tử mặc áo bào đen, gương mặt lạnh lùng chậm rãi bước ra. Nàng cực kỳ xinh đẹp, nói nàng có nhan sắc khuynh quốc khuynh thành cũng khó lòng lột tả hết vẻ đẹp ấy. Chỉ luận đến dung mạo cùng khí chất, chưa từng có một nữ tử nào thiếu niên này từng gặp có thể sánh bằng nàng. Không, ngay cả một người có thể tiếp cận vẻ đẹp của nàng cũng không có.
Nhưng càng đáng sợ hơn là tu vi của nàng. Tu vi của nàng thâm sâu khó dò, mênh mông như biển lớn. Nàng chỉ đứng đó, không hề tỏa ra bất cứ khí thế nào, vậy mà chỉ bằng một tia đạo vận pháp tắc vô tình lọt ra, đã đủ khiến cả không gian rung chuyển, vạn vật phải tránh lui. Thật khó có thể tin rằng, nữ tử trẻ tuổi này, niên kỷ chỉ hơn thiếu niên vài năm, vậy mà lại sở hữu tu vi chẳng kém gì những lão quái vật đã tồn tại hàng vạn năm.
Tuy nhiên, điều khó tin hơn cả là nữ tử xinh đẹp tuyệt luân, thực lực siêu tuyệt ấy lại chỉ là một vị thị nữ bên cạnh nam tử tuấn mỹ. Nàng cam tâm tình nguyện hạ mình làm thị nữ cho nam tử ấy.
Không.
Không phải là cam tâm tình nguyện. Nàng hạnh phúc khi trở thành thị nữ hầu cận cho nam tử. Nàng coi đó là vinh hạnh lớn lao nhất, cũng là cơ duyên và là may mắn lớn nhất trong cuộc đời.
Nữ tử kính ngưỡng và tôn sùng nam tử hơn bất kỳ thần minh nào trên đời.
Thiếu niên không hề hâm mộ, cũng chẳng hề ước ao. Trong mắt hắn chỉ có kiêng dè và e ngại.
Bởi vì, hắn biết, nữ tử này có thể không mạnh bằng nam tử kia, nhưng một khi phải ra tay, nàng chắc chắn sẽ tàn nhẫn, máu lạnh và vô tình hơn gấp bội.
Lúc này, nam tử tuấn mỹ lại nói: "Bắt lấy."
Cùng lúc, hắn ra hiệu cho nữ tử ném ra một chiếc nhẫn cũ kỹ, màu nâu xám, chẳng có bất kỳ hoa văn rườm rà nào cả.
Tuy nhiên, đó lại không phải là một chiếc nhẫn tầm thường.
Nhẫn trữ vật.
Thiếu niên ngay lập tức nhận ra. Bởi vì, hắn cũng có nhẫn trữ vật. Chỉ là, phẩm cấp nhẫn trữ vật của hắn rất thấp, ít nhất, so với chiếc hắn vừa bắt lấy, thì thấp hơn quá nhiều, chênh lệch tựa như trời và đất vậy.
Nam tử mở lời: "Trước đây, ta đã từng nói, yên tâm làm việc cho ta, ta sẽ không bạc đãi ngươi. Trong này là một chút tài nguyên, đủ để ngươi tu luyện tới Thiên Hồn cảnh. Ngoài ra còn có một chút thủ đoạn giúp ngươi bảo mệnh. Một phần truyền thừa hoàn chỉnh để ngươi theo đó tu luyện. Ngươi cứ xem xét rồi sử dụng."
Thiếu niên nghe vậy, vội vàng kiểm tra bên trong nhẫn trữ vật. Quả nhiên, bên trong có đầy ắp đan dược, dược tài, linh hoa, tiên thảo và một lượng lớn, thậm chí chất thành núi nhỏ, đá năng lượng. Không chỉ có thế, bên trong còn có mấy quyển bí pháp, võ kỹ, công pháp chất gọn gàng ở một góc. Cuối cùng là một chồng phù lục lớn, một vài pháp khí cùng mấy món đồ bảo mệnh khác.
Thiếu niên kích động đến gương mặt đỏ bừng, hận không thể quỳ lạy nam tử tuấn mỹ ngay tại chỗ.
"Thuộc hạ... hạ... đa tạ... công tử... ban thưởng." Hắn khó khăn lắm mới thành lời. Chỉ là, hắn lần này run rẩy vì hưng phấn, chứ không phải vì sợ hãi.
Dừng lại chốc lát, thiếu niên lại nói: "Thuộc hạ nhớ ơn công tử ban thưởng. Chỉ có điều, thuộc hạ còn có chuyện muốn nhờ cậy công tử. Mong công tử thành toàn."
Nam tử lạnh nhạt hỏi: "Chuyện gì?"
"Nhờ ơn công tử ban thưởng tài nguyên, thuộc hạ chắc chắn sẽ cố gắng tu luyện, tuyệt đối không làm hỏng việc của công tử. Chỉ có điều, có nhiều tài nguyên như vậy, tu vi của thuộc hạ trong thời gian ngắn ắt sẽ tăng mạnh. Thuộc hạ chỉ e, tu vi tinh tiến quá nhanh sẽ khiến người có ý đồ hoài nghi. Khi ấy, thuộc hạ e rằng sẽ làm hỏng việc của công tử. Thuộc hạ muốn cầu công tử ban cho thủ đoạn che giấu tu vi."
"Ngươi không có bí pháp che giấu tu vi?"
"Thuộc hạ có, do trước đây cha truyền lại. Tuy nhiên, bí pháp này thô thiển, chỉ có thể che mắt được một số tiểu tu sĩ mà thôi. Nếu như thật sự gặp kẻ lợi hại, ắt sẽ gặp nguy hiểm. Nghĩ đến nhiệm vụ lần này, thiếu niên mà công tử chú ý, chắc chắn không phải kẻ tầm thường. Thuộc hạ sợ rằng, bản thân hắn cũng có những thủ đoạn khó lường."
Nam tử tuấn mỹ lạnh lùng nhìn chằm chằm thiếu niên. Hắn im lặng, không nói một lời. Dù không hề tỏa ra bất cứ tia khí tức nào, hắn vẫn khiến thiếu niên nghẹt thở, cả linh hồn run rẩy dưới áp lực vô hình.
Qua thật lâu, nam tử tuấn mỹ mới nói: "Chiếc nhẫn kia là một pháp khí phi phàm, chẳng những có thể chứa vật phẩm, còn có thể giúp ngươi che giấu tu vi. Mặc dù phẩm cấp của cái nhẫn này không phải rất cao nhưng ngươi yên tâm, tại cái mảnh đất hoang vu, nghèo nàn đến chim không thèm ỉa của các ngươi đây, không mấy ai có thể nhìn thấu lớp ngụy trang của nó. Mặt khác, bản thân chiếc nhẫn cũng có một tầng ngụy trang. Tu sĩ thông thường đều không nhìn ra sự đặc thù của nó. Thậm chí, khi nguy cấp, nó còn có thể bảo vệ tính mạng ngươi. Như vậy, đã đủ chưa?"
"Đủ. Đủ. Đủ." Thiếu niên kích động nói lớn: "Thuộc hạ xin đa tạ công tử ban thưởng bảo vật này."
Nam tử tuấn mỹ trầm tư giây lát, sau đó nói: "Ngoài ra, coi như thêm một lớp bảo đảm, ta truyền cho ngươi một bộ bí pháp che giấu tu vi hoàn chỉnh. Ngay cả người có tu vi cao hơn ngươi ba đại cảnh giới cũng không thể nhìn thấu."
Nói rồi, hắn không để cho thiếu niên kịp phản ứng, một ngón tay thon dài, trắng như ngọc, khẽ điểm ra. Một điểm sáng trên đầu ngón tay hiện ra, bay thẳng vào mi tâm của thiếu niên. Vô số thông tin tuôn trào vào óc hắn. Một lượng chân lý áo nghĩa khổng lồ, huyền diệu lấp đầy thức hải của hắn. Hai con ngươi thiếu niên đờ đẫn. Hắn hoàn toàn đắm chìm trong thế giới huyền diệu đó.
Mãi năm phút sau, thiếu niên mới hoàn hồn. Cho đến tận lúc này, hắn vẫn chưa hết chấn kinh, nỗi hoảng sợ vẫn còn hằn rõ trên gương mặt non nớt của hắn. Chỉ khi đích thân tiếp xúc với bí pháp ấy rồi, người ta mới hiểu, bí pháp này thâm ảo, tối nghĩa và huyền diệu đến nhường nào. So với bất kỳ bí pháp nào hắn từng tiếp xúc, đây tuyệt đối là bí pháp cao cấp hàng đầu.
Bí pháp quý giá đến như thế, người này còn có thể tiện tay ban tặng, thiếu niên rất khó tưởng tượng, thân phận của đối phương cao quý đến mức nào.
Rốt cuộc, khi đã bình tĩnh trở lại, hắn mới vội vàng nói: "Đa tạ công tử ban cho bí pháp."
Nam tử tuấn mỹ dường như đã mất hết kiên nhẫn với thiếu niên. Hắn nói: "Nhớ kỹ nhiệm vụ. Ta không muốn nghe bất cứ tin tức xấu nào. Nếu không, hậu quả... ngươi hiểu?"
"Vâng... vâng... thuộc hạ rõ." Thiếu niên vội vàng đáp.
"Ngoài ra, từ giờ trở đi, ta sẽ không còn gặp ngươi nữa. Sắp tới, mọi chuyện, ngươi có thể báo cáo với nàng." Nam tử vừa nói, vừa chỉ về phía nữ tử áo đen lạnh lùng đứng bên cạnh: "Nàng sẽ toàn quyền phụ trách ngươi. Nếu không cần thiết, không được tìm nàng. Khi có chuyện, nàng sẽ tự động liên lạc với ngươi. Đã hiểu?"
"Vâng. Thuộc hạ đã rõ."
"Tốt. Lui đi." Nam tử phất tay.
"Vâng. Công tử, cô nương, thuộc hạ xin cáo từ."
Thiếu niên cung kính lui ra từng bước. Mãi cho đến tận cửa, hắn mới dám xoay người, cúi mặt, rời đi trong kính sợ và e ngại.
...
Chờ cho bóng lưng thiếu niên hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, nữ tử cực kỳ xinh đẹp mặc áo đen mới thận trọng cất tiếng: "Tiểu... tiểu thư..."
Tuy nhiên, nàng còn chưa kịp nói hết lời thì bị cặp mắt lạnh như băng, sắc bén hơn kiếm cắt ngang. Một luồng uy áp khủng bố bao trùm lấy thân thể nàng, khiến nàng đứng không vững. Cả thế giới dường như đang bài xích nàng.
Nam tử tuấn mỹ lúc này mới lạnh lùng nói: "Ta đã nói, ở bên ngoài, gọi ta là chủ thượng."
"V... Vâ... Vâng, thưa chủ thượng." Nữ tử xinh đẹp gian nan thốt lên: "Thuộc... thuộc hạ biết sai."
"Muốn nói gì thì cứ nói đi." 'Nam tử' tuấn mỹ nhàn nhạt cất tiếng.
"Chủ thượng, kẻ kia... mục tiêu của chúng ta... " Nữ tử áo đen cẩn thận lựa chọn lời lẽ: "Hắn... thật sự... mang trên người Thần Tích hay sao?"
'Nam tử' tuấn mỹ không trả lời ngay mà khẽ quét mắt qua nữ tử. Chỉ một ánh mắt ấy thôi đã khiến nàng như đối mặt với trời xanh, kinh hoàng tột độ. Cả nhịp tim và hô hấp của nàng đều dừng lại. Linh lực trong cơ thể không thể vận chuyển. Nữ tử hoảng sợ đến mức toàn thân cứng ngắc, không dám cử động dù chỉ là một ngón tay.
Qua không biết bao lâu, 'nam tử' tuấn mỹ mới lên tiếng: "Không thể nói chắc chắn. Chỉ là, có đến tám, chín mươi phần trăm là đúng như vậy. Từ xưa đến nay, Thần Tích vẫn luôn vô hình vô tướng. Nó có thể xuất hiện dưới dạng kinh thư, bảo thuật, bí pháp, công pháp truyền thừa, nó cũng có thể xuất hiện dưới dạng thể chất, thiên phú hay tư chất tu luyện, nó cũng có thể xuất hiện dưới dạng bảo vật thậm chí là các hình thái gắn liền với linh hồn, ý thức,... không ai có thể biết chắc, cũng chẳng ai có thể nói rõ."
Nữ tử xinh đẹp như đang suy tư điều gì. Trong giây lát, nàng không kìm được mà hỏi: "Nếu đã như vậy, chúng ta vì sao không tóm lấy hắn, cưỡng ép lấy ra Thần Tích."
"Ngu xuẩn." 'Nam tử' tuấn mỹ quát lớn: "Thần Tích là đại tạo hóa của tự nhiên, do những tồn tại vô thượng tạo ra, chỉ ban phát cho kẻ có duyên. Việc nó xuất hiện ở đâu, với ai, đã là vận mệnh định sẵn, dù là những lão quái vật cổ đại kia thức tỉnh cũng không thể can thiệp. Cưỡng ép chiếm lấy chỉ chuốc lấy tai họa ngập đầu. Nếu không, ngươi nghĩ vì sao những đạo thống truyền thừa qua bao kỷ nguyên kia, khi biết Thần Tích hạ lạc lại không phát động chiến tranh cướp đoạt. Bởi vì bọn họ biết rằng, cướp đoạt chẳng những vô dụng mà còn tự rước lấy tai họa ngập đầu."
"Nếu đã không chiếm được Thần Tích từ mục tiêu, vậy chúng ta...?"
"Chậm rãi tiếp cận, từ từ mưu toan."
"Vâng, chủ thượng anh minh." Nữ tử áo đen cung kính nói.
'Nam tử' tuấn mỹ không để tâm đến nàng. Ánh mắt 'hắn' nhìn về nơi xa xăm, nơi thiếu niên vừa biến mất không lâu. Sâu thẳm trong đáy mắt 'hắn' có ánh sáng lấp lóe, không rõ đang suy tính điều gì.
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền của truyen.free.