(Đã dịch) Thần Tích - Chương 16: Cơ duyên
Lý Nguyên Thiên nghe thấy giọng nói quen thuộc nhưng lạnh lùng vang lên sau lưng, tinh thần vốn căng như dây đàn của hắn lập tức thả lỏng đáng kể. Nhịp tim dần chậm lại, hơi thở cũng đều đặn hơn. Lý Nguyên Thiên bình tĩnh quay người, đối mặt với nữ tử tuyệt sắc, nhan sắc tựa thiên tiên giáng trần.
"Cô nương, lần sau nếu đến, người có thể báo trước cho ta một tiếng được không? Đâu cần phải dùng kiểu xuất hiện đáng sợ như vậy chứ? Nếu không, ta e rằng chưa chết vì Hắc Hồn Ma Huyết độc đã chết vì đau tim rồi." Hắn chậm rãi nói.
Đối diện với nữ tử, Lý Nguyên Thiên nhận ra mình không còn quá e sợ như trước. Không phải vì nhan sắc của nàng, cũng không phải nàng không nguy hiểm. Ngược lại, nàng quá mức đáng sợ. Mạng sống của Lý Nguyên Thiên hoàn toàn nằm trong tay nàng. Không, chỉ cần nàng khẽ động ngón tay, hắn đã có thể sống không bằng chết. Thậm chí, không cần dùng đến Hắc Hồn Ma Huyết độc, chỉ bằng tu vi và thực lực khủng bố đến khó bề hình dung của nàng, muốn trấn sát hắn dễ như bóp chết một con kiến.
Nếu đã như vậy, Lý Nguyên Thiên còn có gì phải sợ hãi nàng nữa? Dù sao, mọi chuyện cũng chẳng thể tồi tệ hơn được.
Tất nhiên, Lý Nguyên Thiên không e ngại nàng, nhưng không có nghĩa là hắn không kính trọng đối phương. Mọi sự tôn trọng vẫn cần được thể hiện đầy đủ.
Hắn không e sợ đối phương, đó là bởi vì hắn tỉnh táo, đã làm rõ vị trí của bản thân. Nhưng nếu vì thế mà hắn không kiêng kỵ gì rồi làm càn, vậy thì hắn chính là kẻ ngu xuẩn nhất thiên hạ.
Tỉnh táo và ngu xuẩn là hai khái niệm hoàn toàn khác biệt.
Hiểu rõ điều đó, Lý Nguyên Thiên mới nhẹ nhõm nói đùa với nữ tử váy đen như vậy.
Có điều, nữ tử này dường như không hề bận tâm đến lời nói đùa của hắn. Nàng cau mày, lộ vẻ suy tư, khó hiểu hỏi: "Đau tim? Ngươi đường đường là tu sĩ lĩnh vực Siêu Phàm tầng thứ bảy, sao lại có thể đau tim đến chết? Cho dù có moi toàn bộ tim gan của ngươi ra, ngươi cũng không chết được, nói gì đến chỉ là đau tim?"
Sau đó, biểu cảm của nàng trở nên ngưng trọng, ánh mắt nghiêm nghị. Nàng trầm giọng nói: "Hay là, trên cơ thể ngươi có ẩn tật? Hoặc độc mãn tính không thể chữa khỏi?"
Nếu sự thật là vậy, điều đó thật sự nghiêm trọng. Bởi vì, nó có thể ảnh hưởng rất lớn đến bố cục của tiểu thư nhà nàng.
Thấy nàng nghiêm túc như vậy, Lý Nguyên Thiên mất hết hứng nói đùa. Hắn buồn bã đáp: "Cô nương hiểu lầm. Ta không có ẩn tật gì trong người, càng không có độc mãn tính gì trên thân. Đúng vậy. Trừ Hắc Hồn Ma Huyết độc của cô nương và công tử ra."
"Thật sao?" N�� tử váy đen hồ nghi hỏi.
"Là sự thật." Lý Nguyên Thiên quả quyết nói. Thế rồi, hắn cảm thấy không thể tiếp tục lôi thôi ở chủ đề vô vị này nữa, liền đánh trống lảng: "Hôm nay, cô nương tới đây, không biết công tử có gì phân phó cho ta?"
Nhắc đến chuyện của tiểu thư, sắc mặt vốn vô cảm của tuyệt sắc mỹ nhân lại trở nên nghiêm nghị hơn vài phần. Nàng lên tiếng: "Chủ thượng nói, chuyện hôm nay ngươi xử lý tương đối tốt. Chủ thượng đối với ngươi có lời khen ngợi."
Lý Nguyên Thiên khẽ giật mình. Nói như vậy, việc hắn gặp thiếu niên ngày hôm nay, cả hai người này đều hoàn toàn nhìn thấy. Tuy nhiên, hắn lại không hề phát giác.
Ấy vậy, giật mình xong, Lý Nguyên Thiên lại thấy việc này dường như vô cùng bình thường. Khoảng cách về tu vi và thực lực giữa hai bên quá xa, hắn bị giám sát mà không phát hiện cũng chẳng có gì lạ.
Lý Nguyên Thiên lúc này mới cẩn thận đáp: "Đa tạ công tử khen ngợi. Mong cô nương chuyển lời cho công tử, nhiệm vụ công tử giao cho ta, ta nhất định sẽ hoàn thành bằng mọi giá. Công tử cứ việc yên tâm chờ đợi tin tức tốt là được."
Nữ tử xinh đẹp khẽ gật đầu, hài lòng với thái độ của hắn. Mặc kệ trong lòng hắn nghĩ gì, trước hết hắn phải biết nghe lời đã. Còn về những chuyện cụ thể sau đó, chẳng phải đã có nàng ở đây giám sát hay sao?
Nguyên bản, nữ tử xinh đẹp còn phân vân, có nên cảnh cáo kẻ này một lần, để tránh cho hắn quên mất ai là người nắm giữ cuộc chơi; nhưng giờ, nàng cảm thấy việc này đã không cần thiết.
"Lời của ngươi, ta sẽ chuyển cáo cho chủ thượng." Nữ tử xinh đẹp vô cảm trả lời: "Tuy nhiên, ngươi cũng đừng quên, chúng ta vẫn luôn nhìn ngươi chằm chằm. Từng cử động, từng hành vi, từng lời nói, thậm chí là biểu cảm của ngươi đều không thoát khỏi ánh mắt của chúng ta. Nếu như ngươi có ý phản bội hoặc năng lực làm việc không đủ, vậy kết cục của ngươi... tuyệt đối sẽ rất thê thảm."
Lý Nguyên Thiên cúi sâu đầu, cung kính nói: "Ta tất nhiên ghi nhớ, công tử và cô nương cứ yên tâm. Mạng của ta còn nằm trong tay hai người, ta so với cô nương và công tử đều phải gấp gáp hơn."
Nữ tử lại lên tiếng: "Mặt khác, công tử có căn dặn, trong thời gian ngắn sắp tới, mục tiêu sẽ có kẻ thù tìm tới cửa. Tính cách của mục tiêu ngươi hẳn phải rõ ràng. Hắn là kẻ đa nghi; mặc dù nhớ ơn nhưng cũng đồng thời là người dứt khoát, không muốn dây dưa không cần thiết. Ngươi xem đó mà làm."
"Ta rõ ràng." Lý Nguyên Thiên đáp: "Đa tạ công tử nhắc nhở."
Lời của nữ tử đích thực có trợ giúp cho hắn. Hắn tự nhiên biết, thiếu niên là người dứt khoát, không muốn cùng người xa lạ nhiễm nhân quả. Nếu như mấy ngày này hắn không tìm ra cách xử lý thỏa đáng, hắn rất có thể sẽ đánh mất cơ hội tiếp cận đối phương.
Lúc này, việc có kẻ thù tìm tới thiếu niên gây rắc rối là một cơ hội tuyệt vời để buộc hắn và đối phương lại gần nhau. Tất nhiên, quá trình xử lý phải cẩn thận vì thiếu niên tính đa nghi. Làm không khéo, Lý Nguyên Thiên thậm chí còn có thể gây phản tác dụng, biến hắn và thiếu niên trở mặt thành thù.
Cụ thể nên thực hiện như thế nào, hắn còn chưa nắm chắc. Có quá ít thông tin để Lý Nguyên Thiên có thể đưa ra một kế hoạch chi tiết. Hắn còn cần xác nhận thêm tình báo về cả thiếu niên lẫn kẻ thù của hắn, bao gồm cả quá trình kết nhân quả giữa hai bên.
"Cuối cùng..." Nữ tử nói, âm thanh vẫn lạnh như băng: "Công tử nói tu vi của ngươi quá thấp. Trong khoảng thời gian này, ngươi hãy cố gắng hết sức nâng cao tu vi lên, nếu không, e là sau này ngươi sẽ không theo kịp."
Nghe vậy, Lý Nguyên Thiên sững sờ mất một lúc. Sau đó, hắn cười khổ, nói: "Cái này... ta chỉ có thể nói, ta sẽ tận lực."
Mười ba tuổi, tu vi Siêu Phàm đạt đến tầng thứ bảy, trong mắt Lý Nguyên Thiên, tư chất tu luyện của hắn đã là rất mạnh, so với tuyệt đại đa số thiên tài được ca ngợi lên tận trời cao ngoài kia còn phải mạnh hơn nhiều. Không nói đâu xa, ngay cả Tôn gia, một gia tộc khổng lồ và hùng mạnh như thế, theo hắn biết, không có một thiên tài nào có tốc độ tu luyện có thể sánh ngang với hắn.
Ấy vậy mà, trong mắt 'nam tử' tuấn mỹ kia cùng nữ tử xinh đẹp tuyệt thế này, tốc độ tu luyện của hắn vẫn còn bị chê bai.
Thế nhưng, hắn còn có thể làm sao? Chuyện này, hắn muốn nhanh cũng không được. Vấn đề này không phải do hắn muốn là có thể quyết định.
Tựa như nhìn ra sự khó xử của hắn, nữ tử váy đen trầm mặc chốc lát, tựa như đang cân nhắc điều gì đó, cuối cùng nói: "Ngoài huyện thành Linh Vệ ba ngàn cây số về hướng Đông Bắc, đêm nay, mười một giờ, có cơ duyên có lẽ có thể trợ giúp ngươi một chút."
"Ba ngàn cây số ngoài thành Linh Vệ hướng Đông Bắc? Mười một giờ? Cơ duyên?" Lý Nguyên Thiên lẩm bẩm, lặp lại những từ khóa chính.
Tuy nhiên, không có ai đáp lại hắn. Khi hắn nhìn lại thì phát hiện, hình ảnh của nữ tử váy đen đã hư hóa rồi biến mất một cách vô thanh vô tức, không gây nên bất kỳ tiếng động nào. Thậm chí, ngay cả một chút sóng linh lực khuếch tán cũng không có. Hoàn cảnh xung quanh hắn cũng quay trở lại góc sân nhỏ trước gian nhà quen thuộc.
"Cứ thế là đi?" Lý Nguyên Thiên nói, hơi có giọng phàn nàn: "Lại nói, cô nương vẫn chưa hề cho ta biết tên đâu. Sau này ta chủ yếu là liên lạc với cô nương, ta không thể suốt ngày xưng ngươi là cô nương đi?"
Đúng lúc này, có một giọng nói nhẹ, cực nhỏ, từ trong không gian bay tới, truyền thẳng vào lỗ tai hắn: "Tên của ta? Ngươi không cần biết. Xưng hô như thế nào không quan trọng, cứ giữ như trước là được."
Lý Nguyên Thiên nghe vậy thì khẽ rùng mình. Đối phương thế mà vẫn còn nghe được?
Hắn cảnh giác nhìn bốn phía, có chút bồn chồn bất an. Nữ tử này sẽ không vì lời nói đó của hắn mà sinh lòng bất mãn, muốn sử dụng Hắc Hồn Ma Huyết độc tra tấn hắn đi? Ai biết được nàng nghĩ gì trong đầu.
May mắn, sau khi thấp thỏm đợi năm phút đồng hồ vẫn không có gì lạ thường xảy ra, Lý Nguyên Thiên bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm. Đồng thời, thân thể hắn cũng buông lỏng cứ như vừa trút xuống gánh nặng triệu tấn.
Dẫu lý trí nói cho hắn, hắn không cần thiết phải quá mức e ngại nữ tử váy đen, tuy nhiên, thân thể hắn lại rất thành thật. Không còn cách nào khác, cảnh giới của đối phương quá cao, cao hơn hắn quá nhiều. Đây là phản ứng bản năng của cơ thể trước mối nguy hiểm có thể hủy diệt hắn bất cứ lúc nào.
Bình phục lại tâm tình, Lý Nguyên Thiên bắt đầu suy nghĩ về điều mà nữ tử nói.
Phía Đông Bắc huyện thành Linh Vệ, bên ngoài ba ngàn cây số, có cơ duyên có thể trợ giúp hắn mạnh lên vào mười một giờ đêm nay?
Có thể tin được lời nói của đối phương không?
Bản năng nói cho Lý Nguyên Thiên biết, nữ tử váy đen này không lừa hắn.
Lý trí cũng nói cho hắn rằng, nữ tử này không có lý do để lừa hắn. Nàng mạnh hơn hắn quá nhiều. Hơn nữa, chính sinh mạng và cuộc sống của hắn đang bị nàng và 'nam tử' tuấn mỹ kia nắm trong tay. Đối phương không có lý do để lừa hắn.
"Hơn nữa, từ cách đối phương đầu tư tài nguyên cho ta cho thấy, giá trị của ta trong mắt bọn hắn không phải là không có. Hẳn là, hai người này sẽ không muốn phí công vô ích mất đi quân cờ có giá trị như vậy."
Và quan trọng nhất, bản thân hắn đối với sức mạnh có khao khát mạnh lên nhất định. Trước đây, khao khát này có lẽ không lớn như vậy; nhưng kể từ khi gặp phải 'nam tử' tuấn mỹ cùng nữ tử váy đen, khao khát này trong hắn đang mỗi lúc một mãnh liệt hơn.
"Cho nên, chuyện cơ duyên là có thể tin, chuyến này cũng có thể thử đi một lần." Lý Nguyên Thiên tự nhủ.
Đã đưa ra quyết định, ánh mắt của hắn dần trở nên quyết liệt.
Thế rồi, Lý Nguyên Thiên không khỏi hướng ánh mắt về nơi sâu của Tôn phủ, trong lòng thầm suy nghĩ: "Kể từ thời điểm nữ tử váy đen này tới rồi đi, các cung phụng của Tôn phủ hoàn toàn không có một chút nào phát giác. Thậm chí, trận pháp bảo hộ, bẫy rập cho đến các lá phù cảm ứng đều không để lộ ra bất cứ động tĩnh gì."
Điều này khiến hắn thật sự cảm nhận được sự hùng mạnh của đối phương. Cảnh giới của nữ tử áo đen này đã xa xa siêu việt lĩnh vực Thiên Hồn, vượt quá quá nhiều. Về phần cụ thể là bao nhiêu, vậy thì hắn không thể nói rõ chính xác rồi. Tu vi của hắn còn quá thấp.
Đây là lý do vì sao mà Lý Nguyên Thiên thật sâu chấn kinh và kiêng kỵ nữ tử váy đen cùng 'nam tử' tuấn mỹ.
Đó cũng là lý do vì sao mà khi hắn bị hai người này bắt lại rồi khống chế, hắn không hướng về Tôn gia xin sự giúp đỡ. Không phải là hắn không tin tưởng Tôn Thanh Nhã, không tin tưởng cha mẹ của nàng. Chỉ là, hắn biết rõ hơn ai hết, hai người này khủng bố đến mức nào. Tôn gia không giúp được hắn, ngược lại có thể vì hắn mà nhận lấy tai họa?
Không phải sao?
Ở Tôn gia, một cường giả cảnh giới Thiên Hồn có lẽ không phải là nhân vật gì quá lớn, nhưng một người trẻ tuổi như nàng lại siêu việt cảnh giới Thiên Hồn đến mức xa vời, điều này trong suốt lịch sử Tôn gia chưa từng xảy ra. Lý Nguyên Thiên có thể cảm nhận rõ ràng, nữ tử này không lớn hơn hắn bao nhiêu tuổi.
Vậy mà, nữ tử này chỉ là kẻ đi làm thị nữ cho đối phương.
Còn nữa, lấy tư chất tu luyện vốn có thể đè ép hết thảy thiên tài Tôn gia của hắn, trong mắt của hai người này lại không đạt tiêu chuẩn.
Ấy là còn chưa kể đến không ít pháp khí, đan dược, lá phù, tài nguyên... mà đối phương tiện tay ban cho hắn. Dù cho đặt tại Tôn gia, những tài nguyên này đều có phẩm giai không thấp. Vậy mà đối phương tiện tay ném đi không gì hơn một viên đá nhặt ven đường.
Không ai rõ ràng hơn hắn, hai người này rốt cuộc có bao nhiêu đáng sợ.
Càng tiếp xúc nhiều với hai người, hắn càng cảm thấy may mắn vì ngay từ đầu, hắn không đem chuyện này nói cho Tôn Thanh Nhã.
...
Lý Nguyên Thiên trở lại trong phòng, ngồi tĩnh tọa, chậm rãi tu luyện. Hiện tại còn chưa đến tám giờ tối, thời gian còn quá sớm để rời đi.
Từ trong túi không gian, hắn lấy ra năm khối ��á năng lượng cấp ba, trong suốt, to bằng nắm đấm người lớn nhưng ẩn chứa cỗ năng lượng khổng lồ, tương đương với một ngàn quả bom hiện đại. Cỗ sức mạnh này đã đủ để hủy diệt một thành phố cỡ nhỏ.
Trên tay Lý Nguyên Thiên giờ đây chính là năm khối đá năng lượng như thế.
Đá năng lượng, ấy chính là đơn vị tiền tệ thông dụng giữa các tu sĩ trong thế giới này. Ứng dụng của chúng được sử dụng cực kỳ rộng rãi, từ luyện đan, luyện khí, cung cấp năng lượng thường ngày cho các pháp khí phục vụ sinh hoạt, làm nguồn năng lượng thôi động cho các thiết bị phức tạp, kích hoạt trận pháp, thôi động phù văn cho tới cung cấp năng lượng tinh thuần cho tu sĩ tu luyện như Lý Nguyên Thiên đang làm bây giờ. Gần như mọi mặt, mọi vấn đề của giới tu hành đều xuất hiện đá năng lượng.
Không phải ngẫu nhiên mà đá năng lượng trở thành đồng tiền chung và là đồng tiền mạnh của giới tu hành, được các tu sĩ săn đón nhiệt tình.
Đá năng lượng có phân phẩm cấp bậc. Cấp một là thấp nhất, tiếp đến là cấp hai, cấp ba... mỗi một cấp, năng lượng ẩn chứa bên trong chênh lệch đến một ngàn lần, giá trị cũng tương ứng cách biệt một ngàn lần. Trong truyền thuyết, đá năng lượng có đến cấp chín, thậm chí là siêu cấp đã vượt quá cấp chín.
Lý Nguyên Thiên nhắm mắt, chậm rãi tu luyện. Nguồn năng lượng thuần khiết đến cực điểm từ năm viên đá năng lượng được dẫn dắt ra khỏi nơi cất chứa, hình thành một tia sương mờ kéo dài, hướng về thân thể Lý Nguyên Thiên chảy tới. Đồng thời, theo nhịp hô hấp đều đặn, linh khí tự do trong không gian cũng bị dẫn động, hình thành một vòng xoáy nhỏ trên đầu Lý Nguyên Thiên, hấp dẫn cỗ năng lượng tự nhiên này kéo vào cơ thể hắn.
Những viên đá năng lượng đóng vai trò như chất xúc tác, trợ giúp Lý Nguyên Thiên hấp thu năng lượng từ thế giới bên ngoài nhiều hơn. Chất xúc tác càng nhiều, tốc độ hấp thu năng lượng càng lớn, tăng mãi cho đến điểm bão hòa mới thôi. Điểm bão hòa càng cao, chứng tỏ tư chất tu luyện càng mạnh.
Năm viên đá năng lượng cấp ba chỉ đủ cho Lý Nguyên Thiên hiện tại tu luyện hơn một giờ đồng hồ. Đây còn không phải là điểm bão hòa của hắn, nhưng lại là điểm tối ưu theo tỷ suất thu về trên bỏ ra.
Cho tới khi năm viên đá cạn kiệt năng lượng, hóa thành cát bụi, tan biến trong không khí, thời gian đã là hơn chín giờ tối.
"Thời điểm chênh lệch không nhiều. Còn gần hai giờ đồng hồ, là lúc nên đi." Lý Nguyên Thiên nói khẽ.
Từ trong túi không gian, hắn lấy ra một bộ quần áo đi đêm mặc lên người, sau đó lại lấy ra một chiếc mặt nạ quỷ đen xì, dữ tợn đeo lên mặt. Cả hai đều không phải là phàm vật. Chúng là di sản pháp khí mà mẹ hắn để lại cho hắn trước khi qua đời.
Tiếp tục lấy ra một lá phù ẩn thân, che giấu khí tức, món đồ mà 'nam tử' tuấn mỹ ban cho hắn trước đây không lâu, đeo lên nhẫn trữ vật che giấu tu vi, Lý Nguyên Thiên lúc này mới yên tâm rời khỏi căn nhà nhỏ, lặng lẽ đi ra Tôn phủ, từ cổng Bắc của huyện thành Linh Vệ rời khỏi thành.
Từ đầu đến cuối, không có một ai phát giác ra điều bất thường.
Toàn bộ nội dung bản chuyển ngữ này thuộc về quyền sở hữu của truyen.free, nghiêm cấm mọi hình thức sao chép.