Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Tích - Chương 17: Thung lũng Minh Quỷ

Sau khi bí mật rời khỏi huyện thành Linh Vệ, Lý Nguyên Thiên nhanh chóng men theo con đường chính về phía Bắc. Hắn không ngự không phi hành. Mặc dù, các tu sĩ tu luyện đến lĩnh vực Siêu Phàm đều có thể làm vậy, nhưng việc bay lượn giữa trời quá mức phô trương, rất dễ thu hút sự chú ý. Đặc biệt là khi vừa rời khỏi thành, càng không nên làm vậy.

Tại Thiên Vũ Đế triều, những con đường chính nối liền các huyện và các vùng quan trọng được gọi là Huyện lộ. Huyện lộ rất rộng lớn, bề ngang tới ba mươi mét, chia thành sáu làn riêng biệt chạy song song. Các Huyện lộ được xây dựng thẳng tắp, gặp núi thì đào xuyên, gặp sông thì bắc cầu, hiếm khi uốn lượn quanh co, chỉ điều chỉnh khi thực sự không thể tránh khỏi. Bề mặt Huyện lộ được trải phẳng lì, nén chặt và rải một lớp đá mạt nhỏ mịn dày chừng năm phân, giúp mặt đường đạt độ phẳng tối đa, không ứ đọng nước mưa, tạo điều kiện thuận lợi nhất cho mọi phương tiện giao thông.

Thiên Vũ Đế triều đầu tư lớn đến vậy cho những con đường, dù chỉ là Huyện lộ, là bởi vì nhu cầu vận tải hàng hóa, giao lưu và trao đổi trên thế giới này rất lớn.

Không giống như các tiểu thuyết tu tiên thường mô tả rằng tu sĩ khi tu hành chỉ cần ngồi một chỗ, đả tọa nhập định, hấp thu linh khí trời đất, cảm ngộ thiên địa huyền ảo là cảnh giới tự động tăng vù vù. Cũng không phải giống như hình tượng tiên nhân mà thần thoại thường tô vẽ nhằm phóng đại ước mơ của con người, nơi mà ở đó, tu sĩ tiêu sái ngự kiếm phi hành, mặc áo bào trắng tinh, phấp phới trong gió, đắm mình giữa mây trời, tự do tự tại, vô câu vô thúc, tách biệt khỏi trần thế.

Không, thế giới này hoàn toàn không giống.

Thế giới này 'tục' hơn nhiều.

Mặc dù nói rằng, tu sĩ sau khi thành công Đăng Thiên có thể đạt tới ích cốc, không cần ăn uống hay ngủ nghỉ, chỉ cần đả tọa hấp thu năng lượng tinh hoa từ trời đất để sinh tồn. Tuy nhiên, nếu tu sĩ chỉ dựa vào hấp thu thiên địa linh khí để tu hành, vậy thì biết đến bao giờ mới tích lũy đủ tu vi để đột phá? Định luật bảo toàn năng lượng vẫn đúng trên thế giới này, ít nhất là đối với tu sĩ cảnh giới trung và thấp. Việc tích lũy tu vi nhiều hay ít liên quan trực tiếp đến lượng năng lượng mà tu sĩ hấp thu từ ngoại giới, và quan trọng hơn là khả năng luyện hóa để biến nó thành sức mạnh của bản thân.

Ở đây, không có chuyện ly kỳ như một buổi sáng ngộ đạo mà liên tục phá vỡ hai ba đại cảnh giới. Cho dù cảnh giới về mặt tinh thần hay đạo hạnh bỗng nhiên tăng mạnh, thì tu vi thân thể tuyệt đối không thể tăng nhanh đến như vậy. Cơ thể không kịp thích ứng với sự biến đổi quá nhanh là một lý do. Năng lượng không đủ cung cấp cho tu sĩ đột phá lại là một lý do nữa. Mặt khác, ngay cả khi có đủ năng lượng để đột phá; việc đột phá nhiều cảnh giới trong một buổi sáng đòi hỏi thân thể phải gánh chịu và truyền tải một nguồn năng lượng công suất cực lớn trong thời gian ngắn. Không có thân thể nào có thể chịu đựng được nguồn năng lượng lớn đến như vậy.

Đây chính là ví dụ hoàn hảo cho câu nói 'không bột khó gột nên hồ'. Không có năng lượng, tu sĩ dù tài ba đến mấy cũng không cách nào tu hành. Tu sĩ muốn tinh tiến tu vi, vậy thì cần thời gian dài dằng dặc để hấp thu năng lượng, tích lũy nội tình. Tu sĩ hấp thu năng lượng càng nhanh, tích lũy nội tình càng sớm, điều đó có nghĩa là tu sĩ sẽ có thêm thời gian chuẩn bị đột phá, và trước khi thọ nguyên hao cạn, tu sĩ càng có nhiều cơ hội đạt tới cảnh giới cao hơn.

Đối với tu sĩ thông thường, thay vì chỉ hấp thu thiên địa linh khí, luyện hóa thành năng lượng thể nội để tích lũy tu vi, chẳng phải sẽ nhanh và hiệu quả hơn nhiều nếu tận dụng triệt để tất cả những nguồn tài nguyên khác từ tự nhiên hay sao? Thịt Linh thú, Linh quả, Linh tửu, Linh trà, Linh dược, đá năng lượng, đan dược... thứ nào mà không ẩn chứa nguồn năng lượng khổng lồ cơ chứ?

Tại thế giới này, tuyệt đại đa số tu sĩ đều có một núi tài nguyên chống lưng.

Lý Nguyên Thiên cũng không ngoại lệ. Nếu như hắn không có tài nguyên cha mẹ để lại, không được Tôn gia phụ cấp một lượng đá năng lượng không nhỏ, hắn đã không thể đạt tới lĩnh vực Siêu Phàm tầng thứ bảy ở tuổi mười ba như ngày hôm nay.

Đây cũng là lý do vì sao một gia tộc tu hành lớn như Tôn gia lại có nhiều sản nghiệp đến thế. Không chỉ Tôn gia, tất cả các Thế gia, Vương triều, Tông môn, thậm chí là Hoàng triều, Thánh địa cho đến Đế triều đều sở hữu vô số cửa hàng buôn bán, nông trại chăn nuôi hung thú và vườn trồng Linh quả. Họ không hề giống như thần thoại cổ đại mô tả là thế ngoại đào nguyên, tách biệt phàm tr���n. Trái lại, các thế lực càng lớn, họ lại càng 'tục'. Bởi vì, tất cả đều cần tài nguyên để tu hành. Khi vô số thế lực mở ra vô số sản nghiệp đan xen như vậy, thương mại, giao dịch tự nhiên phát triển mạnh mẽ. Kéo theo đó là nhu cầu vận chuyển hàng hóa, tài nguyên tăng vọt. Đó cũng là lý do vì sao Thiên Vũ Đế triều, một trong những quốc gia hùng mạnh bậc nhất đại lục Hồng Giao, lại chú trọng phát triển đường xá đến như vậy.

Tất cả đều là nhu cầu tự nhiên.

...

Thôi không bàn về xu thế phát triển của thế giới này nữa, hãy quay trở lại với Lý Nguyên Thiên. Hắn đang phi nước đại trên Huyện lộ. Mỗi bước chân phóng ra, thân hình hắn lao đi như một viên đạn pháo, bay xa gần ba cây số trước khi chạm đất lần nữa. Tốc độ của hắn hiện tại còn nhanh hơn cả một chiếc máy bay phản lực tăng tốc tối đa. Tại nơi hắn lướt qua, gió mạnh lật tung cây cối nhỏ ven đường, và chỉ có tầng Cương Khí mạnh mẽ bao quanh Lý Nguyên Thiên áp chế lại mới không khiến những luồng khí bạo kích phá hủy mọi vật xung quanh nơi hắn lướt qua.

Ch��a đầy mười lăm phút, Lý Nguyên Thiên đã cách xa huyện thành Linh Vệ xấp xỉ một ngàn cây số. Tại đây, hắn bất chợt rẽ sang một đường mòn nhỏ ven dốc núi đi về hướng đông. Mặc cho địa hình thay đổi, trở nên khúc khuỷu, nhấp nhô với những khối đá lớn lăn xuống từ trên núi chưa kịp dọn dẹp và những hố ổ gà sâu đến nửa bắp chân người, tốc độ của Lý Nguyên Thiên vẫn không hề giảm chút nào. Đôi chân hắn đâu phải bánh xe vận tải, không cần nhiều yêu cầu phức tạp đến vậy.

Lại di chuyển về phía Đông thêm một ngàn cây số nữa, Lý Nguyên Thiên dừng lại. Ánh mắt hắn nhìn về phương Bắc.

Nữ tử áo đen nói, vị trí cơ duyên nằm ở hướng Đông Bắc huyện thành Linh Vệ, cách khoảng ba ngàn cây số.

"Tọa độ này... có lẽ ở đâu đó bên trong thung lũng Minh Quỷ." Lý Nguyên Thiên âm thầm tính toán.

Thung lũng Minh Quỷ cũng nằm trong địa bàn của huyện Linh Vệ. Chỉ có điều, nơi đây cách hơn một ngàn cây số, nằm sâu trong rừng già núi non. Tại chỗ này, hung thú lan tràn, côn trùng, rắn độc có ở khắp mọi nơi, khí độc đâu đâu cũng có. Chẳng những thế, không biết vì lý do gì, thung lũng Minh Quỷ luôn luôn âm u, luôn tràn ngập một loại minh khí âm tà đến cực điểm. Người thường nếu tiếp xúc mà không được cứu chữa kịp thời, tinh thần sẽ tổn hại, thân thể suy kiệt, từ đó suy yếu dần cho đến khi qua đời không đầy ba năm sau. Ngay cả tu sĩ cảnh giới Luyện Huyết, nếu không chuẩn bị kỹ mà chạm phải thứ minh khí này cũng gặp phiền phức không nhỏ.

Cho nên, huyện Linh Vệ không chủ trương khai thác khu rừng núi già này. Quá nguy hiểm, lại quá tốn kém. So sánh ra, lợi ích thu về không bõ công đầu tư. Kể từ đó, thung lũng Minh Quỷ cùng khu rừng núi xung quanh bị bỏ mặc, hoang phế không ai ngó ngàng đến. Chỉ có một số tu sĩ mạo hiểm làm nghề thợ săn thỉnh thoảng sẽ xuất hiện ngoài vùng rìa để săn giết hung thú, hoặc đi tìm một vài công tử, tiểu thư gia tộc không nghe lời cảnh báo, tự mình liều lĩnh xông vào khu vực cấm.

Lý Nguyên Thiên tổng hợp lại những tin tức mà hắn nghe về thung lũng Minh Quỷ. Trước khi cùng Tôn Thanh Nhã đi tới huyện Linh Vệ, hắn tự nhiên đã tìm hiểu qua hoàn cảnh địa phương, và Thung lũng Minh Quỷ trong đó khá nổi tiếng.

"Nhưng mà, với cảnh giới của ta, thung lũng Minh Quỷ hẳn không thể gây khó dễ được cho ta mới phải. Nếu không, huyện Linh Vệ cũng không thể xây dựng ngay bên ngoài nó, cách hơn một ngàn cây số mà có thể yên ổn phát triển." Lý Nguyên Thiên khẽ nói.

Hắn hơi khom mình, hai bàn chân tụ lực đột ngột bộc phát. Mặt đất dưới chân nổ tung, đất đá văng tung tóe. Thân hình Lý Nguyên Thiên bay vút lên cao hơn năm ngàn mét, vượt qua một đỉnh núi rồi đáp xuống ngọn một cây cổ thụ to lớn. Đứng tại đây, ánh mắt hắn trông về phương xa, cảm giác bao quát sơn hà, thu hết thảy vào tầm mắt. Tầm mắt hắn liên tục vượt qua mấy dãy núi đồ sộ, cuối cùng dừng lại tại một mảng màu tối đen, thâm trầm như một con mãng xà khổng lồ nằm dài trong bóng đêm, nặng nề, khủng bố, chờ đợi con mồi xuất hiện.

"Từ đây, đi thêm gần hai ngàn cây số về hướng Đông Bắc nữa hẳn là tới."

Lý Nguyên Thiên không nói thêm lời nào. Hắn tung người lên, thân thể nhẹ như một con chim én, lướt mình qua những tán cây cổ thụ cao hàng trăm mét. Lúc này, tốc độ của hắn đã nhanh hơn gấp đôi so với lúc chạy trên Huyện lộ, tiệm cận bảy, tám lần tốc độ âm thanh. Nếu như lúc chạy trên Huyện lộ, hắn chỉ sử dụng thực lực của tu sĩ Luyện Huyết cảnh hậu kỳ, vậy thì lúc này, hắn mới thực sự vận dụng thực lực của tu sĩ Siêu Phàm cảnh giới.

...

Mười giờ, Lý Nguyên Thiên rốt cuộc đến cách thung lũng Minh Quỷ năm cây số. Nơi này tối đen như mực. Ngay cả sao trời và ánh trăng dường như cũng bị âm khí che khuất. Bầu không khí trầm thấp, tĩnh lặng đến cực điểm, mang lại cho người ta cảm giác e ngại từ sâu thẳm bản năng.

Lý Nguyên Thiên thả chậm lại tốc độ, thận trọng tiến lên. Từ khu vực này trở đi, minh khí đã bắt đầu dày đặc hơn.

"Loại khí này có điểm tương đồng với âm tà khí phát ra từ tử thi thối rữa." Hắn âm thầm cân nhắc: "Nhưng mà, có thể tạo ra lượng âm tà khí lớn đến vậy, bên trong thung lũng Minh Quỷ phải chôn biết bao nhiêu thi thể? Hay nói cách khác, những thi thể bên trong mạnh đến cỡ nào?" Lý Nguyên Thiên không dám ước đoán. Tuy nhiên, hắn có thể khẳng định, nếu lượng âm tà khí khổng lồ này không phải do số lượng lớn xác chết chồng chất gây ra, thì chủ nhân của những xác chết giấu trong thung lũng nhất định mạnh hơn hắn hiện tại. Dù vậy, nói đi cũng phải nói lại, âm tà khí tại đây không đáng sợ như người ta đồn đoán. Có lẽ, đối với phàm nhân, âm tà khí này có thể gây nguy hiểm, nhưng đối với tu sĩ thì lại không đến nỗi khiến tu sĩ lâm vào cảnh bó tay, dù đó chỉ là tu sĩ Luyện Huyết cảnh yếu nhất đi chăng nữa.

Quanh thân Lý Nguyên Thiên lúc này xuất hiện một vầng ánh sáng mờ, rất mỏng, gần như ôm sát lấy thân thể. Cương khí bao quanh thân hắn tự động hiện ra, che chắn mọi tổn thương từ bên ngoài. Một trăm cây số không tính là gì đối với Lý Nguyên Thiên. Hắn tiến vào thung lũng Minh Quỷ rồi cũng không dừng lại, một mạch đi thẳng vào nơi sâu nhất. Đáng ngạc nhiên là, theo suốt đường đi, hắn không gặp bất cứ hung thú, độc trùng nào phát động tấn công. Thậm chí, hắn còn không gặp phải mê quỷ trận, âm binh hay những vật 'bẩn' đặc trưng của nơi âm tà khí tụ tập. Có thể nói, hắn đi một mạch hoàn toàn dễ dàng, rất thông suốt, không gặp bất cứ trắc trở nào.

"Đây rốt cuộc là thế nào?" Lý Nguyên Thiên cau mày thì thầm. Hắn chẳng những không vui mà còn cảnh giác hơn. Không thể có chuyện, một vùng rừng sâu núi thẳm bị liệt vào danh sách khu vực cấm kỵ lại an bình đến như vậy. Chuyện này quá đỗi kỳ lạ.

Đúng lúc này, trên đầu Lý Nguyên Thiên có mấy luồng khí tức hùng mạnh lướt nhanh qua, tốc độ đã vượt gấp mấy lần tốc độ âm thanh. Phía sau mỗi luồng khí tức này là một vệt ánh sáng kéo dài hàng cây số, cực kỳ sặc sỡ và lóa mắt, nổi bật lạ thường trong đêm tối tĩnh mịch.

Lý Nguyên Thiên đưa mắt nhìn lên. Vừa lúc, đối phương dường như phát hiện ra hắn, liền đưa mắt nhìn xuống.

Bốn mắt nhìn nhau.

Không gian thoáng chốc tĩnh lặng.

Đó là một nữ tử rất trẻ, cũng rất đẹp, dung nhan khiến hoa nhường nguyệt thẹn, làm lu mờ bầu không khí u tối trong thung lũng.

Nàng đẹp một cách trang nhã, ôn uyển, cực kỳ nổi bật trong bộ váy xanh nhạt hài hòa và giản dị.

"A? Không nghĩ tới phía dưới này lại có người." Nữ tử bật thốt, thanh âm êm tai, dễ nghe như chim hoàng anh hót.

Bản biên tập này thuộc về truyen.free, xin trân trọng mọi quyền sở hữu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free