(Đã dịch) Thần Tích - Chương 9: Xuất hiện
Những tia nắng đầu tiên trong ngày xuyên qua ô cửa sổ vốn mở suốt đêm, chiếu rọi gian phòng, khiến Lý Nguyên Thiên thoát khỏi dòng suy nghĩ. Hắn không khỏi thở dài: "Bất tri bất giác lại là một đêm trôi qua."
Đêm đó, Lý Nguyên Thiên thậm chí đã bỏ qua việc tu luyện thường ngày, cũng không ngủ nghỉ. Hắn khẽ lắc đầu, gạt bỏ những dòng suy nghĩ rối bời từ tối hôm trước, rồi đứng lên chỉnh trang lại bản thân và chuẩn bị bữa sáng. Bản thân là một tu sĩ lĩnh vực Siêu Phàm, cho dù không ăn, không ngủ, không nghỉ ngơi, tinh thần hắn cũng không bị ảnh hưởng đáng kể.
Đúng vậy, Lý Nguyên Thiên đã bước vào lĩnh vực Siêu Phàm.
Mười ba tuổi, đã bước vào lĩnh vực Siêu Phàm.
Tại huyện Linh Vệ, nếu một người có thể Đăng Thiên, bước vào lĩnh vực Siêu Phàm ở tuổi một trăm, thì tư chất tu luyện của kẻ đó được xem là trung giai. Nếu một tu sĩ thành công Đăng Thiên, đột phá giới hạn của Luyện Huyết cảnh ở tuổi năm mươi, tư chất đó được gọi là thượng giai. Còn như hai vị thiên kiêu của Khương gia là Khương Minh Lâm và Khương Minh Nguyệt, thành công Đăng Thiên trước tuổi ba mươi, đó chính là tư chất tu luyện cực giai, cả trăm năm huyện Linh Vệ mới xuất hiện một người.
Việc bước vào cảnh giới Siêu Phàm ở tuổi mười ba, huyện Linh Vệ chưa từng có bất kỳ ghi chép nào như vậy, ngay cả một trường hợp tương tự cũng không hề có. Đối với mảnh đất này mà nói, đây là một tư chất kinh khủng, nằm ngoài sức tưởng tượng của họ.
Sở dĩ Lý Nguyên Thiên có thể đạt được tốc độ tu luyện kinh khủng như thế, là nhờ một phần không nhỏ vào thể chất đặc thù mà đến cả cha hắn cũng không nhìn ra.
Tất nhiên, số người biết Lý Nguyên Thiên đã thành công Đăng Thiên, bước vào lĩnh vực Siêu Phàm, không nhiều, chỉ đếm trên đầu ngón tay. Bao gồm tên nam tử tuấn mỹ đến cực điểm kia, nữ tử xinh đẹp khuynh quốc khuynh thành đang hậu hạ bên cạnh hắn, Tam tiểu thư Tôn Thanh Nhã cùng cha mẹ của nàng và Ngọc Lan, tổng cộng có sáu người.
Hai người đầu tiên biết được điều này là nhờ thủ đoạn thông thiên của bọn họ. Khi đứng trước mặt bọn họ, Lý Nguyên Thiên luôn có cảm giác toàn thân bị nhìn thấu, không chút che đậy, không một bí mật, cực kỳ khó chịu và mất tự nhiên.
Mà bốn người sau biết được là bởi vì Lý Nguyên Thiên chủ động tiết lộ.
Trước đây, mẹ hắn và mẹ Tôn Thanh Nhã vô cùng thân thiết, đạt đến mức độ khuê mật, không có gì giấu giếm nhau. Cha hắn và cha Tôn Thanh Nhã cũng có giao tình sâu đậm. Dù mối quan hệ của hai người không thể thân thiết như hai nữ tử, nhưng quả thực cũng chẳng kém cạnh. Chẳng phải ngẫu nhiên mà ba người Lý Nguyên Thiên, Tôn Thanh Nhã và Ngọc Lan lại lớn lên cùng nhau từ bé, có mối quan hệ thân thiết đến vậy.
Trước khi lâm chung, mẹ hắn đã từng nói rằng cha mẹ Tôn Thanh Nhã là người đáng tin cậy. Hắn còn nghe nói rằng, khi người của Tôn gia truy đuổi tới, cha hắn đã giao phó hắn cho cha mẹ Tôn Thanh Nhã như lời trăn trối cuối cùng. Thậm chí, Lý Nguyên Thiên còn ngờ rằng cha mẹ Tôn Thanh Nhã đã biết ít nhiều về thể chất tương đối đặc thù của mình.
Cho nên, hắn chủ động tiết lộ sự thật rằng hắn đã bước chân vào lĩnh vực Siêu Phàm. Chỉ là, hắn không phải cha mẹ mình, hắn không thể hoàn toàn tin tưởng gia đình Tôn Thanh Nhã mà không giữ lại chút gì. Hắn vẫn giữ lại một chút bí mật cho riêng mình. Tỷ như... gia đình ba người Tôn Thanh Nhã chỉ nghĩ rằng hắn mới thành công Đăng Thiên không lâu, mà không biết rằng hắn đã tiến rất xa trong lĩnh vực Siêu Phàm.
Khoảng cách tới thời điểm đột phá cảnh giới tiếp theo đã không còn xa.
...
Lý Nguyên Thiên vội vàng ăn xong bữa sáng. Khi bước vào lĩnh vực Siêu Phàm, tu sĩ đã không còn cần ăn uống, hoàn toàn có thể dựa vào hấp thu thiên địa linh khí hoặc năng lượng tinh thuần trong linh thạch để duy trì sự sống. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa việc ăn uống là vô nghĩa.
Thịt Linh thú, Linh quả, Linh trà, Linh tửu, Linh mễ... những món ăn đặc thù chứa nguồn năng lượng khổng lồ như thế có thể giúp tu sĩ tiết kiệm rất nhiều thời gian hấp thu và luyện hóa năng lượng từ môi trường. Cho nên, đối với đại đa số tu sĩ có điều kiện, họ vẫn duy trì thói quen ăn uống thường ngày. So với đan dược ẩn chứa đan độc, việc ăn linh quả, thịt linh thú, uống linh trà, linh tửu tự nhiên và thân thiện hơn nhiều.
Đó cũng chính là lý do vì sao tại thế giới siêu phàm như thế này, ngành nông nghiệp chăn nuôi, trồng trọt vẫn phát triển mạnh mẽ như vậy, thậm chí, so với các nghề phổ biến trong giới tu sĩ như Luyện Đan, Luyện Khí,... cũng chẳng hề thua kém.
Lại nói, vì Lý Nguyên Thiên bước vào lĩnh vực Siêu Phàm, nhu cầu tài nguyên tu luyện tăng mạnh. Tôn gia cung ứng tài nguyên đã không còn đủ cho hắn. Bình thường, ngoài việc phải sử dụng một phần di sản cha mẹ để lại, Lý Nguyên Thiên vẫn âm thầm nhận được sự trợ giúp không nhỏ từ cha mẹ Tôn Thanh Nhã. Ngay cả bây giờ, khi đã đến huyện Linh Vệ, Tôn Thanh Nhã vẫn luôn tăng thêm tài nguyên cho hắn.
Quả không sai, nguyên liệu nấu bữa sáng của Lý Nguyên Thiên vẫn luôn là Linh mễ cao cấp và thịt Linh thú có phẩm giai chẳng kém gì tu sĩ lĩnh vực Siêu Phàm.
Hắn một lòng ghi nhớ ơn này của gia đình ba người Tôn Thanh Nhã.
...
Bữa sáng kết thúc trong chưa đầy năm phút. Lý Nguyên Thiên liền rời khỏi Tôn phủ, đi thẳng về phía khu thành Đông. Người trong phủ đều rất ngạc nhiên, vị tiểu cung phụng này có chuyện gì mà vội vã đến vậy.
Lý Nguyên Thiên không hề có ý định giải thích cho bất kỳ ai. Mục tiêu của hắn ngày hôm nay vẫn là quán trà nước ven đường ngay trước cổng thành như hôm qua.
"A. Lại là công tử." Ông chủ quán trà ngạc nhiên khi thấy Lý Nguyên Thiên đi tới.
Là người bán trà nước, tố chất cơ bản chính là khả năng nhớ mặt khách hàng. Huống chi, ngày hôm qua, cậu thiếu niên này ngồi trọn vẹn ba tiếng đồng hồ, ánh mắt chỉ nhìn chằm chằm vào một hướng mà chẳng nói một lời. Bất kỳ ai cũng sẽ để ý điều đó.
Lý Nguyên Thiên cười đáp: "Ông chủ, vẫn là ta. Cho ta một chén trà xanh."
"Tốt. Có ngay. Công tử cứ ngồi đó chờ." Ông chủ qu��n trà cười đáp. Lão cũng không hỏi Lý Nguyên Thiên có chuyện gì mà ngồi bất động lâu đến vậy ở đây. Làm nghề này lâu, lão tự nhiên có cái nhìn tinh tường, chỉ cần nhìn biểu cảm, thần thái là đoán ra ngay, chuyện gì có thể hỏi, chuyện gì không nên đụng tới.
Chờ chừng nửa phút, một bát trà xanh, nước hơi đục, chát xít được mang lên.
"Của công tử đây." Ông chủ quán nước nói. Chần chừ một lát, ông nhìn về phía ba tên nam tử đứng sau Lý Nguyên Thiên, hỏi: "Công tử... vậy còn ba... vị hảo hán này?"
Nhìn bộ dáng nơm nớp lo sợ của ông chủ quán nước, hắn cười, phất tay: "Lão cứ mặc kệ bọn họ."
"A được... được." Nói rồi, ông chủ quán nước vội vàng thối lui như chạy trốn khỏi thứ gì đó đáng sợ lắm. Thậm chí, ngay cả khi đã về bên trong, lão thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn về phía bên này, chính xác là ba người sau lưng Lý Nguyên Thiên, với ánh mắt cảnh giác và hoảng hốt.
Lý Nguyên Thiên thấy vậy cũng không để ý nhiều. Hắn hơi liếc mắt về phía sau, nhìn ba người đàn ông vạm vỡ, biểu cảm lạnh lùng, ánh mắt sắc bén, thầm nghĩ: "Đích thị là đủ dọa người."
Đâu chỉ là dọa người suông. Nếu như biểu cảm của bọn họ chỉ là lạnh tanh, vô cảm thì còn đỡ, nhưng đằng này, từng tên có làn da ngăm đen, bên má còn có vết sẹo to đùng, bạc phếch bởi nắng gió, trông dữ dằn vô cùng. Đối với loại người này, người ta chỉ cần liếc mắt một cái là đã có ngay ấn tượng, chắc chắn không phải hạng người tốt lành gì.
Thế nhưng, ba kẻ này nhìn dữ dằn vậy thôi, bọn họ đích thực là những kẻ vô hại. Hoặc nói chính xác hơn, đối với một tu sĩ chân chính như Lý Nguyên Thiên thì bọn họ quả thực là vô hại, thậm chí đáng yêu như một con mèo con.
Chẳng vì lý do gì khác, chỉ bởi vì bọn họ quá yếu. Tuổi tác của ba tên nam tử này cũng đã ngoài năm mươi, mà tu vi thì khó khăn lắm mới đạt tới Luyện Huyết tầng hai, tầng ba. Thiên phú tu hành của họ thực sự là phế vật.
Ba kẻ này cũng chẳng phải hạng người tốt lành gì. Bình thường, bọn họ làm mấy công việc bắt nạt dân lành, thay các bang phái thu một chút thuế má tại các khu chợ, làm côn đồ hạng bét thực sự. Cũng phải thôi, lấy thực lực của ba kẻ này thì đối tượng bắt nạt cũng chỉ có thể là những phàm nhân chưa từng trải qua luyện huyết. Đổi lại là tu sĩ, dù chỉ là tán tu thông thường, tu vi Luyện Huyết cảnh tầng ba, tầng bốn cũng đủ sức đánh cho ba tên này khóc cha gọi mẹ rồi.
Mặc kệ là thế nào đi nữa, Lý Nguyên Thiên đã phải hao phí không ít công sức mới tìm được ba tên này, có bề ngoài đủ hung ác nhưng dễ kiểm soát, thuận tiện cho hắn chỉ huy.
Lý Nguyên Thiên ra lệnh cho bọn họ: "Được rồi, các ngươi sang bên kia chờ đợi. Khi nhận được tín hiệu của ta thì bắt đầu hành động theo kế hoạch."
"Vâng, công tử." Ba tên nam tử hung thần ác sát cung kính cúi đầu nghe theo, biểu hiện chẳng chút nào ăn khớp với vẻ ngoài hung tợn của chúng.
Mà nói về điều này, bọn họ đã rất khổ sở. Lần đầu tiên bọn họ gặp Lý Nguyên Thiên, bọn họ đích thực bộc lộ đúng bản chất hung thần ác sát. Đáng tiếc, bọn họ sau đó bị chỉnh đốn một phen ra trò. Chưa đầy mười phút sau, cả ba tên này biến thành ba chú cún con, nói gì nghe nấy, ngoan ngoãn vô cùng.
Mặt khác, kế hoạch của Lý Nguyên Thiên rất đơn giản. Hắn chỉ cần ba tên nam tử bề ngoài hung thần ác sát này đi gây chuyện với mục tiêu của mình. Hắn chẳng cần ba tên côn đồ này làm được việc gì, càng không hy vọng xa vời rằng bọn họ có thể gây khó dễ cho mục tiêu. Kẻ có thể trở thành mục tiêu chú ý của tên nam tử tuấn mỹ kia há lại là hạng người tầm thường? Có lẽ, thiếu niên này còn phải mạnh hơn cả bản thân hắn.
Lý Nguyên Thiên không nghĩ nhiều nữa. Hắn chẳng qua chỉ cần một cái cớ, một lý do để bắt chuyện làm quen với mục tiêu mà thôi. Sau đó có thể khiến đối phương chú ý đến mức nào, thì còn phải xem bản lĩnh dây dưa của hắn đến đâu.
Lý Nguyên Thiên yên tĩnh chờ đợi. Lần chờ đợi này tiếp tục kéo dài tám tiếng đồng hồ liên tục. Hắn đã gọi tới bốn bát trà xanh. Kết quả, hắn vẫn không chờ được mục tiêu xuất hiện.
Nhìn mặt trời dần biến mất sau những nóc nhà cao vút phía tây, Lý Nguyên Thiên ngán ngẩm ra hiệu cho ba tên côn đồ trở về, nói với bọn họ ngày mai lại đến, kế hoạch vẫn không thay đổi. Nếu bọn họ dám không đến, vậy thì... ha ha...
Nụ cười dữ tợn của Lý Nguyên Thiên dọa cho ba tên côn đồ rùng mình sợ hãi không thôi. Bọn họ liên tục kêu vâng rồi vội vã chạy mất. Chỉ trong mười giây ngắn ngủi, bóng lưng ba tên đã biến mất trong dòng người tấp nập.
Lý Nguyên Thiên lắc đầu cười, đứng dậy trả tiền cho ông chủ quán nước rồi thong dong quay trở lại Tôn phủ.
...
Vừa về tới căn nhà nhỏ, Lý Nguyên Thiên giật mình nhận thấy Tôn Thanh Nhã và Ngọc Lan đã đứng đợi hắn trước cửa từ lúc nào không hay.
Không đợi hắn kịp nói lời nào, Tôn Thanh Nhã đã lên tiếng hỏi trước: "Nguyên Thiên đệ, hôm nay đệ ra ngoài cả ngày sao?"
"Đúng vậy, tiểu thư." Hắn tùy tiện tìm một lý do: "Sắp tới có lẽ phải rời khỏi huyện Linh Vệ một thời gian, ta muốn chuẩn bị một số đồ đạc trước khi xuất phát."
Khi nghe hắn nhắc đến chuyện này, Tôn Thanh Nhã có vẻ áy náy vì đã đẩy hắn đi xa đến vậy. Chỉ là, nàng cũng hết cách rồi. Số người nàng có thể tin tưởng để sử dụng quá ít.
Nàng nói: "Chuyện như thế này, đệ không cần đích thân làm đâu. Lần sau, đệ cứ sai hạ nhân đi làm là được."
"Vâng, đệ đã biết."
Tôn Thanh Nhã nghe vậy mới lộ ra nụ cười hài lòng. Nàng vui vẻ nói: "Nguyên Thiên đệ, ngày hôm nay, ta đã thử liên lạc với hai vị thiên kiêu của Khương gia, hẹn bọn họ tổ chức một bữa tiệc trà vào chiều mai với lý do làm quen các nhân vật tuổi trẻ tài năng. Vừa vặn, bọn họ cũng là từ học viện Sơn Hà trở về, nghe nói còn dẫn theo một vị thiên kiêu của học viện đi cùng. Đã có dịp này, bọn họ tự nhiên không từ chối. Nguyên Thiên đệ, đệ có muốn cùng ta tham dự tiệc trà chiều mai không?"
"Tiệc trà chiều mai?" Lý Nguyên Thiên ngạc nhiên, thầm nghĩ, tốc độ hành động này của Tôn Thanh Nhã đúng là nhanh đến không ngờ. Bọn họ mới chỉ thảo luận ý tưởng này tối hôm qua mà thôi, hôm nay đã bắt tay triển khai ngay.
"Đúng thế, lần này không chỉ có hai vị thiên kiêu của Khương gia tham dự mà còn rất nhiều tuấn kiệt trẻ tuổi khác của huyện Linh Vệ. Dù gì đệ cũng chưa rời đi, chi bằng tham dự một chuyến này để mở rộng vòng giao lưu. Nghe hai vị thiên kiêu của Khương gia hồi đáp, vị thiên kiêu đến từ học viện Sơn Hà cũng sẽ góp mặt. Nhất định sẽ rất náo nhiệt."
Lý Nguyên Thiên nghe vậy, trong lòng không mấy động tâm. Hắn còn chưa quên, ngày mai mình còn phải tiếp tục ngồi đợi mục tiêu xuất hiện.
Thế là, hắn khéo léo từ chối, rồi lại ở lại hàn huyên trò chuyện cùng hai người Tôn Thanh Nhã đến khi trời muộn mới thôi.
Đêm đó, hắn bắt đầu tu luyện. Tài nguyên mà tên nam tử tuấn mỹ kia cung cấp cho hắn rất nhiều, so với những gì cha mẹ hắn để lại còn nhiều hơn gấp bội. Có nó, trong một khoảng thời gian dài, hắn sẽ không cần lo lắng về vấn đề tài nguyên.
...
Ngày thứ ba, Lý Nguyên Thiên tiếp tục đến quán trà nước quen thuộc. Ông chủ quán trà nhiệt tình mời hắn một ly nước đầy miễn phí.
Ba tên côn đồ hung thần ác sát đã sớm đợi hắn từ trước cả khi mặt trời mọc. Có vẻ như, trận đòn ngày hôm qua để lại trong đầu bọn họ nỗi ám ảnh không nhỏ.
Lý Nguyên Thiên tiếp tục chờ đợi. Ba tên côn đồ lẳng lặng chui vào một góc khuất bên kia đường, không dám có chút động tĩnh.
Rốt cuộc, khi mặt trời đã qua đỉnh đầu, cuối cùng, thiếu niên mà Lý Nguyên Thiên vẫn luôn mong ngóng... đã xuất hiện.
Bản quyền của tác phẩm này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.