(Đã dịch) Thần Tích - Chương 8: Sản nghiệp
Khương gia?
Nghe đến cái tên này, Tôn Thanh Nhã khẽ lắc đầu, vẻ mặt ảm đạm. So với một tiểu cung phụng như Lý Nguyên Thiên, nàng – với tư cách là chủ sự, tiếp quản sản nghiệp tại huyện Linh Vệ – đã sớm chú ý đến bố cục thế lực ở nơi đây từ lâu. Đứng trong hàng ba đại gia tộc, Khương gia đương nhiên là đối tượng nàng đã sớm để mắt tới. Đáng tiếc…
"Tình hình của Khương gia cũng không mấy lạc quan." Tôn Thanh Nhã khẽ vuốt sợi tóc mai bên tai, buồn bã nói.
Lý Nguyên Thiên không hiểu rõ những chuyện này, hắn bèn hỏi: "Tam tiểu thư, họ nói thế nào? Hôm nay, lúc ta đi phố có nghe đồn, Khương gia ba trăm năm qua đã bắt đầu suy yếu, tình hình kinh tế khó khăn, thu không đủ chi. Nếu ta cho họ một số ưu đãi nhất định, họ hẳn sẽ vui vẻ chấp nhận điều kiện này chứ?"
Tôn Thanh Nhã cười, đáp: "Nào có đơn giản như vậy. Việc Khương gia suy yếu mấy trăm năm nay quả thực không sai. Đây cũng là điều ta đã tìm hiểu được. Bất quá, chính vì họ xuống dốc, họ mới càng phải thận trọng trong từng khoản chi tiêu. Ta mới đến huyện Linh Vệ nửa năm, chưa đạt được sự tín nhiệm của họ, chưa chứng minh được năng lực của mình, nên họ rất khó chân chính hợp tác với chúng ta." Nàng ngừng lại một chút rồi nói tiếp: "Hơn nữa…"
"Hơn nữa?"
"Hơn nữa là, Khương gia suy yếu mấy trăm năm nay, rất nhiều sản nghiệp phải nhờ cậy vào sự giúp đỡ của Lục gia để duy trì vận hành. Mặc dù bề ngoài không biểu hiện ra, nhưng thực chất, họ có đôi khi phải nhìn sắc mặt Lục gia để làm việc. Bây giờ, Lục gia còn chần chừ chưa quyết định hợp tác với chúng ta, nên Khương gia cũng không thể hiện thái độ rõ ràng."
Lý Nguyên Thiên trầm ngâm. Ngọc Lan thì lơ đãng ngắm nhìn ly trà trong vắt, xanh nhợt nhạt. Nàng xuất thần, thực sự không biết đang suy nghĩ gì.
"Thôi được. Nguyên Thiên đệ không cần vì ta mà lo lắng những chuyện này. Ta tự có cách giải quyết của mình. Ta nghe nói, hai vị thiên kiêu trẻ tuổi xuất chúng nhất của Khương gia thế hệ này mới trở về gia tộc. Vài ngày nữa, ta sẽ tìm cơ hội tiếp xúc và kết giao với họ. Cùng là người trẻ tuổi, có lẽ, ta và hai vị này dễ tìm được tiếng nói chung hơn."
"Tiểu thư muốn thông qua hai vị thiên kiêu này để tìm chỗ đột phá, lay động Khương gia?"
"Chính là như thế. Nếu là đệ tử thông thường thì khó mà làm được. Bất quá, hai người này đặc biệt. Họ là thiên kiêu xuất chúng nhất Khương gia ngàn năm qua, cả địa vị lẫn tiếng nói trong gia tộc đều không nhỏ. Lời họ nói sẽ có giá trị nhất định."
"Đây cũng là một cách khả thi." Lý Nguyên Thiên khẽ gật đầu.
Kỳ thực, còn có một điều mà hắn chưa nói, đó chính là tầm nhìn của Tôn Thanh Nhã quá cao. Với kinh nghiệm bò lên từ đáy xã hội đen của hắn từ kiếp trước, hắn thấy, việc hợp tác làm ăn của Tôn Thanh Nhã không nên ngay lập tức đi tìm các đại thế gia mà phải từ tốn từng bước một, tiếp cận các thế gia nhỏ hơn, đặt vững bước chân, chứng minh năng lực, sau đó mới nói đến chuyện làm ăn với các ông lớn.
Bất quá, hắn không nói ra, bởi hắn biết, dù hắn có nói Tôn Thanh Nhã cũng sẽ không làm như vậy.
Nguyên do?
Không có gì nhiều, bất quá, hắn cho rằng, nguyên do lớn nhất hẳn là nằm ở niềm kiêu hãnh quá lớn của nàng.
Khi tiếp xúc với Lý Nguyên Thiên, nàng là một vị tỷ tỷ gần gũi, thân cận, dễ tính. Nhưng đừng quên, nàng cũng là một vị tiểu thư dòng chính cao quý của Tôn gia, thân phận và địa vị cực cao. Hơn nữa, sản nghiệp của Tôn gia tại huyện Linh Vệ, dù trong mắt Tôn gia chẳng đáng là gì, nhưng tại huyện Linh Vệ đã đủ để sánh ngang với một thế gia cấp ba. Cho nên, nàng coi thường những gia tộc nhỏ, cũng không thèm để mắt đến chút lợi ích mà họ mang lại. Muốn một lần nữa phát triển mạnh, nàng phải hướng tới các gia tộc cấp bốn để phát triển.
Đây cũng là lý do vì sao Lý Nguyên Thiên cho rằng Tôn Thanh Nhã còn tương đối thiếu kinh nghiệm. Không phải tính cách của nàng là xấu, cũng không phải nàng là một nữ tử kiêu kỳ, đanh đá. Chỉ là cách đánh giá cũng như cách nhìn nhận các vấn đề của nàng trong chuyện làm ăn có một chút khác biệt với Lý Nguyên Thiên mà thôi. Tôn Thanh Nhã cho rằng, muốn phát triển thì phải không ngừng vươn lên; còn Lý Nguyên Thiên cảm thấy, ngoại trừ nhìn lên, có đôi khi cũng phải chú ý tới bên dưới.
Cảm thấy chủ đề đi vào ngõ cụt, Tôn Thanh Nhã nhẹ vỗ tay, đổi chủ đề, nói: "Thôi được, không nói về chuyện này nữa. Nguyên Thiên đệ, hôm nay ta đến tìm đệ là có chuyện muốn nói."
"Ồ? Tiểu thư có gì phân phó, xin cứ nói." Lý Nguyên Thiên nghiêm túc hẳn lên. Lúc chiều, Hứa thúc từng nhắc hắn về chuyện này.
Tôn Thanh Nhã nghiêm nghị gật đầu, nói: "Nguyên Thiên đệ, đệ đã cùng ta tới huyện Linh Vệ nửa năm, đệ hẳn phải hiểu sơ qua sản nghiệp của chúng ta tại huyện Linh Vệ này chứ?"
"Có biết sơ qua, mặc dù không phải chi tiết, nhưng những nét chính, ta biết rõ ràng."
"Tốt." Tôn Thanh Nhã nói: "Vậy Nguyên Thiên đệ hẳn phải biết, sản nghiệp của chúng ta tại huyện Linh Vệ này phân làm bốn hạng mục chính?"
"Là chăn nuôi, trồng Linh quả, kinh doanh nhà hàng ăn uống và một trang trại năng lượng mặt trời."
Tôn Thanh Nhã hài lòng cười, đáp: "Đúng là như thế." Nhấp một ngụm trà, ngừng một lát, nàng mới nói: "Trong bốn hạng mục ấy, chăn nuôi là hạng mục chiếm tỷ trọng lớn nhất, cũng là mục mang lại lợi nhuận lớn nhất cho chúng ta."
Bởi vì địa hình của huyện Linh Vệ có hơn sáu mươi phần trăm là đồi núi, cho nên ngành nông nghiệp phát triển cực mạnh hai hình thức sản xuất chính: một là chăn nuôi, hai là cây ăn quả, cây dược liệu. Sản nghiệp của Tôn gia tại đây cũng dựa vào đó mà phát triển hai hạng mục thu lợi nhiều nhất, đó là chăn nuôi và trồng trọt. Tất nhiên, đây là thế giới huyền huyễn, không phải Trái Đất. Sinh vật mà Tôn gia chăn nuôi tại thế giới này không phải là dê, bò, lợn thông thường; cây trái mà Tôn gia trồng cũng không phải là xoài, táo, mận, lê,... những loại thực vật phàm phẩm ấy.
Ở huyện Linh Vệ này, Tôn gia nuôi Man Ngưu, một chủng trâu dị biến huyết mạch. Khi trưởng thành, Man Ng��u có thể cao tới sáu mét, nặng xấp xỉ mười tấn và có thực lực chẳng kém gì một tu sĩ Luyện Huyết cảnh hậu kỳ. Không chỉ có thế, Tôn gia còn có một bầy ngàn con Huyết Mã, một loài dị thú chuyên dùng làm vật cưỡi mà ngay cả tu sĩ cảnh giới Cương Khí cũng sẽ yêu thích và một đàn năm vạn con Hoang Trư, một chủng dị thú khác lớn như con Tê giác trắng, thực lực khi hoàn toàn trưởng thành có thể sánh ngang với tu sĩ Luyện Huyết tầng năm.
Mặt khác, trồng Linh quả cũng là một ngành sản nghiệp thu lợi lớn của Tôn gia với ba loại Linh quả chủ yếu là Linh đào, Linh táo và Linh lê. Tất nhiên, xét về tổng doanh thu cũng như quy mô đầu tư, người ta dễ dàng nhận ra, trọng tâm của Tôn gia tại huyện Linh Vệ hoàn toàn nghiêng về chăn nuôi.
Lúc này, vẻ mặt của Tôn Thanh Nhã trở nên nghiêm nghị chưa từng có. Nàng nói: "Mấy tháng gần đây, ta liên tục nhận được báo cáo, sản nghiệp chăn nuôi Man Ngưu của chúng ta gặp phải vấn đề, gặp trục trặc trong vận hành. Doanh thu cũng vì đó mà giảm xuống rất nhiều."
Lý Nguyên Thiên giật mình, cau mày nói: "Tiểu thư nghi ngờ là có người đang quấy phá chúng ta, ngăn cản nông trường phát triển?"
"Ta cũng không rõ ràng." Tôn Thanh Nhã đáp lại, ngữ điệu không chắc chắn: "Bốn tháng trước, ta quyết định tăng mạnh quy mô chăn nuôi Man Ngưu từ ba ngàn con lên một vạn con. Quy mô đột ngột tăng mạnh có thể khiến cho người quản lý nông trường không kịp thích ứng, dẫn đến việc vận hành gặp trở ngại cũng nên."
Dừng lại một chút, nàng bổ sung: "Bất quá, khi đó, cũng có nhiều kẻ vì việc làm của ta mà đứng ngồi không yên. Lại nói, Nguyên Thiên đệ, đệ cũng biết, ta là người hành động cấp tiến, làm việc mau lẹ, cho nên khiến không ít người chướng tai gai mắt. Bọn hắn có thể vì thân phận của ta mà cố kỵ, không dám trực tiếp đối phó. Cho nên không loại trừ khả năng, có kẻ ra tay phá hoại một chút sản nghiệp của ta để hả cơn giận cũng là điều bình thường."
Lý Nguyên Thiên khẽ gật đầu, công nhận điều này. Kể từ khi đến huyện Linh Vệ, hành động của Tôn Thanh Nhã luôn luôn không ngừng nghỉ, nhanh gọn quyết đoán, thậm chí có thể nói là lôi lệ phong hành cũng không sai. Đừng nói là người khác, ngay cả những người đi theo nàng tới huyện Linh Vệ này cũng khó lòng kịp thích ứng. Bởi thế, nông trường bất ổn đích xác là có nhiều nguyên nhân, tạm thời khó mà kết luận.
Sắp xếp lại mọi suy nghĩ, Lý Nguyên Thiên mới nói: "Vì vậy, tiểu thư muốn ta điều tra phải chăng có kẻ phía sau âm thầm phá hoại sản nghiệp của Tôn gia?"
Tôn Thanh Nhã lại lắc đầu, đáp: "Vậy thì tạm thời chưa cần."
"Chưa cần?"
"Đúng thế. Ta tự có kế hoạch của riêng mình. Trước mắt, ta còn phải tọa trấn tại huyện thành Linh Vệ để chỉ huy mọi việc, không thể phân thân ra được. Vì thế, ta muốn nhờ Nguyên Thiên đệ trợ giúp ta tới sản nghiệp nuôi Man Ngưu tọa trấn, tìm cách ngăn chặn bọn hắn tiếp tục phá hoại. Bất quá, chỉ là ngăn chặn thôi, không cần truy tra sâu hơn kẻ đứng sau là ai. Những việc về sau, ta có tính toán khác."
Nói rồi, Tôn Thanh Nhã trầm ngâm giây lát mới chân thành tiếp lời: "Tại huyện Linh Vệ này, số người mà ta có thể tin tưởng không nhiều. Nguyên Thiên đệ chính là một trong số ít đó. Hơn nữa, đệ đã thành công Đăng Thiên, bước vào lĩnh vực Siêu Phàm. Lúc này đây, chỉ có đệ mới có thể giúp được ta."
Lời đã nói đến nước này, Lý Nguyên Thiên đâu có lý do gì để từ chối. Hắn trực tiếp đáp ứng: "Tốt, tiểu thư, chuyện này để cho ta lo. Ta cam đoan sẽ hạn chế thiệt hại cho Tôn gia xuống mức thấp nhất."
Tôn Thanh Nhã vui vẻ cười rạng rỡ: "Cảm ơn Nguyên Thiên đệ. Ta biết đệ nhất định sẽ giúp ta. Nguyên Thiên đệ là tốt nhất rồi."
Lý Nguyên Thiên lại hỏi: "Tiểu thư muốn ta lúc nào đi tới sản nghiệp nuôi Man Ngưu tọa trấn?"
"Đương nhiên là càng sớm càng tốt. Càng sớm, chúng ta càng dễ ổn định tình hình." Tôn Thanh Nhã cười nói.
Lý Nguyên Thiên cau mày, có chút do dự. Hắn nhớ đến nhiệm vụ tiếp cận mục tiêu mà nam tử tuấn mỹ giao cho hắn. Chí ít, hắn còn muốn ở lại huyện thành Linh Vệ mấy ngày để tìm được thiếu niên kia.
Tôn Thanh Nhã thấy hắn có vẻ mặt đó, không khỏi quan tâm hỏi: "Thế nào, Nguyên Thiên đệ? Đệ có khó khăn gì sao?"
Lý Nguyên Thiên không trả lời thẳng mà hỏi l��i: "Tiểu thư, ta có thể nán lại năm, bảy ngày rồi xuất phát được không?"
"Được. Không có vấn đề gì. Chậm vài ngày cũng không thành vấn đề." Tôn Thanh Nhã sảng khoái đáp ứng. Nàng cũng chưa từng truy hỏi nguyên do trong đó.
Xong xuôi chuyện chính, ba người nhàn nhã ở lại sân nhỏ, vừa thưởng trà, vừa ngắm trời sao, nói chuyện phiếm vui vẻ đến tận nửa đêm mới thôi. Từ nhỏ, bọn hắn vẫn luôn như vậy. Cho đến bây giờ, bọn hắn vẫn là thế.
…
Đưa tiễn Tôn Thanh Nhã và Ngọc Lan trở về, Lý Nguyên Thiên quay lại gian nhà nhỏ, thiết lập trận pháp chống dò xét, chậm rãi suy nghĩ nên làm gì tiếp theo.
Nhiệm vụ của nam tử tuấn mỹ chắc chắn là phải thực hiện. Nếu không, hắn phải chết.
Mặt khác, việc Tôn Thanh Nhã yêu cầu, hắn cũng cần phải làm. Tam tiểu thư đã nói đến mức độ đó, hắn không thể từ chối nàng được.
"Cho nên, trong vòng năm đến bảy ngày, ta không những phải tìm được thiếu niên kia mà còn phải thu hút được sự chú ý của hắn?" Lý Nguyên Thiên nói nhỏ.
Kế hoạch nguyên bản của hắn là tìm được thiếu niên, thường xuyên xuất hiện trước mặt hắn để gia tăng sự hiện diện của mình, sau đó mới dần dần tự nhiên tiếp cận.
Tuy nhiên, bây giờ thời gian gấp gáp, hắn không thể làm như vậy được nữa. Chỉ còn lại năm, bảy ngày, nếu hắn cứ thong dong như vậy, e rằng, khi hắn trở về từ khu sản nghiệp chăn nuôi Man Ngưu, mục tiêu đã đi đâu mất, cũng chẳng còn nhớ thiếu niên Lý Nguyên Thiên là ai nữa.
Nhiệm vụ thất bại.
"Nên làm như thế nào cho phải đây?" Lý Nguyên Thiên lâm vào trầm tư thật sâu.
Thời gian cứ thế vô tình trôi qua nhanh chóng. Một đêm chớp mắt đã hết, những ánh rạng đông dần phủ lên nền trời phương đông những vệt bạc rực rỡ, báo hiệu một ngày mới bắt đầu.
Tất cả văn bản này là tài sản trí tuệ của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.