(Đã dịch) Thiên Tài Câu Lạc Bộ (Thiên Tài Câu Nhạc Bộ) - Chương 525: Ngu Hề (2)
"Ôi dào, chẳng phải lát nữa gặp Lâm Huyền sao, bình thường mẹ có ăn diện thế này đâu."
Nàng ăn vài miếng, rồi nhìn Triệu Anh Quân hỏi:
"Mẹ nhớ hình như con từng nói, nhà Lâm Huyền ở Hàng Châu phải không? Bố mẹ cậu ấy làm gì vậy?"
"Bố mẹ..."
Triệu Anh Quân ngẫm nghĩ một lát:
"Chắc là công chức thôi, con cũng không nghe cậu ấy kể tỉ m�� bao giờ."
"Con một à? Có anh chị em gì không?"
"Không có, nhà cậu ấy chỉ có mỗi Lâm Huyền thôi... Ủa, mà mẹ hỏi mấy chuyện này làm gì vậy?"
Diêm Mai cười cười:
"Thì tìm hiểu trước một chút thôi mà, đằng nào chẳng sớm muộn gì cũng phải gặp mặt Lâm Huyền, tìm hiểu trước cho biết."
"Mẹ con đúng là sốt ruột muốn có cháu bế rồi."
Triệu Thụy Hải uống ngụm trà, đặt cốc xuống, rồi lấy khăn lau miệng:
"Con cũng đến tuổi này rồi, năm này qua năm khác chẳng thấy động tĩnh gì. Mẹ con về hưu rồi ngày nào cũng rảnh rang, con bảo bà ấy làm gì đây? Ngày nào cũng rủ mấy bà bạn đi hái rau dại, dưỡng sinh mãi sao?"
"Mẹ con cũng muốn vậy chứ, có điều mấy bà bạn của bà ấy, người nào người nấy về hưu đều đi trông cháu cả rồi. Con thấy đấy, vừa về hưu bà ấy đã đến Đông Hải ở với con cả tháng rồi còn gì? Chẳng phải là để làm công tác tư tưởng cho con đó sao, mong con sớm lập gia đình, sự nghiệp gia đình đều viên mãn."
Triệu Anh Quân khẽ thở dài một cái.
Rồi con bé xoay ghế, vắt chéo chân, khoanh tay lại:
"Bố mẹ có thể nói chuyện đàng hoàng được không vậy? Sao mới nói mấy câu đã lại xoay sang chuyện này rồi?"
"Ôi dào, không phải cứ quanh co đâu con..."
Diêm Mai chỉ tiếc rèn sắt không thành thép:
"Là vì con đã đến tuổi này rồi, con nên suy nghĩ về mấy chuyện này đi chứ. Đúng không, quen biết người ta một chàng trai, đằng nào cũng phải yêu đương hai năm mới cưới được chứ? Rồi sau khi cưới, nhanh thì cũng phải hai năm nữa mới tính chuyện con cái chứ? Đứa bé sinh ra rồi cũng phải mất một năm nữa chứ!"
"Con xem mà xem, cứ tới tới lui lui tính toán sổ sách thì, trong mọi trường hợp thuận lợi nhất cũng phải năm năm nữa, đứa cháu này cháu kia mới ra đời được chứ. Chỉ cần giữa chừng con chậm trễ một chút thôi, thì mọi chuyện đã kéo dài đến bảy, tám năm rồi. Bảy, tám năm là khái niệm gì cơ chứ? Bảy, tám năm sau mẹ còn chạy nổi không? Đến lúc đó ai trông con cho con đây?"
Phụ thân Triệu Thụy Hải cũng gật gù đồng tình:
"Giờ thì mẹ con với ta cũng thay đổi suy nghĩ rồi. Trước đây đúng là chúng ta đã đòi hỏi con quá nhiều, nhiều chuyện không tôn trọng con đầy đủ. Nhưng con xem, bây giờ chúng ta cũng không quản con nhiều đến thế nữa, còn chuyện dựng vợ gả chồng, ta với mẹ con cũng không đòi hỏi gì môn đăng hộ đối cả, con tự quyết định là được. Ta cũng không muốn nhà trai đòi hỏi gì, đừng đến lúc đó lại mang tiếng là bán con gái... Cái tiếng đó ta không gánh nổi đâu."
Triệu Anh Quân nhíu mày, nhìn người cha luôn nghiêm khắc của mình:
"Mọi chuyện còn chưa đâu vào đâu mà, bố đã nghĩ đến chuyện sính lễ rồi sao?"
"Ý ta là, con đừng có ánh mắt cao quá."
Triệu phụ lời nói thấm thía nói:
"Mấy thằng con trai tầm tuổi con ấy, làm sao có triển vọng lớn được. Mới ra trường được mấy năm chứ? Có thể có bao nhiêu bản lĩnh chứ? Cho nên con đừng có suy nghĩ muốn tìm người thành đạt mà đi tìm đối tượng... con phải thực tế một chút. Nói thẳng ra là, thằng con trai nào ở cái tuổi này mà có tiền, thì số tiền đó liệu có phải của nó không?"
"Đúng đó, ánh mắt đừng cao quá, con gái."
Mẹ Triệu Anh Quân, Diêm Mai, lập tức tiếp lời ngay:
"Vòng tròn bạn bè của con có nhỏ đi nữa, thì bố mẹ quen biết nhiều người mà. Chúng ta có thể tìm giúp con. Con cứ nói xem, con thích mẫu người thế nào, muốn tìm một người ra sao... Bố mẹ sẽ nhờ bạn bè giới thiệu cho con."
"Đừng ngượng ngùng."
Triệu Thụy Hải tiếp lấy dặn dò:
"Trai lớn dựng vợ gái lớn gả chồng, tuổi nào việc nấy, con ạ. Bố chỉ có mỗi mình con là con gái thôi, nếu con cứ ế mãi thế này, thì về sau bố biết làm sao mà ra mặt với ai đây? Con cứ nói xem, muốn tìm chàng trai thế nào, đừng có cứ ngồi ngốc chờ mãi. Bố mẹ quen biết nhiều hơn con nhiều, con muốn kiểu người gì mà chẳng tìm được cho con?"
...
Triệu Anh Quân rất im lặng.
Nhìn cha mẹ liên tục bắn phá bằng những lời thúc giục cưới hỏi, cô nhận ra rằng, dù cha mẹ có khó tính đến mấy, dù hai ông bà già này ngày thường có cãi vã nhiều thế nào đi chăng nữa, chỉ cần đụng đến chuyện thúc giục con cái lập gia đình, thì y như rằng mọi tranh cãi đều gác lại, cả hai đồng lòng, phối hợp ăn ý, tạo thành một mặt trận thống nhất.
Cô dùng gót giày cao gót khẽ chọc vào con chó Phốc Sóc VV đang cuộn tròn dưới đất.
Vốn muốn để nó gây ra chút động tĩnh, nhằm chuyển hướng chủ đề... Nào ngờ con hàng này đúng là nuôi quen không được, nó chỉ dịch mông một cái, rồi tiếp tục ngủ say.
"Ông xem con gái ông kìa, đừng có im lặng thế chứ!"
Diêm Mai có vẻ sốt ruột:
"Trò chuyện đi chứ! Phải trò chuyện thì mới có kết quả được. Con muốn tìm chàng trai như thế nào để kết hôn, thì ít ra cũng phải cho bố mẹ biết chứ?"
"Được thôi."
Triệu Anh Quân nhắm mắt lại:
"Con muốn kiểu người thế nào... thì bố mẹ sẽ giới thiệu cho con sao?"
Triệu Thụy Hải cùng Diêm Mai thấy vậy, công tác tư tưởng hôm nay có triển vọng rồi! Cả hai cười nhẹ nhõm:
"Con cứ việc nói đi, trừ loại bốn chân ra thì không tìm thấy thôi... Bố mẹ bạn bè, bạn học, cấp dưới khắp cả nước, con muốn tìm đối tượng kiểu gì, cũng có thể tìm được người ưng ý cho con."
"Ừm..."
Triệu Anh Quân nhắm mắt lại suy nghĩ trong chốc lát:
"Con cũng coi như đưa ra một vài manh mối đây, vậy đối phương ít ra cũng phải có chút sự nghiệp chứ? Ít nhất cũng phải là dạng ông chủ công ty tự lập nghiệp chứ?"
Triệu Thụy Hải cùng Diêm Mai gật đầu:
"Cái này cũng hợp lý." "Đúng, thì không thể quá kém, ít nhiều cũng phải có chút sự nghiệp."
Triệu Anh Quân lại tiếp tục nói:
"Con khá là thích người có tài hoa, không nói đến cầm kỳ thi họa gì cũng tinh thông, thì ít ra cũng phải biết vài thứ, có chút máu nghệ sĩ chứ?"
Triệu Thụy Hải cùng Diêm Mai nhìn nhau:
"Đúng vậy, cũng phải có chút tình thú trong cuộc sống, bình thường ta còn viết thư pháp đây." "Cái này thì chắc chắn không thành vấn đề rồi, mấy chàng trai ở cái tuổi này mà đã lập nghiệp làm ông chủ, ai mà chẳng có vài sở thích cá nhân chứ?"
"Mà lại, anh ấy còn phải dũng cảm nữa mới được."
Triệu Anh Quân vừa cười vừa nói:
"Con khá thích người có chút khí phách anh hùng, ít nhất thì không được nhát gan, co rúm lại, lúc cần anh ấy đứng ra thì phải có thể không chút do dự mà đứng ra; trách nhiệm cùng gánh nặng rơi lên vai, cũng chưa từng từ chối."
Triệu Thụy Hải cùng Diêm Mai nhíu mày:
"Cái này thì hơi lý tưởng quá rồi... Thời buổi này làm gì có chàng trai nào như vậy." "Đúng vậy, nhưng mà làm phụ nữ thì tìm một người chồng có trách nhiệm cũng là điều nên làm."
"Còn có..."
Triệu Anh Quân chớp chớp mắt, ánh đèn rực rỡ từ trần nhà chiếu xuống đôi mắt cô, khiến chúng ánh lên như hai đốm pháo hoa rực rỡ:
"Mặc dù con đã sớm qua cái tuổi thiếu nữ còn theo đuổi sự lãng mạn cùng cảm giác nghi thức rồi, nhưng nếu vào sinh nhật hay những ngày lễ quan trọng mà có chút bất ngờ vui vẻ, thì quả thật có thể khiến người ta nhớ mãi không quên."
Triệu Thụy Hải cùng Diêm Mai mím chặt môi:
"Yêu cầu của con có hơi cao đó, làm gì có chàng trai nào cái gì cũng có được?" "Ông xem con gái mình kìa, còn bảo ánh mắt không cao, bao nhiêu yêu cầu thế này gom lại một chỗ, thì chỉ có thần tiên mới làm được chứ?"
"Ha ha, những này đều không phải trọng yếu nhất."
Triệu Anh Quân cười khom người xuống, ôm lấy chú chó Phốc Sóc VV đang cuộn tròn dưới đất, đặt lên đùi mình:
"Quan trọng nhất chính là... VV phải thích anh ấy nữa chứ. Con nuôi VV bao nhiêu năm nay rồi, đâu thể cưới chồng rồi bỏ rơi nó được? Con chắc chắn không nỡ đâu."
"Cho nên... nếu hai người thực sự muốn giới thiệu đối tượng cho con, thì trước tiên phải qua được cửa VV cái đã. VV không thích đàn ông, thì chắc chắn không thể vào nhà được rồi. Con nói đúng không VV?"
"Gừ ~ ~ ~~~" Chú chó Phốc Sóc phát ra tiếng rên rừ rừ tán thành.
Phanh.
Triệu Thụy Hải đấm mạnh một quyền xuống bàn ăn, sắc mặt tái mét:
"Hoang đường! Cái lý lẽ gì vậy? Tìm đối tượng mà còn phải để chó đồng ý trước sao? Ta với mẹ con đang nghiêm túc nói chuyện với con, vậy mà con lại ở đây nói năng lung tung, đùa cợt chúng ta, con thấy vui lắm à?"
Triệu Anh Quân khẽ cười một tiếng.
Khuyên tai bạc sáng lấp lánh trên vành tai cô khẽ rung rinh.
Nàng điều chỉnh lại tư thế của chú chó Phốc Sóc VV trên đùi, rồi vuốt ve bộ lông ở gáy nó:
"Chẳng phải hai người vừa mới thề thốt chắc nịch rằng... con muốn tìm đối tượng kiểu gì, hai người cũng sẽ giới thiệu cho con đó sao?"
"Nhưng những yêu cầu này của con quá đáng quá rồi!"
Quyền sở hữu bản dịch này thuộc về truyen.free.