Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 1113: Thấu triệt
Khang Dục như phát cuồng, giờ đây hắn cần một sự khẳng định nào đó, bảo với hắn rằng suy nghĩ của hắn không sai. Sau khi định hình lại lập trường của mình, hắn mới có thể đi tìm Diệp Vũ để nói chuyện. “Tôi đi một chuyến.” Khi Khang Dục nảy ra ý định như vậy, hắn không ngồi yên được. Hắn vội vã đi ra ngoài, không kịp thay giày mà chỉ xỏ dép lê bước ra khỏi cửa. Đúng như dự đoán, Vương Ngọc Thư đang đợi trong quán cà phê. Lúc này, cửa hàng vắng bóng người, chỉ còn vài người đàn ông Nga trắng đang nói chuyện phiếm. Khang Dục đẩy cửa bước vào. Vương Ngọc Thư mặc chiếc sườn xám màu hồng phấn tôn lên khuôn mặt tròn trịa hồng hào, trông rất dễ mến. “Chờ lâu không?” Khang Dục hỏi. Vương Ngọc Thư ngắm hắn rồi đáp: “Không, vừa đến.” Ngồi trong quán cà phê, Vương Ngọc Thư đi thẳng vào vấn đề: “Anh thế nào rồi?” Lời nói thẳng thắn của cô khiến Khang Dục bất ngờ. Hắn phải nói gì đây? Đột nhiên, cơn ham muốn thổ lộ hết ra biến mất. Lúc này, hắn mới tỉnh ngộ, hắn muốn nói không phải với Vương Ngọc Thư mà là muốn kể cho Diệp Vũ nghe những điều tủi nhục ấy. Nếu người kia không phải Diệp Vũ, vậy nỗi oan ức của hắn chỉ mãi là bí mật, không thể thốt nên lời. Hắn cười cười, nói: “Tôi ổn, chỉ hơi mệt thôi.” Nói xong, hắn nhấp một ngụm cà phê, tự nhủ mình thật hồ đồ. Cố Khinh Chu đã hỏi hắn sai ở đâu, giờ thì hắn biết rồi. Hắn sai vì đẩy trách nhiệm của mình lên vai Diệp Vũ. Hắn nghĩ, trong chuyện này, sai lầm lớn nhất của hắn là nhận ra vấn đề nhưng không nghĩ cách giải quyết. Mà cách duy nhất để giải quyết là đi nói chuyện với Tư lệnh Diệp. Hắn phải cẩn thận trình bày với Tư lệnh Diệp rằng hắn muốn cưới con gái ông, đồng thời cũng muốn phát triển sự nghiệp của mình, không thể làm rể được. Đây là cuộc đối thoại giữa những người đàn ông kiên cường bất khuất, chứ không phải lý do để hắn làm khó A Vũ. Sau khi suy nghĩ thấu đáo, Khang Dục đột nhiên không thể ngồi yên, hắn muốn đến dinh thự của Tư lệnh Diệp ngay lập tức. “Khang Dục, em có chuyện muốn hỏi anh.” Vương Ngọc Thư lại lên tiếng. Khang Dục mới hoàn hồn. Hắn chỉ lo chìm vào cảm xúc của mình mà quên mất Vương Ngọc Thư. “Chuyện gì?” Khang Dục hỏi. “Em muốn biết anh đối xử với em thế nào.” Giọng nói của Vương Ngọc Thư rất nhẹ, hàng mi dài che phủ đôi mắt, hai má thoáng ửng đỏ. Khang Dục lập tức hiểu ra. Hắn đang sắp xếp câu từ thì cảm thấy hai má nóng bừng. Đôi môi ấm áp mềm mại áp lên má hắn, rồi giọng Vương Ngọc Thư vang lên: “Đừng vội trả lời, hãy suy nghĩ thật kỹ.” Cô bày tỏ như vậy, Khang Dục hẳn biết rõ phải trả lời theo hướng nào. Việc Khang Dục chia tay Diệp Vũ và nán lại dinh thự của Tư lệnh Diệp hơn nửa ngày đã đến tai mọi người. Lúc này, hắn đang yếu nhất, nhất định phải tranh thủ lúc này xông vào. Vương Ngọc Thư cũng đã chuẩn bị sẵn. Ngay lúc cô hôn má Khang Dục, Diệp Vũ cùng cô em gái Diệp San bước vào quán cà phê. Vương Ngọc Thư thấy họ sững sờ tại chỗ, bèn chớp mắt vô tội. Khang Dục thì không nhận ra, hắn vẫn quay lưng về phía cửa chính. Hắn đang định sắp xếp lời nói thì nghe thấy tiếng Diệp San: “A Vũ?” Khang Dục giật mình. Quay đầu lại, hắn thấy Diệp Vũ xông ra khỏi cửa. Lòng Khang Dục vừa sợ vừa đau, vội vã đuổi theo. Hắn đi dép lê ra ngoài, giờ chạy quá nhanh khiến dép lê trở nên bất ổn, hắn ngã nhào xuống. Hắn đau đớn vô cùng. Khang Dục nằm sõng soài trên mặt đất, một lúc sau mới đứng dậy, vừa khập khiễng vừa đuổi theo Diệp VũDiệp San trông thấy Diệp Vũ tự lái xe rời đi thì bèn yên tâm hẳn. Diệp Vũ không gặp nguy hiểm gì, còn Khang Dục cũng không đuổi kịp nàng. Vừa nhìn thấy Vương Ngọc Thư vẻ mặt vô tội dịu dàng ngồi tại chỗ, Diệp San tức không sao tả được. “Cô định làm gì đây?” Diệp San ngồi xuống đối diện cô ta, lớn tiếng chất vấn, “Cô biết rõ Khang Dục là bạn trai em gái tôi, cô còn dám hôn anh ta, cô có thấy xấu hổ không?”
“Trước đây.
”
“Cái gì?”
“Bạn trai cũ.” Vương Ngọc Thư thong thả nói, “Em gái cô chia tay với anh ta, cô còn nhớ chứ?”
“Ai nói cho cô biết?” Diệp San tức giận. Chuyện này, Diệp San cũng mới nghe lần đầu. “Ai nói cho tôi biết không quan trọng, quan trọng là em gái cô đã hết duyên nợ với anh ta.” Vương Ngọc Thư chân thành nói. “Bậy bạ, cô điên rồi sao?” Diệp San tức tối nói, “Cô còn nhỏ, mới học được mánh khoé nào thế?”
Vương Ngọc Thư và Diệp San tuổi tác cũng chẳng chênh lệch nhau mấy. Vương Cảnh theo đuổi Diệp San, Diệp San lại phải lòng Vương Du Xuyên, chuyện này chẳng ít người biết, trong đó có Vương Ngọc Thư. Từ đó, Vương Ngọc Thư đã rất ghét Diệp San. Nghe lời Diệp San, cô ta không nhịn được cười: “Điên cũng chẳng hơn cô được bao nhiêu, dù sao thì tôi cũng không phải mê mệt chú của cô!”
Diệp San tức khắc bị chạm trúng chỗ đau. Nỗi đau này, khiến nàng không thể thở được, sắc mặt trắng bệch đi. Vương Du Xuyên
Nàng không sao thoát khỏi ý nghĩ. Sau khi Vương Du Xuyên kết hôn, Diệp San ngày nào cũng sống trong tuyệt vọng. Nàng không đành lòng buông bỏ, nhưng cũng không đạt được, mỗi ngày mỗi đêm giày vò nàng. Nàng không chịu nổi nữa, cầm lấy ly cà phê trên bàn đổ thẳng lên mặt Vương Ngọc Thư. Bộ quần áo và lớp trang điểm xinh đẹp của Vương Ngọc Thư bị bẩn hết. Cô ta đứng dậy, không tạt trả lại, cũng không đánh Diệp San, thậm chí chẳng to tiếng, chỉ nói nhạt một câu: “Thật đáng thương.”
Câu nói này khiến Diệp San khó chịu hơn cả bị tát một cái. Hoá ra mình bị Vương Ngọc Thư coi thường đến thế. Diệp San còn định mắng tiếp, thì Vương Ngọc Thư đã bước ra khỏi quán cà phê, tự lái xe đi. Nhìn họ lái xe khuất hẳn, Diệp San từ từ ngồi xuống, lòng quặn thắt, ngơ ngác, chẳng còn gì để bấu víu. “Chú tư.” Nàng trong lúc đau khổ tột cùng, bóng hình Vương Du Xuyên càng trở nên rõ nét, mạnh mẽ hơn. Khang Dục lái xe đuổi theo Diệp Vũ. Nhưng Diệp Vũ vốn từng đi lính, lái xe dũng mãnh, thành thạo, luồn lách qua nhiều ngõ hẻm, nhanh chóng mất hút, khiến Khang Dục không thể nào đuổi kịp. Khang Dục vô cùng sợ hãi. “A Vũ, đừng hiểu lầm anh.” Anh ta đạp mạnh chân ga, không đuổi theo Diệp Vũ nữa mà chạy thẳng tới phủ đô đốc Diệp. Chỉ cần anh ta chạy nhanh một chút là có thể chặn được Diệp Vũ trước cửa nhà Diệp gia. Trong đầu mụ mẫm, lại còn lái xe vội vã, Khang Dục chẳng mấy chốc đã gặp rắc rối. Xe anh ta suýt đâm phải một người. Người nọ là một tên cao to thô kệch, bị ô tô của anh ta dọa đến ngồi bệt xuống đất. Khang Dục là một đứa con ngoan ngoãn, biết điều, nên anh ta dừng xe, định đền tiền cho người nọ để xin hoà giải. Không ngờ, người kia lại truy cứu không buông. “Mày cái đồ công tử bột nhà chẳng ra gì, còn dám đâm ông đây à?” Người nọ túm lấy cổ áo của Khang Dục, giáng cho anh ta một cú đấm. Khang Dục bị đánh đến mức hoa mắt chóng mặt. Anh ta mất hết khả năng phản kháng, lại bị đánh choáng váng, không còn sức giãy giụa, để mặc cho tên to con đó đấm thêm một cú vào mặt, khiến anh ta ngất đi. Rất nhanh sau đó, trên đường lại trở về yên tĩnh. Xe của Khang Dục dừng ở lối vào cửa hàng. Hôm sau, khi chủ cửa hàng ra ngoài mở hàng thì phát hiện trước cửa có đỗ một chiếc xe hơi nhỏ đắt tiền, cửa xe mở toang hoác, không đóng hẳn mà nằm ngửa trên đường. “Quỷ sứ vô lương, sao không cho người ta làm ăn thế?” Chủ cửa hàng tức tối. Đi vào xem xét thì thấy trong xe không có ai. Loại xe hơi đắt tiền này, dù có bỏ ngoài đường thì cũng chẳng ai dám trộm, thứ nhất là vì không biết lái, thứ hai là vì xe quá mới, dễ bị cảnh sát bắt. Chủ cửa hàng là người đời kinh nghiệm, thấy có gì đó bất thường liền báo cảnh sát. Vậy là, lão gia và nhị thái thái nhà họ Khang biết được, xe của Khang Dục bị bỏ trên đường, người thì mất tích.