Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 1409: Tới trước tới sau
Bùi Thành đau đớn tuyệt vọng. Hắn nhìn Tư Quỳnh Chi, lại nhớ tới mình trước kia. Hồi đó La Irene dùng đủ mọi thủ đoạn, nịnh nọt, khóc lóc cũng không thiếu. Đuổi khéo thì bảo sẽ không tìm nữa, nhưng chỉ mấy ngày sau lại không kìm lòng được mà đến. Lúc đó, hắn chỉ thấy phiền. Ngoài phiền ra, hắn không hề có cảm giác vui vẻ nào. Được người ta thích, hắn thấy phiền toái, chẳng có gì ngoài thế. Hắn không biết La Irene lại đau khổ đến thế. Mãi sau này. Ngược lại về sau, hắn mới hiểu được La Irene. Những gì nàng chịu đựng ngày trước, giờ đây đều đổ hết lên đầu Bùi Thành. Và điều tuyệt vọng là hắn hiểu rõ suy nghĩ của Tư Quỳnh Chi. Đơn phương giống như người trong lòng là kẻ câm điếc, nàng ngồi trong phòng kính, không thấy được bên ngoài ngươi chịu rét buốt xương thịt, chẳng nhìn ra được ngươi tỉ mỉ trang điểm cũng không thưởng thức được hương sắc của ngươi; nàng cũng chẳng nghe thấy tiếng nức nở đẫm máu và lời la ó giận dữ của ngươi. Tất cả của ngươi, đều chỉ là công cốc. Ngươi còn không trách được nàng, vì nàng không nhìn thấy, chẳng nghe được gì, trái tim nàng là cánh cửa đá, khép chặt, ngươi không sao lay chuyển được.
“Anh là bác sĩ riêng của cô ấy sao?” La Irene nghiến răng hỏi. Khi mới đến bệnh viện, cô nghe thấy đủ thứ về Bùi Thành, biết hắn vẫn chưa có người yêu, cô mừng lắm, không ngờ lại có người nói, hắn và một nữ bác sĩ nào đó rất hợp nhau. Lúc đó cô tức phát điên, không thèm nghe người ta nói là ai, liền tung tin, nói mình từng là bạn gái của bác sĩ Bùi, thậm chí còn đính hôn với hắn. Tin đồn lập tức bùng nổ. Bùi Thành cũng biết, nhưng chỉ cảnh cáo cô một lần. Những lời cảnh cáo như thế này, mấy năm qua cô đã nghe nhiều, đã chẳng còn bận tâm nữa. Và Bùi Thành, hắn cũng đã dùng hết mọi cách để từ chối, đối với cô, hắn hoàn toàn bất lực.
“Anh thích cô ấy sao?” La Irene hỏi, “Anh yêu cô gái đó, đúng không?”
Bùi Thành hơi mím môi.
“Bùi Thành, sao anh lại có thể như vậy? Nếu có người nào đó đi vào lòng anh, thì hẳn phải là em. Em xếp hàng từ năm mười sáu tuổi đến nay, đã chín năm rồi!” Nước mắt La Irene lăn dài trên má. Cô tựa hồ bỗng chốc bị đánh bại. Bùi Thành cầm khăn tay đưa cho cô.
“Eileen, nếu có thể tới trước tới sau mà nói, anh cũng muốn chọn em” Giọng nói của Bùi Thành có chút khàn khàn, nói rất chậm, dường như hao hết sức lực của hắn. Nếu có thể tự chọn, hắn cũng không cần phải đau khổ như thế này. Hồi đó ở Nam Kinh, hắn hai mươi sáu tuổi, không từng nói lời yêu đương, mê mẩn y học, tưởng chừng phụ nữ là hồng nhan họa thủy. Bỗng một ngày, hắn trông thấy cô gái ấy giữa đám đông. Ngoại hình của nàng đúng như hắn từng hình dung, giống như trong đầu hắn đã từng tưởng tượng vô số lần về dáng vẻ người bạn đời của mình trong tương lai, thấy người này thì thấy không thích hợp, thấy người kia thì chẳng vừa ý lắm, cuối cùng bỗng trông thấy nàng, giống như đường cong trong lòng bỗng trở nên sống động. Hắn bừng tỉnh, hóa ra mình thích người con gái như thế này. Ngoại hình của nàng chính là điểm yếu của hắn, lập tức biến những tưởng tượng trong lòng hắn thành hiện thực. Tình yêu là thứ hết sức mơ hồ khó hiểu, nhưng thật sự là khi mới gặp Tư Quỳnh Chi, hắn đã lập tức nhớ kỹ nàng, khắc bóng hình của nàng trong lòng. Sau này tiếp xúc dần dần, phát hiện nàng kiêu ngạo, nàng lạnh lùng, cái bóng kia lắng đọng xuống trong lòng, không sao dám xuất hiện. Giống như rượu lâu năm, càng lắng đọng càng đậm đà, bởi vì trong quá trình kín kẽ không mở, bóng hình kia đã lên men. Vậy là, trái tim sớm đã say mèm, không còn nhận ra sự khống chế của lý trí, lúc nào cũng nghĩ đến nàng, để ý đến nàng, bị nàng từ chối thì đau khổ vô cùng, không thể rời xa nàng được. Ban đầu định ra ngoài nửa tháng, nhưng chỉ năm ngày sau thì không chịu được nữa, vẫn muốn quay về, muốn thăm dò phản ứng của nàng.
Hôm đó nói chuyện với nàng, từng lời từng chữ hắn đều cân nhắc kỹ, hắn cảm thấy mình hình như đã nói sai, nếu được nói lại với nàng, liệu có thể nhận được một câu trả lời khác không? La Irene lại đuổi theoSau khi Bùi Thành rời khỏi Nam Kinh, anh không thông báo cho La Irene. Mới đây cô mới biết tin tức về anh, vẫn nhanh chóng tìm được lý do để đến gặp anh. Chỉ sau năm ngày không gặp, Tư Quỳnh Chi đã thay đổi. Ngày hôm đó, cô hơi lúng túng, để Bùi Thành hiểu lầm cô là người có lòng dạ hẹp hòi, không ngờ đó chỉ là do anh hiểu nhầm. Cô đã trở lại như ban đầu, như thể không có chuyện gì xảy ra. Bùi Thành nghĩ: Cũng chẳng có gì khác biệt, cho dù anh có nói rõ thì cũng không thể nhận được câu trả lời khiến anh hài lòng. “Irene, trước kia khi em đối xử rất tốt với anh, anh thờ ơ, vì vậy anh cũng thấy rất khó chịu. Tôi đã đi tìm thầy giáo, anh ấy nói tôi không có ‘Đồng cảm’. Anh ấy nói, đây là một khuyết điểm bẩm sinh khiến tôi không thể đồng cảm với tình cảm của người khác. Trước đây tôi nghĩ mình như vậy, cho đến khi gặp em.” Bùi Thành nói. Khả năng tổng quát của anh ấy thực sự rất kém. Trong tình yêu “Quấn quít chặt lấy”, đối với anh ấy không hề có tác dụng, bởi vì khi anh ấy không động lòng, ảnh hưởng của người ngoài đối với anh ấy gần như không có. Rất hiếm khi có người như vậy. Khi La Irene theo đuổi anh, anh thực sự không cố gắng kiềm chế bản thân, anh không hề xúc động, đây là bản tính của anh. Cho đến khi anh gặp Tư Quỳnh Chi. Bức tường thành trong lòng anh đã sụp đổ ầm ầm, mọi rào cản đều biến mất. “Em có tin vào báo ứng không?” Bùi Thành hỏi, “Anh tin, đây là báo ứng của anh.” Anh yêu một cô gái có năng lực tổng hợp còn kém hơn anh. Tư Quỳnh Chi từ chối người ngoài, cô thẳng thắn như thể có mối thù hận với họ, cô đâm vào chỗ nào yếu mềm thì cô đâm vào chỗ đó, không hề nương tay. “Người anh thương hại là tôi! Nếu có báo ứng, hẳn là báo đáp cho tôi!” La Irene nghẹn ngào. Cô không nhịn được nữa, nhào lên ôm chầm lấy Bùi Thành. Bùi Thành vội vàng phanh lại, dừng xe vào lề. Anh rất bất đắc dĩ, đẩy cô ra. La Irene bóp chặt lấy, không muốn buông tay. Cô khóc nức nở nói: “Anh thật giống như một người gỗ, cuối cùng cũng tu luyện ra được một trái tim. Khi anh có trái tim, có thể chứa đựng những người khác trong lòng, cũng có thể giả vờ đối với tôi!” Cô dùng giọng cầu khẩn nói, “Hãy để em vào, được không? Van anh.” Bùi Thành thở dài, lần này anh dùng sức, kéo cô ra khỏi người mình. Chính anh bước xuống xe. Bên đường, cây thanh long cao lớn rợp bóng mát, anh đứng trong bóng tối, lặng lẽ châm một điếu thuốc. La Irene không xuống xe. Cô ngồi trong xe, mặc nước mắt tuôn trào trên má. Nỗi đau khổ vì không được như ý nguyện giày vò cô nhiều năm như vậy, cô vẫn luôn cho rằng mình là người sắt. Nhưng chính cô không có được người mình yêu, nhưng lại yêu người khác, mà anh ta cũng không chiếm được. Không hiểu sao, La Irene đau lòng. Trên đời này, đại khái chỉ có cô hiểu được trái tim anh, vì vậy cô thương anh, thương tiếc anh. Nỗi oán hận ngập tràn lòng cô, giờ phút này cũng theo nước mắt chậm rãi chảy hết. Đó là điện thờ trong lòng cô, thờ phụng lâu như vậy, sớm đã mất đi ý nghĩa có hay không được anh đáp lại. Bình thường Bùi Thành không hút thuốc, bao thuốc này vẫn là lần trước Bùi Giới để lại trong xe anh. Nhớ đến Bùi Giới, Bùi Thành lại bàng hoàng. “Bùi Thành.” La Irene không biết từ lúc nào đã xuống xe, “Anh hôn em một cái. Chỉ một chút thôi, từ đó trở đi em sẽ không dây dưa với anh nữa. Em đã chờ chín năm, coi như chấm dứt cho trọn vẹn.” Bùi thật sự không biết cô đến gần khi nào. Anh ngước mắt nhìn cô lặng lẽ, cuối cùng lắc đầu: “Kết thúc là trong lòng em, chứ không phải dựa vào nụ hôn của anh.