Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 1444: Bất tử tâm

Cố Khinh Chu thật không ngờ sự việc trốn khỏi nhà lại biến thành án tự tử. Cô cứ nghĩ rằng Từ gia sẽ không buông tha, rồi sau đó, hộ vệ tư sẽ càng bận rộn. Không ngờ Từ gia mua một ngôi mộ, chôn cất Từ Bồi, chẳng hề nhắc tới chuyện tự tử. Ngưu Hoài Cổ đến hỏi họ về cái chết của Từ Bồi xem có điều gì nghi ngờ không, có nghi ngờ việc giết người không, có cần cục cảnh sát tham gia không thì cũng bị Từ gia từ chối khéo léo. Từ gia khẳng định Từ Bồi là tự tử nhưng lại không muốn nói cho người ngoài biết lý do anh tự tử. Một vụ mất tích bí ẩn lại có kết cục như thế này, Cố Khinh Chu cảm thấy như nghẹn một cục tức trong cổ họng. Nhưng dù sao đó cũng là chuyện gia đình họ, không nhờ tới hộ vệ tư thì người ngoài cũng không tiện quản. Tư Quỳnh Chi thì không tin. Ngày hôm đó, về nhà, cô khóc rống lên, được cha mình đích thân an ủi một hồi mới hơi bình tĩnh lại. Cô không tin Từ Bồi tự tử. “Tôi hiểu rõ Từ Bồi, sức khỏe anh ấy rất tốt. Dù có phải chịu khổ, anh ấy cũng có thể chấp nhận, anh ấy không phải người tự tử” Tư Quỳnh Chi nói. Đồng thời, cô vội vã đến Nguyễn gia. Nguyễn gia đã nhốt Nguyễn Yến Phong lại, Tư Quỳnh Chi không được gặp. Vì vậy, cô tự đi điều tra. Người phó quan của cô tìm được quán ăn cuối cùng Từ Bồi tới, cô hỏi chủ quán: “Hôm đó, anh ấy đang chờ ai, sau đó có một cuộc điện thoại gọi tới, điện thoại kia đã nói gì vậy?” Chủ quán ăn nói: “Thưa cô, khách gọi điện thì làm sao chúng tôi nghe được ạ?” “Vậy anh còn nhớ gì anh ấy nói không?” Tư Quỳnh Chi hỏi. Chủ quán suy nghĩ. Hôm đó, không có việc gì để làm nên ông ta thấy hơi chán, bèn đứng cạnh xem Từ Bồi nghe điện thoại. “Mới nghe điện thoại, anh ta đã thốt lên: “Bà cả”. Chủ quán nói: “Hồi tôi nghe thì đầu dây bên kia là một phụ nữ hơi lớn tuổi”. Tim Tư Quỳnh Chi hẫng một nhịp: “Thế rồi sao ạ?” “Thế rồi, chỉ nghe anh ta nói chuyện một mình, giọng nói nhỏ hơn, còn sắc mặt thì khó coi, chắc là người bên kia điện thoại nói chuyện không dễ nghe” Chủ quán kể. Chủ quán nhớ lại một chút, nhớ rằng lúc đó, khuôn mặt anh thanh niên kia tái mét nhưng rất tức giận, bèn giải thích một câu: “Tôi sẽ không hại anh ta đâu”. Nghe chủ quán kể lại, Tư Quỳnh Chi ra khỏi quán ăn. Cô không biết có nên nói những điều này với Nguyễn Yến Phong hay Từ gia không. Lần đầu tiên, cô cảm thấy bất lực đến vậy. Ngày hôm sau, khi đi làm, cô đến khu nội trú, luôn mất tập trung, sau đó, quả thực hết cách, cô chuồn mất, lên tầng cao nhất. Tầng cao nhất có một chiếc ô che nắng lớn, đó là nơi các đồng nghiệp trực đêm tụ họp, thỉnh thoảng sẽ ngồi dưới ô ăn đêm. Ban ngày, ít người lên đó vì quá nóng, dù được che nhưng vẫn có thể thiêu người. Tư Quỳnh Chi như vô hồn ngồi dưới ô. Trong túi cô có một gói thuốc lá, đó là hôm qua, khi cô đi ngang qua, có một đứa trẻ bán thuốc lá chào hàng với cô. Cô do dự một lúc rồi rút ra một điếu thuốc. Vừa rít một hơi, cô đã bị sặc đen thui. Một cánh tay ở bên cạnh lấy đi điếu thuốc của cô rồi đưa cho cô một ly kem đá. Tư Quỳnh Chi nóng đến nỗi đầu đầy mồ hôi, thái dương ướt đẫm, mặt hơi đỏ, đôi môi càng thêm đỏ thắm, căng tràn sức sống, trông như mỹ nhân vừa mới tắm xong. Cô nhìn thấy Bùi Thành. Cô nhận lấy ly kem, đặt lên bàn nhỏ, rồi lấy khăn tay ra, lau mồ hôi trên mặt. “Đừng hút thuốc nữa, ăn kem đi, lúc lòng nóng ấy” Bùi Thành nói. Giọng anh rất nhẹ, đôi mắt sau tròng kính cũng cố tỏ ra dịu dàng. Từ buổi đọc sách cuối tuần trước, họ đã gần nửa tháng không nói chuyện. Dưới chiếc ô lớn là một chiếc bàn gỗ nhỏ và bốn chiếc ghế gỗ. Bùi Thành ngồi xuống cạnh Tư Quỳnh Chi, chỉ thấy chiếc ghế gỗ nóng rực vì nắng. Anh chỉ ngồi hai giây rồi lại đứng lên: “Đi phòng làm việc của tôi đi chứ?Nơi này quá nóng nực, e là chốc nữa cô bị cảm nắng mất.”

Tư Quỳnh Chi nói: “Không sao.

Bùi Thành lại đưa tay giữ tay cô lại, đồng thời cầm hộp kem trên bàn lên. Hộp kem này vẫn còn lạnh, áp vào làn da nóng hổi của Tư Quỳnh Chi khiến cô giật mình. Cả người cô bị Bùi Thành kéo đứng dậy. “Để tôi tự đi.” Tư Quỳnh Chi vùng vẫy. Bùi Thành liền buông tay. Hắn nhẹ nhàng nắm chặt bàn tay vừa buông ra như còn vương lại hơi ấm của cô, không nỡ để hơi ấm đó tan đi. Phòng làm việc của hắn rất tĩnh lặng, cũng rất mát mẻ. Bùi Thành còn rót cho cô một cốc nước để cô rửa mặt. Sau khi rửa mặt xong, Tư Quỳnh Chi thấy tỉnh táo hơn đôi chút, những sợi dây leo màu đen quấn quanh người cô như cũng được rút bớt đi. Cô ngồi xuống bắt đầu ăn hộp kem. “Có chuyện gì à?” Bùi Thành hỏi, “Có liên quan tới chuyện tự sát của bạn cô không?”

Bùi Thành từ lúc ở Nam Kinh đã để ý tới Tư Quỳnh Chi. Lúc cô thân thiết với Từ Bồi và Nguyễn Yến Phong, hắn cũng đã từng lo lắng, nhưng sau đó mới phát hiện không phải như vậy. Tuy nhiên, cô và họ quả thật rất thân thiết. “Ừm.” Tư Quỳnh Chi khẽ nói, “Tôi nghi ngờ anh ấy không phải tự sát, hoặc có uẩn khúc gì đó. Nhưng mà gia đình anh ấy lại nôn nóng muốn che đậy, không chịu nói nhiều, thà để anh ấy chết cũng không muốn nói thêm nữa.”

Bùi Thành nói: “Tôi đã nghe nói.”

Tư Quỳnh Chi giật mình. Bùi Thành đối mặt với ánh mắt ngạc nhiên của cô, vô thức đẩy mắt kính: “Chẳng có bức tường nào không có kẽ hở, ắt hẳn sẽ có người nói ra, chỉ là đôi bên gia đình không biết mà thôi.”

Ánh mắt Tư Quỳnh Chi trở nên hoảng loạn. “Tình cảm chỉ cần là thật lòng, mà không làm tổn hại đến người thứ ba thì nó xứng đáng được ca ngợi. Còn việc có phù hợp với nhận thức của số đông hay không thì đó là quá cầu toàn rồi.” Bùi Thành nói. Tư Quỳnh Chi cẩn thận hỏi: “Anh không ngại những mối tình như vậy sao?”

“Có gì mà phải ngại.” Bùi Thành nói. “Mặc dù không làm tổn hại đến người thứ ba, nhưng lại làm tổn thương tới gia đình đôi bên, tôi còn tưởng rằng cô sẽ” Lời nói của Tư Quỳnh Chi mơ hồ không rõ. “Cha mẹ nào cũng coi con mình là của riêng. Họ muốn những đứa con đó xứng đáng để khoe khoang, phải thuận theo ý muốn của họ. Nhưng con cái là những cá thể độc lập, chúng có cuộc sống và tình cảm riêng của mình. Nếu cha mẹ biết tôn trọng, coi con mình như những người độc lập thì sẽ không bị tổn thương. Nỗi đau này bắt nguồn từ lòng ích kỷ của cha mẹ, và từ nỗi sợ hãi của chính họ đối với thế tục. Người thực sự làm tổn thương họ không phải là đứa con, mà chính là họ.” Bùi Thành nói. Trong lòng Tư Quỳnh Chi như có điều gì đó nghẹn đắng. Tại sao nhà họ Từ không có người nào hiểu biết như vậy? Cô có chút lảng tránh, ngăn lại dòng nước mắt, nửa ngày sau mới nói: “Cảm ơn anh.”

Bùi Thành đưa cho cô một chiếc khăn tay. Tư Quỳnh Chi không khóc, chỉ cảm thấy trong lòng rất nặng nề. “Cô định làm thế nào?” Bùi Thành hỏi, “Có cần tôi giúp cô làm gì không?”

“Tôi không thể làm gì cả.” Tư Quỳnh Chi nói, “Tôi chỉ thấy bất lực. Gia đình anh ấy đã quyết định như vậy rồi. Tôi nghĩ là anh ấy thương họ nên mới chấp nhận chết. Tôi không muốn khiến gia đình anh ấy tan nát.”

Bùi Thành nói: “Ừm. Thực ra suy nghĩ cho kỹ thì chắc chắn là gia đình anh ấy cũng khó chịu, còn khó chịu hơn cô nhiều.”

Họ trò chuyện với nhau một lúc lâu, Bùi Thành muốn đi quan sát một phòng giải phẫu khác nên đi trước. Trước khi đi, hắn tìm chìa khoá dự phòng phòng làm việc của mình: “Cái này cho cô, cô nghỉ ngơi cho khoẻ rồi hãy về, chiều nay không có nhiều việc lắm.”

Tư Quỳnh Chi chưa kịp từ chối thì Bùi Thành đã rời đi. Cô một mình ngồi rất lâu, mãi vẫn không tìm thấy sức lực để rời khỏi căn phòng này, trở về bàn làm việc của mình. Cô thực sự rất mệt mỏi. Trong lúc không biết, cô đã dựa vào chiếc ghế sofa ngủ thiếp đi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free