Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 1566: Nàng vì cái gì thất thần?
Trên đường đi, Hà Vi luôn băn khoăn không hiểu sao nhà họ Hoắc lại phiền phức đến vậy? Liệu họ có sợ đến trước mặt chị của cô không, không biết phải giới thiệu cô thế nào? Anh ấy vừa hôn cô vừa lo lắng cho cô nhưng đồng thời cũng mong cô đừng thay đổi ý định. Nhưng anh chưa bao giờ nói yêu cô, cần cô, sẽ không bao giờ rời xa cô. Hà Vi không có chút cảm giác ngọt ngào khi yêu vì cô lo lắng quá nhiều. Hoắc Việt trước đây từng nói thích cô, sau này dù có bất kỳ lý do gì cũng không muốn cô nữa; George cũng từng nói sẽ cùng cô trải qua cả cuộc đời, nhưng lại nhanh chóng đến với người khác. Bây giờ, họ phải đến gặp Tư Hành Bái và Cố Khinh Chu, xem như là người thân của Hà Vi, nhưng sao Hoắc Việt lại buồn rầu như vậy? Anh ấy đang lo lắng chuyện gì? Lo lắng chuyện này bị người khác biết sao? Lòng Hà Vi nặng trĩu, cô nhớ lại vẻ mặt do dự của anh lúc này, trong lòng đột nhiên thấy không đành. Cô thương anh, không muốn anh khó xử. Vì vậy Hà Vi nói: “Thưa Hoắc tiên sinh, anh gặp chị tôi thì đừng nói chuyện của chúng ta. Lần này là tiểu thư Quỳnh Chi kết hôn, chị tôi mới vừa hết tháng, phải đưa theo bốn đứa trẻ và còn phải lo đám cưới nên chắc chắn sẽ bận rộn lắm”.
Hoắc Việt quay đầu, lông mày cau chặt hơn. Bất ngờ anh đưa tay nắm cằm Hà Vi, lặng lẽ nhìn vào mắt cô. Hà Vi khẽ rụt lại. Cô liếc mắt đi, Hoắc Việt liền thu tay, không muốn ép cô quá, chỉ thở dài trong lòng. Hai người không nói thêm gì nữa. Đến Singapore, Hà Vi phát hiện có rất nhiều khách mời và Cố Khinh Chu thực sự bận rộn, phải tiếp đãi nhiều bạn bè. Hà Vi cũng không quen biết mấy người bạn đó. Cố Khinh Chu muốn giữ cô ở bên cạnh nhưng luôn có người chen vào. Đặc biệt là một cô gái trẻ gọi Cố Khinh Chu là cô giáo, cứ bám riết lấy Cố Khinh Chu, trong khi Cố Khinh Chu cũng rất có cảm tình với cô ấy. Con của Cố Khinh Chu cũng có người khác trông nom. Ngược lại, Hà Vi lại có vẻ buồn chán. Cô đi khắp nơi, muốn tìm lối tắt từ bên kia tòa lâu đài vòng qua, kết quả đi đến cửa sau thì nghe có tiếng người đang nói chuyện. Hà Vi thấy Hoắc Việt. Hoắc Việt đang hút thuốc lá, vẫn vẻ đầy tâm sự, người ngồi đối diện anh bị tường che khuất, Hà Vi đành lùi lại hai bước. Sau đó, cô nghe thấy giọng nói của Tư Hành Bái. Tư Hành Bái nói: “Anh đâu có ý định kết hôn, hỏi nhiều vậy làm gì?”
Hà Vi ù tai. Cô vội vã lùi vào góc tường, vô cùng lúng túng. Hoắc Việt như nghe thấy tiếng động, đứng dậy xem xét, chỉ thấy ở đằng xa có vài vị khách mời đang chuyện trò, anh lại ngồi xuống. Đến giờ lành, chú rể không thể đi gặp cô dâu, còn khách mời thì có thể. Hoắc Việt theo Tư Hành Bái đến gặp Tư Quỳnh Chi đang mặc váy cưới. Bộ váy cưới của Tư Quỳnh Chi rất đẹp, Hoắc Việt liền hỏi Tư Hành Bái đặt may ở đâu. Tư Hành Bái rất ngạc nhiên, lúc này mới nói: “Anh đâu có ý định kết hôn, hỏi nhiều vậy làm gì?”
Hoắc Việt tiện tay đóng kỹ cửa sổ, nói: “Ai nói tôi không có ý định kết hôn? Tôi đến tuổi này rồi, cũng nên thành gia, có phải chỉ mình anh được cưới vợ đâu? Anh đức hạnh vậy cũng có nhà, tôi cũng nên có chứ”.
Tư Hành Bái hiểu rõ Hoắc Việt, lúc này hỏi: “Anh thích ai?”
Hoắc Việt hút liền hai điếu thuốc, không trả lời vì Hà Vi đã dặn anh không được nói cho Tư Hành Bái và Cố Khinh Chu, anh không rõ cô có ý gìAnh ta nhìn Tư Hành Bái và đột nhiên lên tiếng: “Tôi chẳng hiểu nổi các bạn trẻ thời nay nghĩ gì và tính toán ra sao.”
Biểu cảm của anh ta cực kỳ nghiêm túc. Tư Hành Bái bớt tinh quái lại và hỏi: “Nghĩ gì cơ?”
“Những cô gái trẻ ấy nghĩ gì.” Hoắc Việt cau mày, “Anh có thể cảm nhận được rằng cô ấy không phải là không có tình cảm với anh. Chỉ khi anh chủ động, cô ấy lại luôn mơ màng và tỏ ra buồn rầu.”
Tư Hành Bái nhìn về phía anh ta: “Cô gái nào, anh nói rõ đi.”
Hoắc Việt thở dài và nói: “Hà Vi.”
Tư Hành Bái cười nói: “Tôi biết cô ấy, Khinh Chu rất quý người em gái này. Mẹ con bé rất thích cô ấy.
Anh chẳng phải đã từng ngủ với cô ấy từ lâu rồi sao?”
Hoắc Việt lườm anh ta: “Tôi không có.”
“Không có sao?” Tư Hành Bái ngạc nhiên. Anh ta nghĩ nghĩ rồi nói, “Giai đoạn đó tôi đi Vân Nam, sau đó cũng chưa từng gặp lại cô ấy nữa. Tôi còn tưởng rằng anh đã ngủ với cô ấy. Khi ấy anh không phải rất muốn ngủ với cô ấy sao? Anh còn để cho người ta quấy rối hôn nhân nữa.”
Hoắc Việt: “???”
Những chuyện tào lao xưa cũ ấy mà họ Tư cũng nhớ kỹ được, còn cố tình đem ra trêu chọc anh ta. Hoắc Việt cảm thấy anh em này còn chẳng bằng chó. “Tôi không ngủ, vì lúc đó tôi thấy cô ấy rất cố gắng, muốn cho cô ấy có tương lai tốt đẹp hơn, chứ tôi không giống anh.” Hoắc Việt nói. Tư Hành Bái không hiểu: “Tôi sao thế? Tôi đối với Khinh Chu nhà tôi còn chưa đủ tốt sao? Tôi muốn cho cô ấy có tương lai tốt, tôi đồng ý để cô ấy đi học, lại tiết kiệm tiền cho cô ấy, lại muốn cưới cô ấy, tôi mới là người có trách nhiệm với tương lai của cô ấy chứ. Anh thì vứt bỏ người ta, thế mà còn gọi là vì tương lai của người ta ư?”
Hoắc Việt: “???”
Lúc đó, anh ta không nghĩ đến việc cưới Hà Vi.
Trong lòng anh ta, Hà Vi rất giống Cố Khinh Chu, chỉ là lúc đó anh ta thấy thích thú đặc biệt, cũng giống như với những người phụ nữ khác. Sau này, anh ta thấy Hà Vi không tầm thường, nên mới không động đến cô. “Anh có đàng hoàng không vậy?” Hoắc Việt bực bội. Anh ta rất ít khi bực bội như thế này. Tư Hành Bái nghiêm mặt nói: “Tại sao cô ấy lại mơ màng? Anh có bệnh lý trong người à? Hay là anh thấy cô ấy không thích anh?”
Hoắc Việt thấy không phải như vậy. Nếu như anh ta thấy Hà Vi không thích anh ta, thì anh ta đã không hôn cô ấy. Anh ta rất giỏi trong việc xem xét người khác. Và khi anh ta dùng suy nghĩ của mình để cân nhắc đến suy nghĩ của Hà Vi, thì thái độ của cô ấy sau này đối với anh ta lại khiến anh ta khó hiểu, chỉ có thể cho rằng mình đã già, không hiểu nổi những người trẻ tuổi bây giờ. “Vậy là anh muốn kết hôn với cô ấy, mà hỏi em gái tôi về áo cưới cũng vì lý do này sao?” Tư Hành Bái hỏi. Hoắc Việt nói: “Tôi ở cái tuổi này rồi, nếu muốn tìm phụ nữ để chơi bời, thì tôi sẽ không tìm cô ấy. Đã tìm cô ấy, thì chắc chắn là muốn cưới cô ấy.”
“Anh đã nói với cô ấy chưa?”
“Đã nói rồi.” Hoắc Việt hùng hồn chính đáng. Tư Hành Bái vừa như cười vừa như không: “Hoắc gia, anh đừng tự tin như vậy. Làm thủ lĩnh Thanh Bang bao nhiêu năm, anh đã quen với việc nói chuyện úp mở, đây cũng là trí tuệ của anh khi làm thủ lĩnh. Một người quen thuộc với phong cách tính cách này, làm sao có thể thay đổi ngay lập tức được? Tôi không tin là anh có thể nói thẳng với một cô gái rằng anh yêu cô ấy, muốn cưới cô ấy để tạo dựng gia đình. Chắc chắn anh chỉ nói bóng nói gió. Bây giờ tôi mới biết, thì ra cô ấy không hiểu. Người bình thường không giống như những người quyền quý giao tiếp, có bản lĩnh nào để hiểu được ẩn ý trong lời nói của những nhân vật lớn như mấy anh chứ?”
Hoắc Việt sửng sốt cả người. Tư Hành Bái liền biết mình nói trúng rồi, có chút đắc chí muốn biết vị thủ lĩnh Hoắc Long này thường ngày trước mặt thuộc hạ luôn nghiêm nghị làm sao có thể thẳng thắn được. Nếu có rảnh, anh ta thực sự muốn đi xem thử. “Tôi cho rằng” Hoắc Việt cau mày rất chặt, “Tôi không nói thẳng, nhưng cũng chẳng khác gì nói thẳng.”
“Anh chắc chắn chứ?” Tư Hành Bái cười. Hoắc Việt: “???”
Trước đây, anh ta rất chắc chắn, bây giờ bị Tư Hành Bái làm cho bối rối, nên anh ta không chắc nữa. Những người làm việc dưới quyền anh ta đều là những người đã theo anh ta mấy chục năm, đừng nói đến ý tứ ngoài lời, dù chỉ là một ánh mắt, họ cũng hiểu được ý anh ta muốn truyền đạt. Điều này dẫn đến việc từ trước đến nay anh ta nói chuyện đúng là không cần đặc biệt thẳng thắn. Nhưng mà Hà Vi lại thiếu kinh nghiệm, lại không thực sự quen với anh ta, thật kỳ lạ khi cô ấy có thể hiểu được ý anh ta.