Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 1573: Tổng giám đốc tới

Vợ nhỏ thức đêm nói đôi câu với Hoắc Việt không tính là chuyện lớn, anh rửa mặt, uống hai chén rượu, máu huyết khắp người chảy nhanh hơn, tinh thần liền khôi phục. Anh thay lại trang phục, liền theo người tường thuật chuyện tối qua. “Cũng dễ.” Tùy tùng nói. Lúc đó mấy người theo sau Ghent, Trương tiểu thư, La tiểu thư, dùng súng chĩa vào lưng họ, làm bộ như vệ sĩ. Lúc đó, các phòng ca vũ cũng gần tan ca, không có nhiều khách, có cũng chỉ là say khướt, sẽ không nhìn kỹ. Quản lý và phục vụ đều đã sắp xếp ổn thỏa. Người dưới trướng Hoắc Việt làm việc sạch sẽ, không để lại bất kỳ manh mối nào, dù sau này Ghent và La Irene, Trương Thù có tố cáo cũng không có chứng cứ. Tùy tùng còn kể lời khai ép hỏi được từ Ghent, Trương Thù, La Irene cho Hoắc Việt. Hoắc Việt mới biết, họ đang từng bước gài bẫy. La Irene và Trương Thù muốn điều tra lý lịch Hà Vi, bôi nhọ danh tiếng của cô, khiến cô mất tư cách làm bạn đời của Hoắc Việt, nếu không thì người dưới trướng Hoắc Việt sẽ phản đối. Ghent thì đơn giản muốn ép Hà Vi vào đường cùng, để cuối cùng cô trở thành con mồi của hắn. Những người này, hận không thể xé Hà Vi ra mà ăn. Hoắc Việt siết chặt tay áo dài, mặt đen như muốn nhỏ máu. Anh đang cố kiềm chế cơn nóng giận của mình. Theo tính cách của anh, ba người này sẽ không được nhìn thấy mặt trời mọc hôm nay. Nhưng bọn họ đều có quan hệ với Hà Vi, và chuyện ở chi nhánh ngân hàng hôm qua đã gây nên sóng gió, xảy ra chuyện Hà Vi sẽ bị chỉ trích, Hoắc Việt cần cân nhắc cho cô. Bản thân anh bước đi trong bóng tối, một nửa người bị nước bẩn vùi lấp, anh muốn thoát thân không dễ, muốn rũ bỏ toàn bộ bụi bẩn bẩn thỉu trên người cũng khó, còn Hà Vi thì trong sạch. Cô như hoa dưới ánh mặt trời, đẹp đẽ thơm tho. Hoắc Việt muốn cùng cô đi đến ánh sáng, chứ không phải kéo cô vào bóng tối. Anh im lặng hồi lâu, mới quyết định tha cho Ghent, La Irene, Trương Thù, liền nói với tùy tùng: “Dùng kế của bọn họ trả lại cho bọn họ, sau đó thả người.” Tùy tùng đáp. Hoắc Việt rửa mặt lại một lần nữa, soi gương tự ngắm, từng chút một lau sạch sát khí trên mặt, lại đeo lên chiếc mặt nạ nho nhã và ôn nhu thường thấy. Anh đi đón Hà Vi. Hà Vi đã chuẩn bị xong, hai người cùng xuống nhà, chuẩn bị đi ăn điểm tâm, thì thấy ông lão hàng xóm cũng vừa từ ngoài về, tay xách mấy túi quần áo, hình như là đi mua đồ. “Ông dậy sớm thế, đi đâu mua quần áo vậy?” Hà Vi hỏi. Ông lão nói: “Không phải đi mua, là đi khách sạn lấy đồ, trước đây tôi đã đặt một phòng dài hạn ở khách sạn, hành lý đều để ở đó.” Hà Vi: “…” Nếu không phải cô đang bụng dạ rối bời, lại sợ Hoắc Việt nhìn ra manh mối, phải giữ vững tinh thần đối phó với anh, cô nhất định sẽ hỏi vị ông lão này rốt cuộc có lai lịch thế nào. Cô lên xe Hoắc Việt, hai người trước tiên đi ăn cơm. Hà Vi cố tỏ ra như không có chuyện gì, rồi lại ăn hai bát cháo. Đến trước chi nhánh ngân hàng ở đầu phố bên kia, cô liền nói với Hoắc Việt: “Hoắc gia, tôi muốn đi một lát, tiêu cơm rồi mới đi chi nhánh ngân hàng.” Hoắc Việt cố ý không nhớ ra hôm qua cô còn giả vờ đau bụng, liền nói được. Nhưng khi Hà Vi định xuống xe, anh lại giữ tay cô lại. Anh nâng cằm cô lên, khẽ hôn cô một cái: “Hôm nay vui vẻ nhé.” Tim Hà Vi bỗng đập loạn nhịp. Cô bối rối gật đầu, mở cửa xe bước xuống. Cô sợ Hoắc Việt gặp đồng nghiệp của cô, mà các đồng nghiệp nịnh bợ nói mấy lời khó nghe, khiến anh lo lắng. Cô bước nhanh đến ngân hàng, lại phát hiện các đồng nghiệp đều đứng chật kín ở cửa ra vào, ba lớp người vây chặt như nêm cối, đang ngó xem cái gì náo nhiệt. Hà Vi trong lòng căng thẳng, tự hỏi có phải mình bị dán thông báo sa thải không? Tuy nhiên cô cũng tự hiểu, thông báo của cô không gây nên ồn ào lớn đến thế. Cô muốn chen vào, nhưng đám đông chen chúc đầy ắp, là do mọi người đang nhìn một chỗ.

Các đồng nghiệp sau khi xem xong, có người ra ngoài, Hà Vi lại bị đồng nghiệp phía sau chen vào, vô tình bị đẩy ra phía trước nhất, rốt cuộc cũng thấy rõMột bức ảnh dán đầy trên bức tường bên kia lối vào chi nhánh ngân hàng đã khiến Hà Vi vô cùng sửng sốt – Đó là ảnh Ghent ôm chặt hai người phụ nữ xinh đẹp, chỉ mặc đồ lót che thân. “Trương Thù và La Irene”, Hà Vi bàng hoàng nhìn cảnh này. Cô quay ngoắt người sang một bên, nhường đường, rồi đứng lặng thật lâu. Cô biết về kế hoạch của ông Ghent, nhưng không thể ngờ rằng ông lại sắp xếp như thế này. Chỉ có Hoắc Việt mới có thể làm như vậy. Đêm qua, Hoắc Việt đã biết mọi chuyện. Anh âm thầm thở dài vì cô, để những đồng nghiệp của cô biết rằng Ghent mê mẩn Trương Thù đến mức đã làm nhục Hà Vi.

Và mọi người trong chi nhánh ngân hàng đều biết Hà Vi và Trương Thù không hòa thuận. “Liệu anh ấy có trách tôi không thẳng thắn không?”, Hà Vi hơi lo lắng. Giá mà biết trước sẽ thế này, cô đã không cần phải giấu anh. Cô bước vào văn phòng, không lâu sau Ghent bước vào, nhìn thấy bức ảnh liền tức giận nói anh bị bắt cóc tối hôm qua và hiện phải đi báo cảnh sát. Cô thư ký bước đến thì thầm vào tai anh vài câu. Ghent chết sững người. Trương Thù hôm nay không đến, có lẽ vì biết chuyện nên không dám lộ mặt. Các đồng nghiệp tò mò nhìn theo. Ghent vội vàng lau mặt, quay trở lại phòng làm việc của mình, sau đó cô thư ký thông báo cho các quản lý khác đến văn phòng. Khi các quản lý bước ra, họ nói với giọng như lâm đại địch: “Hãy nhanh chóng thu dọn đồ đạc và trang phục của các vị, ông Leyton muốn đến kiểm tra”.

Các đồng nghiệp cũng lúng túng và bận rộn. Có người còn hỏi: “Tại sao ông Leyton vẫn chưa rời khỏi Hồng Kông vậy? Ông đến đây lần này để làm gì? Lần trước ông đến nhưng không kiểm tra mà”.

Một quản lý lớn tiếng nói: “Lần này là ông Leyton và ông Matthew Leyton cùng đến”.

Mọi người đều sững sờ, bao gồm cả Hà Vi.

Hà Vi vốn có tham vọng được thăng tiến, cũng từng nghĩ đến việc nịnh bợ sếp, nhưng hôm nay thực sự không đúng lúc. Buổi sáng ra khỏi nhà, cô trang điểm vội vàng, không tỉ mỉ như thường lệ. Bởi vì cô nghĩ rằng hôm nay sẽ có trận chiến lớn với Ghent, cô muốn tỏ ra thảm hại để tranh thủ sự cảm thông của các đồng nghiệp. Không ngờ…

“Sao tôi lại xui xẻo thế này?”, Hà Vi thấy toàn thân không ổn. Cô dọn dẹp sạch sẽ bàn làm việc, nhét hết đồ đạc lung tung vào ngăn kéo. Những đồng nghiệp nữ khác cũng lục tục lấy ra gương trang điểm, Hà Vi cũng lấy son môi và gương trong túi. Nhưng mà thỏi son môi của cô từ hôm qua chỉ còn thấy đáy, cô vẫn định đổi một thỏi mới. Hôm qua quá tệ, về nhà cô quên mất chuyện này, đúng là nhà dột còn gặp mưa. Cô định dùng móng tay khẽ cạy thỏi son môi, đang loay hoay cạy thì có mấy chiếc ô tô đến bên ngoài, Ghent kêu các quản lý ra đón. Không kịp rồi. Hà Vi đậy nắp son môi và gương vào ngăn kéo, cũng giống như những đồng nghiệp khác, cô đứng nghiêm trang lên, dạo gần đây cô thật sự xui xẻo. Lúc này, người bên ngoài liền bước vào. Người đi đầu là Anna, cô gái trẻ xinh đẹp, bước đi nhẹ nhàng. Theo sau là Matthew Leyton và Ghent lần trước đã đến, vây quanh một ông lão cầm gậy. Ánh mắt của mọi người đổ dồn vào ông lão, đó chính là Jonathan Leyton, ông cùng vợ đã cùng nhau sáng lập Ngân hàng Leyton và đưa doanh nghiệp này phát triển trên toàn thế giới, là ông trùm thực sự của thời đại này. Ông mặc một chiếc áo khoác màu đen, bên trong là bộ vest màu tím than, tóc được chải chuốt gọn gàng, râu ria cũng cạo sạch sẽ, trông không quá già, có lẽ khoảng sáu mươi tuổi. Rõ ràng ông phải già hơn nhiều so với con số này. Hà Vi thấy ông, cảm thấy rất quen mắt, dáng đi của ông, bàn chân trái của ông không được thoải mái, cùng với đôi mắt của ông, đặc biệt quen thuộc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free