Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 1605: Trong tình yêu nam nhân

Ngày hôm sau, Nhan Tử Thanh mặc chiếc áo sơ mi trắng mà Từ Kỳ Trinh đã mua cho anh. Trang phục của anh lúc nào cũng rực rỡ màu sắc, đây là phong cách ăn mặc khá mới mẻ ở Nam Dương, nhưng bỗng nhiên trông thấy anh mặc vậy giản dị và nghiêm trang như thế, ai nấy đều thấy không quen. Bữa sáng, anh Nhan nhìn anh chằm chằm một lúc. Ra ngoài, có người không nhịn được phải hỏi anh: “Anh định đi gặp nhân vật nào vậy? Tổng đốc sao?”. Anh gặp Tư Hành Bái trên đường. Tư Hành Bái mặc trang phục quân đội, trong thời tiết oi bức của tháng 6, anh ta vẫn chỉnh tề, cài hết nút áo đến tận cổ. Nhan Tử Thanh hơi ngạc nhiên, trong trí nhớ của anh, Tư Hành Bái là một gã du côn hạng bét, nhưng hồi tưởng lại, gã du côn hạng bét này mỗi lần mặc quần áo đều hết sức đứng đắn, dù là quân phục hay thường phục. “Anh sao lại ăn mặc kỳ quái thế?” Tư Hành Bái nhíu mày, “Chiếc áo sơ mi lòe loẹt kia của chú đây? Mặc thế này chẳng khác gì lấy quần áo của Tư Kỳ Trinh mà mặc cả”. Nhan Tử Thanh: “…” Sau một lần xuyên không, về nhà không kịp đợi cởi chiếc áo đó ra, anh lập tức nói với Từ Kỳ Trinh: “Chiếc áo sơ mi đó của anh, em sẽ không mặc nữa nhỉ?”. Anh có vấn đề gì là nói thẳng, như vậy sẽ tiết kiệm thời gian cho mọi người; muốn mặc thì mặc, không được thì thôi. Lúc đó, Từ Kỳ Trinh đang làm rượu trong vườn phía sau. Bếp nóng nực, hai bên má chị lấm tấm mồ hôi, thế nên đôi mắt càng sáng rực như những viên ngọc sáng lấp lánh. Chị không hiểu: “Sao vậy?”. “Người ta nhìn anh như kiểu khỉ làm trò, trông cứ làm sao ấy”, Nhan Tử Thanh nói. Từ Kỳ Trinh cười phá lên. Chị mua chiếc áo đó là để thay cho chiếc áo sơ mi cũ của anh vừa bị hỏng, đó chứ gì là một vật mang ý nghĩa nặng nề. Không ngờ, Nhan Tử Thanh lại nhầm rồi còn tưởng rằng phải mặc hằng ngày. “Nếu anh yêu cầu em mặc thế này mỗi ngày, thì em sẽ mua cho anh ba hoặc bốn cái, em sẽ phối hợp quần tây cùng giày da, tất”, Từ Kỳ Trinh nói, “Đây chẳng qua chỉ là một bộ quần áo, anh cứ để trong tủ là được, ai bảo anh phải mặc nó?”. Nhan Tử Thanh: “…” Từ Kỳ Trinh nhịn cười, chị cũng làm bữa tối cho mọi người trong nhà, nhắc lại sự việc đó, vẫn thấy buồn cười. Nhan Tử Thanh liền đè chị lại. Anh nói: “Đừng có cười, trêu chọc anh buồn cười lắm hay sao?”. Từ Kỳ Trinh không nhịn được phải cười thành tiếng. Nhan Tử Thanh liền thuận thế hôn chị. Lần này, anh lấy lại được dáng vẻ như trước, trên giường không còn mặc cảm lo âu, anh sẽ gọi tên chị, hỏi thăm cảm nhận của chị [domain]. Anh rất chân thành dùng cơ thể giao lưu với chị. Anh dẫn dắt chị, để chị dần quen biết anh, bản thân anh cũng cố hết sức hiểu rõ những điều chị thích. Một hồi ân ái nhẹ nhàng vui vẻ kết thúc, Từ Kỳ Trinh đổ mồ hôi khắp người. Trong lúc tắm, chị muốn cuộc sống của mình trở lại đúng hướng, Nhan Tử Thanh đã nói bỏ thì bỏ thật, anh không phải kiểu người do dự day dưa mãi, Từ Kỳ Trinh khẽ cong môi. Sau đó, Nhan Tử Thanh tắm xong, khi anh đi ra khỏi phòng tắm, Từ Kỳ Trinh đã nằm trên giường đọc sách. Anh đi đến, hôn chị một cái: “Câu nói kia vẫn vậy, anh đồng ý có thể nhận hai phòng ngủ, nhưng em cần anh ở lại thì mở miệng nói một câu là được”. Từ Kỳ Trinh mỉm cười. Ban đêm, chị không muốn ngủ, đó là do sinh bệnh, bác sĩ nói chị cần thời gian mới có thể giống người bình thường như thế. Chị đưa tay vuốt ve khuôn mặt Nhan Tử Thanh: “Để anh đợi chút nữa. Sau này, anh đừng hỏi nữa, tắm xong anh cứ đi, khi nào em cần anh ở lại, em sẽ khóa cửa lại, thế nhé?”. “Em sẽ không thấy phiền sao?”, Nhan Tử Thanh nhìn vào mắt chị và hỏi. Từ Kỳ Trinh suy nghĩ một chút: “Không đâu”. Nhan Tử Thanh bỗng dưng hào hứng nói. Anh ngồi bên cạnh giường chị: “Có thể sẽ thay đổi thì sao, nếu như một ngày nào đó em yêu anh, em sẽ trở nên ngượng ngùng, tính tình thất thường, lúc buồn lúc vui, rất dễ nhạy cảm và hoài nghi”.

Anh hình dung rất nhiều, “Có lẽ đến lúc đó, em sẽ nghĩ rằng anh ở lại mà em không chủ động nói ra thì anh sẽ chủ động, hoặc em sẽ giận dỗi, hoặc là né tránh anh. Phải làm sao bây giờ? Anh phải làm như thế nào mới có thể hiểu rõ được tâm ý của em?”. Từ Kỳ Trinh nhìn anh. Cuối cùng, chị bật cười. Chị nói: “Anh cũng yêu người khác, em cũng vậyChúng ta bây giờ biết rõ bộ dáng của em khi yêu. Thật sự bi thương quá, Tam gia, chẳng lẽ em nhạy cảm như vậy sao?”

Anh hình dung ra một người rối loạn nhân cách, chính là bộ dạng anh khi rơi vào lưới tình, nếu không sao anh lại rõ ràng đến vậy? Nhan Tử Thanh thẹn quá hóa giận, đẩy ngã cô. Lần này càng giày vò hơn, anh cố tình chọc ghẹo cô, khiến Từ Kỳ Trinh như muốn sụp đổ, anh còn thì thầm bên tai cô, giọng trầm ấm lại mang theo sự trêu đùa: “Cầu xin anh, gọi anh là anh trai”

Từ Kỳ Trinh dường như nghe thấy mình gọi một tiếng “Anh”, đốt lửa trong lòng Nhan Tử Thanh. Sau khi kết thúc, cô dường như choáng váng mất hai phút, vì ký ức ngắn hạn của cô tìm mãi không ra. Lần nữa tắm rửa xong, thì đã hai giờ sáng. Từ Kỳ Trinh mở mắt chẳng còn chút sức lực nào, đương nhiên cũng không để ý bên cạnh có tiếng hít thở khác hay không. Đến khi cô tỉnh dậy, đã là sáu giờ sáng, mỗi ngày cô đều đúng giờ vào lúc này. Mà trên giường của cô, Nhan Tử Thanh đang ngủ say. Từ Kỳ Trinh nghĩ đến một đêm ngủ ngon lành của mình, không có chút đau khổ mất ngủ nào, lại nhìn Nhan Tử Thanh. Cuối cùng cô đã tìm ra manh mối ẩn sâu trong lòng: “Em mất ngủ không phải do bệnh lý trong cơ thể, mà là suy nghĩ quá nhiều”

Hiểu rõ điểm này, cô như được giải thoát. Ngày hôm sau, cô đi đến nhà Nhan Tử Thanh, kết quả sau khi cô về Tây lầu, không ngừng nhắc nhở bản thân rằng tối nay phải buông bỏ mọi thứ, không được nghĩ ngợi nhiều. Quả nhiên, cô lại ngủ ngon một đêm nữa. Nhan Tử Thanh đã mang đến cho cô trải nghiệm khác thường. Cô hồi tưởng lại, sở dĩ cô tự sát, thật ra là sự tích lũy cảm xúc, giống như dòng sông bị cặn bùn ngăn chặn, không phải một sớm một chiều mà hình thành. Sự tuyệt vọng của cô không phải do Nhan Tử Thanh tạo nên. Có lẽ cuối cùng, chính anh đã dốc toàn lực cứu cô. Mỗi lời nói của Nhan Tử Thanh đều đánh trúng tâm sự của cô, để chính cô thoát khỏi vòng xoáy đau khổ. Không ai có thể cứu cô, ngoài cô ra, nhưng Nhan Tử Thanh chính là người dẫn dắt cô cách để tự cứu lấy mình. Hiện tại, Nhan Tử Thanh đã giúp cô khắc phục nốt căn bệnh ẩn sâu trong lòng cuối cùng. Khi cô đang xuất thần, Nhan Tử Thanh đã dẫn hai đứa trẻ tới cửa. Chúng đến trường, đến chào Từ Kỳ Trinh buổi sáng, đây là thói quen của chúng. “Mẹ ơi, cuối tuần con có trận đấu tennis, mẹ có đến xem không?” Nhan Khải hỏi với vẻ lo lắng. Trường học của cậu đang tổ chức giải đấu tennis dành cho trẻ em, hy vọng có thể mở rộng. Nhan Khải từ nhỏ đã biết chơi, được coi là cao thủ, thầy giáo của cậu rất kỳ vọng vào cậu, còn nói nếu như cậu giành chức vô địch, khi thi cuối kỳ sẽ cộng thêm bốn điểm vào tổng điểm của cậu. Nếu như thế, Nhan Khải sẽ có hy vọng nằm trong top hai mươi. Cậu vô cùng phấn khích. “Mẹ con muốn đi làm” Nhan Tử Thanh nói. Ánh mắt Nhan Khải tối lại: “Mẹ ơi, nhà mình đâu phải không có tiền sao? Sao mẹ vẫn muốn đi làm vậy?” Nhan Tử Thanh nhíu mày. Từ Kỳ Trinh vội nói: “Cuối tuần này hẹn trước bốn bàn rồi, đều là khách quen, tôi đi đẩy không tiếp khách mới nữa. Tôi sẽ đi, đây là chuyện lớn”

Nhan Tử Thanh nói: “Em không cần nuông chiều cậu ta như vậy” “Đây là trách nhiệm của một người mẹ, người mẹ có nghĩa vụ phải đồng hành với con cái trong từng giai đoạn trưởng thành, nuôi dưỡng chúng thành người” Từ Kỳ Trinh nói. Nhan Khải mừng rỡ, nhào tới ôm chặt Từ Kỳ Trinh: “Mẹ, mẹ là người mẹ tuyệt vời nhất trên thế gian này” Nhan Kỳ cũng đi đến. Hai đứa trẻ ôm chặt lấy Từ Kỳ Trinh, Nhan Tử Thanh không biết nên khóc hay cười. Anh như một đứa trẻ, ôm cô từ phía sau.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free