Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 1608: Chân chính uy hiếp
Một tô bánh đúc nóng hổi đánh thức cơn thèm ăn trong Nhan Tử Thanh. Ông ta chẳng ăn gì cho bữa trưa cũng chẳng cho bữa tối, đến tận lúc này cơn đói ập đến và không thể dừng lại. Ông ta gọi một đĩa há cảo rau hẹ tỏa mùi thơm nồng nàn, một tô hủ tiếu thơm phức, một phần cơm tim heo hấp, cuối cùng là một chén chè trôi nước hoa quế. Bốn phần ăn đêm dành cho bốn người do phòng bếp Từ Kỳ Trinh chuẩn bị, ông ta ăn sạch. “Rồi sẽ béo phì thành một gã béo ú thôi,” Từ Kỳ Trinh nói. Nhan Tử Thanh đáp liều: “Tôi có vợ và con rồi, béo thì béo, còn cần hấp dẫn gì nữa?” lo lắng ông ta ăn không tiêu, Từ Kỳ Trinh nói: “Chúng ta ra ngoài đi dạo một chút tiện thể trò chuyện.” Về đêm, cái nóng oi ả đã lui, trong gió đêm phảng phất mùi hương của hoa nhài. Nhan Tử Thanh nói với Từ Kỳ Trinh “Năm nào hương nhài nở rộ cũng có nghĩa là mùa hè sắp đến”. “Thơm quá,” Từ Kỳ Trinh nói, “Khi ở Nam Kinh tôi chưa từng ngửi thấy mùi hương như thế này.” “Chẳng phải cô luôn ở Pháp sao?” Nhan Tử Thanh hỏi. Từ Kỳ Trinh nói: “Chỉ mới vài năm thôi, phần lớn thời gian vẫn ở Nam Kinh, Nam Kinh mới là nhà của tôi. Sau này khi anh rảnh, tôi sẽ dẫn anh đi chơi ở Nam Kinh.” Cô ngừng lại một chút, thấy dường như chủ đề đang đi chệch hướng, liền kéo chủ đề trở lại và hỏi ông ta về Shizu Yamamoto. Nhan Tử Thanh im lặng rồi vô thức lục túi. Túi rỗng không, ông ta đã hít hết thuốc lá giả hôm nay. Ông ta bước tới vài bước, dường như để sắp xếp lại mạch suy nghĩ, rồi mới nói với Từ Kỳ Trinh: “Ông cụ đích thân hạ lệnh” Lúc ông ta kéo Shizu Yamamoto đi khỏi trường, cô ta chẳng nói gì trên đường. Đến tiệm cơm nơi cô ta nghỉ, cô ta nắm chặt lấy góc áo của Nhan Tử Thanh, ông ta giật hai lần mà không rút ra được. Ông ta cùng cô ta ngồi rất lâu ở phòng ăn tầng dưới tiệm cơm. Cô ta nói rất nhiều, nhưng chỉ có một điều: Cô ta muốn làm lại từ đầu. “Anh không thể vì giận tôi mà hủy hoại hôn nhân của mình bằng cách cứ thế chung sống với một người phụ nữ mà anh không yêu chứ?” Cô ta nói vậy. Nhan Tử Thanh nói: “Tôi không hề không yêu Từ Kỳ Trinh, tôi cũng không hủy hoại hôn nhân của mình, tôi rất hạnh phúc.” “Anh không cần trút giận lên tôi như thế,” Shizu Yamamoto nói. Nhan Tử Thanh đột nhiên ngây người. Bởi vì khoảnh khắc ấy, ông ta nhận ra mình không phải vì trêu chọc cô ta, cũng không phải vì tính toán mà vô tình nói ra những lời trong lòng. Ông ta và Từ Kỳ Trinh, không phải là không hạnh phúc. Mặc dù tâm trạng Từ Kỳ Trinh không tốt, nhưng cô ấy sẽ không vô cớ mất kiểm soát, cô ấy luôn hết mình hướng về những điều tốt đẹp, Nhan Tử Thanh nhận thấy điều đó và vô cùng cảm động. Cô ấy biết tính toán sổ sách, biết tiếng Anh và tiếng Pháp, biết vẽ tranh, biết chơi dương cầm, cô ấy đầy đủ mọi tài năng, là một tiểu thư khuê các thực thụ. Đôi khi nhìn Từ Kỳ Trinh, Nhan Tử Thanh lại bất giác nhận ra cô ấy là một người rất phi thường. Hơn nữa, cô ấy còn biết nấu ăn. Đồ ăn do cô ấy làm quả là tuyệt vời, Nhan Tử Thanh chưa từng ăn món nào ngon hơn từ bất kỳ ai khác. Đừng nói đến ông ta, ngay cả phụ thân và những đứa con của ông ta cũng hết lời khen ngợi Từ Kỳ Trinh. Còn có một điều nữa: Từ Kỳ Trinh cần ông ta! Trong tình yêu, Nhan Tử Thanh còn nhiều thiếu sót, việc Từ Kỳ Trinh cần đến ông ta khiến ông ta cảm thấy mình rất quan trọng. Tất nhiên còn có một điều quan trọng hơn một chút, đó là chuyện giường chiếu giữa ông ta và Từ Kỳ Trinh rất hòa hợp. Muốn đạt được sự hòa hợp này rất khó. Đôi khi đàn ông chỉ tìm khoái lạc cho riêng mình nhưng lại biết người phụ nữ của mình không cảm thấy thỏa mãn vì mình, họ sẽ có chút áy náy.
Còn Từ Kỳ Trinh thì không, cơ thể cô ấy rất dễ dàng được thỏa mãn. Vì vậy, Nhan Tử Thanh không nói dối, ông ta rất hạnh phúc. Khi ông ta ngước mắt lên, phát hiện Shizu Yamamoto đang nhìn mình. Cô ta có một khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần, dù ngắm kỹ hay lướt qua thì cũng đều khiến người ta kinh ngạc. Nhan Tử Thanh định thần lại nói với Shizu Yamamoto: “Vừa rồi tôi đang lơ đãng, có phải anh đang nghĩ đến cô ấy không?”Cô nàng dáng vẻ ấm ức, dịu dàng dễ thương. Cô cứ như vậy đáng thương năm phút, khi ngước mắt lên lần nữa, cô nhìn thấy sự đau xót trong đáy mắt của Nhan Tử Thanh. Cô liền biết, cái gọi là gượng chống đỡ hạnh phúc đều là giả, trong lòng hắn chỉ có cô. Chỉ cần cô hơi lộ ra vẻ buồn bã, hắn liền chịu không nổi, coi cô như mạng sống của mình. Tình cảm sâu đậm như vậy, làm sao có thể tùy tiện vứt bỏ? Shizu Yamamoto bên cạnh có nhiều người theo đuổi, cô chưa từng đáp lại, trong lòng mãi mãi chỉ có Nhan Tử Thanh. “Nếu như em thấy rất tốt, như vậy” cô, giọng nói còn đang luyến láy, vẫn quanh quẩn bên tai cô. Sau đó, cô quả nhiên thấy Nhan Tử Thanh đưa tay nắm lấy tay cô. Đây coi như là lần đầu tiên hắn chủ động trong suốt thời gian dài như thế. Shizu Yamamoto mừng lắm. Nhan Tử Thanh định nói điều gì đó, Nhan lão gia đã đến. Ông kéo Shizu Yamamoto và Nhan Tử Thanh lên tầng. Một lát sau, Shizu Yamamoto đặt bốn tuyến tại Singapore, đều bị dẫn về. Ngay trước mặt Shizu Yamamoto, Nhan Lão dùng súng bắn từng người một, máu tươi và óc bắn tung tóe trên người cô, cô không giám động đậy, toàn thân cứng đờ. Cuối cùng, Nhan Lão nói: “Trong vòng mười năm, không được phép em và người của em bước chân vào bán đảo Mã Lai. Con gái của tôi, em muốn giết cả nhà dâu cả của tôi, vậy thì chúng ta hãy thử xem. Xem xem cuối cùng là thương của tôi nhanh hay của em nhanh. Nếu em không muốn chết, đêm nay hãy lập tức biến đi, nếu đến Singapore gây chuyện nữa, toàn tộc của em đều phải chôn cùng, ta nói được thì làm được”. Sau khi ông rời đi, Shizu Yamamoto run rẩy dữ dội, ôm chặt lấy Nhan Tử Thanh. Cô hốt hoảng bỏ đi trong đêm. Nhan Tử Thanh kể lại chuyện Nhan Lão đích thân ra mặt cho Từ Kỳ Trinh biết. “Chỉ cần người nhà em còn ở Singapore, họ sẽ an toàn, cô ta không dám đến Singapore gây chuyện đâu”. Nhan Tử Thanh nói. Nói đến đây, hắn cúi đầu. Sau đó, hắn mới ngước mắt lên, “Kỳ Trinh, trong lòng anh vẫn có cô ấy, nhưng anh đã hứa với em, nên anh tuyệt đối sẽ không quay lại. Chuyện này, anh không lừa em”. “Em biết”. Từ Kỳ Trinh không nghĩ ngợi gì thêm. Bởi trong lòng hắn vẫn còn Shizu Yamamoto, hắn không thể dứt khoát được như Nhan Lão. Cha hắn đã giúp hắn một ân huệ lớn. “Vậy chúng ta coi như đã ổn định rồi nhỉ?”. Từ Kỳ Trinh nói, “Cô ấy sẽ không lại đến dây dưa với em và Khải Khải nữa chứ?”. “Sẽ không”. Nhan Tử Thanh nói. Từ Kỳ Trinh hài lòng gật đầu. Nhan Tử Thanh lại hỏi: “Em không ngại sao? Anh”. “Em không ngại”. Từ Kỳ Trinh nói, “Em cũng từng trải qua tình yêu, em biết rằng tình yêu đó không xung đột với hiện tại. Em quyết định sống cùng anh, không có bất cứ liên hệ nào đến người trong lòng anh cả. Quá khứ chỉ là kỷ niệm, dù kỷ niệm có sâu đậm đến đâu, thì cũng từ từ phai nhạt”. Nhan Tử Thanh nghe câu nói này, lại một lần nữa im lặng. Hắn cảm thấy có gì đó không đúng lắm. Điểm bất hợp lý đó, hắn cũng không rõ ràng lắm. Hắn ở lại nhà Từ Kỳ Trinh, chơi đùa quá mệt, cả hai cũng không mất ngủ. Giấc ngủ là liều thuốc tốt nhất, sáng hôm sau Nhan Tử Thanh tỉnh dậy, đã khôi phục trạng thái như thường, Từ Kỳ Trinh cũng vậy. Shizu Yamamoto mang đến rắc rối cho họ, sau cùng cũng như một sự kiện đã qua.