Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 1627: Năm tháng không có cô phụ

Sau khi Kỳ Trinh mang thai chín tháng thì sinh một bé gái. Bố mẹ cô rất vui mừng, cảm thấy hôn nhân của cô đã vững chắc hẳn. Những người khác cũng phấn chấn không kém. Vui nhất chính là Nhan Kỳ và Nhan Khải, hai đứa thấy mẹ lại cho chúng một món đồ chơi mới. Đến ngày đầy tháng con gái, Cố Khinh Chu đưa cả gia đình đến dự tiệc. Cố Thiệu cũng có mặt. “Chúc mừng bạn, đứa bé thật xinh đẹp”. Cố Thiệu nói. Kỳ Trinh mời anh ngồi xuống. “Còn anh?” Cô hỏi Cố Thiệu. Dù không còn yêu anh, trong lòng cô, anh vẫn là một sự tồn tại yếu mềm, mãi mãi bay bổng ở đó, không thể xóa nhòa. “Có lẽ tôi sẽ kết hôn”. Cố Thiệu cười cười nói. Dạo gần đây có quá nhiều người khuyên anh, anh đã học xong cách trả lời sao cho qua khéo, để tránh bị người ngoài cứ mãi thuyết phục. Anh không cần thấy bị thuyết phục, cũng không cần phải bước tới. “Uhm, tôi hy vọng được đến dự tiệc cưới của anh”. Kỳ Trinh nói. Cố Thiệu cười tươi. Sau đó, anh đi học và có đôi chút liên quan đến nhà Nhan, anh thỉnh thoảng đến nhà Nhan. Nhan Tử Thanh cũng không ghét bỏ, khi rảnh rỗi đưa anh đi hỏi thăm tình hình anh dạo này đã có đối tượng hay chưa. Cố Thiệu luôn nói là có. Vậy là thời gian trôi nhanh như một cái chớp mắt. Cố Thiệu nhìn thấy con gái của Kỳ Trinh tròn một tháng, rồi tròn một năm, rồi năm tuổi, lại nhìn thấy Kỳ Trinh sinh thêm một cô con gái nữa, đứa con gái thứ hai cũng đạt đến một tháng, rồi tròn một năm. Mỗi lần trò chuyện với Kỳ Trinh, Kỳ Trinh đều lo lắng anh sẽ sống cô độc cả quãng đời còn lại. Và Cố Thiệu cũng hứa với cô, nói mình sẽ ổn, tương lai sẽ lấy được vợ. Nói vậy cũng đã mười năm rồi. Con gái lớn của Kỳ Trinh cũng mười tuổi, mà Cố Thiệu vẫn qua loa cho cô thế. Hôm đó vào ngày mười bốn tháng giêng, tiểu thư Tư phủ Tư Ngọc Tảo tròn mười tám tuổi, Kỳ Trinh gặp lại Cố Thiệu liền nói: “Bị anh qua loa mười năm rồi”. Cố Thiệu nói: “Chúng tôi cũng nhẫn nại lắm mà, đã nói mười năm rồi”. “Có ai vẫn khuyên anh lấy vợ không?” Kỳ Trinh hỏi. Cố Thiệu đáp: “Khinh Chu vẫn đang khuyên”. Kỳ Trinh bật cười. Vừa lúc Cố Khinh Chu bước tới. Bây giờ chị ấy cũng đã bốn mươi tuổi, được chăm sóc rất tốt, da thịt trắng trẻo mịn màng, vòng eo vẫn thon gọn như xưa, mái tóc đen mượt mà. Dù trên khuôn mặt đã có chút dấu vết của năm tháng, có thể khi nhìn ở góc độ từ xa vẫn là một người phụ nữ trẻ trung như vậy. Cố Thiệu thỉnh thoảng nhìn chị ấy từ phía sau, lúc nào cũng có cảm giác chị ấy mới vừa trở lại công viên Cố ngày ấy, dù cho đó vốn là chuyện của hơn hai mươi năm về trước. Chút nữa Ngọc Tảo cũng mười tám tuổi rồi. “Dì ơi, ngày mai con sẽ đi Thượng Hải, nếu sau này dì muốn thưởng thức món ăn hay đặc sản gì ở Thượng Hải thì cứ điện báo cho con”. Tư Ngọc Tảo tiến tới. Cô cao hơn Kỳ Trinh và chơi với Kỳ Trinh rất thân. Trong ba cô con gái của Kỳ Trinh, cô ấy đặc biệt thích chị Ngọc Tảo, tình cảm giữa hai đứa chẳng khác gì chị em ruột. Những năm gần đây, Ngọc Tảo vừa theo Cố Khinh Chu học Y học cổ truyền Trung Hoa, vừa học Y học phương Tây cùng cô mình, đồng thời học hết cả chương trình của trường Đại học Y Edward. Cô đã sớm nói với cha mẹ rằng chờ đến tuổi mười tám sẽ sang Thượng Hải học, cũng đã xin được vào một trường học ở Thượng Hải. Ngày hôm nay bạn bè, người thân đều đến đây vừa để chúc mừng cô trưởng thành, vừa để tiễn cô. Ngọc Tảo sẽ lên đường vào sáng sớm ngày kia. “Được vậy, về sau chúng tôi sẽ sang Thượng Hải tìm bạn chơi”. Kỳ Trinh cười nói, “Phải học hành cho tử tế, đừng yêu đương gì, không thì ba bạn nổi điên đấy”. Nhan Tử Thanh vừa bước đến đã nghe thấy liền không nhịn được bật cười toChuyện này có điển cố xưa. Từ bé, Ngọc Tảo vốn thân thiết với các con trong nhà họ Nhan, đặc biệt là cùng Nhan Khải có mối quan hệ rất gần gũi. Vì thế, Tư Hành Bái đối với đám trẻ nhà họ Nhan vừa phòng bị như phòng trộm, nhiều lần vì thế mà diễn ra tranh chấp với Nhan Tử Thanh. Nhan Khải và Ngọc Tảo đều rất bất lực. Ngọc Tảo thậm chí còn nói: “Chú Ba nên học tập chút sách vở đi, lớn lên cùng nhau từ thuở nhỏ, đừng nói là người, ngay cả hai con vật nhỏ cũng chẳng nảy sinh tình yêu, đó là quy luật sinh học.

Tôi với Khải Ca từ nhỏ đã thân thiết như anh em ruột, không hề khác biệt”.

Tư Hành Bái: “…”

Rồi thế là, Tư Hành Bái ham học trở thành đề tài bàn tán của Nhan Tử Thanh. Nhan Tử Thanh nói: “Không sao, thế nào thì mày cũng là một thiếu nữ, cha mày không quản được mày, thích thì công khai yêu thôi, tức chết lão đi! Lần này là thằng hai đưa mày à?”.

“Không phải, mẹ tôi sợ ông ấy cản trở nên đã hẹn với ông ấy sang Thụy Sĩ du lịch rồi, cậu ruột tôi đưa tôi đến đây”. Ngọc Tảo đáp. Nhan Tử Thanh hỏi: “A Thiều đưa?”.

“Không phải, là cậu Năm của tôi”. Ngọc Tảo đáp. Cậu Năm của nó chính là Nhan Nhất Nguyên. Những năm gần đây, Nhan Nhất Nguyên vẫn luôn ở Singapore, chỉ vào dịp lễ tết mới về Nhạc Thành một lần. Lần này, ông không về ăn Tết, nên sau khi mở hàng đợi thêm mấy ngày nữa mới về thăm cha mẹ. Bố của ông từ bốn năm trước đã nghỉ hưu, anh cả và chị ba đã chuyển gia đình về Nhạc Thành từ nước ngoài, Lạc Thủy và Tạ Thuấn Dân cũng trở về Nhạc Thành để mở công ty, bố mẹ ông không cảm thấy cô đơn. Chẳng lẽ đó là điểm tốt của việc có nhiều con cái chăng? Sau khi hàn huyên vài câu, Ngọc Tảo đã được Cố Khinh Chu gọi đi, cô có rất nhiều lời dặn bảo Ngọc Tảo và Tư Hành Bái. Nhan Tử Thanh ôm eo Từ Kỳ Trinh và bảo: “Kỳ Kỳ nhà chúng ta cũng đã mười bảy tuổi rồi, hay là cũng nên cho đi du học nhỉ?”.

Từ Kỳ Trinh không nỡ ngay. Đôi khi, cô ngây ra một lúc lâu, mãi nhớ về thời điểm gặp Nhan Tử Thanh, cứ ngỡ mới hôm qua. Vậy mà bây giờ bọn trẻ cũng lớn như vậy rồi, nhất là Nhan Khải, trước khi đi nước ngoài, cô bất chợt nhìn về phía anh, anh đã cao lớn như một chàng trai trưởng thành rồi. Từ Kỳ Trinh bỗng thấy: Thời gian đã trôi đi đâu mất rồi? “Em có già không?”. Đột nhiên cô hỏi Nhan Tử Thanh. Nhan Tử Thanh cười đáp: “Không có, vẫn đẹp như vậy”.

Đây là câu trả lời chuẩn mà anh và Tư Hành Bái đã đúc kết được, dù phụ nữ có làm ầm ĩ thế nào, nói lấp liếm ra sao, hai anh em họ cũng nhất quyết giữ chặt câu trả lời này, không chịu nhả ra, nếu không sẽ phải ngồi chịu trận chiến tranh lạnh mấy ngày. Con cái lớn nhanh như thổi, chính họ cũng thấy bọn trẻ trưởng thành từng ngày, vô tình cảm thấy mình có lẽ cũng đã già đi, thì đừng nói đến đám phụ nữ suy nghĩ chín chắn và quan tâm nhiều đến nhan sắc. Bọn trẻ lớn lên, thực sự là tấm bùa mê chết người đối với phụ nữ, thời gian hỏi “Em có già không” ngày càng ngắn lại. Từ Kỳ Trinh cũng đem câu hỏi này hỏi mẹ của mình: “Khi anh chị em chúng tôi lớn lên, mẹ có thường hay hỏi vậy không?”.

Bà Từ đáp: “Còn gì nữa, phải đến khi các con cũng sinh con thì mẹ mới chịu thôi. Cho đến bây giờ, mẹ vẫn nhớ chuyện khi còn bé của mình, cứ như thể mới cách đây không lâu vậy”.

Thì ra, đời nào cũng thế. Xe ô tô dừng trước của chính, Từ Kỳ Trinh xuống xe trước, nhìn thấy một người phụ nữ đứng trong góc không xa. Nhan Tử Thanh cũng xuống xe và nhìn theo hướng mắt Từ Kỳ Trinh. Anh nhìn thấy Shizu Yamamoto. Anh không khỏi ngẩn người, tự hỏi đó có phải Shizu Yamamoto không? Cô ấy già hơn rồi, trông già hơn rất nhiều so với Từ Kỳ Trinh, nhưng khí chất vẫn không tệ, nhan sắc của cô ấy là do ông trời ban tặng. Chỉ là, Nhan Tử Thanh đã chẳng còn nhớ khuôn mặt cô ấy như thế nào, thậm chí anh cũng quên mất hoàn toàn lần đầu hai người gặp nhau như thế nào. Ký ức thời gian thấm thoát trôi qua, từng lớp mỏng tiêu tan thành tro bụi. “Cô đến đây làm gì?”. Nhan Tử Thanh đi lên phía trước hỏi cô ấy. Shizu Yamamoto đáp: “Con trai tôi đã tròn mười tám tuổi rồi chứ? Trước kia anh đã hứa với tôi, đợi khi thằng bé mười tám tuổi, anh sẽ cho thằng bé nhận tôi. Tôi đến rồi”.

Từ Kỳ Trinh hờ hững quay người lại, tự mình đi về phía trước. Lần này, cô vẫn rất bình tĩnh, vô cùng bình tĩnh. Cô vượt qua cánh cổng cao, lòng cô nhẹ nhõm lạ thường, đây là nhà của cô, lãnh thổ của cô. Mười năm trước, Shizu Yamamoto chẳng chiếm được gì thì mười năm sau, mọi thứ vẫn vậy. Từ Kỳ Trinh thoáng nở một nụ cười thản nhiên.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free