Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 1644: Tình yêu hương vị
Sau đó, các lớp lang trên người cô mờ dần đi, kèm theo dấu tím trên da cũng nhạt dần, Từ Cảnh Nhiên vui đến phát khóc. Mã Tuyền cũng thở phào nhẹ nhõm. “Tiếp tục uống thuốc kiên trì cho đến khi khỏi hẳn vậy.” Tư Ngọc Thảo nói, “Cảnh Nhiên, em có thể nói với bố mẹ mình cho họ khỏi lo lắng. Đây là bệnh nặng, các bạn nên cùng nhau đương đầu, có người nhà bên cạnh thì càng tốt”.
Từ Cảnh Nhiên gật đầu. Quả thực cô đã nói với bố mẹ cô. Bố mẹ cô đến trường, mời Tư Ngọc Thảo ăn cơm, đặc biệt cảm ơn cô. Tư Ngọc Thảo đã đi. Trong bữa ăn, Từ Cảnh Nhiên vẫn rất xin lỗi: “Cô có thấy không hợp khẩu vị không?”
“Rất ngon, nguyên liệu cũng rất tươi, chắc là tại tại rất khéo chọn nguyên liệu.” Tư Ngọc Thảo đáp. Mẹ Từ Cảnh Nhiên rất vui vẻ: “Phải, chọn thức ăn vẫn là chín thịt một xương, cũng có kỹ thuật nữa”.
Bà vừa khen vừa kể, nói đến sở trường nữ công gia chánh của mình, thao thao bất tuyệt. Con gái và chồng bà không thích nghe bà nói về những điều này, nhưng Tư Ngọc Thảo lại rất say mê, thỉnh thoảng đặt câu hỏi, lại có thể gợi nên những ý tưởng trên đó. Từ Cảnh Nhiên hết sức cảm động. Sau đó cô nói với Mã Tuyền: “Ngọc Thảo là tiểu thư thiên kim, tôi còn tưởng cô ấy sẽ ghét bỏ, không ngờ lại ăn rất vui vẻ. Mẹ tôi dài dòng thế, cô ấy cũng có thể trò chuyện với mẹ tôi “.
[Đọc truyện tại http://truyenknet]
“Người thực sự có nội hàm, giáo dưỡng cũng rất tốt, chỉ có con cái nhà giàu mới nổi mới ngạo mạn, cao cao tại thượng, coi thường cái này, xem thường cái kia. Ông nội của Tư Ngọc Thảo cũng như bố cô ấy hình như xuất thân là quân phiệt, trước kia Giang Chiết hầu như là địa bàn của họ. Sau này, gia đình họ chuyển đến Nam Dương, chuyện đó tôi cũng nghe nam sinh kia nói.” Mã Tuyền đáp. Từ Cảnh Nhiên rất kinh ngạc. “Chắc chưa?”
“Ông nội và bố cô ấy không nói được, còn mẹ cô ấy có xuất bản hồi ký. Cứ xem hồi ký của mẹ cô ấy là biết, gia đình bà ấy trước kia đúng là quân phiệt.” Mã Tuyền đáp. Từ Cảnh Nhiên lần nữa kinh ngạc đến mức không nói nên lời. Sau đó cô lại kể lại chuyện này cho bố mẹ mình. Bố mẹ cô cũng có ấn tượng rất tốt về Tư Ngọc Thảo, liền nói: “Tôi cứ nói gia đình bà ấy dạy dỗ rất tốt, hóa ra là danh gia vọng tộc thật sự. Em phải học tập thật tốt với người ta, học được chút lông chân cũng rất có ích”.
Sau khi mọi người trong nhà biết chuyện Từ Cảnh Nhiên bị bệnh, họ không làm phiền Ngọc Thảo sắc thuốc nữa. Ngọc Thảo cảm thấy ốm đau hay tai nạn có thể khiến một gia đình trở nên thân thiết hơn, đau khổ có thể khiến họ đến gần nhau hơn, sưởi ấm cho nhau, như vậy là tốt. Cô cũng không giúp đỡ gì thêm. Bệnh của Từ Cảnh Nhiên cũng dần thuyên giảm, sau đó hai khối u ở vai cô biến mất trước, chỉ để lại vết tích mờ nhạt trên da thịt. Những nơi khác cũng đang dần mờ đi. Tuy nhiên, các bạn học không biết điều này, Ngọc Thảo cũng không cho Từ Cảnh Nhiên nói chuyện bên ngoài.
Ngọc Thảo vẫn đến lớp như thường lệ, có khi là tiết lý thuyết, có khi là tiết thí nghiệm, rất bận rộn. Về phía Hội Liên hiệp, các thành viên bình thường không có việc gì, thậm chí không cần phải họp, chỉ có chủ tịch và Ban tổ chức là lúc nào cũng cần thường xuyên thảo luận nghiên cứu. Ngọc Thảo cũng ít đến chỗ Trương Tân Mi hơn. Mỗi ngày cô xem báo, thỉnh thoảng cũng sẽ thấy tin tức về Đảng dưới đất, hầu hết là chế nhạo, nhưng Ngọc Thảo từ những lời lẽ chế nhạo đó lại thấy Trương Tân Mi lại giành được chiến thắng. Trong lòng cô thực sự rất vui. “Hay là mình cũng làm Đảng viên Đảng dưới đất nhỉ?” Cô không hiểu được sự vui mừng của mình, có chút mơ hồ suy nghĩTất cả mọi người trách anh chàng này rằng: Đồ khốn nạn, vậy mà anh không biết trông chờ vào chúng tôi sao? Anh chàng vô cùng ức chế: “Tôi chăm chút rồi đấy chứ.”
Ngọc Tảo dường như động lòng, cô bé hỏi: “Tại sao viết thế này mà lại có điểm cao?”
“Các bạn biết đến nhà thơ Lạnh Nhạt không?” Anh chàng hạ giọng. Các bạn khác cũng nói rằng biết. Chỉ có Tư Ngọc Tảo là không biết. “Là ai cơ?” Tư Ngọc Tảo hỏi.
Mã Tuyền kinh ngạc: “Nhà thơ tình nổi tiếng, tập thơ của anh ta bán chạy như tôm tươi, tranh nhau không kịp, thế nhưng anh ta lại rất bí ẩn, ít khi lộ mặt, báo chí cũng không đoán được anh ta là ai. Bạn mà không biết sao?”
Tất cả mọi người dồn sự chú ý vào chàng trai đang nói chuyện. “Lạnh Nhạt có liên quan gì đến giáo sư Khương không?” Tư Ngọc Tảo hỏi thay cho tất cả mọi người, “Là người yêu của cô ấy à?”
“Không phải!” Anh chàng tỏ ra thất vọng trước đám bạn đần độn, “Không phải là người yêu của giáo sư Khương, chính là giáo sư Khương.”
Đám đông lại được phen xôn xao. Mọi người đều không tin, bảo rằng anh chàng nói bậy. Anh chàng tức giận vô cùng: “Ông chú tôi là biên tập nhà xuất bản, tập thơ của ông ta do chính ông tôi biên soạn, ông tôi đã từng gặp Lạnh Nhạt, cũng biết thân phận của anh ta. Nhưng chính Lạnh Nhạt là người khiêm nhường, liên tục dặn đi dặn lại là không được tiết lộ ra ngoài!”
Đám người bàn tán xôn xao. Ngọc Tảo cảm thấy đó là một luận điểm hợp lý. Đề tài “Hương vị” này rất khó, sát đề là một điều khó khăn, nếu thật sự viết về chua, cay, đắng, ngọt thì không thể nào đạt điểm cao, thậm chí còn bị đì. Đây là tiết học văn, chứ không phải là tiết học thực đơn. Vì vậy, “Hương vị tình yêu” là một sự sát đề rất hợp lý. Nếu như giáo sư Khương là một bậc thầy về thơ tình, anh ta có thể sẽ thích đề tài như thế này hơn? Như vậy dễ đạt điểm cao hơn. Nhưng chính Ngọc Tảo cũng chưa bao giờ yêu đương, làm sao cô bé biết tình yêu có mùi vị thế nào? Lúc này, cô bé đến hiệu sách muốn mua một vài cuốn sách để xem thử. Cô bé gặp anh trai cùng khoa năm thứ ba của mình tại hiệu sách —— Lư Văn Lễ. “Sư muội Tư.” Lư Văn Lễ chào hỏi cô bé. Tư Ngọc Tảo nhận ra Lư Văn Lễ, thế nhưng vẫn rất khoa trương. Lão bác sĩ dạy tiết thực hành năm nhất của các cô là một vị bác sĩ già hơn sáu mươi tuổi, mỗi khi trời mưa gió bão tuyết là ông ấy không thể đến lớp được, vì vậy ông đã chọn ra hai sinh viên năm cuối làm trợ giảng. Lư Văn Lễ chính là một trong hai học sinh trợ giảng ấy. Trong giờ thực hành năm nhất, phần lớn là do anh ta kéo. Lần đầu tiên lên lớp giải phẫu, thực hành là trên những con chuột nhắt nhỏ. Các bạn đều rất sợ, Lư Văn Lễ làm mẫu một lần, anh hỏi ai là người lên thử đầu tiên, các bạn năm nhất đều lùi lại. Tư Ngọc Tảo liền nói: “Tôi làm.”
Lư Văn lễ hỏi cô bé, chú ý đến các bước nhé, chưa dứt lời, Tư Ngọc Tảo đã nhanh thoăn thoắt mổ bụng con chuột kia, cực kỳ thành thạo. Tiết thực hành hôm nay đã kết thúc, ngoài lớp của Tư Ngọc Tảo ra, còn có các bạn năm nhất khác, có một bạn gái sợ quá mà nôn mửa ngay tại chỗ. Lư Văn Lễ nhìn Tư Ngọc Tảo mà nói: “Không tệ.”
“Em có luyện tập trên xác chết.” Tư Ngọc Tảo nói, “Tất nhiên là xác do người khác hiến tặng cho bệnh viện, không phải em giết người rồi luyện tập đâu.”
Câu nói này vừa thốt ra, một anh chàng khác cũng nôn. Lư Văn Lễ vỗ vai Tư Ngọc Tảo: “Sư muội, sau này em cứ đứng ở bục giảng đi, ít nói thì hơn.”
Từ đó về sau, Tư Ngọc Tảo càng thêm nổi danh, được gọi là “Hung tàn” trong lớp năm nhất, còn Lư Văn Lễ thì mỗi lần đều gọi cô bé là “Sư muội hung tàn” mỗi khi tình cờ gặp nhau ở trường hoặc ở căng tin. Thế nhưng, họ thường cùng nhau tới thư viện để học, gặp nhau ở hiệu sách là lần đầu. “Mua sách gì vậy?” Lư Văn Lễ hỏi. Tư Ngọc Tảo đưa cho anh ta xem tập thơ “Tình yêu và Lạnh Nhạt”. Lư Văn Lễ chỉ vào tập thơ “Lạnh Nhạt”: “Em có biết anh ta chính là giáo sư Khương từng dạy văn cho lớp em năm nhất không?”
“Anh cũng biết à?”
“Ừm, trước kia tôi đoán là anh ta, tôi đã so sánh các bài văn anh ta đăng trên trường với các bài thơ của Lạnh Nhạt, độ chắc chắn lên tới năm phần mười. Vì thế, tôi đã viết một bài bình thơ Lạnh Nhạt, khi giáo sư Khương xem xong thì vô cùng cảm động, nói rằng tôi là tri kỷ của anh ta, rồi nói cho tôi biết bí mật của anh ta.” Lư Văn Lễ nói, “Thực ra tôi chỉ muốn biết anh ta có phải hay không, những phân tích của tôi đều là sự phân tích về tính cách của anh ta.”
Sau khi nghe xong, Tư Ngọc Tảo chỉ thấy ngôi trường này không chỉ có một mình cô là “hung tàn”. Cô bé giơ ngón cái lên: “Quá sức, sư huynh!”