Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 1707: Tư Ngọc Tảo cùng Trương Tân Mi hôn lễ
Trương Tân Mi thấy Ngọc Tảo khó nói hơn cả mở miệng. Anh lắp bắp một lúc, cuối cùng chẳng thốt nên lời “Mẹ”. Khi cả nhà bà Trương đến vào ngày hôm sau, Tư Quỳnh Chi và Bùi Thành lại đưa Trương Tân Mi đi kiểm tra toàn thân. Anh đã khỏe mạnh hoàn toàn, chân trái bị gãy trước đây giờ đã có thể hoạt động tự nhiên. “Anh có thể xuất viện” Bùi Thành nói. Tư Ngọc Tảo rất vui. Cả dòng họ Tư đều đến, cả mẹ, chị gái và anh rể của Trương Tân Mi cũng đến để hoan nghênh anh xuất viện, thế lớn khiến Trương Tân Mi được nhìn lại tất cả người thân một lần duy nhất. Anh nghe lời mẹ khuyên nhủ. Không nhớ thì thôi, có gì mà nghiêm trọng chứ, sao lại không thể nhận ra lại? Lại nói, cho dù không bị mất trí thì rồi cũng có thể quên người quen, anh đã quá chú trọng vào những chuyện vụn vặt nên mới rối rắm như vậy, giờ thì thoải mái hẳn rồi. Anh không quay lại nhà họ Tư mà đến tiệm cơm. Vì anh và Tư Ngọc Tảo sắp kết hôn theo phong tục Singapore nên anh cần tránh mặt. Tư Ngọc Tảo liền nói: “Vậy sao không ở lại bệnh viện cho tiện, mỗi ngày ra viện tôi lại đến thăm anh, một ngày có thể gặp nhiều lần. Bây giờ anh ở đây, mỗi ngày tôi chỉ có thể gặp anh có một lần, thấy khó chịu lắm”
Trương Tân Mi ôm cô, hôn môi cô: “Như thế này, dễ chịu hơn chứ?”
Tư Ngọc Tảo cười, vòng tay qua hông anh. Hai ngày sau, bà Trương tìm cô: “Ngọc Tảo, lần này đến tôi vội vàng quá nên chưa chuẩn bị được sính lễ. Đây là séc, có thể vào ngân hàng ở Hồng Kông để nhận tiền, con đừng coi mẹ là người phàm tục. Muốn gì thì con tự mua thêm”
Tư Ngọc Tảo cầm lấy séc xem, giật mình. Bà Trương đã đưa cho cô một tấm séc kếch xù. Số tiền đó đủ cho cả đời cô và Trương Tân Mi. Tư Ngọc Tảo như Cố Khinh Chu đòi tiền, phải nhà cửa, không phải là tham lam mà là muốn nũng nịu và làm xấu hổ mẹ cô, như con gái dựa dẫm cha mẹ mà kiêu căng vậy. Cô không phải là người không biết điều, liền trả séc cho bà Trương: “Mẹ, nhà mình ở khắp nơi ở Mỹ đều phải dùng tiền, mẹ giữ lại đi. Con cùng Cửu ca đều có việc, bố mẹ con cũng đã cho hồi môn một căn nhà nhỏ nên chúng con có thể tự nuôi sống mình được”
Bà Trương nói: “Đây là của hồi môn của ba đứa lưu lại cho anh, mẹ cầm ba phần, bảy phần đưa cho con. Dù chúng ta không ở cùng một chỗ thì con vẫn là chủ mẫu nhà họ Trương. Nghe lời, cầm lấy”
Tư Ngọc Tảo nói: “Số tiền này là nhiều lắm. Ngoài Cửu ca ra thì còn có các chị nữa mà, thế đạo khác biệt, của hồi môn cũng phải chia cho con gái. Cửu ca không nhớ được việc này, con sẽ thay anh ấy định đoạt. Nếu mẹ không chịu lấy lại thì con sẽ chia đều với các chị, nếu không thì con từ chối”
Bà Trương không phải kiểu phụ nữ già mồm đặt điều, bề ngoài mềm mỏng nhưng tính cách bên trong rất thoải mái. Lời nói của Tư Ngọc Tảo là chân thành nên bà Trương cũng nhận ra. Tiền tài không thể khơi dậy lòng tham ở trẻ nhỏ nhà họ Tư. Bà Trương nhận lấy lòng tốt của Tư Ngọc Tảo. “Thôi được, con cứ tùy ý. Trước đây mẹ không động đến số tiền kia vì Tân Mi chưa kết hôn, sợ tương lai anh ấy và vợ sẽ than phiền. Con là chủ mẫu nên tài sản thuộc về con, con muốn phân chia như thế nào cũng được” Bà Trương nói, “Chỉ khổ cho con thôi. Sính lễ không nhiều, không phải nhà họ Trương không coi trọng con”
Tư Ngọc Tảo bật cười. Cô nói với bà Trương: “Mẹ, con là tiểu thư nhà họ Tư, không khổ đâu. Lại nói, Cửu ca đối xử tốt với con là được rồi, những thứ khác đều là phù phiếm”
Bà Trương nhìn cô mà trầm tư. Đúng là con gái của Cố Khinh Chu, dù không giống tính mẹ nhưng cũng rất thông minhBà Trương rất vừa lòng. Tư Ngọc Tảo đã đích thân kể lại sự việc này cho Trương Tân Mi.
Trương Tân Mi nói: “Mẹ tôi đã dặn dò rồi, sau này em làm chủ gia đình, em cứ chia đi, không cần thông báo tôi. Em là bà chủ nhà, số tài sản này đương nhiên là do em chia sẻ.
”
Tư Ngọc Tảo cũng đã hỏi ý kiến mẹ ruột của mình. Cố Khinh Chu cười nói: “Ngọc Tảo, con sắp trở thành thiếu phu nhân của nhà họ Trương, con phải quyết đoán khi đưa ra ý kiến của mình. Đừng sợ, con không làm gì sai đâu.”
Tư Ngọc Tảo lập tức cảm thấy tự tin. Cô tìm đến hai chị gái của Trương Tân Mi để trình bày ý định của mình. Bởi vì số tiền kia là theo di chúc của Trương Long để lại cho con trai, nên nếu Trương Tân Mi chia đều thì hai chị gái của anh sẽ rất bất an, càng thêm không cần. Lúc này, càng công bằng thì lại càng lộ rõ sự giả tạo. Tư Ngọc Tảo liền nói: “Chúng ta giữ lại năm phần mười, năm phần mười còn lại chia cho chị Bảy và chị Tám. Còn lại ba phần tài sản, không thể chỉ có chúng ta hưởng hết được.”
Chị gái Trương Tân Mi liền nói: “Hồi chúng tôi lấy chồng, bố đã cho của hồi môn rồi, đây là số tiền để lại cho Tân Mi, chúng tôi không thể nhận.”
Nhưng Tư Ngọc Tảo rất kiên quyết. Cô liên tục nói rằng số tiền quá lớn, cô và Trương Tân Mi giữ năm phần mười cả đời cũng không tiêu hết, huống hồ hai chị gái cũng phải lo toan cho mẹ. Nói mãi gần nửa tiếng, chị gái của Trương Tân Mi mới chịu nhận lòng tốt của em dâu. Tư Ngọc Tảo lấy được số sính lễ lớn của nhà họ Trương, đem gửi hết vào ngân hàng. Đến đêm trước ngày cưới, Cố Khinh Chu cùng Tư Hành Bái tìm cô, cũng trao cho cô số sính lễ của gia đình họ Tư. Gia đình Tư vẫn chưa chia gia sản, binh lính tư, hạm đội hải quân và dầu lửa, không thể chia, chỉ có tiền là có thể cho. Số của hồi môn Tư Hành Bái cho Ngọc Tảo còn nhiều hơn cả tổng số sính lễ của họ Trương. Tư Ngọc Tảo vừa buồn cười vừa khóc: “Hai người tính để em và Cửu ca như một cặp vợ chồng keo kiệt, nửa đời sau ngồi trên đống tiền không làm nên trò trống sao?”
“Nếu như em thấy tiền không có chỗ chi tiêu, có thể làm chút việc giúp đời. Nước ta vừa mới kết thúc chiến tranh, tình hình còn bất ổn, đến lúc đó mua chút vật tư y tế; Trường học của Cửu cữu em cũng cần trợ cấp. Chúng tôi cho em là của hồi môn, tức là cấp bậc lễ nghĩa gả con gái. Nếu như em không biết chi tiêu, bố có thể dạy em.” Tư Hành Bái nói. Ngọc Tảo không thể khóc nức nỡ. Cô đã rất nóng lòng muốn gả cho Trương Tân Mi, chỉ sợ anh chạy mất. Đến giờ phút này, cha lại cho cô một khoản tiền lớn, nói với rằng cô thực sự đã gả đi, sau này không còn là tiểu thư nhà họ Tư nữa, mà trở thành thím của gia đình họ Tư. Cô về lại nhà họ Tư chỉ còn là thăm người thân. Tư Ngọc Tảo rất buồn bã mặc dù nhận ra muộn màng. Cô ôm lấy Tư Hành Bái: “Bố!”
Vừa thốt lên tiếng bố, nước mắt đã trực trào, trong lòng đau đớn khôn nguôi. Tư Hành Bái nhẹ nhàng vỗ về lưng cô. Tư Ngọc Tảo buông Tư Hành Bái ra, lại ôm lấy Cố Khinh Chu. “Sau này em sẽ ở tại Singapore, ngày nào cũng có thể gặp mặt, nếu như em không muốn cô đơn, cứ về nhà.” Cố Khinh Chu an ủi con gái, “Đừng buồn.”
Tư Ngọc Tảo vẫn rất đau lòng. Đến ngày lễ cưới của cô, ông nội cũng trao cho cô một món hồi môn, đó chính là mười hai khối ngọc cổ, mỗi khối đều vô cùng quý giá, giá trị còn cao hơn cả món ngọc phỉ thúy mà bà Trương tặng. “Đây là bảo vật của ta, ta không nỡ cho cha con, cũng không nỡ cho mấy đứa em trai vô liêm sỉ đó, ta tặng hết cho con.” Tư đại soái nói. Tư Ngọc Tảo khẽ nở nụ cười. Vừa cười, hốc mắt lại ướt đẫm. Nhan thái thái đến giúp cô trang điểm, nói: “Ta thấy nhiều người kết hôn lắm rồi. Trước đây là Lạc Thủy, là mẹ của con, bây giờ là con.”
Khi lễ cưới bắt đầu, Trương Tân Mi đã nhìn thấy Tư Ngọc Tảo trong bộ váy cưới. Đột nhiên anh nhớ lại một giọng nói. Đó là giọng nói của Tư Ngọc Tảo: “Em đẹp vậy sao?”
Anh đã mất nhiều năm để có thể theo đuổi trái tim mình, thành thật thừa nhận: “Đúng vậy, em ấy đẹp lắm!”
Tư Ngọc Tảo đẹp như vậy, vượt trội hơn bất kỳ ai trên thế gian.