Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 1722: Trùng phùng

Một tháng thoáng trôi qua, không khí dần ấm áp lên. Quân đội rốt cuộc giảm bớt hoạt động, tại Nam Kinh thành lập chính quyền bù nhìn của người Nhật, ở Thượng Hải có vẻ tạm lắng. Nhưng dưới hoàn cảnh như thế, cuộc sống trở nên khó khăn vô cùng. Gạo thì đắt như vàng, rau quả thì trở nên xa xỉ, huống chi là thức ăn mặn. Tiền lương của Cố Vân không cao, cuộc sống của mẹ và chị cô cũng rất khó khăn, hoa màu ở quê nhà bị chiến tranh tàn phá mất mùa, cô chỉ biết dựa vào bản thân mình. Cô sống tiết kiệm từng chút một, tránh xa mọi rắc rối, không để mình ốm đau. May mắn thay, cô không phải trả tiền thuê nhà, chờ đến khi chiến tranh kết thúc, sẽ nộp một khoản tiền cho chủ nhà là xong. Trương Tân Mi hành động nhanh chóng, chỉ sau một ngày đã không thấy bóng dáng của Hồng môn đâu nữa. Cố Vân từ đó sinh bệnh. Cô liên tục sốt nhẹ, mỗi ngày đều cảm thấy rất khó chịu nhưng lại không nói rõ là mình khó chịu ở đâu. Phải nửa tháng sau, tâm trạng cô mới dần ổn định trở lại, bệnh tình cũng từ từ thuyên giảm. Trương Tân Mi nhờ người mang tặng cô một ít đồ ăn gồm thịt sườn, gà mái, cá tươi và một ít táo cùng rau quả các loại. Ngoài ra, hắn còn đưa cả một bức điện tín của Tư Ngọc Tảo tới. “Ngọc Tảo rất nhớ cô, bảo tôi tới thăm cô thường xuyên. Cô bị bệnh, tôi có nên nói cho cô ấy biết không?” Trương Tân Mi hỏi. Cố Vân lắc đầu: “Không cần đâu Cửu gia, tôi đã khỏe rồi.” “Vậy cô hầm gà mái lấy canh, bồi bổ sức khỏe.” Trương Tân Mi nói: “Thuốc men ở Thượng Hải bây giờ rất khan hiếm, bệnh nhẹ cũng có thể tử vong, cô tự chăm sóc bản thân cẩn thận.” Cố Vân đồng ý. Thời gian trôi chậm. Cây táo trước cổng đã đâm chồi nảy lộc, sang hè thì ấm áp, đến thu thì đậu quả. Hết hạ sang đông, và lại từ mùa xuân đến mùa thu. Cố Vân đã suốt tám tháng không gặp Bạch Hiền, người đó dường như đã hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của cô. Đôi lúc cô tự hỏi: Hồng môn giết chóc lẫn nhau, thường phải trả giá bằng mạng người, liệu có khi nào hắn âm thầm chết ở một nơi nào đó không? Cứ nghĩ đến đó là toàn thân cô lại run rẩy. Một cơn mưa thu, thời tiết nóng bức đã lui, vào một ngày cuối tuần, Cố Vân và mấy người phụ nữ hàng xóm đang ngồi nói chuyện và phơi đồ ở ngõ bên cạnh. Cô vừa trông chừng chăn gối đang phơi vừa đan khăn quàng cổ, chuẩn bị cho mùa đông năm nay. “Cô Cố ơi, nếm thử quả táo này.” Một người phụ nữ cầm một cái sào dài bằng tre, từ cổng đi tới. Loại táo này vừa chín tới, chắc là đã được người ta hái gần hết. Cố Vân cắn một miếng, vẫn chưa chín hoàn toàn. “Ngọt lắm.” Cô trả lời một cách xã giao. Người phụ nữ khác cũng nếm thử rồi cười nói cô Cố nói hay lắm, chỗ nào mà ngọt cơ? Trong lúc họ đang nói chuyện thì có hai người tùy tùng nâng một chiếc rương lớn đi tới. “Cô Cố là khách của tiểu thư à?” Vài người phụ nữ vui vẻ nói, trên khuôn mặt họ lộ rõ sự vui mừng. Trong tám tháng qua, Trương Tân Mi được Ngọc Tảo nhắc nhở nên đã cho người gửi tới bốn lần tiếp tế. Cố Vân thân thiết với những người hàng xóm nên mỗi lần đều chia cho họ một phần. “… Điện báo của cô Tư ạ.” Người tùy tùng để đồ xuống rồi tiện tay đưa cho Cố Vân một tờ giấy. Ngọc Tảo viết trong điện tín rất muốn được ăn đậu giác chua do Cố Vân làm. Vào giữa mùa hè năm ngoái, đậu giác vừa mới xuất hiện trên thị trường, Cố Vân đã lấy một ít nhờ Trương Tân Mi chuyển cho Ngọc Tảo. Thời tiết quá nóng, cô sợ Ngọc Tảo không ăn được gì nên đậu giác chua sẽ vừa giúp kích thích vị giác lại vừa có thể ăn xong cơm. Cô không ngờ Ngọc Tảo lại thích như vậy. “Cảm ơn.” Cố Vân nói với hai tên tùy tùng, rồi còn lén nhét cho họ một ít tiền. Họ không từ chối và nhận lấy tiền. Cố Vân mở chiếc rương ra, đúng là bên trong có cả gạo và thịt. Cô giữ lại một hai bữa ăn, phần còn lại thì chia cho những người hàng xómTrong thời chiến loạn này, cô đơn độc một mình ở Thượng Hải, không nơi nương tựa ư? Ra ngoài thì hàng xóm đáng tin hơn. Chia tay xong, Cố Vân một lần nữa thuê Ngọc Tảo về phát điện báo. Ngày hôm sau là Chủ Nhật, trời quang đáng đẹp, cô cẩn thận sắp xếp hai hũ giá đỗ ngâm chua, đây là lần trước cô làm, cùng một phong thư chuẩn bị phát điện báo, đi tìm Trương Tân Mi.

Cô biết nhà Trương Tân Mi ở đâu.

Nhà Trương Tân Mi, ai cũng có thể đến, chẳng có gì riêng tư. Ngôi nhà của ông ấy rất rộng, nghe nói toàn bộ đều do ông ấy mua lại. Phía dưới nhà đỗ ba chiếc ô tô sang trọng mới tinh, còn có vài viên chức mặc lễ phục đứng dưới nhà hút thuốc. “Ông ấy có phải có khách không nhỉ?” Cố Vân nghĩ thầm, cô nên gọi điện thoại trước, đáng tiếc, cô chưa bao giờ chủ động liên lạc với Trương Tân Mi, cũng không biết số điện thoại của ông ấy. Cô đành phải lên lầu. Cánh cửa chính nhà Trương Tân Mi không đóng, quả nhiên có một vài vị khách đến. Cố Vân ở cửa vào liền cất lời: “Chín ông” Trương Tân Mi đứng dậy, gật đầu với cô: “Cô đến tặng đồ?”

“Đúng” Cố Vân cúi đầu. Trương Tân Mi bảo: “Cô hãy vào trước đi”

Ông dẫn Cố Vân đến thư phòng. Cố Vân tiến vào trong, đi ngang qua phòng khách, nhìn thấy một vị khách ngồi ở ghế sofa băng phía Nam, lập tức căng thẳng người. Ông ấy cũng không cử động, cả người như hóa đá. Cố Vân vừa vặn đi ngang qua ông ấy, dùng ánh mắt trộm nhìn ông ấy. Cô không biết ông ấy là ai. Vị khách mặc áo sơ mi trắng đó, ăn vận rất lịch lãm, nhìn có vẻ khá sang trọng. Cố Vân không có nhiều bạn bè quen biết tại Thượng Hải, càng chẳng liên quan gì đến vòng giao thiệp của Trương Tân Mi, vị khách quý này của ông ấy không thể là người quen của cô. Bởi vậy, cô chỉ coi đó là ảo giác của mình, xắn bước tiến vào thư phòng của Trương Tân Mi. Cô còn nghe thấy giọng những vị khách khác trong phòng: “Ông Bạch, ông không sao chứ?”

Cô không biết người họ Bạch đó là ai. Cô trao hũ giá đỗ ngâm chua cho Trương Tân Mi, lại lấy ra phong thư điện báo mà Ngọc Tảo muốn gửi cho ông ấy. Trương Tân Mi liếc nhìn, trong điện báo cô bảo rằng cô rất khỏe, sắp về quê nhà. Ông tò mò hỏi: “Cô định về quê ư?”

Trong lúc họ nói chuyện, Trương Tân Mi cũng không đóng cửa thư phòng, giọng ông ở bên ngoài có thể nghe thoáng qua. Cố Vân nói rất khẽ: “Có quyết định rồi. Trong tòa soạn của chúng tôi, bốn người đi làm phóng viên chiến trường, đã chết hai người, trong đó có chủ tòa soạn”

Trương Tân Mi kinh ngạc, trong lòng vừa thương cảm vừa buồn cười: “Chủ tòa soạn của các cô tự đi lên chiến trường ư? Cạnh tranh trong giới báo chí lớn đến thế sao?”

“Không phải, ông ấy tự nguyện hi sinh” Cố Vân thở dài: “Bà chủ soạn tuy vẫn đang điều hành tờ báo, đã nhiều lần đưa ra ý kiến đóng cửa tiệm lui về, chỉ bất đắc dĩ là không vứt bỏ được di nguyện của chủ tòa soạn. Gần nhất lại có hai người đồng nghiệp xin nghỉ về quê, tờ báo lung lay sắp đổ, hơn phân nửa cuối năm sẽ đóng cửa. Sang năm không thể mở lại được nữa, tôi sớm muộn cũng phải đi”

Trương Tân Mi suy nghĩ một rồi hỏi: “Cô có cần tôi giúp cô tìm việc?”

“Thôi,” Cố Vân cười khổ, “Gạo và dầu ở Thượng Hải quá đắt, tiền lương không đủ cho tôi ăn cơm, tôi vẫn nên về quê. Nhà tôi còn cất một ít lương thực, về thì không đến nỗi bị đói”

Thế là Trương Tân Mi không khuyên cô nữa. Ông nói: “Khi nào muốn đi thì báo cho tôi một tiếng, tôi sẽ cử người đưa cô. Quãng đường đó xa xôi cách trở, khắp nơi đang có chiến tranh, xe lửa cũng không chạy được, một cô gái như cô ra ngoài không tiện, lỡ có cô gặp bất trắc nào, Ngọc Tảo chắc sẽ đau lòng lắm”

Trước mặt Tư Ngọc Tảo, ông luôn tỏ ra ghét bỏ cô, nhưng đứng sau làm việc lại kín kẽ vô cùng, không hề để Ngọc Tảo phải chịu đựng bất kỳ điều đau khổ nào. Cố Vân gật đầu. Cô nói chuyện phiếm vài câu, lại hỏi đến tình hình gần đây của Ngọc Tảo, sau đó nói: “Ngài vẫn còn khách, tôi xin phép không làm phiền nữa”

Trương Tân Mi đưa cô ra ngoài. Khi đi qua cửa, vị khách quý vừa nãy căng thẳng nãy, như thể căng thẳng thêm lần nữa, chỉ có điều có lần ông ấy đã chuẩn bị tâm lý, sự căng thẳng chỉ trong chớp mắt, rồi trở lại bình thường. Cố Vân không nhìn ông ấy nữa, Trương Tân Mi đưa cô xuống lầu. “Tôi sẽ đi tàu điện về, không cần cử người đi nữa, Chín ông”, Cố Vân nói. Trương Tân Mi nói: “Về chậm một chút”

Cố Vân gật đầu. Khi cô chuẩn bị đi thì có tiếng bước chân trên cầu thang. Trương Tân Mi nhìn về phía người tới, khẽ vỗ nhẹ vào vai của người đó, không nói gì rồi quay lại lên lầu. Người kia nhìn theo Cố Vân đi hẳn qua đường thì mới chạy tới: “Cô Cố”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free