Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 1742: Nàng nhìn rất đẹp

Nhan Tử Thanh nhận tiền của Trần Định, lại biết Trần Định dẫn theo vợ, vợ nuôi, hai người hầu bên ngoài và một đứa con của người hầu bên ngoài nên đã tặng cho ông ta một ngôi biệt thự rộng lớn với đầy đủ người làm. Ngôi nhà rất lớn, là một tòa nhà ba tầng bằng đồng và bạc, có một khu vườn nhỏ, với hơn hai mươi phòng ở các tầng trên dưới, trang trí đẹp mắt, có thể nói là rộng rãi và hào phóng. Từ Kỳ Trinh muốn nhanh chóng thực hiện kế hoạch của mình nên rất nồng nhiệt. Bà ta thậm chí còn dành cho Trần Định, người mà bà ta không ngó ngàng đến, một chút ít quan tâm, tất bật sắp xếp cho gia đình họ Trần. Trần Định vẫn rất căng thẳng, sợ đặc vụ đuổi đến Singapore, lại biết gia đình Nhan có nghề buôn bán vũ khí nên rất giàu có, sợ số tiền hai trăm triệu bảng Anh của mình chưa chắc đã đủ khiến Nhan Tử Thanh hành động, sợ Nhan Tử Thanh cầm tiền nhưng không giúp gì. Không ngờ Nhan Tử Thanh lại đích thân xử lý vấn đề nên Trần Định cũng yên tâm. Sau khi Từ Kỳ Trinh về nhà đã kể lại mọi chuyện với Nhan Tử Thanh. Bà ta còn kể chuyện này với Nhan Khải. Nhan Khải sợ bà nên ngày nào cũng chạy đến nhà họ Tư để chuẩn bị về Manila, Philippines sau nhiều ngày để tránh phát điên với mẹ. “… Con nuôi của Trần Định!” Nhan Khải nhắc đến mẹ của mình với bụng dạ đầy cay đắng, “Mẹ của con đang sắp đặt chuyện hôn nhân, dạo này bà ấy chẳng những không dạy Tiểu Tứ đàn dương cầm mà còn chạy đến gia đình Trần Định hàng ngày”.

Các anh chị em họ của nhà họ Tư nhìn Nhan Khải kinh ngạc, ai nấy đều bật cười, người nào người nấy đều cười trên nỗi đau của người khác. Tư Ngọc Tảo còn nói: “Dì dù sao cũng là danh viện Kim Lăng, lại là một nữ sinh viên du học xuất sắc ở Pháp, thế mà cũng trở nên tầm thường như vậy!”

Nhan Khải trừng mắt nhìn cô ta: “Cô nói gì thế? Còn dám nói mẹ tôi, tôi sẽ đánh cô!”

Trương Tân Mi: “…”

Tư Ngọc Tảo không bận tâm: “Liệu mẹ tương lai của tôi có thể trở nên như thế này không? Tôi còn ba em trai nữa, có lẽ còn tầm thường hơn cả dì”.

“Anh Hai, anh không nên bị đánh đâu. Nếu anh nói về mẹ của chúng ta như vậy thì bố sẽ không tha thứ cho anh đâu”. Tư Tước Thuyền đứng bên cạnh cười khúc khích.

Trương Tân Mi: “…”

Ngọc Tảo từ nhỏ đã quá tự phụ, lại quá tự tin, không ai trong số những người anh em của cô ta coi cô ta là một đóa hoa đáng yêu cả, họ chỉ cầu không bị cô ta làm hại. Trương Tân Mi trước đây vẫn lo lắng cái này cái kia, sau này mới phát hiện ra rằng, bông đào của Tư Ngọc Tảo chỉ có mình ông ta, còn những người khác đều bị cô ta tàn phá nên rất hận, quyết không muốn dây dưa. Nhan Khải phàn nàn với những đứa trẻ nhà họ Tư nhưng chẳng được an ủi gì, còn bị chúng cười cợt một phen, đành bực bội trở về nhà. Ông ta dự định sẽ về Philippines ngay đêm đó. Nhưng Từ Kỳ Trinh không cho phép ông ta đi: “Con hãy ở lại thêm một thời gian nữa”.

“Mẹ, con vẫn còn trẻ lắm, kết hôn sớm như vậy không ổn”. Nhan Khải không dám đùa giỡn với Từ Kỳ Trinh mà nói nghiêm túc, “Mẹ xem, con cảm thấy mình vẫn chỉ là một đứa trẻ, như vậy không chững chạc, không thích hợp gánh vác trách nhiệm, cũng không thích hợp làm chồng và làm cha, phải không? Con sẽ đợi thêm vài năm nữa”.

Từ Kỳ Trinh cau mày.

Nhan Khải tiếp tục nói: “Mẹ nữa, mẹ xem Trần Định như vậy, mẹ muốn con kết thân với gia đình đó sao? Con gái của Trần Định còn là con nuôi. Mẹ dù có sốt ruột muốn bế cháu trai cũng hãy thay con tìm một người môn đăng hộ đối đi”.

Từ Kỳ Trinh bị hắn nói trúng tim đen nên im lặng. Lời của Nhan Khải có lý. Từ Kỳ Trinh là mẹ kế. Tình cảm của bà ta với Nhan Khải, Nhan Kỳ còn hơn cả tình cảm với con ruột. Nhưng hôn nhân của Nhan Khải sẽ khiến bên ngoài bàn tán, đến lúc đó người ngoài sẽ nói gì về bà ta? Trần Tố Thương khá tốt, nhưng quả thực cũng hơi kém hơn Nhan Khải. Nếu bà ta là mẹ ruột của Nhan Khải thì việc kết thân này chẳng có gì là quá đáng. Con gái Singapore nào ngoài nhà họ Tư lại không kém hơn Nhan Khải chứ? “Ai…” Từ Kỳ Trinh thở dài. Tiếng thở dài tức tối của bà khiến Nhan Khải thấy áy náy.

“Mẹ, nếu không thì thế này nhé? Con vẫn chưa gặp tiểu thư họ Trần, khi nào cô ấy đến Singapore, con sẽ hẹn cô ấy đi chơi, đưa cô ấy đi thăm thú khắp nơi, ở bên nhau nửa tháng thử xem.

Nếu có thể, chúng ta hãy bàn lại về chuyện này; còn nếu thật sự không hợp thì con sẽ đến Philippines”. Nhan Khải nói.

Từ Kỳ Trinh suy nghĩ, đành phải đồng ý. Bà ta tự mình lo liệu tiệc chiêu đãi, mời Trần Tố Thương cùng mẹ của cô ấy đến tham dựMấy ngày nay, Nhan Khải ngày nào cũng không về nhà, hôm nay mới lần đầu gặp Trần Tố Thương. Trước tiên là kiểu đầu bob ngắn; kế đến, nàng là cô gái một mí. Nhan Khải vốn thích những cô gái tóc dài mắt to, Trần Tố Thương hiển nhiên không thể lọt vào mắt anh, nhưng anh lại kỳ lạ nhận ra là Trần Tố Thương không đến nỗi nào. Một mí, tóc ngắn ngang tai, ấn tượng ban đầu không hẳn là kém, đủ để chứng tỏ rằng các nét trên gương mặt nàng có sự hài hòa dễ nhìn. Thế là Nhan Khải cứ dán mắt vào nàng mà nhìn. Nàng cũng nhìn thẳng vào Nhan Khải, cương quyết, không rời mắt. Hai ánh nhìn chạm nhau, trên gương mặt đối phương dường như đều luyến tiếc, không rời. Nhan Khải nhất mực muốn nghiên cứu cặn kẽ cấu trúc các nét trên khuôn mặt nàng, còn Trần Tố Thương, không hiểu vì sao, ánh mắt cứ dính chặt vào mặt Nhan Khải, hệt như trên gương mặt anh có điều gì đó đáng để nàng truy đến cùng. Bên cạnh, Nhan Kỳ bật cười. Tiếng cười ấy đã phá vỡ màn đối diện bốn mắt giữa Nhan Khải và Trần Tố Thương. Ba cô con gái nhà họ Nhan, Nhan Kỳ năm nay hai mươi hai tuổi, Nhan Đồng và Nhan Trác là con ruột của Từ Kỳ Trinh, một đứa mười lăm, một đứa mười tuổi, đều ngồi xem. Từ Kỳ Trinh và bà thông gia họ Kim liếc nhau, trong mắt cả hai đều lấp lánh ý cười. Bởi vì hôm nay chỉ mời Trần Tố Thương và bà thông gia họ Kim vì thế Nhan Tử Thanh và ông Nhan không đến nhập tiệc, Từ Kỳ Trinh chỉ cho các con gái mình đến bầu bạn. Trần Tố Thương nói với Từ Kỳ Trinh: “Cô, các em cũng giống cô.”

Lời này không sai. Nhan Kỳ không phải con ruột của Từ Kỳ Trinh, nhưng khí chất và cách ăn mặc của cô rất giống với Từ Kỳ Trinh, Nhan Đồng và Nhan Trác cũng hệt như bản sao của Từ Kỳ Trinh. Nhan Kỳ bảo: “Cô gọi tôi là em gái? Đúng là tào lao…”

Nếu xét riêng về tuổi tác, hẳn nhiên Trần Tố Thương còn nhỏ hơn Nhan Kỳ, thế nhưng nếu nàng về làm dâu nhà họ Nhan, thì nàng sẽ nâng tuổi lên, gọi cô út cũng vẫn là cô út. Dưới gầm bàn, Nhan Khải đá Nhan Kỳ một cú. Nhan Kỳ đạp trả. Hai chị em không nhường nhau, giẫm đạp tưng bừng dưới gầm bàn. Trần Tố Thương buột miệng nói hớ, thấy ngại quá mới cười mà phân trần rằng Nhan Kỳ trẻ trung xinh đẹp, nàng nhìn nhầm vân vân, về sau liền không nói gì nữa. Bản tính Trần Tố Thương vốn hoạt bát, nhưng so với mấy cô con gái nhà họ Nhan thì lại trông rất đoan trang. Các tiểu thư nhà họ Nhan này, trước kia lấy Nhan Khải và Tư Ngọc Tảo ra làm tấm gương, khí chất con nhà thế phiệt chẳng có tẹo nào, cứ nghịch ngợm như bầy khỉ. Con cháu nhà họ Nhan vui vẻ nên bữa cơm trôi qua rất vui vẻ. Ăn xong, cả nhà ngồi lại uống trà hàn huyên, đến tối Trần Tố Thương và mẹ mới về. Sau khi họ đi, Từ Kỳ Trinh liền hỏi Nhan Khải: “Cảm thấy thế nào?”

Nhan Khải bảo: “Cũng được, tính tình khá tốt.”

Từ Kỳ Trinh cười nói: “Chỉ tính tình tốt thôi ư? Nàng cũng đẹp mà.”

“Trung bình, không xấu.” Nhan Khải đáp. Từ Kỳ Trinh thấy con trai cố tình tỏ vẻ bất cần nên cười bảo: “Trung bình ư? Sao cứ dán mắt nhìn không rời vậy? Tôi thấy mắt anh chả muốn rời ra luôn.”

Thực tình là Nhan Khải cứ nhìn Trần Tố Thương mãi. Bởi vì tách bạch ra mà ngắm, mũi nàng không cao, một mí, miệng nhỏ, nhìn tổng thể ngũ quan không có nét nào đặc biệt xuất chúng, thậm chí đều chỉ ở mức trung bình, nhưng gộp lại trên cùng khuôn mặt, tạo nên hiệu ứng bất ngờ không tệ. Điều này khiến Nhan Khải hơi khó hiểu. Nên anh cứ chăm chú nhìn, ước gì có thể túm đầu nàng lại, tự mình họa phác thảo một tỷ lệ để nghiên cứu. Từ Kỳ Trinh vốn thích vẽ tranh, hồi nhỏ Nhan Khải và Nhan Kỳ cũng được dạy vẽ. Thầy giáo của họ từng cố ý nhắc đến ngũ quan có tỷ lệ đẹp, chỉ cần đạt đến tỷ lệ chuẩn mực đó, nhìn bằng mắt thường sẽ thấy rất đẹp. Nhan Khải từng tiếp xúc với nhiều cô gái, đẹp xấu có thể phân biệt được ngay, mặt đẹp thì đẹp ở khuôn mặt hay đẹp ở ngũ quan tốt, không giống như trường hợp này của Trần Tố Thương. Không ngờ việc anh tìm tòi nghiên cứu lại trở thành “dán mắt nhìn không rời”, Nhan Khải cảm thấy oan muốn chết. “Mẹ, không phải vậy đâu.” Anh thanh minh.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free