Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 1747: A Ly bộ dáng
Bà Trần nắm chặt lấy tay Từ Kỳ Trinh. Nếu vẫn còn ở Nam Kinh, bà Trần tuyệt đối sẽ không đưa ra yêu cầu như thế này. Nhà họ Trần có nhà, có người, tuy chiến loạn đã phá hủy nhưng người lớn tuổi trong tộc có thể chạy sang Trùng Khánh, sống đến bây giờ rồi cũng đã quay lại Nam Kinh. Nhà cũ vẫn còn đó, hiện đã sửa sang lại nhà cửa, sân vườn. Trần Tố Thương, bà chủ động nhận làm người con nuôi, ghi vào gia phả, cho dù sau này bà mất thì những người họ Trần cũng sẽ bảo vệ bà ta. Trong khi đó, Trần Long lại chẳng hề có tư cách vào nhà cũ họ Trần, Trần Định cũng chỉ có thể kiếm chỗ ở khác sắp xếp cho họ. Trong lúc đó, Tố Thương không liên lạc với đám người kia, đơn giản sống cuộc sống nhàn nhã, bà Trần giao nhờ vài chị em dâu chăm sóc cô ta, cũng yên tâm. Nhưng hiện tại thì khác. Nhà họ Trần ở Singapore xa lạ, Trần Định lại không chịu nhận đứa con nuôi này của vợ. Đợi tới khi bà Trần vừa mất, Tố Thương sẽ rơi vào tay Trần Định, lúc ấy thì ra sao? Cho dù không rơi vào tay Trần Định, nếu cô ta muốn lại cùng sư phụ đi phiêu bạt thì bà Trần cũng không đành lòng. Bà yêu thương đứa con gái nuôi này như chính con đẻ vậy. Có người mẹ nào chịu được cảnh con gái mình phải lang bạt kỳ hồ? Hơn nữa, bà Trần còn rất nhiều tiền riêng, toàn bộ đều là của hồi môn ngày trước của bà. Nếu bà muốn giao lại cho Trần Tố Thương cho hợp lý, hợp pháp thì chỉ có thể làm ” của hồi môn” của cô ta mà không có cách nào khác. Nếu bà mất, Tố Thương e rằng ngay cả quyền thừa kế cũng chẳng đến tay cô ta. Bà cũng biết, hiện tại hoàn cảnh của mình mà nhờ vả Từ Kỳ Trinh đích thực là làm khó bà ấy. Nhan Khải cũng không phải con trai ruột của Từ Kỳ Trinh. Từ Kỳ Trinh không đồng ý, lỡ như vài ngày nữa bà chết thật, Từ Kỳ Trinh ắt sẽ day dứt. Con cái nhà họ Từ đều hiền lành, nhạy cảm, ví như Từ Bồi vậy. Bà Trần tự biết mình quá đê tiện. Nhưng mà… Bà than thở trong lòng. Vì con gái, bà cũng chỉ có thể đê tiện như thế. Lần trước Nhan Khải nhìn Tố Thương như vậy thì hẳn là có cảm tình với cô ta? Từ Kỳ Trinh liền nói: “Kim Xu, tôi không phải không chịu giúp đỡ. Cô cũng biết trẻ con bây giờ đứa nào cũng rất chính kiến, nhất là Khải Khải. Tôi phải hỏi ý con bé trước đã”.
Bà Trần gật đầu: “Thế cũng được.” Sau đó, bà lại nói thêm: “Cho dù không được, sau này nếu một ngày nào đó tôi đột ngột ra đi, cô có thể danh chính ngôn thuận nhận nuôi Tố Thương được không? Nó rất đáng thương, từ nhỏ đã bị người ta bỏ rơi, theo sư phụ đi giang hồ chịu khổ sở vô vàn. Còn nữa, Tố Thương đã được ghi vào gia phả của chúng tôi, nhất định các người phải tìm cách bảo vệ quyền thừa kế của nó, tôi biết luật pháp Singapore không công nhận quyền thừa kế của con nuôi.
Từ Kỳ Trinh nói: ” Đừng có nói những lời ngốc nghếch như thế. Tố Thương đủ cứng cáp, cô cũng thông minh lắm, đừng lo lắng quá”.
Hai người nói chuyện tới đây, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa của cô hầu. Cô hầu đứng ở cửa nhẹ giọng nói: “Thái thái, Tư thái thái đến”.
Từ Kỳ Trinh nhìn bà Kim Xu.
Lời bà Kim Xu nói xong, rốt cuộc đằng sau có thể đạt được kết quả thế nào thì bà ấy không kiểm soát được, vì vậy bà ấy ngồi thẳng lưng: “Cô cứ bận trước đi, dù sao tôi cũng chẳng có việc gì gấp”.
Từ Kỳ Trinh gật đầu. Bà tự mình ra mở cửa, đi ra ngoài gặp Cố Khinh Chu. Hôm nay Cố Khinh Chu không tới một mình để thăm bà mà là tìm Nhan Tử Thanh. “…Anh ba không ở nhà à?” Cô ấy hỏi. Từ Kỳ Trinh đáp: “Đi ra ngoài từ sáng sớm. Có chuyện gì vậy?”
“Là chuyện về tàu thuyền. Có người bạn của Tư Hành Bái đi tuyến đường tới Philippines, tàu thuyền bị kẹt ở Manila, muốn anh ba giúp đỡ một chút, trước tiên lấy lại được tàu đã”. Cố Khinh Chu kể. Nhà họ Tư dựa vào lực lượng quân sự vững chắc nắm giữ Nam DươngVề điểm này, nhà họ Nhan còn cao hơn nhà họ Từ. Hiệp bang người khác ám hại, sử dụng đại bác để bắn, hiệu quả quá nhỏ, đối phương chỉ cần bắn đại bác vào chỗ tối thì không gây thương tích cốt yếu, còn chẳng bằng tìm Nhan Tử Thanh. Từ Kỳ Trinh nói: “Được thôi, sau khi anh ấy trở về, tôi bảo anh ấy đi một chuyến. Cô cứ gọi điện thoại đến là được”.
Cố Khinh Chu cười cười: “Ninh An ở đây, tiện đường tôi tìm anh ấy luôn”.
Từ Kỳ Trinh cũng muốn kể với Cố Khinh Chu về Ninh An và Nhan Kỳ. Ninh An năm nay mới mười sáu tuổi tròn, Nhan Kỳ thì đã hai mươi hai tuổi, không thể kéo dài như thế này được nữa. “Hay là cô ngồi lại một chút? Khách khứa đến thăm, cô cùng ăn bữa cơm?”. Từ Kỳ Trinh nói. Cố Khinh Chu hỏi: “Là Trần thái thái sao?”.
“Đúng vậy”.
“Thế tôi chào hỏi một chút vậy. Đợi lát nữa tôi phải về rồi, nhà còn tí việc, không ăn cơm được, hôm khác quay lại vậy”. Cố Khinh Chu nói. Từ Kỳ Trinh dẫn cô đến phòng khách nhỏ. Trần thái thái nhìn thấy người lạ vào liền vội đứng lên, vẻ mặt buồn khổ thu lại, nở nụ cười. Từ Kỳ Trinh giới thiệu: “Kim Xu, đây là Tư thái thái”.
Trần thái thái biết được quân phiệt lớn ở Nam Dương bây giờ là nhà họ Tư, lúc này cung kính gọi một câu “Tư thái thái”. Cố Khinh Chu nói: “Nghe nói anh chị đã đến đây, tôi quá bận rộn quên mất, không quan tâm đến thăm hỏi. Đợi khi nào Trần thái thái rảnh rỗi, mời Trần thái thái đến nhà ngồi chơi một chút”.
“Cô khách sáo quá rồi”. Trần thái thái cười nói. Cố Khinh Chu trò chuyện qua loa vài câu. Tư Ninh An vào: “Mẹ”.
Cố Khinh Chu vẫn đang chào hỏi Trần thái thái và Từ Kỳ Trinh: “Không làm phiền hai người trò chuyện nữa. Kỳ Trinh, đợi khi anh Ba về, bảo anh ấy nhanh chóng đi nhà tôi một chuyến, chuyện con thuyền không thể chậm trễ”.
“Cô yên tâm”. Từ Kỳ Trinh nói. Từ Kỳ Trinh đưa Cố Khinh Chu và Tư Ninh An đến cửa chính. Cô ấy cũng hỏi Cố Khinh Chu: “Dạo này cô bận rộn lắm sao?”.
“Thêm mấy ngày nữa tôi sẽ đi Hồng Kông một chuyến, có người thân sắp bước sang tuổi sáu mươi. Tư Hành Bái và mấy đứa nhỏ cũng muốn đi, trong nhà không có ai, vì vậy những việc quan trọng phải tranh thủ xong xuôi”. Cố Khinh Chu nói. “Người thân nào vậy?”.
“Nhà họ Hà, mẹ đẻ của Hoắc thái thái”. Cố Khinh Chu nói. Người bước sang tuổi sáu mươi là Hà Mộng Đức, cha của Hà Vi, dượng của Cố Khinh Chu. “Thế tôi không giữ cô lại nữa. Đợi khi nào cô bận rộn xong xuôi rồi quay lại, chúng ta ngồi lại nói chuyện từ từ, tôi còn có đôi điều muốn nói với cô”. Từ Kỳ Trinh cười nói. Dứt lời, cô ấy liếc mắt nhìn Tư Ninh An.
Cố Khinh Chu lập tức biết cô ấy muốn nói chuyện gì, cô gật đầu: “Được, tôi sẽ quay lại sớm thôi”.
Trên đường về, Tư Ninh An nói với Cố Khinh Chu: “Mẹ, nhà cậu có một cô bé, cô ấy biết xem phong thủy, còn biết bói toán nữa”.
“厉害 thế à?”. Cố Khinh Chu bật cười, “Bao nhiêu tuổi?”.
“Chỉ lớn hơn con hai ba tuổi thôi ạ”. Tư Ninh An nói, “Cô ấy xinh lắm. Kỳ tỷ tỷ bảo, hôm qua Khải ca cứ nhìn cô ấy chằm chằm, mắt không rời nổi”.
“Là con gái nhà họ Trần sao?”.
“Đúng vậy, họ Trần”. Tư Ninh An nói, “Tên là Tố Thương…”
Cố Khinh Chu nghe con trai nói liên tục không ngừng, nhớ về chuyện của anh ta và Nhan Kỳ, trong lòng mãi không có cách giải quyết. Về đến nhà, Cố Khinh Chu kể lại chuyện này cho Khang Dục và Diệp Vũ đang chờ sẵn. “… Anh Ba của tôi không có ở nhà. Chuyện này giao cho anh ấy, cậu cứ yên tâm đi”. Cố Khinh Chu nói, “Hai người cũng thật là, người không quen biết, theo họ làm ăn làm gì cho mệt?”.
Khang Dục ngại cười. Cố Khinh Chu giữ họ ở lại ăn cơm, tiện thể nói đến Khang Hàm. Khang Hàm vẫn đang ở trại dưỡng lão Hồng Kông. Sức khỏe của bà không tốt, không thích hợp để chuyển viện. Lần này Cố Khinh Chu đến Hồng Kông, ngoài việc thăm vợ chồng nhà Hoắc Việt, và những người họ Hà, cô còn muốn đến thăm Khang Hàm. “… Lần trước ở trong bệnh viện, Hàm Hàm thấy một bệnh nhân, nhất định phải kéo tay người ta gọi ‘A Ly’. Sức khỏe bà ấy càng ngày càng yếu, trạng thái cũng ngày càng tệ”. Diệp Vũ thở dài. Khang Hàm và Nhị Bảo có một người con gái, tên gọi ở nhà là A Ly.
“Thế là bà ấy cảm thấy con gái của người ta giống A Ly sao?”. Cố Khinh Chu hỏi, “Cô gái kia trông thế nào?”.
Diệp Vũ suy nghĩ lại về dáng vẻ của Khang Hàm lúc đó. “Bà ấy bảo, A Ly giống bố của cô bé, là mắt một mí”. Diệp Vũ nói. “Nhưng người mắt một mí thì nhiều vô kể”. Khang Dục ở bên cạnh tiếp lời.