Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 1752: Đào hôn

Đã sáu giờ hai mươi rồi. Từ Ngọc Tảo cứ nhìn đồng hồ. Nhan Khải vẫn chưa về. Khách ở tầng dưới ngồi chật ních, Nhan Tử Thanh đang nổi nóng, Từ Kỳ Trinh cũng im lặng. “Tìm tiếp!” Nhan Tử Thanh tức giận nói. “Tôi đã bảo nó phải cẩn thận rồi! Để nó bắt nạt hôn nhân như trò đùa, lại bỏ ngang lúc này!”

Nhan Lão nói: “Chưa đến giờ mà, sao vội thế? Không chắc đã bỏ ngang đâu, có lẽ đang trên đường về.”

Nhưng tới sáu giờ bốn mươi, Nhan Khải vẫn chưa về. Khách bắt đầu bàn tán. “Không phải bảo sáu rưỡi đúng giờ bắt đầu à?”, một người hỏi người bên cạnh, “Có phải sáu rưỡi không?”

“Là sáu rưỡi.”

“Đã quá mười phút rồi? Không phải là…”

Mọi người bàn tán xôn xao. Trên lầu, bà Trần cũng đang nhìn đồng hồ. Theo lẽ, sáu giờ hai mươi phải để Tố Thương xuống lầu chuẩn bị, nhưng không thấy ai của nhà họ Nhan tới. Phù dâu cũng không thấy đâu. Bà rất tức giận. Trần Tố Thương mặc váy cưới, ngồi bên bà Trần, dịu dàng an ủi: “Mẹ, nhà họ Nhan là gia tộc lớn như vậy, hôm nay lại là đám cưới lớn thế này, sai sót một chút cũng chẳng tránh khỏi. Đắng trước ngọt sau mà, có chuyện xảy ra trước hôn lễ thì sau kết hôn sẽ thuận buồm xuôi gió.”

Bà Trần nhìn con gái rất đau lòng. Sự nhục nhã lúc này là do bà gây ra cho Tố Thương. Bà cũng chỉ bị nhà họ Trần ép buộc, sợ mình đi rồi Tố Thương không chủ động được. Bây giờ thì thấy, có nên hay không thì mình vẫn phải chấp nhận. “Mẹ không sao.” Bà Trần nói. Sau đó, họ đợi thêm nửa giờ nữa. Trần Định cũng lo lắng. Chỉ cần Trần Tố Thương lấy được chồng nhà họ Nhan thì ông sẽ trở thành bố vợ của Nhan Khải, về sau không phải lo về mưu sinh nữa, có thể dùng tiền an phận hưởng thụ cuộc sống. Việc Trần Định đưa sang Singapore đáng giá nhất không phải là tiền đô Anh, mà là một nhóm vàng thỏi. Số vàng thỏi này không chiếm mấy khối lượng, ông có thể dễ dàng mang đi. Đợi mọi chuyện ổn rồi, ông bán hết để lấy tiền, đến lúc về già có thể tiêu xài thoải mái. Ông vẫn luôn coi thường Trần Tố Thương, thấy con bé dung mạo tầm thường, khó có triển vọng gì, không ngờ con bé lại có duyên phận với Nhan Khải. Giờ thì cơ hội ngon ăn sắp vụt mất, Trần Định không thể kiềm chế được nữa. Ông đi tìm Nhan Tử Thanh và Nhan Lão: “Chắc chắn phải làm đám cưới chứ? Các người không thể đối xử với Tố Thương như vậy.”

Nhan Lão nói: “Yên tâm, nhất định sẽ xử lý đám cưới.”

Ông ta nói xong câu này, Trần Định mới hơi an tâm. Trần Tố Thương đợi đến tám giờ, chậm mất cả nửa giờ, đã không muốn đợi nữa. Bà Trần cũng suy sụp bất lực, run rẩy đứng dậy: “Tố Thương, chúng ta đi thôi.”

Trần Tố Thường nói: “Được. Mẹ đợi con một lát, con đi thay quần áo.”

Con bé chuẩn bị vào nhà vệ sinh để cởi váy cưới, thì bên ngoài có tiếng bước chân, rồi có tiếng gõ cửa. Trần Tố Thương mở cửa, nhìn thấy Từ Kỳ Trinh dẫn phù dâu vào. Trên mặt Từ Kỳ Trinh đã trôi hết lớp trang điểm, tóc cũng rối bù, trông như đã đi chạy một vòng vậy. Cô ta đầy vẻ áy náy với Trần Tố Thương: “Chậm nhiều thế, đợi xong lễ cưới mình đánh anh ta cho. Tố Thương, bạn còn muốn tiếp tục đám cưới này không?”

Bà Trần đứng phía sau nói: “Kỳ Trinh…”

“Tôi muốn tiếp tục!”, Trần Tố Thương vội nói. “Cuộc sống nào mà chẳng có lúc gian nan? Sau này có khó khăn gì, tôi và Nhan Khải sẽ cùng nhau vượt qua, dù khó khăn thế nào tôi cũng không chùn bước.”

Bà Trần thở dài: “Tố Thương, đừng tự làm khổ mình.”

Đều là vì bà mà!

“Con không khổ, mẹ ạTa ưng một giờ nào đấy, tám giờ hai mươi sẽ tốt lắm, so với sáu giờ rưỡi còn hợp hơn, vừa vặn cho ta và Nhan Khải” Trần Tố Thương nói. Trần phu nhân bất giác rớt nước mắt. Tuy rằng rề rà một hồi, hôn lễ vào tám giờ hai mươi vẫn diễn ra đúng giờ. Các khách khứa đều nâng chịu, không dám bộc lộ cảm xúc nửa phần, ríu rít chúc đôi tân hôn. Đọc truyện tại “https://trufencom/” Nhan Khải hôn Trần Tố Thương xong thì lễ thành hôn kết thúc, tiếng vỗ tay nổ như sấm. Không khí sôi nổi khác thường chấm dứt, mọi việc diễn ra suôn sẻ tốt đẹp.

Đến tiệc nhưng vì chậm trễ gần hai tiếng nên tới lúc trời vừa sáng mới xong. Các khách khứa ăn no, lại có chuyện để bàn tán thỏa thuê, tưng bừng ra về. Tư Ngọc Tảo cùng Trương Tân Mi, ba đứa em trai đến nhà Tư. Tuyên Kiều đã ngủ say, Tư Ngọc Tảo và các em trong phòng khách uống trà ăn khuya, Trương Tân Mi lên lầu thăm con gái. “Tô Mạn Lạc con yêu tinh này!” Tư Ngọc Tảo mắng ầm ĩ, “Nó phải ăn đòn rồi! Nó về sớm vậy, biết Khải Ca hôm nay cưới mà ra vẻ như thiêu thân vậy!”

Tư Tước Thuyền nói: “Đúng là tiện thật”

“Đàn ông các anh hay thích loại đàn bà tiện này!” Tư Ngọc Tảo giận chó đánh mèo mà chỉ trích, suýt lôi cả ba đứa em vô tội vào. “Nó đần chứ?” Tư Ninh An mới mười sáu nghiêm túc nói, “Không phân biệt được phải trái, đúng là đần độn”

Tư Khai Xương im lặng. Tư Ngọc Tảo liếc xéo hắn. Tư Khai Xương biết người chị của mình tối nay tức tối bụng, sợ mình cũng không thoát, thế nên không dám không lên tiếng: “Khải Ca sai hơn”

“Đúng!” Câu nói này nói trúng suy nghĩ của Tư Ngọc Tảo, Tư Ngọc Tảo hằn học nói, “Khải Ca thế này gọi là không có trách nhiệm! Muốn đánh hắn cho vỡ đầu!”

“… Có thể tìm người đeo mặt nạ, chặn xe hắn. Dùng gậy đặc biệt, không thương tổn đến xương cốt, chỉ khiến mặt hắn sưng vù không ra hồn nữa” Tư Khai Xương tính cho chị mình. Tư Ngọc Tảo: “…”

Tư Ninh An cũng nói: “Hoặc dùng súng, bắn vào cánh tay hoặc đùi, khiến hắn bị thương vài tháng, sau này đi lại hoặc cầm súng cũng bị ảnh hưởng”

Tư Tước Thuyền thân với anh họ nhất: “Các anh tàn ác quá đấy? Đánh mặt dùng súng gì cũng không tiện như mách với dượng, để dượng đánh hắn một trận, gọi mấy người cô dì chú bác tới chứng kiến. Vừa làm hắn bẽ mặt lại vừa bị thương nhẹ, không ảnh hưởng tới gốc gác. Em mách thì dượng sẽ nghe theo em, tuyệt đối hiệu nghiệm”

Trương Tân Mi dỗ con gái xong, xuống dưới thì nghe chị em nhà họ Tư nói như thế, bèn im lặng hồi lâu. Tư Hành Bái và Cố Khinh Chu đi Hongkong, ở nhà này, Trương Tân Mi là người quyết định.

Hắn bảo với ba em vợ: “Chuyện nhà cậu, là chuyện nhà họ, các cô đừng có chuyện bé xé ra to. Đã muộn như thế này rồi, các ngươi ăn ít thôi rồi về phòng nghỉ ngơi đi!”

Ba em vợ đều đũa xuống, lần lượt nói câu “em chúc anh ngủ ngon”, rồi tự đi ngủ. Trương Tân Mi bế ngang Tư Ngọc Tảo lên: “Đi ngủ đi. Ngày nào cũng lo chuyện thiên hạ, có công sức thì thà nhìn vợ con nhiều hơn”

Tư Ngọc Tảo được bế bổng trên không, không nhịn được cười. Hai người sau khi rửa rá và nằm xuống, Trương Tân Mi còn dặn Tư Ngọc Tảo: “Chuyện anh họ ngươi, sau này không được nói nữa, biết không? Dù thân thiết đến mấy cũng phải giữ phép”

“Giữ phép” mới có thể duy trì quan hệ được lâu dài. Kể cả là cha mẹ với con cái đã trưởng thành, cũng phải biết được điều gì nên nói, điều gì không nên nói, cũng cần phải biết giữ phép, huống chi là những người thân thích. “Được” Tư Ngọc Tảo đồng ý, “Vậy thì đợi sau này, em lại cho Khải Ca một bài học. Còn cái đồ tinh Tô Mạn Lạc kia, mai em tính đi tìm nó. Con hồ ly quyến rũ!”

“Em chỉ lo trước mắt thôi” Trương Tân Mi phân tích, “Nó trở thành quyến rũ vì Nhan Khải nguyện ý đến với nó, vấn đề nằm ở Nhan Khải. Các ngươi đều bảo hôn sự bất đắc dĩ nhưng Nhan Khải cũng có nỗi khổ tâm của riêng mình. Em không phải hắn, đừng đứng ngoài đánh giá. Ngủ đi!”

Tư Ngọc Tảo cũng không bị cho qua dễ như thế. Ngày hôm sau, nàng lại bắt đầu luyên thuyên không ngừng về việc nàng ghét Tô Mạn Lạc đến mức nào. Ba đứa em trai nhanh chóng nắm được tính nết của chị gái, rối rít sáp tới nịnh nọt theo chiều chị, chỉ trích Tô Mạn Lạc, sợ lỡ lời lại khiến chị gái giận cá chém thớt sang mình. Ba đứa nịnh nọt!

Đến cả Tư Khai Xương kiệm lời cũng nịnh chị mình một cách nhuần nhuyễn, có thể thấy được từ nhỏ hắn đã bị Tư Ngọc Tảo làm hư. Nhìn thấy vậy, Trương Tân Mi nghĩ thầm: “Thôi, sau này không được để Tuyên Kiều thành ra như Ngọc Tảo, ta không có nhiều con trai chiều chuộng nó vậy đâu!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free