Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 1809: Tô Mạn Lạc lễ đính hôn

Nhan Khải mời Trần Tố Thương đi dự lễ đính hôn của Tô Mạn Lạc. Anh ta lấy thiệp mời ra nói: “Xem này, ‘ngài Nhan có thể dẫn theo bạn’. Tôi không có bạn, ngượng ngùng lắm. Mặt khác, trong mắt mọi người, cô vẫn là vợ của ngài Nhan, tôi mà mời một bạn gái khác thì nghe khá kỳ, sợ cô oán trách tôi.”

Trần Tố Thương nhịn không được bật cười. Nhan Khải thấy cô cười thì càng tự tin hơn: “Vì thế tôi mới đến đây thử vận may. Cô có đi không?”

Trần Tố Thương hít sâu rồi gật đầu: “Anh cũng nói thế rồi… Hôm nay tôi cũng không có gì quan trọng, đi vậy.”

Cô để Nhan Khải đợi một lát, rồi lên lầu thay quần áo. Tóc cô hơi dài, nhờ người hầu gái dùng dầu xả để tạo kiểu, có thể buộc được búi thấp phía sau gáy, rồi cài một trâm hoa lên. Cành trâm hoa này được xâu bằng những viên nam châu nhỏ, do sư phụ cô bỏ rất nhiều tiền mua về, từng viên ngọc trai đều bóng mịn trắng ngần. Cô mặc một chiếc váy dài sọc in hoa tối màu, khoác thêm một chiếc áo khoác màu hồng bên ngoài. Sau khi ăn mặc xong, Trần Tố Thương đi xuống. Nhan Khải sẽ tĩnh nhìn ngắm cô, rồi không tránh khỏi dời mắt đi. Anh ta hơi mơ màng, nói với Trần Tố Thương: “Nhìn rất đẹp.”

Bình thường cô không hay trang điểm. Nhưng chỉ cần trang điểm làm đẹp đôi chút là cô đã rực rỡ hơn người. Cô có vóc dáng rất đẹp, làn da cũng tốt, nhìn qua có vẻ bình thường, nhưng nhìn kỹ thì rất ưa nhìn. Trần Tố Thương nói: “Cảm ơn, lần trước tôi mới mua một chiếc váy, dự định tết xong rồi mới mặc.” Nhan Khải nhìn đăm đăm vào chiếc váy của cô. Anh ta nói: “Loại váy này, Ngọc Tảo chắc chắn sẽ rất thích.” Trần Tố Thương kinh ngạc nhìn anh ta, vì phát hiện ra anh ta đang nói lắp. Người ta khi căng thẳng thường sẽ bị như thế. Trần Tố Thương hỏi anh ta: “Anh lo lắng lắm à?”

Nhan Khải hoàn hồn, vội vàng ổn định lại tinh thần: “Có một chút, sợ lát nữa xảy ra chuyện gì đó.”

Anh ta tỏ vẻ bình thản như thế, ngược lại càng khiến cô thấy bối rối. Trần Tố Thương nói với vẻ tươi cười: “Bạn trai cũ của cô Tô Mạn Lạc đưa người vợ cũ đến dự lễ đính hôn, trước đây người vợ này còn từng bị cô ấy đuổi đi trong hôn lễ, tình hình làm sao có thể không rối loạn?”

“Em chỉ đang đổ thêm dầu vào lửa.” Nhan Khải cũng cười theo. Sự căng thẳng lúc trước sụp đổ hoàn toàn. Hai người họ vui vẻ đi ra ngoài, đến Bán Đảo Hotel. Vị hôn phu của Tô Mạn Lạc là con trai của một đại gia giàu có ở Hồng Kông, mà gia đình vị đại gia này nghe nói cô là con gái của một tướng quân trong lực lượng quân phiệt của Singapore, nên rất lấy lòng cô. Ở phía nam, không ai không biết tới gia đình Tư. Con trai của đại gia mà có thể lấy một người phụ nữ có thân thế và gia cảnh như Tô Mạn Lạc thì quả là hời rất lớn. Lễ đính hôn được tổ chức rất hoành tráng. Toàn bộ sảnh tiệc đều được bao trọn, vừa bước vào cửa chính đã thấy thảm đỏ dài. Gia đình nhà chú rể đứng ở cửa để đón khách. Không ai biết Nhan Khải và Trần Tố Thương, nên hai người cũng không được tiếp đón gì đặc biệt, cứ thế vào sảnh. Trên đại sảnh có một cuốn sổ để ký tên, ngoài việc ghi tiền mừng, còn có thể xem vị trí bàn của mình. Nhan Khải dẫn theo bạn nên có hai chỗ ngồi, đều ở những vị trí đắc địa, cùng một bàn với anh em nhà chú rể. “… Tướng quân Tô ở đằng kia, có muốn đến chào hỏi không?” Sau khi ngồi xuống, Nhan Khải chỉ tay về phía người đàn ông đang nói chuyện với ai đó ở xa xa. Trần Tố Thương nhìn theo. Quả nhiên thấy Tô Bằng.

Tô Bằng đang nói gì đó, trông không mấy vui. “Được thôi.”

Hai người họ đi đến chỗ Tô Bằng. Tô Bằng đang nói chuyện với bố của chú rể, vẻ mặt đượm nét nghiêm trọng, trả lời cũng rất qua loa. Nhan Khải và Trần Tố Thương tới, anh ta lập tức bỏ lại người thân, chỉ nói chuyện với Trần Tố Thương. “Phu nhân Nhan, đã lâu không gặp, dạo này vẫn khỏe chứ?” Tô Bằng rất cảm kích Trần Tố Thương.

Nếu không nhờ Trần Tố Thương trước kia thì Tô Mạn Lạc đã mất mạng rồi. Huống hồ Trần Tố Thương là một pháp sư, xuất quỷ nhập thần, khiến người ta không dám không kính trọng. “Tôi vẫn khỏe.” Trần Tố Thương vẫn thấy khó thích nghi khi được gọi là phu nhân Nhan: “Ông cũng khỏe chứ?”

“Khỏe, vất vả cho cô rồi.” Tô Bằng nói. Ông ta còn nói muốn bái phỏng sư phụ của Trần Tố ThươngBàn tán một lát, cha chú rể lại dẫn theo người đến chào hỏi Tô Bằng. Trần Tố Thương cùng Nhan Khải ngồi xuống lại. Nàng khẽ nói với Nhan Khải: “Tôi thấy Tô tướng quân không vui lắm”.

“Theo lễ nghi trước đây của Trung Hoa, lễ đính hôn nhất định phải được tổ chức ở nhà gái. Tô tiểu thư rất tùy hứng, nhất định phải đến Hương Cảng, nói rằng Singapore không có của hàng bán rượu ngon như vậy, Tô tướng quân rất bực”. Nhan Khải giải thích. “Vậy ông ấy không phản đối à?”

“Ông ấy rất cưng chiều con gái, Tô tiểu thư vừa khóc vừa la, sao phản đối nổi”. Nhan Khải đáp. Trần Tố Thương chăm chú nhìn anh. Biểu lộ của cô hơi kỳ lạ. Nhan Khải sờ mặt mình: “Sao thế?”

“Anh cứ gọi một tiếng Tô tiểu thư, tôi thấy kỳ lắm”. Trần Tố Thương cười nói. Cô đang trêu anh. Nhan Khải rất cẩn thận, nếu cứ mở miệng gọi Mạn Lạc, Trần Tố Thương nghe chắc sẽ khó chịu. Anh mời Trần Tố Thương đến, tổng không thể cố tình làm Trần Tố Thương ngột ngạt được. “Cô ấy đang định kết hôn, lúc về sau để cô ấy làm phu nhân, cô sẽ thấy không kỳ lạ nữa”. Nhan Khải đáp. Trần Tố Thương nhịn không được lại cười. Nhan Khải rất biết nói chuyện. “Anh dỗ người rất giỏi”. Trần Tố Thương cười nói. Nhan Khải thở dài: “Cô chưa thấy qua mấy cô em họ nhà tôi. Nếu không biết dỗ ngọt, tôi đã bị các cô ấy ăn tươi nuốt sống từ lâu rồi”.

Trần Tố Thương không kiềm được mà phá lên cười. Đại sảnh rất náo nhiệt, rất nhiều người đang trò chuyện, tiếng cười của cô không có vẻ đột ngột, ngược lại càng thêm không khí vui mừng. Từ khi quen biết cô đến giờ, đây là lần đầu tiên Nhan Khải thấy cô cười thoải mái như vậy, lòng không khỏi ấm áp. “Miệng lưỡi trơn tru”. Cô tóm lại, bình luận về Nhan Khải. Cô thầm nghĩ: Thật khó để không cảm thấy chán ghét một người miệng lưỡi trơn tru. Nhan Khải cười cười, không phản bác câu này. Ánh mắt anh nhìn lướt qua, đột nhiên thấy Tô Mạn Lạc. Tô Mạn Lạc tóc rối, mặc bộ đồ quần dài bình thường, có lẽ đang chuẩn bị lên đồ. Cô đi xuống từ trên lầu, đứng trên bậc cầu thang, bình tĩnh nhìn về phía Nhan Khải. Đôi mắt to sáng ngời của cô, đầy vẻ ngạc nhiên. Nhan Khải cũng nhìn thấy cô. Anh giả vờ không thấy, dời ánh mắt, tiếp tục nói đùa với Trần Tố Thương. Họ ngồi một lát, thì đi đến phòng khiêu vũ kế bên. Đến giữa trưa, lễ đính hôn chính thức bắt đầu. Tô Mạn Lạc đổi sang một chiếc đầm đỏ. Trên chiếc đầm được thêu kim tuyến hình một đóa hoa mẫu đơn to. Ánh đèn sáng rực rỡ trong đại sảnh khách sạn chiếu vào khiến kim tuyến trên chiếc đầm của cô sáng lấp lánh. Chiếc đầm bó sát vào người, tôn lên dáng người mảnh mai nhưng cũng rất gợi cảm của cô. Ngày thường cô đã đẹp, nay lại trang điểm tỉ mỉ nên cả người cô vô cùng lộng lẫy. Các vị khách đều phát ra tiếng xuýt xoa. Nhan Khải nhìn sang, vẫn thấy cô không đẹp bằng Tư Ngọc Tảo, cũng không bằng Nhan Kỳ. Tâm trạng của anh khá tốt, dường như khi Tô Mạn Lạc kết hôn là anh và cô đã kết thúc đời nhau rồi. Nghĩ tới vậy, anh thở dài một cái nhẹ nhõm. Thêm nữa, vì hôm nay anh cứ chọc cho Trần Tố Thương cười không dứt, điều đó khiến anh rất vui. Theo nghi lễ đính hôn mới, chú rể quỳ xuống một chân, hỏi cô dâu có đồng ý lấy anh không. Tô Mạn Lạc đáp to tiếng: “Tôi đồng ý”. Tiếng vỗ tay lập tức vang khắp đại sảnh. Nhan Khải cũng theo mọi người mà vỗ tay. Ánh mắt Tô Mạn Lạc vượt qua đám đông, dừng lại trên người anh. Trong ánh mắt đó có chút kiêu ngạo, như thể muốn nói: “Nhìn xem, tôi đã tìm được người tốt hơn anh rồi”.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free