Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 1835: Ta phòng ngừa chu đáo
← Trước
Sau →
Bố trí trận thế ở vị trí ngay đỉnh núi, lái xe lên chỉ mất nửa tiếng. Đạo trưởng gọi cả nhà Diệp gia gồm ông bà cháu ba cùng đi qua. Mọi người trước tiên diễn tập một lần, xác định phương vị không sai, lại cùng nhau so sánh phương vị.
“Ta giữ vị trí trung cung” Đạo trưởng Trường Thanh nói, “A Lê giữ vị trí cấn, Tuyết Trúc giữ vị trí chấn, Tuyết Nghiêu giữ vị trí khôn, Diệp Duy giữ vị trí càn”
Trần Tố Thương hơi băn khoăn. Thầy nói, giữ hai vị trí này rất nguy hiểm, lẽ ra chính thầy phải giữ vị trí trung cung mới đúng, mỗi vị trí hỗ trợ nhau, đều phải qua vị trí trung cung, vị trí trung cung mới là vị trí quan trọng nhất chứ? Nhưng chị không hiểu rõ về trận pháp, nên chị không dám biểu lộ sự băn khoăn này. Sợ mình múa rìu qua mắt thợ. Huống hồ, đạo lý đơn giản như thế, Diệp Duy và Viên Tuyết Nghiêu, Tuyết Trúc có thể không biết được sao? Trần Tố Thương im lặng không nói gì.
Họ cứ thế bận rộn, cho đến đêm khuya. Sáng sớm vừa qua, Viên Tuyết Nghiêu lái xe đưa cả nhóm lên đỉnh núi. Chọn được vị trí thích hợp, vừa hay đối ứng với vị trí cụ thể của phi tinh tuân lệnh, Diệp Duy, Viên Tuyết Nghiêu và đạo trưởng bắt đầu vẽ sơ đồ trận pháp trên đất. Vẽ xong, chỉ còn chờ giao chiến nữa thôi.
Tuyết Trúc đứng bên, cầm một chiếc đèn pin, ánh mắt cứ dõi theo đạo trưởng. Chị nhìn thầy, sợ bỏ lỡ từng chi tiết, khiến tầm mắt hóa mờ đi. Không biết từ lúc nào, nước mắt chị đã chảy đầy mặt.
Khi trận pháp sắp hoàn thành, Tuyết Trúc bỗng tiến đến gần Trần Tố Thương:
– Tố Thương, trên bàn phòng chị có một lá thư gửi cho đạo trưởng. Khi nào em về thì nhớ nói với thầy, bảo thầy ra lấy.
Trần Tố Thương ngạc nhiên:
– Chị đừng nói mấy câu bi quan như thế, thầy bảo không nguy hiểm lắm đâu.
Tuyết Trúc cười khổ:
– Chị phòng xa thôi.
Trần Tố Thương cứ nghĩ đó chỉ là một trận pháp, bố xong thì họ có thể về nhà. Nhưng lời nói của Tuyết Trúc khiến chị chợt thấy một sự bất ổn trong lòng: Biết đâu họ không thể trở về thì sao? Chị còn chưa kịp nói lời tạm biệt với mẹ đẻ và cả Nhan Khải!
Chị chưa kịp để lại lời nhắn nào. Thời gian gần đây, đủ mọi chuyện cùng lúc kéo đến đã khiến thần kinh chị căng như dây đàn, chị phản ứng chậm chạp, có lẽ Trần Tố Thương vốn không thích hợp làm thuật sĩ. Khi tất cả mọi chuyện kết thúc, chị sẽ nghĩ đến chuyện sang Singapore, dành chút thời gian với Nhan Khải. Lúc đó, mẹ và cô đều ở bên chị, tránh xa cuộc sống chết chóc của thuật sĩ, rất thanh bình. Có lẽ chị sẽ cùng mẹ chồng học nấu ăn, sau này tiếp quản tiệm ăn của bà. Trong lúc chị suy nghĩ thì ở đằng kia, trận pháp đã vẽ xong. Trần Tố Thương đứng ở vị trí cấn. Đạo trưởng đến bên chị, đưa cho chị một miếng ngọc bội:
– Em cầm lấy.
Trần Tố Thương không nhận:
– Em còn một cái, lần trước thầy đưa em rồi.
– Đây là của Nhan Khải cầm, em cầm về, lúc nào trả lại cho anh ta. – Đạo trưởng nói.
– Trần Tố Thương:…
Từ lời nói của thầy, có vẻ như thầy cũng không định sống sót trở về sao? Chị lại nghĩ đến những gì Viên Tuyết Nghiêu nói, nửa tháng sau sẽ bàn tiếp… Phải chăng, tất cả mọi người đều thấy rằng lần này không thể trở về, nên mới giấu chị? Trần Tố Thương vội đưa tay kéo thầy lại, nhưng đạo trưởng nhanh tay tránh, tiến về phía trung cung. Đã đến hai giờ mười sáng, hai phút nữa là bắt đầu. Vị trí cách xa nhau, ước chừng từ một đến hai phút đi bộ. Trần Tố Thương đứng xa chỉ nhìn thấy bóng đạo trưởng và Tuyết Trúc, còn Viên Tuyết Nghiêu và Diệp Duy đã không thấy đâu. Chị nhìn lại xung quanh, bỗng thấy Tuyết Trúc rời khỏi vị trí chấn. Trần Tố Thương không hiểu lý do, chỉ thấy Tuyết Trúc vội vã chạy như bay về phía trung cung, nơi đạo trưởng đứng. Đạo trưởng quay lưng về phía Trần Tố Thương và Tuyết Trúc, đang trò chuyện gì đó với Viên Tuyết Nghiêu, không đề phòng, bị Tuyết Trúc đột ngột xuất hiện làm cho hoảng sợ, ngay lập tức rời khỏi vị trí trung cung. Hai giờ mười hai phút, trời đen kịt, khung cảnh tối đen như mực, điểm xuyết vô số ngôi sao, còn ánh sáng yếu ớt từ những chiếc đèn pin cầm tay chỉ như đom đóm.
– Tuyết Trúc! – Đạo trưởng hét lên đau đớn.
Trần Tố Thương chưa từng nghe thấy thầy dùng loại giọng nói như thế để nói chuyện. Nhưng Tuyết Trúc vẫn đứng nghiêm chỉnh ở vị trí trung cung, nước mắt chảy dài trên mặt. Lời của chị lạnh lùng nhưng cương quyết:
– Phi tinh tuân lệnh, mời đạo trưởng đứng ở vị trí chấn.
Trần Tố Thương cảm nhận được sự thay đổi, phía sau lưng như có gió lớn thổi, đẩy chị loạng choạngCô vội vàng khoanh chân ngồi xuống sàn nhà. Tuyết Trúc cũng ngồi xuống. Trận pháp khẽ động, lại đi thay người đã đến không kịp, sẽ làm ba phương diện khác đều lâm vào nguy hiểm. Diệp Duy và Viên Tuyết Nghiêu đều nhìn thấy. “Đạo trưởng, mau giữ vững chấn vị!” Diệp Duy la lớn, “Không đổi được, đạo trưởng!”
Viên Tuyết Nghiêu cũng bắt chước âm lượng: “Đạo trưởng!”
Trường Thanh đạo trưởng học được trận pháp, ông rõ nhất. Rồi thúc giục, sao băng rồi tuân theo lệnh, chậm trễ nữa hãy xuống dưới, tất cả lời nguyền rủa ở Hồng Kông đều không thể giải quyết được, mà còn lại Viên Tuyết Nghiêu, Diệp Duy và Trần Tố Thương, thậm chí cả đạo trưởng và Tuyết Trúc, đều sẽ bị trả đũa, hy sinh tại nơi này. Đạo trưởng luôn lạnh lùng và vô tình, giờ phút này lòng ông lại mềm như cọng bún, nước mắt tuôn rơi, che kín đôi mắt ông. Ông vội vàng chạy về chấn vị. Trần Tố Thương không biết những điều này, cô vừa vào trận, đã mất cảm giác với thế giới bên ngoài. Bốn phía của cô rất lạnh, nhưng không giống như cái lạnh giá buốt trên đỉnh núi vào đầu xuân, mà giống như cái lạnh ngàn năm ẩn giấu trong Tuyết Vực. Loại lạnh giá này cứ thế xâm nhập vào phổi. Thân thể và tứ chi của Trần Tố Thương nhanh chóng cứng ngắc lại. Cô liên tục đọc chú ngữ, bùa chú và pháp khí trong tay không chịu rời khỏi, tất cả đi theo cô bảo vệ chấn vị. Cô không nghe được bất kỳ âm thanh hay người bên ngoài nào. Các ngón tay của cô nhào vào má bột rất đau, gió lạnh như dao muốn rạch vào da thịt cô. Cô thậm chí còn cảm nhận được máu ấm từ trán mình chảy xuống môi. Tứ chi của cô tê cứng, ngũ tạng lạnh toát, da thịt bị cắt, mỗi loại đều là cực hình, nhưng cô không dám thư giãn một chút nào. Mẹ, dì và Nhan Khải của cô đều ở Hồng Kông. Cho dù cô có chết, chỉ cần cô có thể kích hoạt trận pháp, cô cũng sẽ không hối tiếc. Trần Tố Thương không biết mình đã cầm cự được bao lâu. Ban đầu rất khó chịu, nhưng sau chết dần chết mòn, cơ thể cô giống như một khúc gỗ, cắm chặt tại chấn vị. Ánh nắng ấm áp chiếu lên người cô, mi cô giật giật. Mí mắt nặng như ngàn cân, cô gian nan mở chúng ra. Trong tầm mắt chỉ toàn một màu trắng xóa. Cô nhắm mắt thật chặt, rốt cuộc cũng thấy rõ. Sư phụ đang rời khỏi chấn vị của mình, đi về phía Tuyết Trúc ở cung Trung. Mà Tuyết Trúc thì ngã thẳng vào vòng tay của Trường Thanh đạo trưởng, có vẻ còn cứng ngắc hơn cả Trần Tố Thương. “Có thành công không?” Trần Tố Thương hỏi. Cô vừa mở miệng, mới nhận ra môi và lưỡi của mình không thể cử động được. Viên Tuyết Nghiêu cũng rời khỏi vị trí mình. Anh ta đi về phía Trần Tố Thương, đỡ cô dậy và đưa cho cô một cốc nước ấm. Một cốc nước đá lạnh dần chảy xuống cổ họng, Trần Tố Thương giật mình, người cô rốt cuộc cũng hoạt động trở lại. Cô khó khăn hỏi Viên Tuyết Nghiêu: “Thành công không?”
“Thành công rồi” Viên Tuyết Nghiêu đáp, trong giọng nói không có chút vui sướng nào. Diệp Duy vẫn chưa cử động, vẫn ngồi tại vị trí của mình, nhìn xa về phía Tuyết Trúc ở cung Trung. Lúc này Trần Tố Thương cảm thấy có gì đó không ổn, nắm lấy tay Viên Tuyết Nghiêu và muốn đứng dậy. Chân cô cứng ngắc, toàn thân đau nhức, mất một lúc lâu cô mới đứng dậy được. Cô đứng không vững, vẫn cần Viên Tuyết Nghiêu đỡ dậy, từ từ bước về phía Tuyết Trúc và đạo trưởng. Đạo trưởng nhẹ nhàng ôm lấy Tuyết Trúc. Mà tứ chi và thân thể Tuyết Trúc vẫn còn cứng ngắc như trước. Trần Tố Thương cúi người xuống, sờ vào gáy của Tuyết Trúc. Rõ ràng cô đã chuẩn bị tâm lý, nếu không cô cũng sẽ không sờ vào cổ Tuyết Trúc. Nhưng khi cô thực sự chạm vào thì liền đột nhiên rụt tay lại, hoảng sợ, không tin nhìn đạo trưởng, rồi lại nhìn về phía Viên Tuyết Nghiêu.