Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 1883: Bình thường là phúc
Trải qua mấy chục năm, sự tình Trần Tố Thương và sư phụ luôn luôn phân biệt lại tương phùng, hiển nhiên là vô cùng bình thường. Nhưng mà đến bây giờ, nàng chưa bao giờ gặp được một lần nào, khiến nàng mừng rỡ đến như vậy. Nàng mừng đến quên cả lối thoát, thế cho nên ôm chầm đạo trưởng, gào khóc mãi không ngừng. Đạo trưởng nhìn tóc mình đã trắng, khôi phục lại e rằng khó khăn lắm, dù sao hắn cũng là người ngoài ba mươi, xem như bốn mươi. Thế nhưng đôi mắt của hắn sáng tỏ, da thịt trắng trẻo, vẫn có chút dáng vẻ tuổi trẻ. Hắn đã giải trừ thiên chú. Phương pháp của Ninh tiên sinh, quả nhiên hữu hiệu vô cùng. Trần Tố Thương núp trong ngực đạo trưởng, tạm thời không dậy nổi. “Quẹt mũi nước miếng lên người ta!” Đạo trưởng hết sức ghét bỏ, “Bộ xiêm y này, ta mới mua ở Hồng Kông, có chút đắt. Ngươi khóc lóc, có khi nào ngừng được không?”
Trần Tố Thương nín khóc mỉm cười, ngẩng dậy: “Xiêm y so với ta quan trọng hơn?”
“Xiêm y sẽ không khóc đến xấu xí thế kia.” Đạo trưởng nói thật. Trần Tố Thương hận không thể đánh vào tổ của sư phụ. Nhan Khải nhìn thấy, cũng rất vui mừng. Hắn không có kéo Trần Tố Thương, mà im lặng đưa một cái khăn tay cho nàng. “Đạo trưởng, ngài xem, so với trước thì trẻ hơn chút. Nhan Khải tỉ mỉ nói. Đạo trưởng gật đầu: “Sơn mạch bảo vật, quả nhiên không phải hư truyền. Ta thì được, Tuyết Nghiêu càng thêm rõ ràng, mặt mày ắt hẳn trẻ lắm. Nhưng mà, không được toàn mỹ, tóc thì chẳng thể khôi phục nữa.”
Trần Tố Thương im lặng. Lần trước khi cáo biệt, trong lòng nàng đầy lo lắng, không để tâm tới thương cảm khi chia tay. Viên Tuyết Nghiêu chỉ khẽ ôm một cái, có lẽ là hai người bọn họ vĩnh viễn xa lìa. Kiếp này, nàng và hắn chưa chắc có cơ hội gặp lại. “… Hắn về Viên gia. Hắn phải đích thân đi thu phục đứa em gái kia.” Đạo trưởng nói, “Nếu như hắn thu phục không được, cũng xứng đáng bị người khác thế chỗ.”
Con đường mỗi người đầy chông gai, đều nên chính tay mình giải quyết. Viên Tuyết Nghiêu đã chuẩn bị sẵn sàng, hắn phải trở về trả thù cho Tuyết Trúc, giành lại vị trí gia chủ của mình. Đứa em gái kia, là thiên tài hiếm thấy, e rằng rất khó giải quyết. “Hắn có nguy hiểm không?” Trần Tố Thương hỏi. “Ai biết được.” Đạo trưởng nói. Ai biết mình sẽ không gặp nguy hiểm chứ? Trần Tố Thương thở dài. Đối với Viên Tuyết Nghiêu, nàng không thể với tới. Biết được hắn đã giải trừ thiên chú, đối với Trần Tố Thương mà nói, là niềm an ủi lớn nhất “Ngài vừa về là tốt rồi, ta tính toán kết hôn.” Trần Tố Thương lau nước mắt, nói với đạo trưởng. “Lời này, sao lại do ngươi nói với ta?” Đạo trưởng không vui, “Ngươi là một đứa con gái, có thể giữ chút lễ tiết không?”
Trần Tố Thương: “…”
Trước đây, hắn cũng không như vậy dạy nàng. Lúc trước, đạo trưởng đều nói Trần Tố Thương phải tận hưởng cuộc sống, cho dù là nữ nhân, cũng có quyền hưởng lạc tự do. Giờ lại bảo nàng phải nghiêm túc. Nàng liếc một cái. Nhan Khải hiểu ngay tức giận của đạo trưởng, lập tức tiếp lời Trần Tố Thương: “Đạo trưởng, ta muốn cưới A Lê, xin dành tặng cho ngài.”
Đạo trưởng hỏi: “Sính lễ phải liệt kê ra trước, ta phải xem. Lần trước ngươi cưới A Lê, ta nghe nói có khá nhiều yêu nữ gây sự.”
“Suýt chút nữa thì đủ được.” Trần Tố Thương ở bên nói, “Sư phụ, ngài còn làm bộ làm tịch gì nữa?”
Đạo trưởng đau lòng đau đầu: “Quả nhiên sinh con gái lớn vô dụng, khủy tay sao lại ngoặt được thành gậy? Sư phụ của ngươi là vì chính mình sao, còn không phải vì ngươi?”
Trần Tố Thương: “…”
Nhan Khải ở bên cười, hứa sẽ lập tức liệt kê sính lễ, tuyệt đối sẽ không để Trần Tố Thương tủi thân. “Lần hôn lễ trước, ta đã xin lỗi A Lê rồi.” Nhan Khải lại nói.”Ta cũng tha thứ hắn.
” Trần Tố Thương và hắn cùng nhau đối đáp, “Chuyện cũ thì đừng cứ nhắc lại mãi, ghét lắm.”
Đạo sĩ: “…”
Biết trước đồ đệ này đức hạnh như vậy thì trước kia đã không nuôi ả, nuôi con chó còn tốt hơn ả. Đạo sĩ đau lòng thu dọn hành lý. Chiều hôm đó, đạo sĩ để Trần Tố Thương hẹn Hoa Diên và Hạ Nam Lân, định đi thăm Ninh tiên sinh. Không ngờ, khi đến nhà Ninh tiên sinh thì mới hay tin hắn đã đi châu Âu rồi. Ninh tiên sinh có một biệt thự ở châu Âu, thỉnh thoảng mới về một chuyến, cũng chỉ để tìm một người. Xác định không tìm được người đó, hắn sẽ lại ra đi, nên hắn luôn không có tung tích nhất định. “… Ta thường nghe Đình Đình nhắc đến Ninh tiên sinh, chưa từng tận mắt trông thấy.” Hạ Nam Lân có chút tiếc nuối, “Hắn rốt cuộc trông như thế nào?”
Nhan Khải cũng thấy tiếc: “Ta cũng chỉ nghe tên, không thấy người.”
Đạo sĩ ngắt lời hai người: “Có gì đáng tiếc? Ninh tiên sinh là thần tiên, ai có duyên nhìn thấy tiên thì có thể gặp hoạ. Vài người còn trẻ, được bình thường là phúc.”
Một câu “Được bình thường là phúc” đã chạm đến nỗi lòng của hai chàng trai. Nhất là sau lần họ về Quảng Tây, Nhan Khải và Hạ Nam Lân càng thấm thía điều này. Có thể sống cuộc sống an nhàn bình thản hiện giờ là một sự may mắn biết chừng nào. “Đạo sĩ nói đúng.” Nhan Khải cảm thán. “Đúng lắm, đúng lắm.” Hạ Nam Lân tiếp lời. Hoa Diên nhìn Trần Tố Thương, nhịn không được cười trộm. Cả nhóm năm người không tìm thấy Ninh tiên sinh bèn quyết định đi ăn một bữa ngon. Đạo sĩ đề nghị: “Chúng ta đi ăn đồ hải sản.”
“Đạo sĩ ơi, A Lê không ăn được tôm.” Nhan Khải nói. Đạo sĩ vô cùng vô trách nhiệm, chỉ “ồ” một tiếng: “Nhà hàng hải sản cũng có thể làm các món khác chứ, hoặc là chúng ta mua một cái bánh ga tô rồi mang vào cho A Lê ăn đỡ cho no cái bụng đó.”
Đây là loại sư phụ vô tâm như thế nào cơ chứ? Cuối cùng, họ vẫn đi ăn đồ hải sản thật. Nhà hàng hải sản rất hiện đại, có thể chế biến cả súp khoai tây. Thế là, khi bốn người đang ăn hải sản thì Trần Tố Thương ngồi bên lặng lẽ húp một bát súp khoai tây nhạt thếch. Ngồi ổn định gọi đồ ăn xong, Nhan Khải bảo phải đi vệ sinh. Sau đó, khi đồ hải sản mới vừa bưng lên hai đĩa đầy ắp, ngoài phòng đã có cậu bồi bưng một cái khay vào. Trong khay có một phần bò bít tết tươi, bánh mì và súp bắp ngọt. Đây là Nhan Khải vừa rồi cố ý sang phòng ăn bên cạnh gọi. Khóe môi Trần Tố Thương khẽ nhếch lên. Hoa Diên rất đỗi ngưỡng mộ nhìn hai người họ. “… Nhìn ngon miếng hơn cả chúng ta.” Hạ Nam Lân nói, “Anh Nhan thật tinh tế.”
Nhan Khải cũng cười. Đạo sĩ lên tiếng: “Vậy thì anh ăn nhanh đi, đừng nhìn vào bát súp khoai tây kia, trông tội nghiệp quá.”
Món bò bít tết thực sự rất ngon, bánh mì mềm thơm, nóng hổi, cắn một miếng thì nồng nàn hương vị mỡ bò, béo ngậy vô cùng. Bữa ăn này, năm người ai cũng ăn rất thỏa thích. Đạo sĩ ăn no món hải sản nhớ mãi không thôi, cuối cùng cũng thấy thỏa mãn, cũng cảm thấy công lao vất vả bấy lâu nay đã được đền đáp. Mọi người ăn uống no nê chuẩn bị ra về thì Nhan Khải lại gặp người quen. Đó là Tô Mạn Lạc. Tô Mạn Lạc cùng một nhóm bạn đi ăn đồ hải sản, trông sắc mặt có vẻ không được tốt, cũng không nói nhiều, người bạn gái kéo nàng đi ở phía sau. Bỗng dưng trông thấy nhau, biểu hiện của mấy người bạn của Tô Mạn Lạc đều trở nên kỳ quái. “Lâu rồi không gặp anh, anh Nhan.” Một người lên tiếng chào hỏi. Nhan Khải đáp lại, cũng không cố ý nhìn Tô Mạn Lạc: “Đã lâu không gặp. Vài hôm nữa định mời các người gửi thiếp mời đến ăn cưới, tôi sắp kết hôn rồi.”
Hắn vừa dứt lời, cố ý nhìn về phía Trần Tố Thương bên cạnh. Những người có mặt đều đã nghe qua tin đồn Nhan Khải cùng Trần Tố Thương và Tô Mạn Lạc dây dưa không rõ ràng, giờ cả ba nhân vật chính đều có mặt, ánh mắt họ bỗng sáng lên.