Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 1894: Thê tử hạnh phúc
Cô dâu Trần Tố Thương nắn nắm váy cưới thành một cục. Cô miễn cưỡng nằm xuống, toàn thân bủn rủn, không muốn rời khỏi giường. Có lẽ cô biết rằng nên tháo đồ trang sức và thay váy cưới. Y phục của Nhan Khải không biết bị ném đâu, tay anh bận rộn lục tung tìm trong phòng nhưng không cởi váy cưới của Trần Tố Thương, nhất quyết không cởi. Sau đó, anh cũng chán nản. Anh đứng dậy trước, đi tìm áo ngủ để mặc rồi ngồi xuống bên giường: “Có muốn anh bế em đi tắm không?”
Người Trần Tố Thương hơi đau, nghe vậy, cô vẫn cố gắng vùng dậy: “Không cần.”
Cô vẫn cho rằng nhà vệ sinh là nơi riêng tư tuyệt đối, bất kể là đi vệ sinh hay tắm rửa, đều không nên có người thứ hai ở đây. Cô khẽ nhúc nhích, đột nhiên hít vào một hơi lạnh. “Sao vậy?” Nhan Khải rất lo lắng. Anh sợ mình làm cô ấy bị thương. Khi tình đến cao trào, anh cũng có chút mất kiểm soát, không ngờ lại như vậy. “Đầu em bị…” Trần Tố Thương nghiêng đầu. Trong lúc lộn xộn, tóc cô bị chính cô kéo rối với dây chuyền. “Để anh gỡ.” Nhan Khải kéo đầu cô lên. Trần Tố Thương nghiêng đầu, nửa người nằm trong ngực anh. Dây áo ngủ của anh không được buộc chặt, để lộ nửa bộ ngực, Trần Tố Thương có thể nhìn thấy cơ bắp cuồn cuộn của anh. Thân hình anh ấy thực sự đẹp. Trần Tố Thương chỉ từng nhìn thấy cơ thể đàn ông, có lẽ là người thầy không quan trọng nọ của cô, Nhan Khải cũng không kém gì người thầy kia. Cô hơi nhắm mắt, đột nhiên mặt đỏ đến tận mang tai. Nhan Khải mất một lúc, mới lấy được tóc cô ra. Trần Tố Thương đứng dậy, nhanh chóng đi vào nhà vệ sinh. Cô mất chín bò hai hổ mới cởi được váy cưới, nhẹ nhõm thở phào. Váy cưới đã mất dáng, Trần Tố Thương không muốn để ý đến nữa, trực tiếp ném sang một bên. Cô tắm rửa xong, mới biết được Nhan Khải đi tắm ở nhà vệ sinh dành cho khách bên ngoài. Hai người đổi áo ngủ. Nhan Khải rất tự nhiên bế cô vào lòng. Ngón tay anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, vuốt ve làn da của cô. Anh nhớ lại chuyện vừa rồi, những hơi thở nhẹ nhàng của cô, nhiệt độ làn da, từng chút từng chút hiện lại trong đầu anh, đúng là muốn ăn xương mới biết thịt nó ngon. Anh lại thấy nóng ran. Nhưng mà, thế nào mới được tính là bình thường? Giả sử thuận theo bản năng, có thể làm cô đau không? Lòng Nhan Khải trào dâng, ôm chặt cánh tay cô, gần như muốn ép cô vào ngực. Trần Tố Thương bị anh đè đến nỗi không thở nổi. “… Sao vậy?” Cô hơi ngước mắt. Đầu giường còn thắp ngọn đèn da cam Tiểu Dạ, đôi mắt cô bị màu vàng ấm áp này làm dịu lại, trông thật say đắm. Nhan Khải theo bản năng của mình, hôn lên môi cô, từ kẽ răng hỏi cô: “Anh được chứ?”
Trần Tố Thương: “…”
Cô bị Nhan Khải hôn đến choáng váng, trong đầu không còn một chút lý trí nào. Cô đã đồng ý như thế nào, cô không nhớ, chỉ có thể dựa theo nhịp điệu đung đưa nhịp nhàng của Nhan Khải. Sáng hôm sau, Nhan Khải cố ý hỏi cô: “Em khó chịu không? Có làm em bị thương không?”
Trần Tố Thương im lặng. Cô bị câu hỏi của anh làm cho lúng túng: “Nhất định phải nói về cái này sao?”
Nhan Khải cũng rất xấu hổ: “Ngoài em thì anh chẳng có kinh nghiệm gì. Chúng ta cùng nhau rèn luyện. Muốn có mối quan hệ vợ chồng lâu dài, ổn định, không thể chỉ có một bên chiều theo hoặc nhường nhịn, mà phải khiến cả hai đều hài lòng.”
Trần Tố Thương cườiCô gái đỏ mặt một bên, một bên thấy chàng nói đúng. Trong lòng cô dâng lên sự ranh mãnh, nhón chân ôm cổ Nhạn Khải, thì thầm vào tai chàng: “Thiếp khỏe lắm, chàng làm tốt lắm”.
Nhạn Khải: “…”
Lời này rốt cuộc bình thường hay suồng sã quá vậy? Chàng hơi lưỡng lự. Trần Tố Thương mím môi, quay người đi nhà ăn.
Đám người hầu buổi sáng đến nhẹ nhàng, làm xong đồ ăn sáng, dọn dẹp nhà cửa. Nhạn Khải cũng đến bàn ăn, nhẹ nhàng gõ đầu nàng: “Nàng có phải đang trêu chàng không?”
Trần Tố Thương nhịn không được cười lớn. Mở miệng người này, nói chuyện dễ dàng hơn nhiều. Như Nhạn Khải nói, nhất định phải rèn luyện tốt lẫn nhau, không thể nhịn không nói. Hai người ăn điểm tâm xong liền đến nhà họ Nhạn. Từ Kỳ Trinh cố ý chuẩn bị quà tặng cho Trần Tố Thương, để cô đem tặng cho các em gái, theo lệ trước đây. Trần Tố Thương trao từng phần. Đến tối, cô và Nhạn Khải nghỉ tại nhà cũ họ Nhạn. Đến ngày thứ ba đưa mặt, Trần Tố Thương coi nhà họ Tư như nhà mẹ đẻ, ngày thứ ba lại mặt. Cố Khinh Chu lại cố tình mời khách đến nhà, làm tiệc linh đình. Khang Hàm rất hài lòng: “Nhìn A Lê mặt mày rạng rỡ, đẹp hơn nhiều so với lúc trước ly hôn, trong lòng cô chắc rất hạnh phúc, nhìn ra được”.
Cố Khinh Chu nói: “Cô ấy rất hạnh phúc”.
“Thế thì tốt rồi, ta yên tâm”. Khang Hàm cười nói: “Ta tính ít việc chút, xem cô ấy sinh con đẻ cái, lại trông cháu của cô ấy kết hôn”.
“Ông mới bao nhiêu tuổi? Giữ gìn sức khỏe, sống lâu trăm tuổi đây”. Cố Khinh Chu cười nói. Khang Hàm đúng là tươi trẻ, bà còn có cơ hội. Ngày đưa mặt thứ ba, Nhạn Khải lại thấy Trương Tân Mi, chàng vội tránh đi. Trương Tân Mi không phải Tư Ngọc Tảo, sẽ không đuổi theo hỏi chàng hết chuyện này đến chuyện khác, huống hồ chuyện chồng vợ nhà người ta, chàng cũng chẳng hứng thú, chàng chỉ cảm thấy Nhạn Khải tránh không kịp, có phần lúng túng, nhịn cười không nổi. “Ông cười gì thế?” Tư Ngọc Tảo hỏi. Trương Tân Mi cố tình trêu chọc Nhạn Khải, liền kể chuyện Nhạn Khải tránh mặt, cho Tư Ngọc Tảo. Hắn không tin cô tiểu thư Tư Ngọc Tảo tốt bụng đến mức hỏi thẳng người anh họ. Không ngờ, hắn tính sai, Tư Ngọc Tảo đúng là không đến hỏi Nhạn Khải, mà đến hỏi Trần Tố Thương. Cô kéo Trần Tố Thương lại: “Tỷ thấy thế nào?”
Trần Tố Thương không biết nên khóc hay nên cười: “Em phải kể cho dì, xem dì có định đánh gãy chân em không”.
Tư Ngọc Tảo vỗ sau lưng cô: “Em là em gái, không được cáo trạng, nếu không để em ăn không ngồi rồi… Khải Ca rất căng thẳng, rốt cuộc em thấy thế nào…”
Cô tiểu thư Tư Ngọc Tảo đúng là trơ trẽn quá. Trần Tố Thương đỡ không nổi, tranh thủ thời gian chạy ra sau lưng Cố Khinh Chu. Dù mặt dày như tường thành, cô tiểu thư Tư Ngọc Tảo cũng không dám hỗn láo trước mặt mẹ mình, đành phải nháy mắt ra hiệu với Trần Tố Thương. Trần Tố Thương không để ý đến cô. Dường như cô cũng hiểu được tại sao tối qua Nhạn Khải hỏi mãi không dứt, đoán chừng là người khác kích thích chàng. Sao lại thấy có phần khôi hài nhỉ? Cô lướt qua chàng, tự cười thầm một lúc. Cố Khinh Chu nhìn ra trò đùa cợt nhỏ của họ, nhưng không biết họ đang ra dấu hiệu gì, giả vờ như không thấy. Chiều về lại nhà trọ, Trần Tố Thương lén kể lời của Tư Ngọc Tảo cho Nhạn Khải. Nhạn Khải choáng váng: “Đôi vợ chồng vô liêm sỉ kia!”
“Đôi vợ chồng hả? Tân Mi nói gì với chàng à?” Trần Tố Thương hỏi. Theo thứ bậc Nhạn Khải sắp xếp, cô hẳn phải là chị dâu, Trương Tân Mi là em rể. Cô nghe thấy Cố Khinh Chu gọi “Tân Mi”. Nhạn Khải không muốn nói nhiều, đè Trần Tố Thương lại, nghiến răng: “Hỏi nhiều thế làm gì, ăn thịt nàng luôn”.
Trần Tố Thương không nhịn được cười mãi. Quả nhiên, Nhạn Khải hôn cô. Chàng không nói quá, hôn Trần Tố Thương đến khi triệt để, vẫn chưa thỏa mãn. Họ vẫn định đưa mặt xong ngày thứ ba thì đi Nam Kinh, đưa tang Trần thái thái. Không ngờ, hai người hưởng thụ quá ngọt ngào, không muốn lên đường, bất giác kéo đến giữa tháng mười.