Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 1927: Phạm đại nhân ý đồ đến
Nhan Kỳ vốn dĩ nhanh vui nhanh buồn, tính tình thất thường. Ngày hôm sau, cô phải đi học, quên luôn chuyện hôm qua hẹn gặp Tạ Thượng Khoan để xem Phạm Dũng Chi diễn thuyết. Cô đến trường sớm. Không phải vì bản thân cô chăm chỉ có trách nhiệm, mà vì bố cô gây sức ép. Nếu cô không dạy học đàng hoàng, ông ta không biết sẽ hành phạt cô thế nào. Tạ Thượng Khoan chờ tới trưa vẫn không thấy cô đến, bèn gọi điện đến nhà họ Nhan. Nhan Đồng bắt máy: “Chị ấy đi học rồi”. Biết được lý do vắng mặt của Nhan Kỳ, Tạ Thượng Khoan cũng chẳng bận tâm, đôi co vài câu cho phải phép với Nhan Đồng rồi cúp điện thoại. Bản thân anh lại đi tìm Phạm Dũng Chi. Biết được Phạm gia có ngân hàng, anh tra địa chỉ và trực tiếp tìm đến nơi Phạm Dũng Chi làm việc. Quả nhiên là Phạm Dũng Chi đang ngồi trong văn phòng. Vừa ngước mắt nhìn thấy anh, gương mặt đờ đẫn vô hồn suốt vạn năm bỗng lộ ra vẻ mừng rỡ. Nhưng chỉ thoáng qua, nếu không tinh ý sẽ không phát hiện ra: “Sao lại đến đây?”. Anh ta mở miệng hỏi Tạ Thượng Khoan bằng giọng điệu hờ hững, như thể không chào đón lắm. Tạ Thượng Khoan cười đáp: “Không mời tôi ngồi xuống uống chén trà thì sao?”. Phạm Dũng Chi hỏi lại: “Ngồi ở bên ngoài à?”. Tạ Thượng Khoan đồng ý. Hai người tìm một quán cà phê ngồi xuống, Tạ Thượng Khoan hỏi Phạm Dũng Chi cảm giác thế nào về Singapore, có thích ứng không. “Nóng quá!”, Phạm Dũng Chi nói, “Nóng tới mức không thở nổi”. Tạ Thượng Khoan cũng thấy rất nóng, nhưng lại rất dễ chịu, bản thân anh sợ rét chứ không sợ nóng. “Anh không phải tự chuốc lấy sao?”, Tạ Thượng Khoan cười nói, “Nhất định phải tới Singapore làm gì. Tôi nghe nói bố anh chán quá, gần như tức đến phát bệnh”. Phạm Dũng Chi nhấp một ngụm cà phê mà không bình luận gì. Tạ Thượng Khoan lại hỏi: “Anh đã đến nhà họ Nhan chưa?”. “Đã đến một lần”. Phạm Dũng Chi đáp. Ngày anh ta rời London, anh ta đã cố tình tìm tới Tạ Thượng Khoan để hỏi địa chỉ nhà họ Nhan. Nhà cũ của họ Nhan tại Nam Dương rất nổi tiếng, chẳng cần phải cố ý dò hỏi, chỉ cần tìm kiếm một chút thì sẽ biết. Có lẽ từ đó Phạm Dũng Chi mới biết được xuất thân khác thường của Nhan Kỳ. “Thấy thế nào?”, Tạ Thượng Khoan hỏi. “Không thế nào”. Phạm Dũng Chi hơi nhíu mày, “Bạn bình thường gặp mặt thì trò chuyện, chào hỏi, có gì lạ đâu”. Tạ Thượng Khoan: “…” Anh chàng họ Tạ này vốn dĩ luôn giữ chừng mực, không bao giờ can thiệp vào chuyện riêng của người khác. Làm rõ tình hình rồi, anh không nhắc tới Nhan Kỳ nữa mà trò chuyện cùng Phạm Dũng Chi về những chuyện khác. Hai người quen biết nhiều năm, những người trong vòng bạn bè của Phạm Dũng Chi hầu như đều gắn bó với Tạ Thượng Khoan, nên khi trò chuyện, họ hay nhắc đến một vài chuyện nhỏ nhặt, không biết chừng đã đến giờ ăn trưa. Sau bữa ăn, hai người trò chuyện thêm một chút, lúc trở lại ngân hàng, họ gặp Nhan Kỳ ngay cửa ra vào. Nhan Kỳ nhớ lại việc đã hẹn đột ngột, gọi điện về nhà mới biết được Tạ Thượng Khoan đã đến tìm cô. Cô cố ý đến trước cửa ngân hàng chờ đúng nửa tiếng thì Tạ Thượng Khoan và Phạm Dũng Chi mới quay lại. “Anh Phạm, định cho chúng tôi bất ngờ sao!”, Nhan Kỳ nói, “Không ngờ anh Thượng Khoan lại đến trước”. “Vào nói chuyện”. Phạm Dũng Chi nói. Anh ta mời hai người họ vào phòng làm việc của mình, thư ký đem trà đến. Nhan Kỳ lắng nghe câu chuyện của họ. Ý của Tạ Thượng Khoan là anh phải về London mấy ngày nữa. “… Anh Thượng Khoan, mới đến mà lại định đi rồi sao?”, Nhan Kỳ vội ngắt lời anh. Tạ Thượng Khoan không còn là trẻ con nữa, anh về Singapore không phải đi chơi. Lần này trở về, anh có ý định nói cho bố mẹ một chuyện trọng đại. Anh sẽ bước vào giai đoạn tiếp theo của cuộc đời, hy vọng được tận miệng nói cho bố mẹ biết, đồng thời cũng đón bố mẹ tới London sống.”Có gì chơi không nhỉ?”, Tá Thượng Khoan hỏi. Nhàn Kỳ chẳng nhớ nổi có trò nào chơi.
Tuy nhiên, chắc là có chứ, vì nàng ở Singapore lớn thế này mà, chơi mãi không chán. “Chúng ta ra bãi biển tắm, hoặc ra biển câu cá. Nếu thấy vậy còn ít vui, chúng ta có thể uống rượu, nhảy nhót hay đi xem phim”. Nhàn Kỳ nói. Nói xong, tự dưng chính nàng lại thấy những điều này không có gì đặc biệt là vui. Tá Thượng Khoan rất hứng khởi: “Nghe cũng không tệ. Đúng không, Dũng Chi?”
Hắn ta vẫn quen gọi Phạm Dũng Chi là Dũng Chi như vậy, ngay cả khi ở Anh, hắn cũng gọi Dũng Chi bằng tên tiếng Anh. “Ừm”.
Singapore tuy rất nhỏ, nhưng có nhiều nơi chơi. Nhàn Kỳ đã chuẩn bị kỹ càng, viết ra danh sách khá nhiều nơi mà nàng thấy thú vị, còn cố tình hỏi chị gái Tư Ngọc Tảo. Tư Ngọc Tảo tuy suốt ngày nghiêm túc, nhưng lại chẳng tinh thông về cuộc sống phóng túng. Hồi nhỏ, nàng phải học thuộc lòng các bài thuốc và sách y Trung Hoa, rồi còn phải theo cha và các em học bắn súng nữa; Lớn lên thì đi học, rồi nhập ngũ; Về Singapore thì được đưa vào bệnh viện, làm việc theo ca ba mươi sáu tiếng, cả năm khó có ngày rảnh. “… Nơi chơi vui á? Con phố đầu dãy nhà mình ở, thế không phải thú vị lắm à? Có ăn, có uống, có thể xem phim, nhảy nhạc”. Tư Ngọc Tảo nói. Nhàn Kỳ: “Chị, chị sống nhạt thế”.
“Biến”. Tư Ngọc Tảo cúp máy. Nhàn Kỳ gọi điện kêu Phạm Dũng Chi đến những nơi mà nàng tìm được. Ngài Phạm vốn rất lười động não, có người dẫn đi chơi, ông ta rất ít khi phản đối, chỉ bảo: “Được”.
Hẹn nhau thứ bảy. Cứ thế chơi ở Singapore, vì Phạm Dũng Chi và Tá Thượng Khoan đều không rành Singapore, muốn đi thăm một số danh lam thắng cảnh, thưởng thức ẩm thực ở đây. Trưa thứ sáu, Nhàn Kỳ và Vương Trí Danh đi ăn chung. Đề cập đến cuối tuần, Vương Trí Danh hỏi nàng: “Cuối tuần có triển lãm tranh, em đi không?”
“Cuối tuần em hẹn bạn”. Nhàn Kỳ nói. Vương Trí Danh nghĩ ngợi: “Là hẹn hò riêng tư đúng không?”
“Không, nhiều người”. Nhàn Kỳ nói. “Vậy anh đi được không?” Vương Trí Danh tiếp tục hỏi. Nhàn Kỳ lắc đầu: “Lần sau đi, lần này đã hẹn rồi. Lần này có ngài Phạm ở đó, ông ấy không thích chơi với người lạ, để lần sau đi dạo Phạm đại nhân thì anh đi nhé”.
“Phạm đại nhân?”
“Là một người bạn của em”. Nhàn Kỳ cười nói, “Tính tình thằng đó hơi kỳ cục”.
Vương Trí Danh có vẻ hơi buồn bã. Hắn vô tình nghĩ đến, rốt cuộc là bạn thế nào mà lại gọi là “Phạm đại nhân”? Chắc chắn là một người đàn ông, mà còn là quan hệ khá thân thiết, có thể gọi bằng biệt danh cho nhau như thế. Vương Trí Danh trong lòng bỗng trống trải. Chớp mắt đã đến thứ bảy, Nhàn Kỳ mua vài món đồ ăn vặt, sớm đến chỗ thuê của Phạm Dũng Chi. Phạm Dũng Chi đang mặc chỉnh tề, chờ nàng tới. “Anh Thượng Khoan chưa đến à?” Nhàn Kỳ hỏi. “Ừ”.
“Em đến nhà anh mình trước, đợi anh ấy đến rồi anh gọi cho em”. Nhàn Kỳ nói. Phạm Dũng Chi hơi mím môi, không đáp lời. Nhàn Kỳ cầm hộp bánh quy nhỏ nàng mang tới, sang nhà anh mình. Trần Tố Thương và Nhàn Khải đi Hồng Kông hai ngày rồi về, vì Nhàn Thiên Thừa không quen với khí hậu ở đó, qua đến là khóc mãi không thôi. Sư trưởng sợ rằng phong thủy nhà họ không tốt, bọn trẻ chịu không nổi, nên chiều về. Gõ cửa, có người hầu mở cửa nói: “Thiếu gia và thiếu phu nhân chưa về”.
Nhàn Thiên Thừa đã tỉnh, đang uống cháo do người hầu bón. Cậu bé đã cai sữa rồi, thế nhưng còn chưa biết ăn cơm, đang dùng tay cầm đồ vật đưa vào miệng. Nhìn thấy cháu mình tay chân bẩn lem nhem, Nhàn Kỳ tức tối: “Sao không cho nó ăn?”
Người hầu hơi sợ: “Thiếu phu nhân không cho đút, muốn để cho tiểu thiếu gia tự ăn”.
Nhàn Kỳ: “…”
Nàng cầm thìa nhỏ ở bên cạnh, đút cho cháu mình ăn từng thìa từng thìa, cô cháu chơi rất vui. Trần Tố Thương định đứng dậy thì Nhàn Khải ôm chặt nàng, không cho nàng động đậy: “Không sao, nó lát nữa là đi thôi. Hôm nay họ muốn đi chơi, Thượng Khoan nói vậy.