Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 1939: Chẳng muốn tính
Mẹ Kỳ Trinh nghe con trai và con dâu nói vậy, có chút thất thần. Khi trở về, Trần Tố Thương bế con ngồi phía sau xe, chính Nhan Khải lái xe. Anh thi thoảng quay đầu từ sau nhìn vào gương nhìn vợ con mình, cũng trò chuyện với Trần Tố Thương: “Thái độ của mẹ tôi có chút ẩn ý, em có để ý không?”
“Ừm.”
“Vậy em cho là nguyên nhân do đâu?”
“Không biết.” Trần Tố Thương loay hoay bàn tay nhỏ bé của con, thái độ tùy ý. “Anh suy nghĩ thử xem.”
“Không hứng thú, giờ tôi là dâu nhà họ Nhan, không dựa vào bói toán để kiếm sống nữa.” Trần Tố Thương nói, “Đợi ngày nào không còn cơm để ăn thì tôi sẽ bói toán.”
Nhan Khải vừa bực mình vừa buồn cười với những câu nói của cô. “Ngày đó sẽ không có đâu, đừng có mà mơ!” Nhan Khải nói. Trần Tố Thương cười nhẹ.
Sau khi con trai, con dâu về nhà, Từ Kỳ Trinh bấm điện thoại cho chị cả Từ Quỳnh Trinh. Chị cả hơn cô gần mười tuổi, chị dâu với em chồng từ nhỏ đã không thân thiết, lại thêm chị cả được cưng chiều hơn nên em gái vừa ghen tị vừa xa cách. Sau khi kết hôn, chồng kinh doanh, cô tự mở tiệm cơm, ai cũng rất bận rộn, từ bé đã rất thương yêu nhau. Thỉnh thoảng trò chuyện với chị cả, rút kinh nghiệm từ chị, về sau mọi việc thuận buồm xuôi gió, cô rất cảm động, mối quan hệ hai chị em cũng càng thân thiết hơn. Từ Kỳ Trinh hẹn chị cả đi uống trà.
Chị cả đã chuyển một nửa tài sản cho anh ba và chị dâu thứ ba quản lý, số còn lại do con gái quản. Anh em và con gái đều nghe lời chị cả, việc làm ăn không có trở ngại gì, cô càng thêm vô tư lự. “Được.” Chị cả đồng ý.
Vừa gặp mặt, cô mới nhận ra sắc mặt Từ Kỳ Trinh không bình thường. Từ Quỳnh Thịnh lo lắng: “Có chuyện gì thế?”
“Cũng không có gì, chỉ lo cho A Mị.” Từ Kỳ Trinh nói, “Hôm nay lại nghe A Khải và Tố Thương đề cập đến, tối hôm qua A Mị và Vương Trí Danh rất thân mật.”
Chị cả trầm ngâm một lúc. “Chị cả, chị có dự định gì không?” Từ Kỳ Trinh hỏi.
Chị cả thở dài: “Chị biết có dự định gì đây? Tùy cô ấy thôi. Nếu cô ấy có thể tiến thêm một bước nữa, đó cũng là chuyện tốt, cô ấy cần tự mình vượt qua nỗi lòng này.”
“Nghe nói Vương Trí Danh và cô ấy là bạn học cùng trường, hẳn là anh ấy hiểu rõ chuyện của cô ấy. Nếu anh ấy muốn tốt với A Mị, thì đó là chân thành. Một mối duyên tốt như vậy, chị nhất định phải khuyên A Mị.” Từ Kỳ Trinh nói, “Cô ấy còn lớn tuổi hơn Kỳ Kỳ, mấy hôm nay chị cũng buồn bã lắm.”
Chị cả gật đầu. Hai người chị em vì tương lai của con cái mà lo lắng. Làm cha mẹ trên thế gian này đều có một trái tim nặng trĩu lo toan cho con cái.
Sau bữa tiệc sinh nhật của Vương Trí Danh, anh quay lại trường, nói với Nhan Kỳ: “Đêm tiệc hôm qua, coi như em chuẩn bị tặng quà cho anh đi. Cảm ơn em, giá trị khó mà đong đếm được.”
Nhan Kỳ: “Anh biết rõ sách đàn không phải do em tặng mà?”
“Không giống phong cách của em, em đâu thích văn học cổ điển.” Vương Trí Danh nói.
Nhan Kỳ cười, cảm thấy thầy Vương vô cùng thông minh lanh lợi. “Vậy là tốt rồi, chị gái em không cho em nói.” Nhan Kỳ cười nói, “Anh suy luận tốt lắm.”
Vương Trí Danh lại đẩy nhẹ kính mắt, hỏi cô: “Vậy anh có thể mời em đi ăn để cảm ơn khoản tiền lớn em đã bỏ ra không?”
“Còn cái luật lệ này nữa sao?”
“Có chứ.” Vương Trí Danh vô cùng khẳng định. Nhan Kỳ suy nghĩ một lúc: “Thôi làm thế hơi quá, tối nay cùng đi ăn nhé, gọi cả anh trai và chị dâu tôi tới, còn có cả Phạm đại nhân nữa.”
Vương Trí Danh: “…”
Anh nhận ra là Nhan Kỳ không muốn riêng tư ở cạnh anh, dù có bao nhiêu người thì cũng không quan trọng. Có anh trai và chị dâu ở đây, tỏ ra trang nghiêm, chỉ có điều Phạm Dũng Chi có mặt, sẽ ra sao đây? “Cô Nhan, cô và anh Phạm…”
“Tôi và anh ấy thế nào?”
Câu nói này đã thể hiện rõ ý tứ, hai người họ không phải người yêu.
“Không sao cả.” Vương Trí Danh cười cười.
Đến giờ hẹn, Nhan Kỳ gọi mọi người lại ăn tối. Nhan Khải rất ghét bỏ em gái, bất quá Trần Tố Thương lại vui vẻ đi khắp nơi ăn uống, mở rộng tầm mắt. Vài người họ quây quần bên nhau. Phạm Dũng Chi cũng có mặt. Chỉ cần có tiệc là Phạm Dũng Chi nhất định xuất hiện. Thi thoảng Nhan Khải nghĩ, vị Phạm tiên sinh này rốt cuộc là thích em gái anh hay là thích ăn? “Anh thấy, Kỳ Kỳ và Vương Trí Danh hợp nhau, hay là Kỳ Kỳ và Phạm Dũng Chi hợp nhau?” Nhan Khải lén hỏi Trần Tố Thương. Trần Tố Thương cười nói: “Là em kéo anh vào chuyện này sao?Ta không háo thắng, tùy ý thôi. Để lại chút mong đợi còn tốt hơn.”
“Vậy ngươi bói thử xem.”
“Ta không bói.” Trần Tố Thương nói. Nhan Khải hơi ngạc nhiên: “Gần đây ngươi làm sao thế? Cái gì cũng không chịu bói, có phải chăng…”
Ánh mắt hắn bỗng lóe lên. Trần Tố Thương vội ngăn hắn lại: “Không phải, ta không có mang thai! Chỉ là…”
“Chỉ là?”
“Chỉ là không muốn xem bói nữa. Người xem bói thường dòm ngó thiên cơ, dễ mắc ngũ tệ tam khuyết. Ta không muốn mất thứ gì, cho nên không xem, cứ để mọi việc tự nhiên, ta muốn sống một cuộc sống bình thường, mong mọi người trong nhà mạnh khỏe, bình an.” Trần Tố Thương nói. Nhan Khải quên mất gốc rạ này. Trước đây Trần Tố Thương sợ liên lụy tới, liền muốn bỏ đi ngay. Nhan Khải nhẹ nhàng nắm tay nàng: “Sống nhàn nhã lâu quá nên hồ đồ mất thôi. Việc cô phụ A Lê, là lỗi của ta.”
“Không sao đâu.” Trần Tố Thương cười nói, “Thiên Thừa đã lớn, chúng ta có dẫn nó đi Manila không?”
“Đem nó đi? Ông nội chắc chắn không đồng ý.” Nhan Khải nói. “Không sao. Trước đây ở nông thôn Nam Kinh, lúc các ngư dân đi đánh cá, họ đều cho vợ con lên thuyền, có khi mấy tháng mới vào bờ.” Trần Tố Thương nói, “Chuyện bình thường thôi, đừng có yếu đuối vậy.”
Nhan Khải cười ha ha. Hắn nhịn không được hôn lên hai má Trần Tố Thương: “Ý hay đó! Chúng ta cùng mang con đi Manila!”
Hắn không kiềm được xoa xoa hai bàn tay. Nhàn rỗi quá lâu, thật nhàm chán. Hai vợ chồng vừa dẫn con tới phòng ăn thì Phạm Dũng Chi đã tới. Nhan Khải hàn huyên vài câu với hắn. Đang nói chuyện thì có người đi ngang qua bàn. Khi nhìn thấy Nhan Khải, hắn hơi ngẩn người, rồi vội né tránh. Nhan Khải thấy đó là Chu Kình. Ban đầu thì Nhan Khải còn thông cảm với Chu Kình, nhưng giờ chỉ còn lại lòng căm ghét. Chu Kình hẹn mấy người bạn, cũng ăn tối ở đây, chọn một chỗ gần cửa sổ. Mười phút sau thì Nhan Kỳ và Vương Trí Danh tới. Chu Kình cố tình liếc nhìn về phía bên này. “Tiên sinh Phạm!” Nhan Kỳ không hề để tâm tới cảm xúc của người khác, vừa tới đã ngồi vào cạnh Phạm Dũng Chi. Phạm Dũng Chi gật đầu với nàng. Vương Trí Danh hơi ngại ngùng. Nhan Khải đứng dậy, chào hỏi họ rồi ngồi xuống. Một bàn tròn có thể ngồi tám chín người, Nhan Khải ngồi giữa Vương Trí Danh và Trần Tố Thương. Nhan Kỳ biết được anh trai trả tiền nên gọi đầy một bàn thức ăn ngon. Vương Trí Danh cũng có thể nói chuyện phiếm vài câu với Phạm Dũng Chi, không khí rất thoải mái. Đang nói tới chỗ vui, Nhan Kỳ bật cười ha ha, tiếng cười trong trẻo, thoải mái. Chu Kình đang ngồi bên vẫn nghe, càng nghĩ càng tức, không nhịn được nên uống thêm mấy chén rượu. “… Tôi cũng muốn tới Manila.” Nhan Kỳ nghe nói tới kế hoạch của anh trai, liền nói ngay, “Tôi có thể đi chơi cùng tiên sinh Phạm không?”
“Tiên sinh Phạm tới làm việc.”
“Tôi không sao, có Lý Huy.” Phạm Dũng Chi lập tức nói. Nhan Khải: “…”
Vương Trí Danh khẽ nhấp ngụm rượu, lòng càng thêm phiền muộn. Nhan Kỳ đối xử rất tốt với Phạm Dũng Chi, điều đó rất rõ ràng. Còn Phạm Dũng Chi, thoạt nhìn thì trầm lặng, ít nói, nhưng bất kỳ điều gì kỳ lạ của Nhan Kỳ cũng đều theo ý nàng ta. “Chị dâu, tôi có thể đi không?” Nhan Kỳ hỏi Trần Tố Thương.