Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 1990: Nhìn ngươi tùy tiện

Tiệm trà Cẩm Nhạc tổ chức gánh hát diễn tuồng rất hay, vừa ra ngoài cửa sảnh lớn Mẫu Đơn đã có rất nhiều người đa sầu đa cảm rơi lệ thở dài, gây xúc động mạnh. Nàng nghe cũng thấy rất nhập tâm, nhưng Ngụy Tân Vinh bên cạnh lắm lời, mỗi lần ra ngoài với hắn đều cảm thấy hắn không kìm được, trên đường nghe nàng kể chuyện xem mắt với công tử nhà họ Triệu xong vẫn chưa chịu thôi, giờ lại hỏi nàng và Viên Phàm là phó giám đốc ngân hàng của Ngân hàng Khai Thái như thế nào. Ngân hàng Khai Thái là ngân hàng mới lập của cha nàng là Khang Đức sau khi ông ấy đến Singapore, được xem như là ngân hàng phụ thuộc của Ngân hàng Nghiễm Nguyên, chủ yếu phục vụ những khách hàng ở đó. Còn Viên Phàm là bạn thân của Khang Thư Hoằng, nhà họ Viên trước đây cũng là một gia tộc thế lực ở Thái Nguyên, Nhị phủ thường xuyên qua lại, ông ấy cũng hay đến trang viên. Khang Cầm Tâm bị hỏi đến ngơ ngác, “Viên Phàm làm sao vậy?”

“Chẳng lẽ biểu muội, muội ngây ngốc hay là giả ngây đây, Viên Phàm lớn tuổi chưa chịu kết hôn, ta nghe nói ông Viên đã tức phát bệnh tim rồi!”

Khang Cầm Tâm đang gặm hạt dưa suýt sặc, trừng mắt nhìn hắn hỏi lại: “Biểu ca, anh không phải nghĩ Viên Phàm không chịu kết hôn là do em chứ?”

“Không phải sao? Dù là trước đây hay hiện tại, anh ta hay lui tới nhất chính là nhà em chứ. Anh về nhà em mười lần thì có năm lần gặp anh ta.” Ngụy Tân Vinh nói lộ rõ sự bất mãn. “Ông ta đến là tìm Khang Thư Hoằng, liên quan gì em? Anh nói nhé, ông ấy làm việc trong ngân hàng ở nhà em, ba em lại trọng dụng ông ấy, ông ấy đến nhiều cũng là chuyện bình thường.”

Ngụy Tân Vinh không bỏ cuộc, tiếp tục truy vấn: “Thế sao ông ta toàn mang quà đến cho em?” “Này, đại công tử nhà họ Ngụy, tin tức của anh sao mà kém vậy? Viên Phàm thích chị em suốt, mỗi lần đến phủ đều là muốn nhìn thấy chị em, bất tiện chỉ riêng tặng quà cho chị em nên mới mang hộ đến cho em, sao đến tai anh lại biến tướng vậy?”

Khang Cầm Tâm im lặng, liếc qua kịch bản trên sân khấu, lẩm bẩm nói: “Tuần sau phải rủ chị đến xem vở kịch này mới được.”

Ngụy Tân Vinh không để ý đến cảnh đẹp trên sân khấu, nghe nói người Viên Phàm thích là Khang Họa Nhu thì tỏ vẻ hờ hững, thuận miệng nói: “Người như ông ta có tình cảm gì chứ, ai mà hiểu được.”

“Đừng có mà tọc mạch chuyện riêng, liên quan đến chị em thì không được phép bàn tán.”

“Anh biết, biểu tỷ em coi trọng danh tiết nhất, còn định kiểu chung thủy với người chồng đã quá cố, không tái giá. Nói ra thì chị em ngốc quá.”

Khang Cầm Tâm nghe hắn gọi chị mình là ngốc, lập tức nổi nóng, cầm hạt quả tử trong tay ném thẳng qua, mặt đằng đằng sát khí: “Nói xấu chị em nữa thì sau này đừng tìm em chơi.”

“Được, được, được, anh lỡ miệng, anh cũng chẳng phải thấy biểu tỷ tốt nên thương thôi à, trẻ người non dạ… Thôi, anh không nói nữa, em đừng trừng anh vậy.”

Khang Cầm Tâm hừ một tiếng, hơi nguôi ngoai: “Còn nữa, Viên Phàm và Khang Thư Hoằng cùng tuổi, sao anh lại bảo ông ấy lớn tuổi?”

“Lần sau anh chú ý lời ăn tiếng nói, bà cô biểu muội ạ, đừng giận nữa. Em biết mà, anh không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ em giận.” Ngụy Tân Vinh nịnh nọt, đích thân rót cho nàng một tách nước. Khang Cầm Tâm khẽ hừ một tiếng, chăm chú xem tuồng hát. Ngụy Tân Vinh mừng ra mặt. Đến lúc ra khỏi tiệm trà Cẩm Nhạc, Ngụy Tân Vinh lại nhịn không được hỏi tiếp: “Viên Phàm chung tình với biểu tỷ như vậy, giờ chồng biểu tỷ mất nhiều năm, bác cũng định tìm chồng mới cho biểu tỷ, chẳng lẽ không tính đến họ Viên sao?Cuối cùng phải hiểu rõ người kia”

Khang Cầm Tâm nhắc đến chuyện tương lai của chị cả thì ngay lập tức ủ rũ, “Viên Phàm là người rất tốt, nhưng Viên bá mẫu là người rất chú trọng lễ nghi, làm sao có thể đồng ý chị của ta vào cửa? Huống hồ, chị cả nhà ta cũng không thích anh ta”

“Biểu tỷ lòng còn hướng về Tiết gia”

“Tiết gia mê tín, đến bây giờ vẫn nghi ngờ chị cả nhà ta hại chết anh rể, thật đáng ghê tởm.

Họ vẫn lấy những thứ như trinh tiết, lễ nghĩa, đạo đức để trói buộc chị ta không cho chị ta tái giá kiếp này. Chúng ta càng phải tìm được cho chị ta một vị hôn phu tốt hơn” Khang Cầm Tâm nói rất chắc chắn. Ngụy Tân Vinh thấy cô không vui nên cố tình chuyển sang chủ đề khác: “Rõ ràng muội là em sao lại lúc nào cũng thương chị? Chị cả nhà ta có mẹ lo rồi. Hôm nay ta may lắm mới có thời gian đi chơi với muội, nên hãy trân trọng từng phút giây nhé. Nói đi, dưới này muội muốn đi đâu?”

Đứng trước vườn trà, Khang Cầm Tâm nghĩ ngợi rồi bất chợt hỏi: “Đúng rồi, muội muội của ta đâu? Sao hôm nay muội lại không mang nó theo?”

Hỏi đến em gái ruột, Ngụy Tân Vinh trả lời không chắc chắn: “Có lẽ đi ra ngoài chơi. Muội biết đấy, Duệ Hi không chịu ngồi yên, sáng nay đã ra ngoài từ rất sớm rồi”

https://truyencuatuinet/

Khang Cầm Tâm ngạc nhiên: “Hôm nay nó không có lớp sao?”

“Chỉ là một trợ giảng nhỏ thôi, có nó hay không cũng chẳng có gì gấp”

“Sao lại nói vậy? Muội muội đã chọn ở lại trường làm trợ giảng, đó chính là sự nghiệp của nó. Muội và cô phải ủng hộ nó chứ” Khang Cầm Tâm thấy bất bình thay cho Ngụy Duệ Hi. “Thực ra chẳng có gì không ủng hộ cả, để nó giết thời gian vậy. Nhưng mẹ nó bảo nó đi phụ giúp trong thẩm mỹ viện, dù sao Duệ Hi cũng hiểu biết thời trang nhất. Có nó ở đó thì mẹ nó mới có ý tưởng”

Khang Cầm Tâm cười nhạt: “Nhưng con người ta có chí hướng riêng. Muội muội còn nhỏ, cứ để nó ở trong trường đại học một thời gian xem sao. Nếu nó không muốn ở lại thì tự nhiên sẽ về giúp cô”

Ngụy Tân Vinh “Ừ” một tiếng, rồi lại hỏi đến ý định của cô. “Còn ta à, theo người cậu kiếm sống” Khang Cầm Tâm cúi đầu. Ngụy Tân Vinh đi bộ cùng cô, quan tâm hỏi lại: “Cửu phụ đã bảo muội vào ngân hàng, muội không đi thật sao, vì Khang Thư Hoằng?”

Anh có mối quan hệ tốt với Khang Cầm Tâm, nên cũng như cô, ngầm gọi thẳng tên Khang Thư Hoằng. “Ai bảo vì Khang Thư Hoằng chứ? Ta không muốn dựa vào cha để vào đó” Khang Cầm Tâm phủ nhận ngay. “Vậy nên mới đầu quân cho Diệp tiên sinh?”

Khang Cầm Tâm ngẩng đầu: “Như vậy tiểu cữu của ta sẽ vui lắm khi ta vào đầu quân”

Ngụy Tân Vinh nhìn cô chăm chú: “Thực ra muội chẳng cần phải nghĩ cho Khang Thư Hoằng, tự làm khổ mình.” “Giờ ta chưa vào ngân hàng, anh ấy vẫn còn dè chừng ta. Nếu ta vào thật, anh ấy e càng soi mói hơn. Mối quan hệ của Khang Thư Hoằng với chị dâu không tốt, trong nhà thường xuyên cãi vã. Ban đầu vốn đã khiến cha mẹ buồn phiền rồi. Nếu Khang gia lại xảy ra chuyện anh em bất hòa, chẳng phải sẽ bị người ta chế giễu sao?” Khang Cầm Tâm cười khổ. “Muội nhìn có vẻ tùy tiện, thực ra là con người cẩn thận nhất. Muội luôn suy nghĩ cho người thân trong gia đình. Khang Thư Hoằng lòng dạ quá hẹp hòi, mặc cho muội nhẫn nhịn thế nào, anh ta cũng chẳng ghi nhớ công muội”

Lời nói của Ngụy Tân Vinh lộ rõ sự xúc động, nói xong thấy bên cạnh có một cửa hàng bán kẹo, liền nắm tay cô đi vào: “Ta nhớ hồi muội còn nhỏ thích ăn kẹo nhất. Mỗi lần ăn kẹo là vui vẻ rồi cứ ngây ngô cười mãi thôi. Đến đây, biểu ca hôm nay mời muội ăn kẹo, thoải mái ăn nhé”

Biết anh cố tình đùa để cô vui, Khang Cầm Tâm không muốn làm mất đi hứng thú của anh, vừa chọn kẹo vừa cố ý nói: “Ta cũng chẳng phải trẻ con nữa, cần muội mua kẹo mua bánh gì chứ. Nhưng những viên kẹo hoa quả này rất ngon, nếu tặng cho cô nhi viện thì tuyệt lắm. Không biết biểu ca có thời gian đến đó không nhỉ?”

Cô vừa dứt lời, nhân viên cửa hàng bên cạnh liền tiến đến nói rằng cửa hàng có dịch vụ giao hàng tận nơi, chỉ cần cung cấp địa chỉ là được. Khang Cầm Tâm đánh yêu vào Ngụy Tân Vinh một cái.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free