Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 2002: Bạn thân tới tâm

Sau khi tắm rửa, Khương Cẩm Tâm không có ý định đi ngủ mà đứng bên cửa sổ hóng gió. Từ bên ngoài, Khương Họa Như gõ cửa. Khương Cẩm Tâm suy đoán là chị gái mình nên đã đáp lại rằng: “Vào đi”.

Khi thấy chị gái bước vào, cô chủ động lên tiếng: “Chị đến là để hỏi về Khương Thư Hoằng phải không?”

Trên tay Khương Họa Như cầm sữa bò, cô đưa ly sữa đến cho em gái rồi lắc đầu đáp: “Vì em vẫn còn nhàn nhã thong thả ở nhà, thế nên chị biết là không có gì nghiêm trọng xảy ra. Nếu thiếu gia thứ hai nhà Tư thật sự muốn lấy mạng thằng bé, em đã sớm dẫn người đến đánh rồi”.

Giọng điệu của chị gái khiến Khương Cẩm Tâm bật cười. Cô cười khổ đáp: “Chị cũng đừng nâng em lên thế, nhà Tư ở đâu mà em có thể đánh được chứ”.

“Tính cách của em, nếu không đánh được thì tự nhiên là sẽ không đánh rồi”. Khương Họa Như cũng cười. Khương Cẩm Tâm nhấp một ngụm sữa bò, liếc nhìn xung quanh rồi hỏi về nó: “Nhà mình có sữa tươi mới à?”

“Đúng vậy, vừa rồi chị cùng mẹ ra khỏi bệnh viện thì ghé ngang qua đây để mua, ban đầu vừa định lấy cho em nếm thử. Nhưng thế nào lại xảy ra chuyện của Thư Hoằng, mọi người đều không có tâm trạng, chị cũng quên mất”.

“Uống ngon đấy. Tình hình của cô thế nào rồi?”

Khương Họa Như lắc đầu: “Không được tốt lắm. Bác sĩ nói vì té ngã mà các cơ thịt bảo vệ quanh chỗ xương gãy bị co rút dữ dội, dẫn đến phần xương đó bị bung ra, rất nghiêm trọng. Cô là người hiếu thắng như vậy, từ trong phòng phẫu thuật ra mặt mày tái mét, không nhịn được phải kêu đau với chú của em. Nghe nói thời gian phục hồi cũng sẽ rất đau đớn”.

“Vì sao bình thường lại xảy ra chuyện thương tâm như vậy chứ?” Khương Cẩm Tâm tỏ ra khó hiểu.

Khương Họa Như cũng nhíu mày: “Hình như là nhằm vào cậu cả nhà họ Thẩm, hiện tại người vẫn chưa rõ tung tích. Chị thấy nhà họ Thẩm này cũng không ổn lắm…”

Ánh mắt cô ấy dần đượm buồn, rồi đồng tình nói: “Tâm Nhi, em từ chối lời khuyên của mẹ là đúng”.

“Chị, chị cũng đừng nhắc đến chuyện này nữa”. Khương Cẩm Tâm đặt ly sữa xuống, ngồi bên giường rồi nói tiếp: “Chị dường như không vội về chuyện của Khương Thư Hoằng thì phải?”

Khương Họa Như chỉnh lại lời: “Chị là tin tưởng em”.

“Em vừa mới nghe thấy ở trong phòng, mẹ đang gọi điện cho phu nhân nhà họ Tư”.

“Mẹ ấy vẫn lo lắng lắm”. Khương Họa Như thở dài: “Nhưng như vậy không phải làm khó người khác sao? Con trai nhà họ Tư lại là người hiểu chuyện, lẽ nào trong chuyện trọng đại như thế này, cậu bé lại làm việc thiên vị, trái pháp luật sao? Mẹ em bình thường rất tinh tế, đụng đến chuyện của Thư Hoằng là rối tung lên hết cả”.

“Bây giờ phải làm sao bây giờ chứ, cũng không thể không quan tâm đến nó được?”

Khương Họa Như hỏi lại: “Hôm nay em ra ngoài là vì việc này sao?”

Khương Cẩm Tâm lập tức phủ nhận: “Sao có thể chứ, em chỉ đi chơi cùng anh họ thôi, sau đó còn ghé qua tiệm thẩm mỹ. Nếu không có chuyện này xảy ra, giờ em vẫn còn đang hớn hở ở bên ngoài”.

“Thảo nào người gác cổng nói là có xe mới của thiếu gia lái vào biệt thự, em cùng mẹ đều không thấy, hóa ra là để đón em. Anh Vinh thật sự rất để tâm đến em, việc gì cũng chiều em hết”.

“Anh họ rất quan tâm đến em mà”. Khương Cẩm Tâm không hiểu nổi ý tứ sâu xa trong lời nói của cô chị, chỉ buồn bực nói: “Em thấy mẹ sắp gọi điện cho cậu nữa rồi”.

“Cậu cũng biết sao?”

“Đương nhiên. Chuyện của Khương Thư Hoằng xuất hiện trong sòng bạc là có từ đầu rồi mà. Hơn nữa, cậu vốn đã quay về đây để giải quyết chuyện cùng Tư Tước Thuyền phá hủy vườn cây của gã, nên hẳn cũng nghe được tin đồn. Còn nữa…” Khương Cẩm Tâm hơi ngừng giọng. Khương Họa Như liền hỏi: “Còn nữa là sao?”

“Còn nữa là không lâu nữa chuyện này sẽ ầm ĩ cả lên thôi”.

“Làm sao có thể ầm ĩ được? Chuyện này không được, bây giờ Thư Hoằng đại diện cho hình ảnh của Ngân hàng Khang Thị, nếu thằng bé bị ảnh hưởng thì ngân hàng cũng bị ảnh hưởng không nhỏ.

Khó khăn lắm chúng ta mới có thể đứng vững ở Singapore, chẳng lẽ lại bị đạp đổ ư?” Giọng điệu của Khương Họa Như trở nên kích độngKhang Cầm Tâm trêu chọc nàng: “Tôi nào có nghe được, em tính ý tứ với Khang Thư Hoằng hay quan tâm hình tượng ngân hàng đây.”

Khang Họa Nhu nhíu mày: “Tôi nghiêm túc đấy.” “Bây giờ mất hết chứng cứ nhân chứng, Tứ Tuyến Thuyền bắt được Khang Thư Hoằng đúng là hữu dụng. Tôi cũng gặp hắn bữa nay, dưới mắt không còn cách nào khác. Em gái, lần này hắn thật sự cần có bài học.” Khang Cầm Tâm nói xong, liếc mắt ra ngoài rồi hạ giọng: “Em cũng đừng nói với mẹ và chị dâu.”

Khang Họa Nhu gật đầu, thấp giọng hỏi tiếp: “Hôm nay em còn gặp Tư gia nhị thiếu sao? Người kia có nhìn thấy Thư Hoằng không?” “Không gặp.” Không gặp nàng cũng vẫn lo lắng, Khang Cầm Tâm thản nhiên nói: “Tứ Tuyến Thuyền có thân phận đó, đã nói thả mạng hắn thì sẽ không nuốt lời. Hơn nữa, mẹ anh ta và mẹ tôi còn là tình bạn thầy trò mấy chục năm, hẳn không thể nhắm mắt làm ngơ.”

Nàng khuyên xong em gái, khoác áo xuống lầu tìm Khang Anh Mậu trao đổi về việc gần đây ngân hàng không nên cho vay bên ngoài nhiều. Đợi khi bê bối của Khang Thư Hoằng bị phơi bày thì trong ngân hàng cũng không dễ chịu, chắc chắn sẽ có rất nhiều khách đến rút tiền, không kịp chuẩn bị một ít vốn lưu động có lẽ không chịu được. Khang Anh Mậu nghe xong không nói rõ thế nào, nhưng vẫn đồng ý. Khang Cầm Tâm vẫn chưa ngủ, một mình tản bộ trong vườn hoa. Một lát sau, A Lam tìm đến nàng rồi nói: “Nhị tiểu thư, có điện thoại của cô, là Đổng tiểu thư gọi đến.”

Đổng thế gia là bạn tốt của nàng khi học du học ở Anh, cũng là một trong số ít bạn học cùng quê ở Singapore, bình thường hai người tình cảm rất tốt, nhưng giờ đã trễ thế này làm Khang Cầm Tâm có chút bất ngờ. Đổng thế gia mời nàng tham gia lễ cắt băng xây dựng công ty thương mại vào ngày mai. Khang Cầm Tâm cầm điện thoại cười nói: “Quả nhiên là người có tiền thích tùy ý, nhà cô ở Hồng Kông kinh doanh lớn như vậy mà cô vẫn chạy hẳn đến Singapore thành lập công ty, bố cô đồng ý để cô lập công ty thương mại à?” “Không phải thế đâu, bố tôi khác với mẹ tôi, ông thấy tôi đã học tài chính thì nên dùng vào việc chính đáng,趁趁 còn trẻ thì nên thử sức nhiều. Cầm Tâm, tôi đã từng ghé qua nhiều quốc gia như vậy nhưng cuối cùng lựa chọn Singapore là vì tôi lưu luyến cô, ngày mai cô “Đổng thế gia trong điện thoại nói rất chân thành, sợ nàng từ chối. Khang Cầm Tâm đáp: “Được, tôi sẽ đến.”

“Tôi còn có một chuyện muốn nhờ cô.”

“Có chuyện gì? Đừng khách sáo, chúng ta là bạn học bao năm mà, cô đừng câu nệ.”

Đổng thế gia ngập ngừng nói: “Cầm Tâm, cô biết Singapore khác với Anh, tôi ở đây thật không quenNgày mai công ty thành lập, tôi cũng muốn mời thêm một vài doanh nhân nổi tiếng đến góp mặt, không biết bố cô có rảnh không?”

“Cô quên rồi à, lần trước tôi đã nói với cô là bố tôi cùng chú tôi đi nghỉ dưỡng trên đảo Lệ Sơn, bây giờ ông ấy không có trong thành phố.” Khang Cầm Tâm có lời khó nói.

“Đúng rồi, trí nhớ tôi tệ quá? Hay là để anh cô đến đây đi, mặc dù anh em các cô không được hòa thuận lắm, nhưng chỗ tôi còn thiếu một người quan trọng.” Đổng thế gia nài nỉ: “Cô phải giúp tôi nhé, không thể mới thành lập thì đã thành trò cười được.”

“Cô đừng vội, tôi không tìm Khang Thư Hoằng đâu.” Khang Cầm Tâm nghĩ nghĩ thì nói: “Thời gian cô cho tôi gấp quá, trong thời gian ngắn cũng không dễ tìm người. Không bằng làm thế này đi, tôi để cậu tôi qua đó, cô thấy thế nào?”

Bên kia có vẻ không chắc chắn nhưng vẫn ngạc nhiên: “Ý cô là Diệp tiên sinh sao?”

Khang Cầm Tâm: “Phải, cô đã gặp ông ấy, chính là cậu của tôi, ông ấy thường xuyên sang Anh thăm tôi, cô từng dùng bữa với ông ấy rồi, không còn xa lạ.” Đổng thế gia phấn khởi ngay: “Được, thế thì làm phiền Diệp tiên sinh, Cầm Tâm cảm ơn cô.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free