Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 2017: Biệt danh

← Trước

Kế tiếp →

Ngụy Tân Vinh tranh cãi muốn gặp Tư Đốc Thuyền, Khang Cầm Tâm cũng không tiện để Đổng Thế Viện ở trong phòng chờ một mình, kết quả là cùng đi hết. Tư Đốc Thuyền vốn cao quý thế này, đích thân đến ngân hàng tiết kiệm tiền, rõ ràng là có ẩn ý sâu xa, truyền thông cùng người qua đường thấy thế không nhịn được mà xôn xao. Ông ta cũng vui vẻ phối hợp, cùng Khang Cầm Tâm sau khi bắt tay nghiêm túc đã nói vài câu khen ngợi cùng tin tưởng Khang thị, liền phân phó phó quan chỉ huy cấp dưới đem tiền nộp vào kho bạc ngân hàng. Ông ta giống như đang hoàn thành nhiệm vụ, tác phong nghiêm cẩn, dáng người cao lớn, mặc cho ánh mắt dò xét tìm tòi nghiên cứu khắp nơi nhìn tới. Quân lính phủ Tư gia đứng nghiêm chỉnh trước cửa ngân hàng, có họ trấn giữ, bên ngoài ngân hàng nghiêm trang trật tự, trước đó giao cho quản gia phụ trách đại sảnh tự mình sắp xếp dân thành thị xếp hàng lấy tiền, không ai dám náo loạn nữa. Tư Đốc Thuyền theo Khang Cầm Tâm tới phòng ban trưởng, ngồi xuống liền nói: “Tiểu thư Khang, nơi này lượng khách không ít, nghĩ đến Hội Nguyên Đường kinh doanh rất phát đạt” Ông ta nhìn về phía Ngụy Tân Vinh cùng Đổng Thế Viện. Khang Cầm Tâm liền giới thiệu. Đổng Thế Viện là người linh hoạt, biết Tư gia ở Singapore địa vị như thế nào, tiến lên trước với khuôn mặt tươi cười chào hỏi: “Đã từng nghe qua uy danh của nhị thiếu, hân hạnh được gặp, hân hạnh được gặp”

Tư Đốc Thuyền không nắm tay cô ta, mà nói với Khang Cầm Tâm: “Tính tình bạn này của cô cũng hơi giống cô đấy”

Nói thế là có ý gì? Cũng giống như ông ta đang khen cô sao? Khang Cầm Tâm nhớ lại lúc mới gặp ông ta, lúc ấy vì bất mãn hành động của Tư gia đánh sập sòng bạc của Diệp thị mà trong lòng đầy lửa giận, bầu không khí càng căng thẳng như giương cung bạt kiếm, thậm chí còn động thủ, hoàn toàn khác với thái độ lịch sự bây giờ. Ông ta dùng giọng điệu âm dương quái khí này, thực sự khó phản hồi, liền cười trừ ngượng ngùng: “Nhị thiếu đùa rồi”

Đổng Thế Viện lặng lẽ thu tay lại, đứng đó không biết nên xử lý ra sao, rất rõ ràng, Tư Đốc Thuyền không muốn giao du với cô ta, cô ta nhìn về phía bạn tốt. Ánh mắt Khang Cầm Tâm đã theo Tư Đốc Thuyền rơi về phía Ngụy Tân Vinh, tự nhủ hai người này làm sao thế, một người nhiệt tình quá mức, một người lại chẳng động đậy gì? Tư Đốc Thuyền chăm chú nhìn như vậy, chắc là đang chờ phản ứng của đối phương, cô ta nghĩ đến chuyện hôm nay dù gì cũng là Tư Đốc Thuyền giúp đỡ Khang thị, liền thúc giục nói “Anh họ”. Ngụy Tân Vinh dường như mới hoàn hồn, nhìn về phía cô ta cố ý làm nũng: “Tiểu Tâm Nhi, gọi anh họ là sao?”

Khang Cầm Tâm tức đỏ mặt, cách xưng hô này… Bên cạnh đó Tư Đốc Thuyền đã lắp bắp nói lại: “Tiểu, tâm, nhỉ?”

Khang Cầm Tâm trừng mắt nhìn Ngụy Tân Vinh, không ngừng chớp mắt ra hiệu. Ngụy Tân Vinh vẫn không hiểu, nóng nảy nhìn cô ta, ánh mắt sao vậy. Khang Cầm Tâm không hiểu, Ngụy gia cùng Tư gia đều giao hảo với chính phủ, qua lại cũng không phải chuyện kỳ lạ sao? Hơn nữa với thân phận của Tư Đốc Thuyền, giao du với ông ta thì tốt cho Ngụy gia, hiếm khi Tư Đốc Thuyền để bụng đến thế, sao hôm nay đầu óc người này lại không được hiệu quả vậy!

Cô ta nói thẳng: “Mắt em không sao cảAnh họ, nhị thiếu đang đợi anh chào hỏi đây”. “Hmmm hmmm”. Ngụy Tân Vinh lúc này mới nhìn về phía Tư Tước Thuyền, mở miệng là: “Nhị thiếu, nghe anh bắt Khang Thư Hoằng, hiện tại thẩm vấn thế nào? Đã có thể tới Khang thị, chắc hẳn sự tình không nghiêm trọng chứ, thẩm xong xin sớm thả đi, dì tôi chờ lấy anh ta về nhà đây”.

“Bản án thẩm tra rõ ràng tự nhiên là sẽ có kết luận”. Tư Tước Thuyền lập lờ nước đôi đáp lời, nói: “Ngụy công tử hết sức lo lắng Khang gia sự”.

“Đây là đương nhiên. Khang Thư Hoằng đem ngân hàng cục diện rối rắm ném cho tôi biểu muội, hắn không đau lòng, tôi vẫn còn động tâm đây”. Ngụy Tân Vinh dứt lời vẫn còn nháy mắt ra hiệu với Khang Cầm Tâm.

Khang Cầm Tâm không rõ hắn hôm nay sao thế nhỉ. Liền lúc này, Tư Tước Thuyền bỗng nhiên nói: “Khang tiểu thư, cô không phải nói muốn mời tôi uống cà phê sao? Tôi xem trong ngân hàng cũng không có vấn đề gì, phiền não của cô đều nên giải chứ?”

Khang Cầm Tâm theo bản năng nhìn về phía bên cạnh hắn Tống Hòa Chân. Tống Hòa Chân vội vàng tránh khỏi ánh mắt. truy cập https://Net/ ‎ để đọc truyện

Nàng quay người, Đổng Thế Viện mở miệng trước nói: “Cầm Tâm, tôi còn có việc, đi trước đây. Trong ngân hàng nếu có vấn đề gì thì nhớ gọi điện cho tôi”.

Khang Cầm Tâm gật đầu, “Chị trên đường cẩn thận”. Lại gọi thư ký Chu đưa nàng ra ngoài. “Ai, lời không hợp ý không hơn nửa câu, tôi cũng đi trước”. Ngụy Tân Vinh lắc đầu, đến gần Khang Cầm Tâm thời điểm lại vỗ vai nàng, “Tôi đặc biệt chạy chuyến này, nhớ mời tôi ăn cơm a”.

“Biết rồi”.

Gặp bọn họ đều đi, Tư Tước Thuyền nghiêm túc nói: “Khang tiểu thư hiện tại có thể cùng tôi đàm tiến triển sự tình sao?”

“Cái kia phải mời nhị thiếu chuyển giá, chúng ta chuyển sang nơi khác”. Gặp hắn vẫn là đang nhìn mình, Khang Cầm Tâm lại cười: “Tân lệ đại đạo bên kia khai cái kiểu Ý quán cà phê, nhị thiếu có bằng lòng hay không đi nếm thử?”

Tư Tước Thuyền nhớ tới vừa rồi cửa ngân hàng các phóng viên, híp híp mắt nói: “Vâng, được thôi”. Nếu là đến giúp Khang thị giải quyết dư luận áp lực, hắn liền đặc biệt tận tụy, ra ngân hàng cửa lớn còn tự thân đưa Khang Cầm Tâm lên xe, sau đó lại đường vòng một bên khác, cố ý ngay trước phóng viên cùng vây xem thị dân mặt phân phó: “Đi tân lệ đại đạo quán cà phê”.

Đội xe trùng trùng điệp điệp lái rời. Khang Cầm Tâm muốn quay đầu, bị bên cạnh Tư Tước Thuyền nhắc nhở, “Không cần quay đầu, lái thẳng”.

Khang Cầm Tâm ngồi thẳng chút, nói lên từ đáy lòng: “Hôm nay cảm ơn anh”.

“Nhưng mà sự tình của chúng ta sẽ bị lên báo như thế nào, tôi lại không thể nói chắc được”. Tư Tước Thuyền nghiêng đầu nhìn về phía nàng, có nhiều hứng thú nói: “Cùng tôi liên quan, muốn nói rõ ràng sẽ là rất khó”. “Tư gia nhị thiếu đều yên tâm đem nhiều tiền như vậy gửi ở Nghiễm Nguyên ngân hàng của chúng ta, coi như anh không phải thế chính phủ biểu thị thái độ, nhưng đám dân chúng thấy vậy cũng sẽ yên tâm hơn, có thể dập tan lời đồn đại Khang thị ngân hàng phá sản, đóng cửa, xoa dịu lo lắng sợ hãi của bọn họ, cái này

biện pháp trước mắt mà nói là hữu hiệu nhất, không phải sao?”

Khang Cầm Tâm cũng không cùng hắn trò chuyện những cái kia tin tức đồn đại riêng tư, đổi hỏi: “Anh và anh họ tôi trước đó gặp qua?”

“Ở những buổi tiệc của chính phủ đã từng gặp nhiều lần rồi”.

Nàng lại hỏi: “Có khúc mắc gì không?”

“Cũng không tính là khúc mắc, hắn oán trách tôi lúc đó không nói một lời đã kéo bạn nhảy của hắn đi mất”.

Thảo nào Ngụy Tân Vinh không cho sắc mặt tốt, hóa ra còn có chuyện này. Khang Cầm Tâm tò mò: “Không nói một lời?”

“Đúng thế”. Tư Tước Thuyền cúi đầu, cười nói: “Nói đến tôi cũng không nhận ra cô gái kia, tự dưng rời khỏi anh họ cô đứng sang bên tôi, tôi không phản ứng kịp, vô duyên vô cớ bị người khác ghét, oan ức thật? Anh họ cô cũng có phần không biết điều, quản không tốt bạn gái của mình, lại còn oán hận người khác quá ưu tú”.

Giọng điệu này… hơi muốn ăn đòn quá. Khang Cầm Tâm không muốn nói tiếp. “Nghe cô còn cứu thiếu gia của Thẩm gia nữa à?”

“Chỉ là giúp một tay thôi”.

Tư Tước Thuyền tiếp tục nói: “Cũng chẳng trách Thẩm gia đưa cho ngân hàng của các cô rất nhiều tiền như vậy, Khang tiểu thư thật có bản lĩnhNhờ vào mặt mũi của cô, lo gì không có tiền cấp bách, sao phải liên tục gọi điện tìm tôi?” “Vậy thì khác, cứu Thẩm Quân Lan là chuyện ngoài ý muốn. Huống chi, không luận là Thẩm gia hay là Ngụy gia, Đổng gia, có nhiều tiền nữa đưa tới cũng không sánh được chuyến đi này của nhị thiếu, chính anh trên người tự mang hình tượng chính phủ và quân giới, mới là liều thuốc tốt nhất ổn định lòng dân”.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free