Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 2080: không lưu tình chút nào cự tuyệt

Sự việc này khiến Khang Cầm Tâm có nhận thức mới về gia đình Tư gia và cũng thay đổi không ít đối với công ty Tư gia. Tư gia rõ ràng làm việc là vì nước vì dân tốt đẹp, lại phải vì phát giác bí mật người trong khẩu mà gặp tai họa, lấy lợi ích của gia đình ra để bồi thường, thật sự là biết sợ. Nàng vì thế mà sợ hãi,

Loại tình cảm này kéo dài đến buổi tối khi nàng gặp Đổng Thế Viện, trước mặt bạn thân hỏi dò, vô tình khen Tư gia vài câu. Đổng Thế Viện giơ ly rượu vang đỏ về phía nàng, “Cầm Tâm, em có thể gặp được người thích hợp, tôi thực sự cảm thấy vui mừng cho em.”

Khang Cầm Tâm mỉm cười, trước mặt người này quả thật khó có thể nói rõ. Một lát sau, Đổng Thế Viện bắt đầu thở dài, “Tôi vốn nghĩ rằng đến Singapore, có em làm bạn cũng không đến nỗi cô đơn, không ngờ em lại vội vàng như vậy. Kỳ thật tôi cũng có thể hiểu, bác trai bác gái Khang đến bên này đã lâu, rất nhiều bạn bè thân thích nhà em cũng đều ở đây, nhà có chuyện đại sự nhỏ chắc chắn nhiều, chỉ là tôi còn nhớ nhung quãng thời gian chúng ta làm bạn ở Anh quốc, còn tưởng rằng có thể lúc nào cũng cùng nhau.”

“Thế Viện, cô không cần nói như vậy, là tôi làm chậm trễ cô, gần đây có chút chuyện ngoài ý muốn, cũng không thể bồi cô đi nhiều nơi để đi dạo.”

Khang Cầm Tâm cảm thấy áy náy, năm ngoái Đổng Thế Viện từ Thượng Hải gọi điện cho nàng khi báo tin chính là đến tìm nàng, muốn mình bồi nàng đi chơi, lại không thể không đến. “Tôi không trách em, chỉ là năm nay Thanh Minh không về, một mình ở bên này có chút nhớ nhà mà thôi.” Đổng Thế Viện buông cái ly. Nàng sắc mặt buồn thương, lại tự nhủ: “Cũng có thể là công ty mới vừa thành lập, tôi hơi mệt, nên đa sầu đa cảm hơn, em đừng ngại.”

“Cô không cần khách sáo với tôi, như vậy, dù sao thì tôi cũng là một mình ở nhà, không bằng cô qua ở cùng tôi vài ngày?”

Thấy nàng hơi do dự, Khang Cầm Tâm lại nói: “Nhà tôi mọi người đều về nước, ngoài chú Chu cùng mấy người giúp việc người Philippines bảo vệ an ninh, không còn người nào nữa, cô sẽ không bị ràng buộc. Chỉ có điều, nhà tôi ở đây cách nơi này hơi xa, cô đến công ty cũng không tiện.”

“Cái này có gì, dù sao cũng phải ra khỏi cửa sớm, hơn nữa tôi là giám đốc, chẳng lẽ đến muộn còn có người sẽ nói sao?” Đổng Thế Viện khó được giọng điệu nhẹ nhàng, cười nói: “Vậy thì tôi về thu dọn vài bộ quần áo, tùy cô qua đó.”

“Tốt, sớm biết vậy, tôi cũng không cần phải gọi Quốc Nam thay tôi về biệt thự lấy cái này.” Khang Cầm Tâm từ trong túi lấy ra hợp đồng nhà chung cư đường Tân Lệ Đại. “Đây là gì?” Đổng Thế Viện lấy ra đầy nghi hoặc nhìn Khang Cầm Tâm. Khang Cầm Tâm thuận miệng nói: “Lần trước tôi nhận cổ phần công ty của em, luôn muốn đưa cho em một phần đồ đáp lễ. Căn hộ ở gần đây của em tôi đã thấy lần trước rồi, cảm thấy ở bên này thì đi làm cũng tiện, nhưng hơi đơn giản thì không hợp ở. Căn hộ ở Tân Lệ Đại kia không tệ, em lúc nghỉ ngơi thì có thể qua đó ở vài ngày, bên kia là phong cách Anh, em nhất định thích.”

“Cổ phần kia, chú của em cho em lấy ngân sách giao cho tôi, đâu xứng là quà tặng em?” Đổng Thế Viện cười chua chát, không vui. “Tôi biết em không phải đồ cổ, nhưng em đến Singapore tôi còn chưa tặng quà cho em, đã mua hết rồi, đừng từ chối tôi.” Khang Cầm Tâm đẩy về phía nàng. Đổng Thế Viện lúc này mới nhận lấy, “Sao em luôn nhớ rõ vậy, ngược lại càng khiến chúng ta xa lạ.”

“Không phải vậy.” Khang Cầm Tâm hỏi nàng dạo này có chuyện gì không. Đổng Thế Viện hứng thú lơi, nói được cũng không phấn khởi, nhưng thỉnh thoảng lại đột nhiên hỏi, “Cầm Tâm, chú của em có phải thực sự rất ghét tôi, nên không cho em lui tới với tôi nhiều?”

“Cô lại đa tâm rồi, tôi vừa giải thích là thực sự có nhiều chuyện.

Nếu tôi thực sự muốn xa lạ với cô, còn mời cô về nhà ở để làm gì?Nhưng bạn cũng không thể trụ được lâu, tôi phải tranh thủ mấy ngày đến ngân hàng làm việc.

“Thực ra tôi nhìn ra được thái độ của chú của bạn”

Cầm Tâm lập tức nói: “Bạn để ý thái độ chú tôi làm gì? Thực ra bạn biết tính chú ấy là như vậy, lúc trước sang Anh thăm bạn thì cũng vậy, đối xử với người khác không quá nhiệt tình”

“Nhưng chú ấy đối với bạn là thật lòng tốt” Đổng Thế Viện có vẻ hâm mộ. Mỗi lần cô ấy đề cập đến Diệp Tu, sắc mặt Cầm Tâm lại đột nhiên thay đổi, nghi ngờ nhìn người đối diện. Đổng Thế Viện trực tiếp nói: “Không cần nghi ngờ, chính là bạn nghĩ thế đấy, tôi thực sự rất hâm mộ chú ấy”

“Nhưng, chú ấy là chú của tôi……”

Bạn thân biến thành cô của mình, thế nào cũng cảm thấy có chút kỳ lạ. Đổng Thế Viện phản bác lại: “Cầm Tâm, chú ấy là chú của bạn, nhưng không phải chú của tôi. Dù bạn và tôi là bạn thân thì cũng không thể đồng nghĩa là tôi và chú ấy có vai vế, xét về tuổi tác thì chú ấy cũng chẳng lớn hơn chúng ta bao nhiêu”

Cẩm Tâm hơi khó nói nên lời, thế ra chú vẫn nói Thế Viện có ý đồ khác, chắc chắn hẳn còn ít tới Thân Tuyền sơn trang vì đã biết từ trước, lại cứ không tiện nói rõ với mình. Ít lâu sau, Cầm Tâm hỏi cô ấy: “Bạn đã nói với chú của tôi chưa?”

Đổng Thế Viện vội lắc đầu, “Làm sao tôi nói được? Tôi đến Singapore lâu vậy, chỉ gặp bạn hai lần mới tới sơn trang, hơn nữa còn mượn cớ công việc để tới Nam Sơn tìm chú ấy, cũng không nói được mấy câu”

“Nhưng chú của tôi đã biết”

Đổng Thế Viện biến sắc, hoảng sợ hỏi: “Vậy thì chắc chú ấy có ấn tượng rất tệ về tôi, Cầm Tâm, bây giờ tôi phải làm sao?”

Cầm Tâm hơi bất đắc dĩ, sao dạo này ai cũng tới tìm mình tâm sự vậy, mà toàn là chuyện tình cảm mới ghê, em họ A Hi cũng vậy, và cả Thế Viện nữa. Xem ra mình có vẻ rất có kinh nghiệm hay sao? Không nhịn được cô lại muốn trách sếp Tước Thuyền, chắc hẳn là do xem tin tức về cô và Tước Thuyền nên mới khiến các cô ấy nảy sinh ý định này, Cầm Tâm thật sự là có khổ không nói được. “Tôi thấy, bạn đừng liều lĩnh với chú của tôi. Chú ấy là người có thái độ cứng rắn, thấy bạn mấy lần trước mượn cớ tôi để tiếp cận chú ấy nên mới phản cảm vậy”

“Vậy tôi làm sao mới có thể thay đổi được ấn tượng của chú ấy về tôi?” Đổng Thế Viện thực sự nghiêm túc xin lời khuyên. Cầm Tâm do dự, cô hiểu Diệp Tu, có thích Thế Viện hay không cô cũng biết rõ, chính mình càng không nên giúp cô ấy bày mưu. Đổng Thế Viện bám vào cánh tay cô hỏi lại: “Cầm Tâm, bạn giúp tôi được không, tôi chỉ có thể tìm bạn thôi”

“Thế Viện, bạn không hiểu” Cầm Tâm cân nhắc thật lâu, cuối cùng vẫn nói thật: “Thực ra ngay từ đầu, khi chú của tôi biết bạn thì đã coi bạn là bạn tốt của tôi rồi, như vậy trong mắt chú ấy, bạn là người ít tuổi hơn, không thể có tình cảm khác được. Bạn, bạn đã nhận ra chút nên mới thế mà”

Nói xong, cô dời mắt đi, lời nói thật thì luôn kích thích người khác, cô không đành lòng nhìn biểu cảm trên mặt đối phương. Đổng Thế Viện âm thầm buồn bã một lúc, ngẩng đầu lên nét mặt kiên định nói: “Cầm Tâm, mặc dù bạn nói như vậy, nhưng tôi tin rằng có chí thì nên, tôi có thể làm được”

Đành vậy thôi, Cầm Tâm không thể khẳng định chắc chắn rằng Diệp Tu sẽ không thích cô ấy được, như vậy có lẽ sẽ thật sự không thể làm bạn nữa mất. Bữa cơm sau đó, Cầm Tâm cũng chẳng có tâm trạng ăn. Nhưng đã sớm nói chuyện, Cầm Tâm liền đưa cô ấy về chung cư xếp quần áo.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free