Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 2186: khai xương phiên ngoại
Sự việc rối rắm khiến Thẩm Thành Nhuệ cảm thấy đau đầu ngay cả khi đã trở về nhà họ Thẩm. Nàng vẫn chưa hiểu được hàm ý trong câu nói kia của Tư Khai Xương. Nàng hỏi chàng rằng chàng cảm thấy thế nào về những món ăn cô nấu, liệu có vấn đề gì không? Thật bình thường khi một cô đầu bếp quan tâm đến ý kiến của chủ nhà về thành quả của mình phải không? Có cảm giác như Tư Khai Xương đã hiểu lầm điều gì đó, lời nói đùa của chàng ấy như mang ẩn dụ…
Nhưng với những gì mình chứng kiến vào sáng hôm dó, cô nhanh chóng mất hết hứng thú động não về những điều đó. Thẩm Thành Nhuệ trực tiếp đến Lâu đông hoa sau khi kể câu chuyện của người chú họ với cha mẹ. Đây là nơi cư trú của những người đứng đầu gia đình, bố trí không khác gì Lâu tây của bọn họ, cũng có ba tầng. Hai vị cậu ruột ở tầng một, cha mẹ ở tầng hai, tất nhiên là tầng trên dành cho phòng của chú họ và thím họ. Thẩm Thành Nhuệ vừa nói xong thì Lục Lâm theo bản năng liếc nhìn phòng bên cạnh và cười nói: “Ông cụ không được phép có phi tần trong nhà, thế mà cậu ba lại lén lút nuôi ong bên ngoài. Nếu chuyện này bị phơi bày, thì chả biết họ còn ra vẻ ta đây kiểu gì nữa. Bình thường chúng dựa vào việc được cưng chiều để tác oai tác phúc, thậm chí ngay cả hai thằng con trai của họ cũng vô cùng ngạo mạn!”
Lời này, tự nhiên là vì sự việc trước đây khi anh em Thẩm Thành Hồng và Thẩm Thành Mậu bắt nạt con gái của mình. Thẩm Thành Nhuệ cũng nghĩ như vậy: “Mẹ, hay mình nói cho ông bà nội biết nhỉ?”
Thẩm Lễ thấy vợ và con gái có vẻ sợ nhà cửa không yên bình, bèn nói ngay: “Không được, cậu ba chỉ nhất thời hồ đồ, huống chi cậu ấy chỉ muốn giấu thôi chứ không định rước người phụ nữ đó về nhà, tốt hơn là chúng ta im lặng đừng động vào chuyện riêng của người khác, đừng làm kinh động lầu chính.”
Lục Lâm thấy chồng mở miệng thì bực bội: “Cứ phải yếu đuối thế à! Anh nghĩ rằng im lặng là vàng, nhưng người ta không nghĩ vậy, anh đã quên thằng Thành Hồng, Thành Mậu đã hành hạ Thành Hoa thành gì không? Thành Hoa là con gái, tới giờ trán của nó vẫn chưa lành, thế nếu để lại sẹo thì sao? Chúng còn khiến cho A Nhuệ phải suýt nữa sảy thai, anh thì lại tỏ ra khoan dung độ lượng!”
“Sao em lại kéo chuyện này vào đây!”
Thẩm Lễ nhíu mày, nhưng khi vợ nhắc đến chuyện này trước mặt con gái lớn, lòng ông cũng có chút hổ thẹn, nên giải thích rằng: “Dù thế nào đi nữa, tôi không tưởng tượng nổi hậu quả nếu chuyện này bị phanh phui, sẽ chỉ tổ hại cậu ba!
Huống chi, ba năm qua rồi, không nên làm ông cụ tức giận. Nói thêm nữa, trước đây hai năm, bà mẹ vợ của cậu ba cũng chuyển đến Singapore rồi. Nếu như bà nhà ngoại biết được, thì chắc chắn sẽ tới đòi hỏi, lúc đó càng không thể bỏ qua dễ dàng.”
“Đó là chuyện của cậu ba, anh bận tâm làm gì? Khi cậu ấy nuôi gái bên ngoài, cậu ấy hẳn đã nghĩ đến hậu quả nếu có ngày sự việc bại lộ, không đáng để anh trai tốt như anh phải lo lắng cho cậu ấy.”
Lục Lâm biết chồng nhu nhược, lại coi trọng tình anh em, bèn tỏ vẻ không vừa ý: “Anh cứ nghĩ cho cậu ấy, nhưng cậu ấy có bao giờ coi anh như anh trai ruột của mình đâu?”
“Dù sao cũng là anh em một nhà, chúng ta đừng tỏ ra mình thích hóng hớt.”
Mặc dù Thẩm Lễ đuối lý, nhưng ông vẫn giữ vững lập trường của mình, rồi dặn dò Thẩm Thành Nhuệ rằng: “A Nhuệ, con vẫn chưa trưởng thành lắm, đừng can thiệp vào những chuyện đó. Trẻ ngoan không nên luôn muốn vạch áo cho người ta xem lưng, hôm nay con coi như chưa thấy gì, hãy xem số phận của chú con thế nào nhé.”
Ý ông rất kiên định, Lục Lâm khuyên mãi không được, tức giận bèn lấy cớ đi vệ sinh. Thẩm Thành Nhuệ gật đầu, nhưng trong lòng lại nghĩ rằng dù không thể tố giác được, thì ít nhất cũng phải thăm dò rõ kẻ thù. Lần sau khi nhà cậu ba lại gây sự, cô sẽ lợi dụng chuyện này để dằn mặt chú ấy. Huống chi, tiền để nuôi gái bên ngoài của chú ấy ở đâu ra, bản thân chuyện đó rất kỳ quặc. Nhưng nhìn bộ dạng của cha, cô biết chắc là cha sẽ không tin lời chú ấy rằng số tiền kiếm lãi chênh lệch từ nhà xưởng là tiền của riêng chú ấy. Vậy thì cô phải tự âm thầm điều tra để phòng ngừa bất trắc. Thất vọng vì không thể lập tức tố giác, Thẩm Thành Nhuệ bước xuống cầu thang trong trạng thái mất tập trung.
Kết quả, cô vô tình đụng mặt dì ruột khi trở về từ sòng bàiBà lớn dẫn theo Trân Châu, vừa vào đến cửa đã nhanh chân chạy nhoằng đến bên bà ta. Bà ta liền cất giọng nói: “Ơ kìa, đây chẳng phải là hòn ngọc quý trên tay Tư tiểu thư sao? Nào, lại kiếm cha mẹ, có phải Tư phủtặng cho cha mẹ mình cái gì hay không? Thành Nhuế, cô làm thế là không đúng rồi, có của tốt gì cũng nên mang ra, dù sao cũng là người một nhà”.
Nghe cái giọng điệu chua lòm này thấy thật khó chịu, Thẩm Thành Nhuế nhìn bà ta một cái rồi định bước xuống cầu thang. Bà lớn bị hắt hủi, liền chạy đến chặn đường cô lại: “Mặc dù cô bám vào Tư đại thiếu, thì cũng không được ngang ngược như vậy chứ? Thấy đại bá mẫu liền không thèm chào hỏi một câu mà bỏ đi được sao, cha mẹ cô dạy cô như vậy à?”
Thật đúng là hổ phụ sinh hổ tử, cả mẹ và con đều cư xử y như nhau. Thẩm Thành Nhuế nhìn sang bà lớn: “Cha mẹ dạy con thế nào không liên quan đến bà”.
“Thì nói thử xem nào! Ta mà nói cô hai câu, cô đã lồng cái thái độ này lên, đúng là chẳng ra gì. Đi, theo ta lên gặp cha mẹ cô, ta muốn nghe xem họ bênh vực cô còn thế nào nữa”.
Bà lớn túm cánh tay Thẩm Thành Nhuế định lôi lên trên lầu. “Bà cờ bạc thua tiền, không được đến tôi tìm cảm giác tồn tại. Nếu bà núp bóng chị dâu tôi mà muốn dạy dỗ cha mẹ tôi thì liệu có phải hơi nhiều chuyện không? Hay phải làm phiền đến ông nội mới được đây?”
Thẩm Thành Nhuế nói toạc ra luôn nỗi bực của bà ta, đứng im tại chỗ, lại nói: “Đại bá mẫu, bà có chắc chắn là sẽ lôi tôi lên lầu chính, để ông nội cho tôi một trận đòn không?”
Nói đến chuyện đòn roi, bà lớn không khỏi nghĩ đến cảnh tượng lần trước, liền run rẩy buông tay cô ra. Bà ta cũng không dám động đến đứa cháu gái ranh này, nếu xoay người quay lại báo trước cho Tư đại thiếu biết trước mặt ông ta thì lại không được hay cho lắm. Nhưng ở nhà hoành hành ngang ngược lâu ngày, bị đứa cháu gái làm cho ấm ức này quả thật không cam lòng. Bà ta nghiến răng nói: “Đừng tưởng rằng bám vào Tư đại thiếu là có thể leo lên cành cao hóa thành phượng hoàng được. Thiếu Tư chỉ đùa giỡn cô thôi. Đợi đến khi ông ta chán rồi sẽ chẳng thèm ngoái lại đến cô nữa, lúc đó cô sẽ trở thành trò cười và ô danh của Thẩm gia, thử xem ông già có còn bảo vệ được cô nữa không!”
Thẩm Thành Nhuế thản nhiên cười cười, cố ý nói lớn tiếng: “Vậy phải cảm ơn đại bá mẫu đã quan tâm lo lắng cho tôi. Nhưng mà cành cao không phải người nào cũng trèo lên được, đúng không? Nếu bà đã cho rằng hiện tại tôi đang ở trên cành cao rồi, thì khi nói chuyện cũng nên lịch sự một chút. Dẫu sao vẫn là họ hàng, có một số việc tôi cũng chẳng muốn so đo”.
Cô cười tươi rói rất hả hê, bà lớn tức giận đến nỗi dậm chân thình thình, mặt đầy sự không cam lòng, nói về bóng dáng nhỏ bé khuất xa phía trước: “Giờ cứ vênh váo đi, đợi qua mấy hôm xem còn vênh váo được thế nào nữa!”
Ngày hôm sau, Thẩm Thành Nhuế đến cửa hiệu bách hóa mua máy ảnh, rồi lặng lẽ đến chung cư Lăng Tưởng chờ. Đợi gần nửa ngày, cuối cùng cũng thấy người phụ nữ trẻ trung ăn diện rất lòe loẹt ra khỏi nhà, cô nấp phía sau gốc cây, chụp lén mấy bức ảnh cô ta. Có ảnh chụp rồi, muốn tìm ra gốc gác sẽ dễ hơn rất nhiều. Người phụ nữ họ Đường, tên một chữ “Mẫn”, 21 tuổi, vốn là con gái nhà quan, bốn năm trước đến Singapore du học. Sau đó nhà cô ta vì làm ăn mà gặp biến cố, cô ta bỏ học rồi đi làm trong một khách sạn người Hoa ở phố Vĩnh Hoa. Hai năm trước mới trở thành đồ đạc của thúc ba. Theo hàng xóm xung quanh chung cư kể lại, người đàn ông của cô ta rất chiều chuộng cô ta, trong nhà đầy đủ các loại đồ xa xỉ, cô ta cũng không được làm việc bên ngoài lộ diện, còn được thuê người hầu gái hầu hạ cho cô ta. Hằng ngày người phụ nữ này chỉ biết đi mua sắm, chơi cầu lông, hoặc là đi xem phim làm đẹp, sinh hoạt rất là thoải mái sung sướng. Biết được những điều này, Thẩm Thành Nhuế không khỏi bật cười. Quả là thúc ba tài giỏi, bên ngoài ra vẻ giàu sang phú quý, còn người vợ đứng đắn trong gia đình Thẩm lại chẳng có ngày nào sống thoải mái như vậy. Cũng chính vì lẽ đó, cô càng thêm chắc chắn về ý định nghi ngờ thúc ba tham ô công quỹ.